- Biển số
- OF-801913
- Ngày cấp bằng
- 2/1/22
- Số km
- 818
- Động cơ
- 37,661 Mã lực
Em thấy giờ toàn trùng sinh dùng hệ thốngMấy nhân vật chính trong tu tiên toàn dùng kiếm
))Em thấy giờ toàn trùng sinh dùng hệ thốngMấy nhân vật chính trong tu tiên toàn dùng kiếm
))Dùng hệ thống, cơ mà vũ khí chính vẫn là kiếm, nhân vật chính thường có kiếm thểEm thấy giờ toàn trùng sinh dùng hệ thống))
Cụ đọc mấy bộ khác em rồiDùng hệ thống, cơ mà vũ khí chính vẫn là kiếm, nhân vật chính thường có kiếm thể
)Cung nỏ dùng phủ đầu, nhưng khiên giáp che chắn tốt thì cũng ko ăn thua. Lúc cận chiến thì cung nỏ lại xếp xó.Côn trên chiến trường chắc chỉ để làm đòn khiêng .
Vua chiến trường từ Đông sang Tây , từ Âu sang Á chắc vẫn là cung , nỏ . Thực tế đào tạo 1 ông cung thủ tốn kém gấp nhiều lần 1 ông dùng đao , thương

Quân Mông Cổ toàn dùng gươm với cung mà đánh cho các loại thương, đao, kiếm, giáp lồng chạy te tua hết đóThực tế thì em thấy 2 vũ khí phổ biến nhất là:
- Đi ngựa: trường thương.
- Đi bộ: đoản đao.
2 vũ khí này dễ dùng, lại rất phù hợp với phương tiện di chuyển, phát huy sức mạnh của trường thương & đoản đao.
Còn trong truyện thì thua Cửu âm chân kinh, hoặc cửu dương thần công hết![]()

tụi Mông thì nó nhiều ngựa quá, nên nó dùng combo ngựa + cung cứng ạ.Quân Mông Cổ toàn dùng gươm với cung mà đánh cho các loại thương, đao, kiếm, giáp lồng chạy te tua hết đó![]()
Tốc độ cụ ạ, Mông cổ oánh nhanh thắng nhanh, thế nên chúng nó thất bại trong việc oánh Việt ta, đơn giản là quân ta chạy nhanh quáQuân Mông Cổ toàn dùng gươm với cung mà đánh cho các loại thương, đao, kiếm, giáp lồng chạy te tua hết đó![]()
Mông Cổ thực hiện hậu cần tại chỗ, lấy chiến tramh nuôi chiến tranh, nên khi ta thi hành kế thanh dã, đánh tan đoàn thuyền lương, chờ địch suy kiệt rồi phản công thì MC toang thôi.Tốc độ cụ ạ, Mông cổ oánh nhanh thắng nhanh, thế nên chúng nó thất bại trong việc oánh Việt ta, đơn giản là quân ta chạy nhanh quá
Thì đấy tóm lại là mỗi chiến thuật, hoàn cảnh có một loại vũ khí tối ưu chứ không phải luôn chỉ là đao hay thương, kiếm, ...tụi Mông thì nó nhiều ngựa quá, nên nó dùng combo ngựa + cung cứng ạ.
Nếu ngẫm ra, thì chiến tranh từ thời Chiến quốc đến thời Mông Cổ là tiến hoá rất mạnh rồi, quân Mông Cổ nó gần như được "cơ giới hoá" bằng ngựa, khác thời Tần- Tấn khi mà ngựa chỉ đủ cho sỹ quan, lính phải đi bộ
Nó không được dùng trong chiến đấu, chỉ dùng trong nghi trượng phô diễn chứ không phải là "ít được dùng"Được dùng nhiều đâu thể hiện rằng nó là vua của các loại vũ khí. Nhà vua thì đâu phải việc gì cũng đụng tay vào
Nó ít được dùng vì trang bị không phổ biến, chế tác cầu kì và phức tạp
Thương cũng là vũ khí cực kỳ phổ biến ở phương Tây. Nhưng cán thương của phương Tây dày và to hơn ở phương Đông, có thể đâm được kỵ sĩ ngã ngựa, làm họ bị thương đấy. Đòn đâm của thương có thể làm vỡ khiên đeo của kỵ sĩ nếu đâm đủ mạnhChiến tranh trung cổ bọn phương Tây mang khiên giáp toàn thân thì cái kích kia vô dụng, đối phó loại này phải rìu, chùy kiếm.
Thực ra đây là một loại vũ khí tự chế khi mà các thanh niên báo đời tách lưỡi dao bầu dùng để xẻ thịt heo ở chợ ra khỏi cán và hàn vào một tuýp sắp dài. Trong lịch sử phong kiến thì cũng có loại vũ khí khá giống như vậy và được sử dụng chủ yếu bởi binh lính quèn, đó là câu liêm. Phóng lợn là vũ khí tự chế,không được xếp thuộc vào hàng chế tạo một cách chính qui.Có cụ nào bàn về phóng lợn ko
Cây mác ở miền Tây thời kỳ khẩn hoang cũng là 1 con dao nhọn gắn vào cây gậy , có thể gọi là phiên bản phóng lợn đời đầuThực ra đây là một loại vũ khí tự chế khi mà các thanh niên báo đời tách lưỡi dao bầu dùng để xẻ thịt heo ở chợ ra khỏi cán và hàn vào một tuýp sắp dài. Trong lịch sử phong kiến thì cũng có loại vũ khí khá giống như vậy và được sử dụng chủ yếu bởi binh lính quèn, đó là câu liêm. Phóng lợn là vũ khí tự chế,không được xếp thuộc vào hàng chế tạo một cách chính qui.
Thất chủng vũ khí :Tứ đại danh khí:
Đao - Bách binh chi Soái
Thương - Bách binh chi Vương
Kiếm - Bách binh chi Quân
Côn - Bách binh chi Trưởng/ Tổ