Hâhhahaha. Vậy mới áp lực cụ nhỉ.Mẹ iu của em có lương hưu, có thu nhập từ 2 cái nhà cho thuê và chưa bao giờ em thấy nàng tắt cái điệp khúc "ko có tiền"![]()

Hâhhahaha. Vậy mới áp lực cụ nhỉ.Mẹ iu của em có lương hưu, có thu nhập từ 2 cái nhà cho thuê và chưa bao giờ em thấy nàng tắt cái điệp khúc "ko có tiền"![]()

Mẹ đẻ em quản lý tài chính rất kém, may mà bà có lương hưu. Như mẹ em là không sợ lạm phát vì biếu ít hay biếu nhiều bà đều tiêu sạch bách.Bm em lúc trẻ thường xuyên kêu thiếu tiền làm em rất stressed, dù vẫn đang vật vã với gd nhỏ em vẫn để ra 1 khoản đầu tư được 7tr/ tháng & đưa bố mẹ như thế khoảng 7 năm nay.
Giờ bm em không kêu thiếu tiền nữa, ob cho anh trai em căn chung cư 6-7 củ gì đó & trợ cấp thêm 20 củ/ tháng![]()

Tùy theo sức của mình, cố gắng lo hết sức có thể là tốt rồi phải không cụ. Còn bất cứ cái gì mà cứ đem ra để so sánh thì đều khập khễnh và không ổn cả.2 anh e cụ cứ cân đối tài chính, ở mức tối đa, giờ các cụ già, ăn chả bao nhiêu, chủ yếu cái tâm lý khoa với hx về con mình thôi, chứ đưa tiền nhiều chắc gì đã lấy, cụ cứ xây nhà to, đẹp, thế là các cụ sướng rồi
em cũng 44 tuổi, mà mỗi quí chắc chỉ biếu mẹ được 500~1tr thôi cụ ạ, có khi còn chả được, mẹ còn cho thêm hoa quả, rau dưa mang về mà ăn với nhau, nghĩ nó tủi thân, xã hội mỗi nhà 1 cảnh, theo sức mình nhất có thể thôi
Nhà e giống nhà cụEm chưa chu cấp được gì, 2 ông bà em cũng không đòi hỏi gì. Chỉ đòi đưa cháu về chơi.
Hay cụ ông mới trúng vietlot lên báo tuần trước đấyTối hôm qua em về biểu ôb nhà em một tỵ,ông cười nhạt:
Tiên sư nhà anh,nhà ở còn đi thuê,chắc vừa rồi thắng tài sỉu với bóng banh chắc cũng đc khá,để mà tiêu,đây bố gửi cho các cháu mấy đồng để ăn quà vặt, bố cũng tất tay may vào dây đỏ
Cụ ném đánh bịch phát vào người em một bọc đựng trong túi nilon đen
Hai...iiiii tỵ
Em ngất cmnl đến sáng nay mới tỉnh
Để nay em mang một tỵ về biếu bố em xem sao.Tối hôm qua em về biểu ôb nhà em một tỵ,ông cười nhạt:
Tiên sư nhà anh,nhà ở còn đi thuê,chắc vừa rồi thắng tài sỉu với bóng banh chắc cũng đc khá,để mà tiêu,đây bố gửi cho các cháu mấy đồng để ăn quà vặt, bố cũng tất tay may vào dây đỏ
Cụ ném đánh bịch phát vào người em một bọc đựng trong túi nilon đen
Hai...iiiii tỵ
Em ngất cmnl đến sáng nay mới tỉnh
Cụ kể truyện cười thật có duyên hâhhahahahTối hôm qua em về biểu ôb nhà em một tỵ,ông cười nhạt:
Tiên sư nhà anh,nhà ở còn đi thuê,chắc vừa rồi thắng tài sỉu với bóng banh chắc cũng đc khá,để mà tiêu,đây bố gửi cho các cháu mấy đồng để ăn quà vặt, bố cũng tất tay may vào dây đỏ
Cụ ném đánh bịch phát vào người em một bọc đựng trong túi nilon đen
Hai...iiiii tỵ
Em ngất cmnl đến sáng nay mới tỉnh
Nhà nước tính hộ cụ rồi đấy. Cụ cứ áp mức giảm trừ gia cảnh nuôi người phụ thuộc vào thôi. Nếu cụ khó khăn ko chu cấp được từng ấy thì tự tính toán tìm ra mức hợp lý cho 2 anh em.Cccm chu cấp cho ông bà ở quê thế nào cho hợp lý vậy? Giờ các cụ cũng chả làm gì ra tiền, làm nông nghiệp thì sức khoẻ không cho phép, mà có tuổi nhu cầu thể hiện và hoành tráng lại có vẻ hơn cả các con.
Chắc do tính người mợ nhỉ.Mẹ đẻ em quản lý tài chính rất kém, may mà bà có lương hưu. Như mẹ em là không sợ lạm phát vì biếu ít hay biếu nhiều bà đều tiêu sạch bách.
Hồi đầu thập niên 90 mẹ em có vay 2 bác là anh chị ruột của bà mười mấy chỉ để mua nhà. Sau đó bọn em học xong đi làm, đưa lương cho bà, hồi đó tiền có giá, một tháng em đưa có khi mua được 2-3 chỉ, thế mà tận năm 201x mẹ em vẫn kêu còn nợ 2 bác. Bọn em cũng như mợ, stress quá nên bảo bà thế còn nợ mấy chỉ thì để bọn em trả lần này dóc luôn. Mà sau đấy thi thoảng vẫn cứ kêu còn nợ bác gái xx triệu.
À mẹ em cũng giống mẹ mợ ở khoản tiêu tiền như rác ấy. Lương hưu bà có hơn 3tr mà bà lãng phí những khoản mấy chục triệu không cảm xúc gì luôn![]()
Bà nhà mợ có vẻ hơi bất công, kiểu lấy của con gái bù đắp cho con zai, nếu là e thì e cũng hơi có tí ấm ức í.Mẹ em có thu nhập dư thỉnh thoảng còn đi mua thêm chung cư đấy mợDạo này già cũng đỡ kêu rồi.
Em cũng hoàn cảnh như cụ, mỗi lần về quê lại khuân đi nào gà, nào rau. Có cái gì hỏng/cũ ở HN lại khuân về cho cc. E thấy xấu hổ quá.Em chưa chu cấp được gì cho các cụ cả.
Các cụ đang cung cấp rau cho em.
Tí ngã vào nồi nước sôi.Tối hôm qua em về biểu ôb nhà em một tỵ,ông cười nhạt:
Tiên sư nhà anh,nhà ở còn đi thuê,chắc vừa rồi thắng tài sỉu với bóng banh chắc cũng đc khá,để mà tiêu,đây bố gửi cho các cháu mấy đồng để ăn quà vặt, bố cũng tất tay may vào dây đỏ
Cụ ném đánh bịch phát vào người em một bọc đựng trong túi nilon đen
Hai...iiiii tỵ
Em ngất cmnl đến sáng nay mới tỉnh


Mẹ em y sì như trên đấy ạ. Nói chung cuộc sống của bà tốt so với mặt bằng, nhưng nếu bà biết quản lý tài chính thì tốt gấp đôi vì bà hay bị lừa mua đồ đểu hoặc thích phóng tay cho tiền linh tinh. Bà đi chợ thì bọn nó nịnh dúi đồ ế cho, về vừa ăn vừa vứt đi còn bà bảo bọn em là người ta cho.Như nhà mợ là nợ ai con hỏi tận nơi trả trực tiếp mới được. Mà bà tiêu nhiều tiền thế chất lượng sống có tốt không hay phí tiền linh tinh thôi?
Mẹ em dạo này đỡ rồi chứ hồi trẻ dã man ơi là dã man. Em sinh bé đầu ở Úc, bà kêu sang chăm cháu giúp 3 tháng, hồi đấy mua vé VN airlines đắt muốn chết mà cháu được đúng 2 tuần bà kêu phải về vì có bà quái quỷ nào ở quê sắp chết ấy, bỏ vé chiều về, hết vé em phải mua business class vì bà nhất định phải về ngayÀ con em 11 tuổi đến nơi rồi mà bà sắp chết ấy vẫn còn sống nhăn.
Mẹ em cũng bỏ ra 150 củ mua cái giường hồng ngoại chết tiệt gì, còn định mua 3 cái nữaBà sang với em nhìn bà đi chợ nhét 1 tủ đồ bất kể giá cả, 1 nửa kiểu gì cũng hỏng mà mình thấy thương cái thân mình gì đâu!!
À nhưng mấy năm nay đỡ rồi mợ, kể chuyện xưa thôi.
Các cụ nhà em thì tiết kiệm lắm nhưng em cũng biết nhiều cụ giờ biết dùng điện thoại thông minh và mạng xã hội nên mua sắm online rộng rãi và hoang phí lắm. Các cụ chính là mỏ vàng cho bọn gian thương bán đồ đểu trên mạng.Em thì là con dâu có bố mẹ chồng không có thu nhập ở quê. Cụ ông vẫn túc tắc đi làm, còn cụ bà thì trồng rau nuôi gà bò thêm vào. Cũng chỉ mấy năm trở lại đây thì cụ ông mới có thu nhập thêm (5-7 triệu/tháng), chứ trước đó ông bà hầu như không làm gì ra tiền hoặc ko biết tính toán về kinh tế nên nợ đìa.
Xét về phương diện con cái, chồng em đã trả nợ cho ông bà 600 700 triệu trước khi cưới, em không có ý kiến gì vì đó là tiền của chồng em. Nhưng thật sự mà nói các cụ ở nhà cũng có người this người that. Nhiều cụ tiêu tiền rất phụg phí không biết lựa điều kiện chi tiêu trong điều kiện của mình đâu ạ các cụ. Với bmc em chưa bao giờ có khái niệm tiết kiệm tiền, tiền có bao nhiêu là tiêu hết, thậm chí vay mượn thêm để tiêu. Cụ bảo do ở quê giỗ tết nhiều nên không đủ, nhưng đối với em là phung phí thừa mứa. Như vậy là phải tội chứ lòng thành là ở trong tâm mình.
Nói thật như em, 1 tháng lương em khoảng 40 triệu mà 5 năm nay em chỉ xách 1 cái túi hồi mua là 3 triệu, quần áo mới cũng hạn chế mua vì đã đủ dùng, ăn tiêu cũng chừng mực, mua sắm gì cũng nâng lên đặt xuống. Thấy các cụ tiêu vậy em thấy rất có vấn đề. Các cụ ko có khoản phòng thân nào, giờ chi phí phát sinh 5 7 triệu cũng phải đi vay mượn. Các đồ dùng có giá trị trong nhà thì các con (mà cụ thể là ck em) đều mua.
Nói ngược lại thì em cũng ko thấy các cụ có tình cảm gì với con em cho lắm. Các cụ có thể cả năm ko gọi cháu 1 lần, cháu ốm mà đợt đó em mới đi làm lại, giúp việc về quê, nhờ cụ lên chăm giúp 1 hôm thôi cụ cũng từ chối.tiền làng tiền xóm (để các cụ lấy sĩ diện) thì bảo bọn em trả tiền, trong khi bọn em không ở đó, em chồng ở nhà cũng ko phải chịu. Nói thật các cụ là con thấy thoải mái, chứ em là dâu em không lấy gì làm vui. Biết rằng con cái có hiếu với bme là chuyện bình thường, nhưng đâu phải bố mẹ nào cũng biết nghĩ cho con cái chứ
![]()
Em hiểu cảm giác của mợ và đồng tình với mợ.Em thì là con dâu có bố mẹ chồng không có thu nhập ở quê. Cụ ông vẫn túc tắc đi làm, còn cụ bà thì trồng rau nuôi gà bò thêm vào. Cũng chỉ mấy năm trở lại đây thì cụ ông mới có thu nhập thêm (5-7 triệu/tháng), chứ trước đó ông bà hầu như không làm gì ra tiền hoặc ko biết tính toán về kinh tế nên nợ đìa.
Xét về phương diện con cái, chồng em đã trả nợ cho ông bà 600 700 triệu trước khi cưới, em không có ý kiến gì vì đó là tiền của chồng em. Nhưng thật sự mà nói các cụ ở nhà cũng có người this người that. Nhiều cụ tiêu tiền rất phụg phí không biết lựa điều kiện chi tiêu trong điều kiện của mình đâu ạ các cụ. Với bmc em chưa bao giờ có khái niệm tiết kiệm tiền, tiền có bao nhiêu là tiêu hết, thậm chí vay mượn thêm để tiêu. Cụ bảo do ở quê giỗ tết nhiều nên không đủ, nhưng đối với em là phung phí thừa mứa. Như vậy là phải tội chứ lòng thành là ở trong tâm mình.
Nói thật như em, 1 tháng lương em khoảng 40 triệu mà 5 năm nay em chỉ xách 1 cái túi hồi mua là 3 triệu, quần áo mới cũng hạn chế mua vì đã đủ dùng, ăn tiêu cũng chừng mực, mua sắm gì cũng nâng lên đặt xuống. Thấy các cụ tiêu vậy em thấy rất có vấn đề. Các cụ ko có khoản phòng thân nào, giờ chi phí phát sinh 5 7 triệu cũng phải đi vay mượn. Các đồ dùng có giá trị trong nhà thì các con (mà cụ thể là ck em) đều mua.
Nói ngược lại thì em cũng ko thấy các cụ có tình cảm gì với con em cho lắm. Các cụ có thể cả năm ko gọi cháu 1 lần, cháu ốm mà đợt đó em mới đi làm lại, giúp việc về quê, nhờ cụ lên chăm giúp 1 hôm thôi cụ cũng từ chối.tiền làng tiền xóm (để các cụ lấy sĩ diện) thì bảo bọn em trả tiền, trong khi bọn em không ở đó, em chồng ở nhà cũng ko phải chịu. Nói thật các cụ là con thấy thoải mái, chứ em là dâu em không lấy gì làm vui. Biết rằng con cái có hiếu với bme là chuyện bình thường, nhưng đâu phải bố mẹ nào cũng biết nghĩ cho con cái chứ
![]()
Tính mẹ em cơ bản vẫn thế, có lúc cảm thấy đỡ khoản này hóa ra lại quá ra ở khoản khác. Không vừa ý thì dằn dỗi, mắng chửi cơ.Bây giờ bà vẫn thế hay đã đỡ rồi mợ? Hồi trẻ em còn dại dột chứ giờ khác rồi.
Cách đây 2-3 năm bố mẹ em lại giở quẻ ra xây cái nhà ở quê không ai ở mất 2-3 tỷ gì, kêu em đóng góp mà em nhất định không chi 1 xu. Em nói em không cùng ý kiến nên bm muốn làm gì thì cứ tự bỏ tiền ra mà làmMẹ em năn nỉ kêu thôi mày mua câu đối hoành phi gì 2-30tr thôi, em cũng không. Hình như sau bm em tự mua xong nói với họ hàng là em mua.
Tiền của bm thích tiêu bậy thế nào cũng được, đừng có lấy của em là được![]()