Em ở khu quân đội. Nhìn các cụ hưu mà phát thèmLương hưu của 2 cụ mà gần 3 chục thì nể quá rồi, cỡ thứ trưởng, bộ trưởng. Tầm này thì bao sân cho cả con cái cháu chắt í chứ![]()
. Ông a họ hàng xóm em tháng 18củ, vk 15 củ.Em ở khu quân đội. Nhìn các cụ hưu mà phát thèmLương hưu của 2 cụ mà gần 3 chục thì nể quá rồi, cỡ thứ trưởng, bộ trưởng. Tầm này thì bao sân cho cả con cái cháu chắt í chứ![]()
. Ông a họ hàng xóm em tháng 18củ, vk 15 củ.2 OB nhà em quản lý cửa hàng khá tốt, từ nhập hàng, bán...tính toán vẫn tốt. Người ra người vào chuyện trò và vận động nên khoẻ tốt và vui.Làm nhẹ nhàng thì được chứ gần 80 vẫn bán hàng thì hơi vất cụ ạ. Dù sao cũng phải tính toán rồi lo lắng hàng họ - chắc cụ có can cũng chẳng được. Các cụ nhà em thì chỉ trồng tí rau và ngóng đến ngày xã phát lương hưu.
Các cụ mà cứ đi lại, làm việc được là mừng cụ nhỉ? Nhiều lúc thấy các cụ cứ nằm lướt dt, chơi game cả buổi em mới lo.2 OB nhà em quản lý cửa hàng khá tốt, từ nhập hàng, bán...tính toán vẫn tốt. Người ra người vào chuyện trò và vận động nên khoẻ tốt và vui.
Em và bà chị bảo đóng cửa về quê gần đó cũng không về, cho thuê 1/2 chỉ giữ lại 1 phần để làm cho vui (nó là thói quen 2 OB bao năm nay) nhưng không nghe. Thôi đành chịu!
Vâng, các cụ cứ lọ mọ ngoài vườn cũng mệt. Hôm nào mà biết con cháu về là thu xếp ra cửa hóng từ chiều.2 ông bà em gần 80 tuổi, sáng 5h30 dậy mở của bán hàng điện nước. Em nói OB dậy muộn hơn và đóng của sớm giữ sức, thi thoảng đi chơi với cháu do tụi nó đi học....dưng mà không nghe. Chơi hôm trước hôm sau là tạo về nhà tao.
Tầm này sợ nhất các cụ không làm nữa!
Để ông bà làm cụ ạ. Làm việc vận động đầu óc chân tay mới giữ được sức khoẻ các thứ ko đi xuống.2 OB nhà em quản lý cửa hàng khá tốt, từ nhập hàng, bán...tính toán vẫn tốt. Người ra người vào chuyện trò và vận động nên khoẻ tốt và vui.
Em và bà chị bảo đóng cửa về quê gần đó cũng không về, cho thuê 1/2 chỉ giữ lại 1 phần để làm cho vui (nó là thói quen 2 OB bao năm nay) nhưng không nghe. Thôi đành chịu!
Các cụ mà cứ đi lại, làm việc được là mừng cụ nhỉ? Nhiều lúc thấy các cụ cứ nằm lướt dt, chơi game cả buổi em mới lo.
5 năm nay em không nhắc nữa, bây giờ 2 OB thích làm gì thì làm. Do vẫn bán được hàng nên tăng vận động, đó vận động nên sức khoẻ và trí tuệ không bị lão hoá. Bây giờ em sợ các cụ không làm hơn.Để ông bà làm cụ ạ. Làm việc vận động đầu óc chân tay mới giữ được sức khoẻ các thứ ko đi xuống.
Ông cụ em lớn lên ở quê nhưng không biết làm ruộng, cây hay vật nuôi không thích, không trồng rau.Vâng, các cụ cứ lọ mọ ngoài vườn cũng mệt. Hôm nào mà biết con cháu về là thu xếp ra cửa hóng từ chiều.

Em đang đau hết cả đầu, năm nay khó khăn mà cố nhiều thứ nên nợ hơi nhiều. Lên đây xin sự chia sẻ của cccm mà.cụ chủ thớt lên đây khoe là chính chứ cụ đầy tiền ...![]()
![]()
và việc cụ làm nhà cho ông bàở quê cũng là 1 niềm tự hào ..khoe tí không sao ..kakak chúc cụ có sức khoẻ cho
ông bà càng nhiều càng tốt
Cụ thật tâm lý và quan tâm thay vợ. Cs phải cân bằng vậy mới chuẩn cụ nhỉ.Em ở với bố mẹ, vợ chồng e lo liệu hết, ông có lương hơn 9tr, ông thích tiêu gì tuỳ ông. Còn bố mẹ vợ, điều kiện còn khó khăn hơn, nên mỗi tháng vợ chồng e gửi ông bà 4tr, coi như chút lương hưu.
Hâhha. Vậy thì nóiBà già e còn có 5tr lương hiu, e đang thất nghiệp ăn bám vợ đây![]()
Đó là cụ nghĩ thế.Em có người thân, từ những năm covid, làm ăn khó khăn, nhà chỉ còn 1 suất lương nuôi 2 đứa trẻ đang ăn học. Trước đó làm ăn tốt, mỗi tháng đều đặn gửi bmc 5 triệu, gần 20 năm như vậy. Giờ bí thật vì trung niên khó tìm việc. Ông bà biết, nhưg....coi như ko biết, có mấy mảnh đất ở trug tâm tỉnh sát HN, bán cỡ chục tỉ, ko bán bớt. Hàng tháng vẫn cầm tiền của con. Tết vẫn để con lo hết mấy chục triệu ăn tết. Hiện tại đó thực sự là gánh nặng với vợ chồng họ, nhưg anh chồng có hiếu, chị vợ khá tình cảm nên có hiếu vô lý theo chồng, vay tiền bạn bè lúc tết đến để lo chu đáo như thời còn làm ăn tốt. Văn của họ là: giờ chưa bán, trước sau cũng để cho con. Bọn em chỉ cười. Nếu là em, sẽ bán bớt đất lấy tiền dưỡng già, ko cầm tiền của con nữa. Chủ động đc tài chính mà vẫn dựa dẫm con cái khi chúng khó khăn, em ko thích những bậc cha mẹ như vậy.
Ấy là cụ chưa biết tới những ng từ trẻ tới già luôn lô đề cờ bạc và bòn rút của gia đình. Mà những người đó thì tích cóp bằng niềm tin ư?Tôi vẫn nghĩ, đa số người già là những người dè sẻn, tiết kiệm lắm. Các cụ chả dám ăn tiêu gì đâu.
Nhà nhiều con thì lại hay phù trì cho đứa mà các cụ thích/quý (chưa chắc đã là đứa khó khăn đâu)
Nhà ít con thì các cụ lại dồn góp vào đấy thôi.
Chết có mang đi được đâu, rồi những gì các cụ tích góp nó lại chuyển về cho con mà thôi.
Tất nhiên, cũng có những gia đình anh em choảnh chọe nhau vì mấy món tiền đó.
Những gì mình "chu cấp" cho các cụ, ấy nó giống như "của để giành"; gửi tiết kiệm. Mà "lãi suất" thì vô cùng lớn, ấy là cái sự vui vẻ của các cụ.
Em hoàn toàn đồng tình với cụ.Thì vẫn có thiểu số người già hưởng thụ mặc kệ con cháu mà cụ. Nên ko phải lúc nào cũng áp tiêu chuẩn hiếu như nhau. Ko muốn nói chuyện của chính nhà mình nhưg trên này ko ai biết ai. Những năm 90 còn khá nghèo, ông nội em khi ấy ngoài 70 đòi mỗi con mỗi tháng chu cấp 1 khoản để ông đi du lịch và...yêu đương. Mọi ng vẫn góp tiền để ông sống thoải mái ở quê nhưg với ông ko đủ. Ông cần du lịch, dắt theo cả các bà người yêu. Ko ai đồng ý, ông đến cơ quan từng con, quậy tung, bảo cơ quan khai trừ khỏi Đ đi, chúng nó bất hiếu. Em hồi ấy cấp 2, nhìn bố mẹ quay cuồng lo kinh tế, nuôi lợn gà, mẹ em còn hay phải đi cấp cứu do bị bệnh, lại còn phải đối phó chính ông nội hay phá, nhàn cư vi... Từ hôm chứng kiến ông chửi các con, em ko bao giờ về quê thăm nữa dù bố mẹ em có thuyết phục. Đúng khi chết em về đám tang. Chửi, quậy xog, các con vẫn lo đầy đủ, ko ai bỏ bê hết, vẫn tròn chữ hiếu.
Còn bà chị em kể trên, cả nhà chỉ có 25 tr cho 4 ng ở đất HN, con đag ăn học, khoản 5tr kia bí bách vô cùng. Em chả cần lãi suất tinh thần khi một bên vô tư nhìn bên còn lại khó khăn.
Xã hội và mỗi gia đình trăm ng trăm cảnh. Ko ở hoàn cảnh họ, ko nói mạnh đc cụ ạ.
e chạy grabikeBà già e còn có 5tr lương hiu, e đang thất nghiệp ăn bám vợ đây![]()
Nếu có tích luỹ thì ko ai tiếc gì bố mẹ.Em thấy rằng mỗi người con khi bắt đầu lập gia đình, rời xa vòng tay bố mẹ, ngoài việc chăm lo cuộc sống gia đình riêng thì tự ý thức mỗi tháng nên trích từ khoản thu nhập, đều đặn hàng tháng tích luỹ để mở cho bố mẹ cái sổ tiết kiệm. Quan điểm của em không cần nhiều nhưng cần sự đều đặn hàng tháng hàng năm. Đến lúc bố mẹ lớn tuổi đau yếu thì có khoản tiền này các cụ yên tâm và thoải mái tư tưởng lắm, không lo sợ bệnh già, sống những ngày tuổi già vui vẻ.
Kinh nghiệm từ bản thân em thấy thế, dù cái sổ tiết kiệm so với gia đình giàu có đại gia không là gì, chỉ như muỗi đốt inox. Bố mẹ em đều có lương hưu nhưng tụi em cảm nhận được sự an tâm, thoải mái tư tưởng của người già khi các cụ thường tự hào tuyên bố với bà con họ hàng, thân già tôi sau này già yếu có đi nằm viện hay mất thì cũng tự lo được, không làm phiền đến con cái phải bận tâm lo lắng.
Cứ phải có trải nghiệm thì mới nói đc mợ nhỉ.Em thấy chuyện của cụ thớt bình thường mà nhiều cụ dìm và phê kinh thật.
Nhiều khi được làm người tốt là do đỏ thôi, đen quên đi ạ.
Cụ chưa gặp những ông bà ở quê có thói phô trương hãnh diện với làng xóm rồi. Nhà chồng em là nhà đầu tiên trong xóm đổ bê tông mái nhà, vay nợ từ đầu làng đến cuối làng. Chồng em nhắc lại vẫn bực vì mấy năm giời có cái nhà oách thì có cân thóc hay miếng vải mang về chưa ấm tủ đã phải mang đi gán nợ, đến tận lúc cưới em về vẫn nhắc nhở tao hẹn bác ...anh ... nay mai mày về trả nợ. Em cứ phải nhắc thế không cố thì nhà dột nát làm sao con cái lấy vợ lấy chồng được, tầm nhìn ông xa chứ có như anh đâu.Tôi vẫn nghĩ, đa số người già là những người dè sẻn, tiết kiệm lắm. Các cụ chả dám ăn tiêu gì đâu.
Nhà nhiều con thì lại hay phù trì cho đứa mà các cụ thích/quý (chưa chắc đã là đứa khó khăn đâu)
Nhà ít con thì các cụ lại dồn góp vào đấy thôi.
Chết có mang đi được đâu, rồi những gì các cụ tích góp nó lại chuyển về cho con mà thôi.
Tất nhiên, cũng có những gia đình anh em choảnh chọe nhau vì mấy món tiền đó.
Những gì mình "chu cấp" cho các cụ, ấy nó giống như "của để giành"; gửi tiết kiệm. Mà "lãi suất" thì vô cùng lớn, ấy là cái sự vui vẻ của các cụ.

Nhà cụ đến lúc không may ông bà ốm đau thì cũng khó khăn phết đó ạ.Ông bà nhà em cũng gần 80, cả 2 đều không lương hưu. Em cũng cân tất các thứ điện nước, truyền hình cáp , đt... tháng em còn cho ông 2 củ , ông nhà em thì rượu bia thuốc lá đủ cả, bà thì chửi em suốt vì cho ông. Em thì cứ nghĩ báo hiếu được bao nhiêu thì cứ làm, sao phải xoắn. Bù lại ông bà quý con cháu lắm, cứ đến chơi là thích lắm.
Ông bà đều không lương hưu thì cụ phải biếu công bằng chứ nhỉ.Ông bà nhà em cũng gần 80, cả 2 đều không lương hưu. Em cũng cân tất các thứ điện nước, truyền hình cáp , đt... tháng em còn cho ông 2 củ , ông nhà em thì rượu bia thuốc lá đủ cả, bà thì chửi em suốt vì cho ông. Em thì cứ nghĩ báo hiếu được bao nhiêu thì cứ làm, sao phải xoắn. Bù lại ông bà quý con cháu lắm, cứ đến chơi là thích lắm.