Các cụ nhà bác có phúc nên có được người con như bác!
Nhưng các cụ đã tính quá sai. Theo em nghĩ, khi các cụ có nhiều hơn 1 căn nhà và có lương hưu thì có thể chia sớm cho F1, nhưng nếu chỉ có 1 căn thì nên giữ và viết sẵn di chúc (có thể công khai) để khi các cụ đã ra đi thì tài sản chia theo di chúc để lại, nhưng chỉ khi cả 2 cụ đã ra đi.
Ngay khi bố em mất, ngồi lại với nhau các cô chú nhà em đã bắt em phải sang tên ngay cho bà già. Chú thứ 2 còn tuyên bố "Những gì anh nói với bố chỉ anh biết, có ai khác nghe được đâu!". Nhưng ngay hôm ấy em đã tuyên bố luôn "Không có chuyện sang tên!". Còn mỗi lần bà già nói đến chuyện bán nhà, là em nói luôn "Nhà này của bố mẹ thì mẹ ở, con, cháu đứa nào muốn đến mẹ nên cho ở, nhưng đứa nào hỗn, mẹ đuổi thẳng!". Mẹ em có lương hưu, dù không cao, nhưng có thêm cả phần kháng chiến của bố em nên tiêu cũng đủ. Còn tiền quà cho các cháu tụi em thường đưa về nên không thiếu. Nhưng ngay từ hồi bố em còn sống đã theo thói quen ăn uống rất tằn tiện. Có lần về thấy ông già nhìn nhà chú út hấp tôm ăn với nhau, bà xã đến ngay Bạch Đằng mua về. Nhưng được mỗi hôm đầu, còn bà già cho vào tủ lạnh kho ăn dần. Đến bây giờ nghĩ lại em vẫn rất thương bố em, cụ đi kháng chiến gian khổ, đến sau con khá giả cũng không được hưởng thụ.
Các cụ ngày xưa có cách nghĩ, con do các cụ nuôi nên đứa có điều kiện phải cưu mang những đứa không, nên tìm mọi cách lấy của đứa khá chia cho những đứa khác. Các việc giỗ chạp bà xã em đưa tiền về, khá xông xênh, nhưng bên nhà thím em nhiều lần kêu cỗ toàn ốc om chuối, lòng luộc,... bà xã mấy lần đặt làm sẵn thì các cô, các chú bên nhà thím khen nức nở, nhưng bà già lại chặn lại "Cỗ phải tự làm mới có tâm!".
Tiền mừng lễ tết bà xã đưa về, bà già em bảo giữ hộ, cụ già đòi lại rồi hỏi giữ tiền của bà mà không tính lãi hay sao. Có 2 - 3 năm bà già tính lên 5 - 6 chục, bà xã em nói con tính luôn cho mẹ 100 triệu bà già đồng ý luôn!