• [Thông báo] Diễn đàn tạm thời chuyển tên miền từ OTOFUN.NET sang tên miền OTOFUN.NET.VN.

[Funland] Hà Nội trong mắt ai

tung1311 .

Xe container
Biển số
OF-491417
Ngày cấp bằng
25/2/17
Số km
6,298
Động cơ
280,448 Mã lực
Tuổi
45
Bài viết nghe xl vãi, tôi cũng sinh ra và lớn lên ở HN, trong con ngõ nhỏ, phố nhỏ mà tôi cũng ko thẩm được các nét cũ kỹ đó thực ra là tàn dư của một thời nghèo, gian khó, xã hội ngày càng văn minh thì người ta phải cải tạo những cái cũ kỹ tồi tàn chứ sao. Chỉ giữ lại một phần khu phố cố để lưu giữ ký ức và lịch sử mà thôi.
Khi thời sinh viên nhìn còn thấy vui mắt, vừa túi chứ gì mà vỉa hè nước thải chảy đen xì, cũng chỗ bẩn bẩn đấy lôi ra mấy cái bát từ thau nước nhờ nhờ, múc đồ ăn vào rồi thi nhau húp mà người hà nội thanh lịch lại ước mơ thì tài thật.
 

corolla antils

Xe tăng
Biển số
OF-153548
Ngày cấp bằng
22/8/12
Số km
1,181
Động cơ
906,934 Mã lực
Nơi ở
Ecopark
Hà Nội ở đây mà nói gọn trong trung tâm quanh 36 phố Cổ. Tôi thấy rằng cần thay đổi, thay đổi từ con người đến thay đổi cách sống và nơi ở văn minh hơn. Thay đổi để tốt hơn, văn minh hơn và sạch đẹp hơn. Chúng ta nhìn thấy bên ngoài những con phố sầm uất, hoa lệ như Hàng Ngang, Hàng Đào, Hàng Bạc, Hàng Gai…. Nhưng chúng ta ko nhìn thấy các con người phải sống trong những con ngõ rất nhỏ, tối và chật hẹp…những gia đình này chiếm đa số mật độ dân phố Cổ, họ phải lao ra vỉa hè để mưu sinh, bán hàng ăn dạo, tạp hóa…Chúng ta đi chơi, sống ở những nơi tốt hơn trong phố cổ thì thấy những hàng ăn ngon, tiếng rao bán vui tại… thấy nó nhớ, nó quen, nhưng đằng sau đó là vất vả sớm hôm và ở những nơi chật hẹp ở Thủ Đô, cái này liệu có nên giữ mãi, có nên thấy thay đổi!? Rất cần thay đổi. Tôi đã từng ở phố Cổ thời gian dài ở Hàng Gà. Nhiều kỷ niệm vẫn còn nhớ nhưng để cá nhân mong muốn thì tôi mong thay đổi. Chắc chắn nhiều người muốn đi, muốn thay đổi nơi ăn chỗ ở thoáng đãng, nhiều ánh nắng mặt trời hơn là sống trong tăm tối chật hẹp và luôn được gắn mác người phố Cổ nhưng khổ.
 

Mountain Men

Xe tăng
Biển số
OF-761632
Ngày cấp bằng
2/3/21
Số km
1,582
Động cơ
3,050,546 Mã lực
Khoảng 7~8 năm nay, mình không còn nhu cầu đi vào khu phố cổ, phố cũ... Dường như khu đấy trở thành một nơi xa lạ đối với một người từng sinh ra và lớn lên ở đấy.
Một Hà Nội xa lạ bởi nếp sống.
Những cửa hàng mở rất muộn kiểu như Hội An, bởi mặt tiền đã cho thuê kinh doanh, đến giờ mở của người ta mới đến. Không còn những cụ ông cụ bà sáng sớm đã ra đường quét dọc phố, tập thể dục, ngồi trò chuyện rồi mời nhau xơi những món quà sáng, quà chiều.
Xa lạ bởi cách sống, cách ăn uống.
Những cửa hàng nho nhỏ góc phố tự kinh doanh đóng dần bởi chi phí mặt bằng. Người ta dồn nhau vào những quán xá tai tiếng kiểu Ngan Nhàn, những quán ăn nhạt nhẽo theo khẩu vị chiều lòng khách Tây kiểu Bún chả Hàng Mành.
Và xa lạ bởi con người.
Một thế hệ người Hà Nội hào hoa phong lưu, ung dung tự tại, nghệ sĩ phóng khoáng mà cũng kiêu ngạo, chao chát, đanh đá, ngoa ngoắt..., họ đã mãi mãi ra đi theo thời gian, theo dòng đời, theo những chân trời khác.
Lại chợt nhớ mấy câu thơ:
“Tôi muốn mang hồ đi trú Đông
Mà không khiêng vác được sông Hồng
Mà không gói nổi heo may rét
Đành để hồ cho gió bấc trông”!
Từ ngày cụ Rùa quy tiên, lẽ nào Hồ Gươm chỉ còn toàn rùa tai đỏ.
Trương Tư Tấn - 21.5.2026
*
HÀ NỘI SẼ CHỈ CÒN
DÀNH CHO GIỚI TINH HOA
Một chuyên gia quy hoạch đô thị từng nói với tôi:
“Hà Nội đang đi đúng lộ trình của Seoul năm 1995. Và Seoul đã mất 15 năm sau đó để nhận ra họ đã sai”.
Lúc đó tôi không hiểu ý ông.
Bây giờ thì hiểu rồi.
Tôi sinh ra ở Hà Nội. Không phải cái Hà Nội của phố phường tráng lệ, không phải của biệt thự Pháp cổ hay căn hộ triệu đô nhìn xuống Hồ Tây. Tôi sinh ra ở cái Hà Nội của ngõ nhỏ chật chội, của tiếng rao hàng sáng sớm, của bát bún riêu mười lăm nghìn ăn vội trước khi đi làm.
Cái Hà Nội đó, tôi không chắc còn tồn tại bao lâu nữa.
Người Ta
Đang Dời Hà Nội Đi
Không phải bằng xe tải, không phải bằng lệnh cưỡng chế. Người ta dời Hà Nội đi bằng giá bất động sản. Bằng quy hoạch. Bằng những con số được công bố rất nhẹ nhàng trên báo, nhưng thực chất là bản án tử hình dành cho những ai thu nhập trung bình trở xuống.
Hãy nhìn thẳng vào số liệu.
Giá đất nội thành Hà Nội hiện tại dao động từ 150-400 triệu đồng mỗi mét vuông tùy vị trí. Thu nhập trung bình người lao động Hà Nội khoảng 10-15 triệu đồng mỗi tháng. Tức là để mua 30m2, căn hộ nhỏ nhất có thể sống được, bạn cần tích lũy không ăn không uống trong 25 đến 30 năm.
Đó không phải là khó. Đó là không thể.
Và điều đó không phải tai nạn. Đó là kết quả.
Hãy Nhìn Vào
Những Gì Đang Xảy Ra
Chợ Đồng Xuân vẫn còn đó, nhưng những tiểu thương quanh đó đang dần rút lui. Không phải vì họ muốn, mà vì tiền thuê mặt bằng đã chạm mức mà chỉ thương hiệu lớn, chỉ chuỗi F&B vốn ngoại mới kham nổi.
Phố cổ vẫn còn tên trên bản đồ, nhưng ai sống ở đó?
Không phải người Hà Nội gốc nữa. Họ đã bán từ lâu, vì không cưỡng lại được cám dỗ của những con số khổng lồ, hoặc vì không đủ tiền để duy tu cái nhà cũ đang xuống cấp. Họ ra vùng ven. Ra Gia Lâm, Hoài Đức, Đông Anh. Xa hơn nữa.
Và cái gì lấp vào chỗ họ để lại?
Homestay. Boutique hotel. Cà phê view cổ cho khách du lịch check-in. Hà Nội đang được bảo tàng hóa. Và bảo tàng thì không phải chỗ để người thường sống.
Người Ta Hay Nói:
“Hà Nội Phát Triển, Tốt Chứ Sao?”
Tôi không phản đối phát triển.
Tôi phản đối việc gọi sự loại trừ là phát triển.
Tokyo phát triển, nhưng người thu nhập trung bình vẫn có thể thuê nhà trong vòng 30 phút tàu điện đến trung tâm. Singapore phát triển, và họ xây HDB cho 80% dân số được sở hữu nhà do nhà nước trợ giá. London phát triển, và họ đang khủng hoảng nhà ở trầm trọng đến mức thế hệ trẻ gọi đó là thảm họa thế hệ.
Hà Nội đang chọn đi theo con đường nào?
Những gì tôi thấy là chúng ta đang chọn con đường của London. Nhưng không có hệ thống phúc lợi của London. Không có thu nhập của London. Không có tàu điện ngầm của London. Không có cơ sở hạ tầng của London. Chúng ta đang có giá bất động sản của London với mức lương của Hà Nội.
Và Rồi Sẽ Ra Sao?
Tôi sẽ kể bạn nghe một kịch bản. Không phải tôi bịa ra, mà là thứ đã xảy ra ở nhiều thành phố khác trên thế giới.
Những người trẻ, kỹ sư, giáo viên, bác sĩ tuyến dưới, công nhân viên chức, sẽ không thể mua nhà trong thành phố. Họ sẽ thuê. Và tiền thuê sẽ ngày càng đắt, ăn vào 40, 50, 60% thu nhập.
Họ sẽ không còn tiết kiệm được. Không còn tích lũy được. Họ sẽ chỉ sống để trả tiền thuê. Thế hệ con họ lớn lên, cũng không có nhà. Cũng thuê.
Vòng quay đó cứ chạy mãi, cho đến khi tầng lớp trung lưu - cái xương sống của bất kỳ xã hội nào - không còn tích lũy được tài sản, không còn nền tảng để bật lên.
Và Hà Nội lúc đó sẽ gồm hai tầng.
Tầng trên là những người đã có đất từ trước, hoặc đủ vốn để đầu tư sớm, hoặc được thừa kế. Họ giàu lên mỗi năm chỉ vì đất tăng giá. Tầng dưới là tất cả những người còn lại. Trả thuê. Mãi mãi.
Không có tầng giữa.
Tầng giữa đã bị giá bất động sản xóa sổ.
Có Người Sẽ Nói: “Thì Ra Vùng Ven Ở”
Được. Vùng ven.
Ra Đông Anh, Gia Lâm, Hoài Đức.
Nhưng bạn làm việc ở đâu?
Trung tâm. Bạn đưa con đi học trường tốt ở đâu? Trung tâm. Bệnh viện tốt ở đâu? Trung tâm. Cơ hội việc làm tập trung ở đâu? Trung tâm. Vậy là bạn sống ở vùng ven nhưng mọi thứ quan trọng với cuộc đời bạn đều ở trung tâm. Bạn sẽ dành 2 đến 3 tiếng mỗi ngày trên đường, nếu may mắn. Không may thì 4 tiếng.
Năm này qua năm khác.
Đó không phải là giải pháp. Đó là hình phạt. Và cái hình phạt đó được áp lên những người không có lỗi gì ngoài việc sinh ra không đủ giàu.
Tôi Không Căm Ghét Người Giàu. Tôi không viết bài này để nói người giàu là xấu, đầu cơ là tội ác, hay bất động sản là thứ phải bị tiêu diệt. Không. Tôi viết bài này vì tôi lo cho một Hà Nội mà ở đó, sự đa dạng, thứ làm nên hồn cốt của bất kỳ thành phố vĩ đại nào, đang dần biến mất.
Cái làm Hà Nội là Hà Nội không phải là lớp sơn tráng lệ trên mặt tiền.
Đó là bà bán xôi đầu ngõ vẫn còn đó sau 30 năm. Là ông thợ sửa xe đạp ngồi góc phố biết tên từng đứa trẻ trong khu. Là tiệm phở gia truyền mà chủ nhân không muốn bán vì đây là di sản của bố mẹ họ, không phải tài sản.
Những con người đó đang bị đẩy ra ngoài. Từ từ. Êm ái. Không ồn ào. Và khi họ đi hết, cái còn lại sẽ là một thành phố rất đẹp, nhưng trống rỗng.
Một bộ phim trường hoàn hảo về Hà Nội, không phải Hà Nội thật.
Tôi Nói Thẳng Dự Báo Của Mình
Nếu không có chính sách nhà ở xã hội bài bản trong 5 năm tới, ít nhất 60 đến 70% người trẻ dưới 35 tuổi sẽ không thể sở hữu nhà trong Vành đai 3 Hà Nội. Họ sẽ thuê mãi. Hoặc họ sẽ rời đi, về quê, hoặc vào Nam, nơi còn có cơ hội bắt đầu lại. Và Hà Nội sẽ già đi rất nhanh. Vì người trẻ có năng lực không còn lý do ở lại.
Câu hỏi tôi muốn đặt ra không phải là "Ai có lỗi?”. Câu hỏi là:
- Chúng ta muốn Hà Nội là gì, trong 20 năm tới? Một thành phố của giới tinh hoa, sang trọng, hiện đại, và chỉ có thể bước vào nếu bạn thuộc đúng tầng lớp? Hay một thành phố mà người thường vẫn có chỗ đứng, không chỉ ở vùng ven, không chỉ trong vai khách qua đường, mà là công dân thực sự, có nhà, có rễ, có tương lai?
Hà Nội của tôi, cái Hà Nội của ngõ nhỏ và tiếng rao sáng, không cần được bảo tồn như hiện vật trong bảo tàng. Nó cần được sống. Bởi những con người thật. Với cuộc đời thật. Và nếu chúng ta để mất điều đó, thì dù Hà Nội có đẹp đến đâu, tôi nghĩ chúng ta đã đánh mất thứ quan trọng hơn rất nhiều.
Bạn nghĩ sao?
Hà Nội của bạn, 20 năm nữa, sẽ là gì?
Anh Sói Phố VoNi - 16.5.2026
—-
Cửa hàng MDQD 12 Bờ Hồ và một góc Nhà tròn Bờ Hồ khi chưa xây Hàm Cá Mập.
Ảnh tư liệu.
FB_IMG_1780786930676.jpg
Mấy đứa nhà em sinh ra và lớn ở HN.
Cho lên phố vào mấy quán vỉa hè hay quán ko điều hòa mát chúng nó ko ăn đâu.:))
 

victory_1980

Xe container
Biển số
OF-201593
Ngày cấp bằng
11/7/13
Số km
7,654
Động cơ
322,102 Mã lực
HN tới sẽ chỉnh trang đẹp đấy, quy hoạch tầm nhìn 100 năm cơ mà.
Những khu tập thể cũ sẽ bị phá bỏ, những kiến trúc cổ kính sẽ đc lưu giữ, bảo tồn. Và những khu mới sẽ đc xây hiện đại,…. Sẽ ko lôm côm như bây giờ.
Đặc biệt ngoài bãi sông Hồng sẽ rất đẹp
 

yadih

Xe buýt
Biển số
OF-800791
Ngày cấp bằng
19/12/21
Số km
626
Động cơ
36,212 Mã lực
Cụ next sớm ngày nào em cảm ơn ngày đó, mà cụ viết chính tả chuẩn tí kẻo trẻ con nó cười cho "trát tường" không phải "chát tường", "níu kéo" không phải "lứu kéo"
Chuẩn đấy! Hà Lội phố cổ mà lói ngọng níu ngọng nô thì cũng nên phắn sớm ngày lào rộng chỗ ngày ấy. Ở nại thêm ngày lào chỉ nàm thêm nhếch nhác Hà Lội. Xạ thu =))
 

xe đạp Japan

Xe điện
Biển số
OF-824378
Ngày cấp bằng
26/12/22
Số km
3,338
Động cơ
123,096 Mã lực
HN tới sẽ chỉnh trang đẹp đấy, quy hoạch tầm nhìn 100 năm cơ mà.
Những khu tập thể cũ sẽ bị phá bỏ, những kiến trúc cổ kính sẽ đc lưu giữ, bảo tồn. Và những khu mới sẽ đc xây hiện đại,…. Sẽ ko lôm côm như bây giờ.
Đặc biệt ngoài bãi sông Hồng sẽ rất đẹp
Hà Nội sẽ chỉnh trang mạnh mẽ trong thời gian tới thật. Khó giải toả như Đê La Thành còn làm được nữa là.
 

Bingboong

Tháo bánh
Biển số
OF-52100
Ngày cấp bằng
4/12/09
Số km
1,287
Động cơ
474,247 Mã lực
Em cũng rất thắc mắc tại sao dân phoco lại lói ngọng líu lô như thế nhỉ trong khi các khu vực làng cũ thì lại không ngọng như Bưởi, Ngọc Hà, Kim Liên…
Chuẩn đấy! Hà Lội phố cổ mà lói ngọng níu ngọng nô thì cũng nên phắn sớm ngày lào rộng chỗ ngày ấy. Ở nại thêm ngày lào chỉ nàm thêm nhếch nhác Hà Lội. Xạ thu =))
 

yadih

Xe buýt
Biển số
OF-800791
Ngày cấp bằng
19/12/21
Số km
626
Động cơ
36,212 Mã lực
Em cũng rất thắc mắc tại sao dân phoco lại lói ngọng líu lô như thế nhỉ trong khi các khu vực làng cũ thì lại không ngọng như Bưởi, Ngọc Hà, Kim Liên…
Dân phố cổ xoành điệu bây giờ toàn nhà quê lên chứ dân gốc có còn nữa đâu mà không lói ngọng. Xạ thu =)) Chả biết ông Dương Tàu, bà Như Quỳnh giờ còn giữ được nhà phố cổ không?
 

pltuan

Xe buýt
Biển số
OF-186562
Ngày cấp bằng
22/3/13
Số km
982
Động cơ
1,041,009 Mã lực
Nơi ở
Yên Viên - Gia Lâm - Hà Nội
cảm nhận của cá nhân thôi, ai thích trung tâm thì cứ trung tâm còn ai thích ra ngoài thì ra ngoài có nhiều lựa chọn mà chả ai cấm. Còn nếu muốn thì chờ đi, sắp có phường xã thành phố xã hội chủ nghĩa rồi. :D :D :D
 

Đông Gioăng

Xe điện
Biển số
OF-834575
Ngày cấp bằng
28/5/23
Số km
2,604
Động cơ
2,167,115 Mã lực
Em cũng rất thắc mắc tại sao dân phoco lại lói ngọng líu lô như thế nhỉ trong khi các khu vực làng cũ thì lại không ngọng như Bưởi, Ngọc Hà, Kim Liên…
Hàn Lồi nọng phải gặp CC Xuân Đỉnh cụ ạ. Chóng mặt luôn
 

lanhchuachaplin

Xe điện
Biển số
OF-98927
Ngày cấp bằng
6/6/11
Số km
3,657
Động cơ
433,961 Mã lực
Nơi ở
❤❤❤-----Người giời-----❤❤❤
Em cũng rất thắc mắc tại sao dân phoco lại lói ngọng líu lô như thế nhỉ trong khi các khu vực làng cũ thì lại không ngọng như Bưởi, Ngọc Hà, Kim Liên…
Anh trai của ông em, giai cấp tư sản của khu phố cổ mà mọi người hoài niệm, vào giai đoạn ****, cả nhà đã di dân lên Thái Nguyên.
Em trai của ông em, ko phải tư sản, nên vẫn còn ở lại, nhưng con cháu cũng sang chỗ khác sống cho thoải mái.
 
Chỉnh sửa cuối:

lanhchuachaplin

Xe điện
Biển số
OF-98927
Ngày cấp bằng
6/6/11
Số km
3,657
Động cơ
433,961 Mã lực
Nơi ở
❤❤❤-----Người giời-----❤❤❤
Cụ next sớm ngày nào em cảm ơn ngày đó, mà cụ viết chính tả chuẩn tí kẻo trẻ con nó cười cho "trát tường" không phải "chát tường", "níu kéo" không phải "lứu kéo"
Ăn cháo đá bát còn tự hào khoe, thì mợ quan tâm làm gì, cứ bỏ qua thôi 🤣🤣🤣
 

DungPhuong0712

Xe điện
Biển số
OF-860767
Ngày cấp bằng
5/6/24
Số km
2,805
Động cơ
1,238,518 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội Phố
Em thích lấy nhà em và đền bù cho 2 con chung cư cùng ít tiền dưỡng già là đi đấy.
Thế méo nào chỉ lẹm vào có tí, thế là em lại sống chung với bụi công trường.
 

butchikim

Xe trâu
Biển số
OF-55660
Ngày cấp bằng
23/1/10
Số km
31,271
Động cơ
604,855 Mã lực
Nơi ở
...là đảo xa
Em thích lấy nhà em và đền bù cho 2 con chung cư cùng ít tiền dưỡng già là đi đấy.
Thế méo nào chỉ lẹm vào có tí, thế là em lại sống chung với bụi công trường.
Bảo sao đồng thuận cao thế :-o #:-s 8-}

IMG_4252.jpeg
IMG_4253.jpeg
 
Chỉnh sửa cuối:

victo2025

Xe tăng
Biển số
OF-895294
Ngày cấp bằng
17/10/25
Số km
1,501
Động cơ
11,568 Mã lực
Nơi ở
Hà nội
HN tới sẽ chỉnh trang đẹp đấy, quy hoạch tầm nhìn 100 năm cơ mà.
Những khu tập thể cũ sẽ bị phá bỏ, những kiến trúc cổ kính sẽ đc lưu giữ, bảo tồn. Và những khu mới sẽ đc xây hiện đại,…. Sẽ ko lôm côm như bây giờ.
Đặc biệt ngoài bãi sông Hồng sẽ rất đẹp
Đẹp vào mùa thu, còn hàng năm mùa hè nắng nóng, sau là mùa mưa bão thì lấy đâu ra đẹp.
 

Tlbooks

Xe tăng
Biển số
OF-68488
Ngày cấp bằng
16/7/10
Số km
1,362
Động cơ
544,655 Mã lực
Khoảng 7~8 năm nay, mình không còn nhu cầu đi vào khu phố cổ, phố cũ... Dường như khu đấy trở thành một nơi xa lạ đối với một người từng sinh ra và lớn lên ở đấy.
Một Hà Nội xa lạ bởi nếp sống.
Những cửa hàng mở rất muộn kiểu như Hội An, bởi mặt tiền đã cho thuê kinh doanh, đến giờ mở của người ta mới đến. Không còn những cụ ông cụ bà sáng sớm đã ra đường quét dọc phố, tập thể dục, ngồi trò chuyện rồi mời nhau xơi những món quà sáng, quà chiều.
Xa lạ bởi cách sống, cách ăn uống.
Những cửa hàng nho nhỏ góc phố tự kinh doanh đóng dần bởi chi phí mặt bằng. Người ta dồn nhau vào những quán xá tai tiếng kiểu Ngan Nhàn, những quán ăn nhạt nhẽo theo khẩu vị chiều lòng khách Tây kiểu Bún chả Hàng Mành.
Và xa lạ bởi con người.
Một thế hệ người Hà Nội hào hoa phong lưu, ung dung tự tại, nghệ sĩ phóng khoáng mà cũng kiêu ngạo, chao chát, đanh đá, ngoa ngoắt..., họ đã mãi mãi ra đi theo thời gian, theo dòng đời, theo những chân trời khác.
Lại chợt nhớ mấy câu thơ:
“Tôi muốn mang hồ đi trú Đông
Mà không khiêng vác được sông Hồng
Mà không gói nổi heo may rét
Đành để hồ cho gió bấc trông”!
Từ ngày cụ Rùa quy tiên, lẽ nào Hồ Gươm chỉ còn toàn rùa tai đỏ.
Trương Tư Tấn - 21.5.2026
*
HÀ NỘI SẼ CHỈ CÒN
DÀNH CHO GIỚI TINH HOA
Một chuyên gia quy hoạch đô thị từng nói với tôi:
“Hà Nội đang đi đúng lộ trình của Seoul năm 1995. Và Seoul đã mất 15 năm sau đó để nhận ra họ đã sai”.
Lúc đó tôi không hiểu ý ông.
Bây giờ thì hiểu rồi.
Tôi sinh ra ở Hà Nội. Không phải cái Hà Nội của phố phường tráng lệ, không phải của biệt thự Pháp cổ hay căn hộ triệu đô nhìn xuống Hồ Tây. Tôi sinh ra ở cái Hà Nội của ngõ nhỏ chật chội, của tiếng rao hàng sáng sớm, của bát bún riêu mười lăm nghìn ăn vội trước khi đi làm.
Cái Hà Nội đó, tôi không chắc còn tồn tại bao lâu nữa.
Người Ta
Đang Dời Hà Nội Đi
Không phải bằng xe tải, không phải bằng lệnh cưỡng chế. Người ta dời Hà Nội đi bằng giá bất động sản. Bằng quy hoạch. Bằng những con số được công bố rất nhẹ nhàng trên báo, nhưng thực chất là bản án tử hình dành cho những ai thu nhập trung bình trở xuống.
Hãy nhìn thẳng vào số liệu.
Giá đất nội thành Hà Nội hiện tại dao động từ 150-400 triệu đồng mỗi mét vuông tùy vị trí. Thu nhập trung bình người lao động Hà Nội khoảng 10-15 triệu đồng mỗi tháng. Tức là để mua 30m2, căn hộ nhỏ nhất có thể sống được, bạn cần tích lũy không ăn không uống trong 25 đến 30 năm.
Đó không phải là khó. Đó là không thể.
Và điều đó không phải tai nạn. Đó là kết quả.
Hãy Nhìn Vào
Những Gì Đang Xảy Ra
Chợ Đồng Xuân vẫn còn đó, nhưng những tiểu thương quanh đó đang dần rút lui. Không phải vì họ muốn, mà vì tiền thuê mặt bằng đã chạm mức mà chỉ thương hiệu lớn, chỉ chuỗi F&B vốn ngoại mới kham nổi.
Phố cổ vẫn còn tên trên bản đồ, nhưng ai sống ở đó?
Không phải người Hà Nội gốc nữa. Họ đã bán từ lâu, vì không cưỡng lại được cám dỗ của những con số khổng lồ, hoặc vì không đủ tiền để duy tu cái nhà cũ đang xuống cấp. Họ ra vùng ven. Ra Gia Lâm, Hoài Đức, Đông Anh. Xa hơn nữa.
Và cái gì lấp vào chỗ họ để lại?
Homestay. Boutique hotel. Cà phê view cổ cho khách du lịch check-in. Hà Nội đang được bảo tàng hóa. Và bảo tàng thì không phải chỗ để người thường sống.
Người Ta Hay Nói:
“Hà Nội Phát Triển, Tốt Chứ Sao?”
Tôi không phản đối phát triển.
Tôi phản đối việc gọi sự loại trừ là phát triển.
Tokyo phát triển, nhưng người thu nhập trung bình vẫn có thể thuê nhà trong vòng 30 phút tàu điện đến trung tâm. Singapore phát triển, và họ xây HDB cho 80% dân số được sở hữu nhà do nhà nước trợ giá. London phát triển, và họ đang khủng hoảng nhà ở trầm trọng đến mức thế hệ trẻ gọi đó là thảm họa thế hệ.
Hà Nội đang chọn đi theo con đường nào?
Những gì tôi thấy là chúng ta đang chọn con đường của London. Nhưng không có hệ thống phúc lợi của London. Không có thu nhập của London. Không có tàu điện ngầm của London. Không có cơ sở hạ tầng của London. Chúng ta đang có giá bất động sản của London với mức lương của Hà Nội.
Và Rồi Sẽ Ra Sao?
Tôi sẽ kể bạn nghe một kịch bản. Không phải tôi bịa ra, mà là thứ đã xảy ra ở nhiều thành phố khác trên thế giới.
Những người trẻ, kỹ sư, giáo viên, bác sĩ tuyến dưới, công nhân viên chức, sẽ không thể mua nhà trong thành phố. Họ sẽ thuê. Và tiền thuê sẽ ngày càng đắt, ăn vào 40, 50, 60% thu nhập.
Họ sẽ không còn tiết kiệm được. Không còn tích lũy được. Họ sẽ chỉ sống để trả tiền thuê. Thế hệ con họ lớn lên, cũng không có nhà. Cũng thuê.
Vòng quay đó cứ chạy mãi, cho đến khi tầng lớp trung lưu - cái xương sống của bất kỳ xã hội nào - không còn tích lũy được tài sản, không còn nền tảng để bật lên.
Và Hà Nội lúc đó sẽ gồm hai tầng.
Tầng trên là những người đã có đất từ trước, hoặc đủ vốn để đầu tư sớm, hoặc được thừa kế. Họ giàu lên mỗi năm chỉ vì đất tăng giá. Tầng dưới là tất cả những người còn lại. Trả thuê. Mãi mãi.
Không có tầng giữa.
Tầng giữa đã bị giá bất động sản xóa sổ.
Có Người Sẽ Nói: “Thì Ra Vùng Ven Ở”
Được. Vùng ven.
Ra Đông Anh, Gia Lâm, Hoài Đức.
Nhưng bạn làm việc ở đâu?
Trung tâm. Bạn đưa con đi học trường tốt ở đâu? Trung tâm. Bệnh viện tốt ở đâu? Trung tâm. Cơ hội việc làm tập trung ở đâu? Trung tâm. Vậy là bạn sống ở vùng ven nhưng mọi thứ quan trọng với cuộc đời bạn đều ở trung tâm. Bạn sẽ dành 2 đến 3 tiếng mỗi ngày trên đường, nếu may mắn. Không may thì 4 tiếng.
Năm này qua năm khác.
Đó không phải là giải pháp. Đó là hình phạt. Và cái hình phạt đó được áp lên những người không có lỗi gì ngoài việc sinh ra không đủ giàu.
Tôi Không Căm Ghét Người Giàu. Tôi không viết bài này để nói người giàu là xấu, đầu cơ là tội ác, hay bất động sản là thứ phải bị tiêu diệt. Không. Tôi viết bài này vì tôi lo cho một Hà Nội mà ở đó, sự đa dạng, thứ làm nên hồn cốt của bất kỳ thành phố vĩ đại nào, đang dần biến mất.
Cái làm Hà Nội là Hà Nội không phải là lớp sơn tráng lệ trên mặt tiền.
Đó là bà bán xôi đầu ngõ vẫn còn đó sau 30 năm. Là ông thợ sửa xe đạp ngồi góc phố biết tên từng đứa trẻ trong khu. Là tiệm phở gia truyền mà chủ nhân không muốn bán vì đây là di sản của bố mẹ họ, không phải tài sản.
Những con người đó đang bị đẩy ra ngoài. Từ từ. Êm ái. Không ồn ào. Và khi họ đi hết, cái còn lại sẽ là một thành phố rất đẹp, nhưng trống rỗng.
Một bộ phim trường hoàn hảo về Hà Nội, không phải Hà Nội thật.
Tôi Nói Thẳng Dự Báo Của Mình
Nếu không có chính sách nhà ở xã hội bài bản trong 5 năm tới, ít nhất 60 đến 70% người trẻ dưới 35 tuổi sẽ không thể sở hữu nhà trong Vành đai 3 Hà Nội. Họ sẽ thuê mãi. Hoặc họ sẽ rời đi, về quê, hoặc vào Nam, nơi còn có cơ hội bắt đầu lại. Và Hà Nội sẽ già đi rất nhanh. Vì người trẻ có năng lực không còn lý do ở lại.
Câu hỏi tôi muốn đặt ra không phải là "Ai có lỗi?”. Câu hỏi là:
- Chúng ta muốn Hà Nội là gì, trong 20 năm tới? Một thành phố của giới tinh hoa, sang trọng, hiện đại, và chỉ có thể bước vào nếu bạn thuộc đúng tầng lớp? Hay một thành phố mà người thường vẫn có chỗ đứng, không chỉ ở vùng ven, không chỉ trong vai khách qua đường, mà là công dân thực sự, có nhà, có rễ, có tương lai?
Hà Nội của tôi, cái Hà Nội của ngõ nhỏ và tiếng rao sáng, không cần được bảo tồn như hiện vật trong bảo tàng. Nó cần được sống. Bởi những con người thật. Với cuộc đời thật. Và nếu chúng ta để mất điều đó, thì dù Hà Nội có đẹp đến đâu, tôi nghĩ chúng ta đã đánh mất thứ quan trọng hơn rất nhiều.
Bạn nghĩ sao?
Hà Nội của bạn, 20 năm nữa, sẽ là gì?
Anh Sói Phố VoNi - 16.5.2026
—-
Cửa hàng MDQD 12 Bờ Hồ và một góc Nhà tròn Bờ Hồ khi chưa xây Hàm Cá Mập.
Ảnh tư liệu.
FB_IMG_1780786930676.jpg
Đọc bài của cụ, em thấy có nhiều cái đúng. Hà Nội thay đổi nhanh thật. Phố cũ khác đi, người cũ ít dần, cảm giác xa lạ là có thật.

Nhưng em nghĩ cụ đang trộn hai câu chuyện: nỗi nhớ Hà Nội cũ và câu chuyện quy hoạch đô thị.

Em chưa nghĩ Hà Nội đang cố tình “đẩy dân ra khỏi thành phố”. Quy hoạch nhiều năm nay thực ra là giãn dân khỏi lõi trung tâm, mở rộng không gian đô thị, phát triển đa cực, đa trung tâm. Cái chưa theo kịp lại là việc làm, trường học, bệnh viện, giao thông công cộng và dịch vụ chất lượng cao vẫn tập trung quá mạnh ở khu vực lõi.

Người ta không ngại ở xa. Người ta ngại ở xa nhưng mọi thứ quan trọng vẫn nằm ở trung tâm.

Về giá nhà, em đồng ý với cụ: áp lực là thật. Người trẻ mua nhà ngày càng khó hơn. Nhưng nói Hà Nội sẽ chỉ còn cho giới tinh hoa thì em thấy hơi mạnh tay.

Một phần người trẻ bây giờ thực tế không xuất phát hoàn toàn từ số 0. Nhiều người vẫn có hỗ trợ gia đình, có đất quê, có tài sản thế hệ trước để lại, bán đổi hoặc cộng dồn nguồn lực để lên thành phố. Cái đáng lo hơn là nhóm không có nền tảng tài sản sẽ ngày càng khó đi lên và khoảng cách đó có thể lớn dần.

Có một góc khác em nghĩ ít cụ nhắc tới.
Rất nhiều năm, đô thị của mình cũng tồn tại kiểu tăng trưởng dựa vào việc sử dụng rất rẻ hoặc gần như miễn phí tài nguyên công. Vỉa hè thành mặt bằng kinh doanh, ngõ thành nơi buôn bán, lòng đường thành chỗ đỗ xe, xả thải và tạo áp lực lên hạ tầng chung nhưng chi phí bỏ ra chưa tương xứng.

Nói hơi thẳng, có giai đoạn rất dài tồn tại rất nhiệu thị dân dạng “tham nhũng tài nguyên chung của cư dân thành phố”. Không phải tham nhũng theo nghĩa pháp lý, mà là khai thác tài nguyên chung của đô thị (không gian công cộng, hạ tầng, môi trường sống một cách ngồi xổm lên luật pháp), để tạo lợi ích riêng nhưng "gần như" không trả phí xã hội do cộng đồng cùng gánh.

Nên khi đô thị siết quản lý hơn, dọn lại vỉa hè, tăng chuẩn môi trường, tăng chi phí sử dụng không gian, xử lý hàng quán lấn chiếm, nhiều cụ sẽ thấy Hà Nội mất đi cái quen thuộc. Nhưng ở góc khác, đó cũng là quá trình thanh lọc phần nhếch nhác, lộn xộn và đưa chi phí đô thị về gần hơn với giá trị thật của nó.

Em cũng hơi băn khoăn khi nhiều cụ mợ ấy phố cổ làm hình mẫu của “Hà Nội thật”. Phố cổ vốn luôn thay đổi. Trước là buôn bán truyền thống, giờ là du lịch, dịch vụ và kinh tế trải nghiệm. Một phần do quy hoạch. Phần khác do thị trường, nhân khẩu học và chính lựa chọn của người dân.

Câu hỏi hiện giờ không phải Hà Nội có thành phố của giới tinh hoa hay không. Mà là 15–20 năm nữa, một người đi làm bình thường - kỹ sư, giáo viên, bác sĩ trẻ, công chức, lao động dịch vụ - còn sống được, đi lại được, tích lũy được và thấy mình thuộc về thành phố này không.

Nếu câu trả lời ngày càng khó, lúc đó mới đáng lo thật ?
 

Ms Thảo Nguyễn Vinhomes

Xe điện
{Kinh doanh Bất động sản}
{Kinh doanh Bất động sản}
Biển số
OF-870166
Ngày cấp bằng
9/3/24
Số km
2,765
Động cơ
17,555 Mã lực
Tuổi
28
Website
thaonguyenvilla.com
Hà Nội tầm 15 20 năm nữa quy hoạch gọn gàng chắc đẹp lắm
5 năm cho chỉnh trang quy hoạch và 5 năm cho thay đổi. Tầm 10 năm thôi cụ ơi
Hà Nội tới đây sẽ có những tuyến phố không ngủ. TP dự định từ 2028-2030 sẽ triển khai các tụ điểm văn hoá, ẩm thực và du lịch về đêm đấy.
 

bau67

Xe container
Biển số
OF-50318
Ngày cấp bằng
6/11/09
Số km
8,105
Động cơ
1,165,706 Mã lực
Nơi ở
Bụi Duối đầu làng !
Người viết bài thì: Tôi từng sinh ra và nhớn lên ở phố cổ bi dờ ở đâu chả rõ, 7 -8 năm chửa lên phố cổ….còn trải nghiệm cuộc sống ở đó nữa đâu mà bàn. Bàn làm gì khi cuộc sống nơi đó nó vẫn đang diễn ra với sự thích nghi hoàn toàn môi trường sống hiện tại.
Nhà Cháu ở đây nên càng chả dám bàn.

IMG_1199.jpeg
IMG_1197.jpeg
IMG_1198.jpeg
IMG_1193.jpeg
IMG_1192.jpeg
IMG_1190.jpeg
IMG_1196.jpeg
 

Khongdanhvong

Tháo bánh
Biển số
OF-301828
Ngày cấp bằng
16/12/13
Số km
7,544
Động cơ
343,845 Mã lực
Bi lụy đến thế là cùng, xã hội luôn phát triển. Muốn phát triển phải loại bỏ cái cũ và đón nhận cái mới, muốn nhanh thì phải 6789. Có được có mất, được cho ai và ai phải mất không phải việc của nhà cháu.
Có phải ý là loại bỏ cái (người) cũ để đón cái (người) mới không cụ?
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top