Bác nên học tập tôi:Em cũng ko ngại khoản đưa vk chi, nhưng đàn ông ko có tiền trong người, lúc con hỏi ko có cứ thấy thế nào ấy. Chưa làm quen được ạ
Con hỏi tiền ấy à?
Tụi bây hỏi mama tụi bây, nhá; tau đang bựn tý.
Bác nên học tập tôi:Em cũng ko ngại khoản đưa vk chi, nhưng đàn ông ko có tiền trong người, lúc con hỏi ko có cứ thấy thế nào ấy. Chưa làm quen được ạ
Đưa hết cho vợ là xong.....Bẩm cccm chứ em tự thấy mình quản lý chi tiêu cực kỳ kém
Mỗi tháng kiếm hơn 25, có tháng hơn 30 nhưng vẫn chi vượt hạn mức, dư nợ càng ngày càng tăng
Thói quen khó bỏ: Tiện có tiền trong người là chi, con xin - chi, vk nhờ - chi, phát sinh hiếu hỷ - chi, cuối tuần lượn phố - chi, mấy cái lặt vặt nhỏ nhỏ nhưng liên tục tạo thành 1 số không hề nhỏ, em biết thế mà chưa có cách bỏ thói quen này.
Tiền cho gia đình 1 khoản cố định em vẫn có đều nhé.
Có cụ mợ nào dạy lại em cách chi tiêu, quản lý ko chứ em thấy em kiếm được mà nợ ngày càng nhiều.

Cụ giống em 100% luôn.Bẩm cccm chứ em tự thấy mình quản lý chi tiêu cực kỳ kém
Mỗi tháng kiếm hơn 25, có tháng hơn 30 nhưng vẫn chi vượt hạn mức, dư nợ càng ngày càng tăng
Thói quen khó bỏ: Tiện có tiền trong người là chi, con xin - chi, vk nhờ - chi, phát sinh hiếu hỷ - chi, cuối tuần lượn phố - chi, mấy cái lặt vặt nhỏ nhỏ nhưng liên tục tạo thành 1 số không hề nhỏ, em biết thế mà chưa có cách bỏ thói quen này.
Tiền cho gia đình 1 khoản cố định em vẫn có đều nhé.
Có cụ mợ nào dạy lại em cách chi tiêu, quản lý ko chứ em thấy em kiếm được mà nợ ngày càng nhiều.
Tiết kiệm đi thôi cụ, hạn chế chi tiêu và nâng cấpnhững thứ không cần thiết như : Giầy, tất kính bút đồng hồ, bật lửa, dao găm , súng lục….Ví dụ như em ngày trước : Cẳt tóc gội đầu tháng/2 lần , mỗi lần tầm 2 lít trong tiệm sang xịn mịn, đôi khi còn bo thêm….bây giờ ra vỉa hè cắt 40k , về nhà tự gội đầuBẩm cccm chứ em tự thấy mình quản lý chi tiêu cực kỳ kém
Mỗi tháng kiếm hơn 25, có tháng hơn 30 nhưng vẫn chi vượt hạn mức, dư nợ càng ngày càng tăng
Thói quen khó bỏ: Tiện có tiền trong người là chi, con xin - chi, vk nhờ - chi, phát sinh hiếu hỷ - chi, cuối tuần lượn phố - chi, mấy cái lặt vặt nhỏ nhỏ nhưng liên tục tạo thành 1 số không hề nhỏ, em biết thế mà chưa có cách bỏ thói quen này.
Tiền cho gia đình 1 khoản cố định em vẫn có đều nhé.
Có cụ mợ nào dạy lại em cách chi tiêu, quản lý ko chứ em thấy em kiếm được mà nợ ngày càng nhiều.
Riêng chi cá nhân thì em lại cực ít, tóc cắt tháng 1 lần 40K, nhuộm tự mua thuốc tự nhuộm, nói thế chắc cụ hiểu rồiTiết kiệm đi thôi cụ, hạn chế chi tiêu và nâng cấpnhững thứ không cần thiết như : Giầy, tất kính bút đồng hồ, bật lửa, dao găm , súng lục….Ví dụ như em ngày trước : Cẳt tóc gội đầu tháng/2 lần , mỗi lần tầm 2 lít trong tiệm sang xịn mịn, đôi khi còn bo thêm….bây giờ ra vỉa hè cắt 40k , về nhà tự gội đầu![]()

Em thấy app nó có chia ra các mục chi đấy. Kụ zựa vào đấy mà quản lýBẩm cccm chứ em tự thấy mình quản lý chi tiêu cực kỳ kém
Mỗi tháng kiếm hơn 25, có tháng hơn 30 nhưng vẫn chi vượt hạn mức, dư nợ càng ngày càng tăng
Thói quen khó bỏ: Tiện có tiền trong người là chi, con xin - chi, vk nhờ - chi, phát sinh hiếu hỷ - chi, cuối tuần lượn phố - chi, mấy cái lặt vặt nhỏ nhỏ nhưng liên tục tạo thành 1 số không hề nhỏ, em biết thế mà chưa có cách bỏ thói quen này.
Tiền cho gia đình 1 khoản cố định em vẫn có đều nhé.
Có cụ mợ nào dạy lại em cách chi tiêu, quản lý ko chứ em thấy em kiếm được mà nợ ngày càng nhiều.
Đàn bà mà đầu tư khét lẹt. Hóng coi củng 150k đô na zư thiên tài đầu tư1. Không bốc phét chứ em 20 củ/tháng hay 100củ/tháng vẫn cần kiệm như nhau. Có hoang hơn thì là ở cái khoản đi du lịch thôi. Vì sao? Vì em lo cái ngày hôm nay sớm muộn nó cũng đến, mà nó đến thật rồi.
2. Không đưa tiền cho vợ và hết trách nhiệm được, nó mua hợp đồng kỳ nghỉ là mình đứt. Đưa nhưng vẫn giám sát.
Nó do kụ đó quản lý kém nhưng lộc đầu vào nhiềuCông nhận em thấy nhiều người Việt mình yếu về khả năng quản trị tài chính cá nhân, từ tiêu dùng cho đến đầu tư. Bạn bè em cũng mấy người yếu về quản trị tài chính mà ham đầu tư, nhiều khi không tách bạch được cả tài chính cá nhân và tài chính kinh doanh, có giai đoạn ôm đống nợ, không tính hết được chi phí lãi vay khi đầu tư đất, sau phải bán cắt lỗ vài chỗ.
Theo cá nhân em thì có mấy ý căn bản như thế này:
1. Trước tiên phải tách bạch được chi tiêu cho cá nhân + gia đình và chi phí liên quan đến công việc làm ăn kinh doanh, đầu tư (nếu có). Tránh hết sức trộn lẫn hai mục nay với nhau là không tính được, nhất là tự kinh doanh, ko vận hành theo mô hình doanh nghiệp tách bạch với đời sống gia đình.
2. Nói chung về mặt đời sống thì thường cũng phát sinh chi tiêu theo năm nên phải ước tính được chi phí và thu nhập cân đối được theo năm tạm tính nên sống theo mức nào và từ đó kiểm soát chi tiết theo tháng, ví dụ: tiền học hành thường đóng góp theo năm hoặc nửa năm hay tiền thuê nhà theo kỳ nếu phải thuê.
3. Thu phải bù được Chi: Tức là tổng các nguồn thu nhập gồm đều đặn và không đều đặn phải lớn hơn Tổng chi gồm cả chi thường xuyên và phát sinh thì dòng tiền sẽ dương, có tích lũy chứ không bị âm dần hay mắc nợ dần, thặng dư càng lớn, tích lũy càng lớn. Khi thu nhập tăng lên, có thể tăng chi tiêu và ngược lại, nhưng cần cố gắng giữ nguyên tắc chi tiêu nhỏ hơn thu nhập. (Chi tiêu trong khả năng kiếm xiền)
4. Phải cân đối được chi thiết yếu, căn bản như ăn, ở, đi lại, .... và dự phòng các khoản phát sinh hiếu hỉ, ốm đau..., chi phí cho học tập kỹ năng, giao thiệp, đầu tư tăng trưởng tải sản và cuối cùng là khoản tiết kiệm nhờ thặng dư dòng tiền dương.
5. Ngoài ra để tránh các tính huống bị áp lực quá lớn về tài chính cần tính đến rủi ro của các nguồn thu nhập như: mất một phần, giảm, hoặc tăng chi tiêu khách quan như lãi vay tiêu dùng trả góp nhà, xe...
Em nghĩ để quản trị được tài chính của bản thân, dù không phải luôn chính xác và dập khuôn, đôi lúc linh hoạt, bù trừ lúc này lúc kia nhưng cơ bản phải kiểm soát được tổng thể bức tranh tài chính như trên. Về lý thuyết thì như thế, còn thực tế cuộc sống nó nhiều biến số hơn mình tính, em cũng có lúc mọi thứ không như ý mình. Có người tính rất kỹ vẫn vỡ kế hoạch, có người chả tính gì nhiều nhưng mọi chuyện lại cứ đâu vào đấy và ngon dần.
Vâng, người ta gọi là thời vận nó tới, đỡ ko được. Tính toán bình thường nhưng bắt đúng mạch vận hành của dòng tiền nên tiền nó cứ tới. Nhưng nó là yếu tố dùng cảm nhận trực giác thôi, cũng khó có đo lường. Có người ko tính toán lắm và sập, vỡ nợ; có người tính kỹ lưỡng cũng vẫn sập; có người tính kỹ và cũng ổn, mọi thứ trong kiểm soát. Nhưng em cho rằng muốn kiếm được tiền phải biết quản trị tiền một cách cơ bản, nhất là càng làm lớn, quy mô lớn thì càng phải quản trị tốt, tiền nó cũng bạc, quản lý ko tốt nó nảy sinh nhiều hệ lụy sớm hay muộn.Nó do kụ đó quản lý kém nhưng lộc đầu vào nhiều
Chẳng phải dạy với học cho đau đầu. Ck hết cho vợ 25 ck 20, 30 ck 25. Giữ lại 5 củ. Hết.Bẩm cccm chứ em tự thấy mình quản lý chi tiêu cực kỳ kém
Mỗi tháng kiếm hơn 25, có tháng hơn 30 nhưng vẫn chi vượt hạn mức, dư nợ càng ngày càng tăng
Thói quen khó bỏ: Tiện có tiền trong người là chi, con xin - chi, vk nhờ - chi, phát sinh hiếu hỷ - chi, cuối tuần lượn phố - chi, mấy cái lặt vặt nhỏ nhỏ nhưng liên tục tạo thành 1 số không hề nhỏ, em biết thế mà chưa có cách bỏ thói quen này.
Tiền cho gia đình 1 khoản cố định em vẫn có đều nhé.
Có cụ mợ nào dạy lại em cách chi tiêu, quản lý ko chứ em thấy em kiếm được mà nợ ngày càng nhiều.

Nhưng tài chính gia đình thì có ck em lo cày trả khoản đang nợ, nên em tập trung chi tiêu cho sinh hoạt, con cái các thứ. Mỗi người 1 mảng. Và em vẫn ko có tiềnEm làm vợ, cũng ngần ấy thu nhập, và cũng chẳng có khoản dắt lương nào, tháng nào cũng hết ạ.
