50 t mà đã về hưu non thì e rằng sớm quá e nhỉ? 2 vc về suốt ngày ngắm nhau chả mấy chốc mà ngán tận cổ.Em dự là ko có ông anh họ nào cả![]()

50 t mà đã về hưu non thì e rằng sớm quá e nhỉ? 2 vc về suốt ngày ngắm nhau chả mấy chốc mà ngán tận cổ.Em dự là ko có ông anh họ nào cả![]()

Nhưng có thể cùng nhau đi du lịch khi còn khỏe ạ. Em thích được nghỉ sớm đi chơi như thế. Chứ 60 thì sợ hạn chế đi chơi hơn 50. Với chắc còn tùy cặp vc.50 t mà đã về hưu non thì e rằng sớm quá e nhỉ? 2 vc về suốt ngày ngắm nhau chả mấy chốc mà ngán tận cổ.![]()
Em chả ngắm ai mà cũng về hưu non dồi đây này anh ơiii50 t mà đã về hưu non thì e rằng sớm quá e nhỉ? 2 vc về suốt ngày ngắm nhau chả mấy chốc mà ngán tận cổ.![]()


theo tôi mợ nên đóng ở mức thấp nhất để hưởng mức hưởng bhxh tối ưu.Tiền thớt em nhờ các cụ tư vấn. Em đóng dc 17 năm bảo hiểm gần như ở mức cao nhất rồi. Giờ em có lên nhờ 1 công ty nào đó đóng tiếp ở mức tối thiểu để tăng số năm đóng, sau này hưởng lương ở tỷ lệ cao hơn hay giữ nguyên mức 17 năm như hiện tại?
A thì nghỉ rồi, thỉnh thoảng vẫn giúp đỡ gấu trông nom CH những lúc đông khách. G ngoài 50, sau 30 năm kd, giờ đã khá oải, sức khoẻ xuống dốc rất hay mệt mỏi không còn hào hứng kiếm xèng nữa. Bạn ấy cũng đang tính kd nốt năm nay rồi cho thuê CH, nhưng thấy nhiều bạn bè ng quen g khuyên, nghỉ làm gì, đang quen nhịp sinh hoạt, giờ chôn chân ở nhà 1-2 tháng là chán ngay, cứ túc tắc làm, khi nào mệt mỏi hẳn thì mới nghỉ.Em chả ngắm ai mà cũng về hưu non dồi đây này anh ơiii
Cơ mà có khi ngắm cái tivi với internet có khi lại đỡ chán hơn là ngắm người í ạ.
Buôn bán thì càng làm lâu càng nhiều khách quen, mà đôi khi họ thích mua của mình chứ chả phải vì món đồ. Bà ngoại e buôn bán bao nhiêu năm, sau chuyển giao lại cho cậu e nhưng khách vào vẫn hay hỏi bà, thế là lại phải giao 1 phần cho bà già hơn 80 quản lý cho đỡ buồnA thì nghỉ rồi, thỉnh thoảng vẫn giúp đỡ gấu trông nom CH những lúc đông khách. G ngoài 50, sau 30 năm kd, giờ đã khá oải, sức khoẻ xuống dốc rất hay mệt mỏi không còn hào hứng kiếm xèng nữa. Bạn ấy cũng đang tính kd nốt năm nay rồi cho thuê CH, nhưng thấy nhiều bạn bè ng quen g khuyên, nghỉ làm gì, đang quen nhịp sinh hoạt, giờ chôn chân ở nhà 1-2 tháng là chán ngay, cứ túc tắc làm, khi nào mệt mỏi hẳn thì mới nghỉ.
Dân buôn bán khổ thế đấy, lúc nào cũng ham công tiếc việc không dứt ra được.

Em cũng hơi hơi giống cụ "giáo xư", bà ngoại em năm nay 91, thỉnh thoảng lên thăm cụ lại xòe tiền ra cho 2 đứa chắt. Em toàn phím bno không được lấy thì cụ bảo "Bố mẹ mày có tiền đâu mà cứ sĩ diện", lúc đấy bno lại phải ngậm ngùi cầm vì thấy cụ nói đúng quáBà ngoại e năm nay gần 90, lương hiu đâu tầm 4tr mà chả biết tiền đâu thi thoảng e về chơi, e biếu 500 mà toàn dúi ngược cho 2 đứa nhà e 1 triệu. k lấy thì kêu tao còn nhiều vàng lắm, mày nghèo bỏ mẹ ra cầm đi đừng sĩ diện, chịu hẳn![]()
))Sướng thế kụ nhẩy. Map em một phátKo đưa ông đi tiêu lại còn nói kháy vậy là ko đc nhé. Bên kia cầu Thăng Long có mấy quán gội đầu chuyên mở 5h-8h sáng đón các bô lão nghỉ hưu đạp xe qua thư giãn rồi đạp về 1 phở 2 trứng xong cf tới 10h đấy cụ
Các lão bà bà sản xuất theo lô hay sao í nhỉEm cũng hơi hơi giống cụ "giáo xư", bà ngoại em năm nay 91, thỉnh thoảng lên thăm cụ lại xòe tiền ra cho 2 đứa chắt. Em toàn phím bno không được lấy thì cụ bảo "Bố mẹ mày có tiền đâu mà cứ sĩ diện", lúc đấy bno lại phải ngậm ngùi cầm vì thấy cụ nói đúng quá))

Món bán hàng và sản xuất hàng này liên miên chả có ngày nghỉBuôn bán thì càng làm lâu càng nhiều khách quen, mà đôi khi họ thích mua của mình chứ chả phải vì món đồ. Bà ngoại e buôn bán bao nhiêu năm, sau chuyển giao lại cho cậu e nhưng khách vào vẫn hay hỏi bà, thế là lại phải giao 1 phần cho bà già hơn 80 quản lý cho đỡ buồn![]()
Không biết các nước có đảo chính, thay đổi chính phủ quỹ lương hưu có bị ảnh hưởng ko nhỉ?Gần 30 năm em ra đời coi như hết khủng hoảng mấy lần, đại dịch thế giới, phá sản đánh nhao thì thường xuyên trái đất loạn cào cào nữa là số phận 1 cá nhân - cho nên thôi e cứ gắn cái phao mầu cam vào lưng là cái BHXH và BHYT của NN rồi bơi đâu thì bơi ít ra mức tối thiểu là em có cơm, nước mắm, ngọn đèn thắp sáng và quần áo (không chắc lắm) để sống rồi - Chứ chả chú phỉnh nào dám làm vỡ quỹ hưu của em dù có trời nứt, đất sập chăng nữa. U em về mất sức chả đủ tiêu chuẩn hưu mà NN còn cho mấy củ/1 tháng không con cháu thì cũng đủ tiền gạo, tiền mắm, bhyt miễn phí kia kìa. Ơn Đảng, ơn chính phủ cái lưới an sinh xã hội giờ vừa đa dạng và dễ tiếp cận, nếu may mắn không phải dùng đến bất kì loại bảo hiểm nào thì đời quá ngon, Bảo hiểm là mua mà mong không phải dùng cơ mờ.
Mợ mà cần nhờ thì báo em nhé.Tiền thớt em nhờ các cụ tư vấn. Em đóng dc 17 năm bảo hiểm gần như ở mức cao nhất rồi. Giờ em có lên nhờ 1 công ty nào đó đóng tiếp ở mức tối thiểu để tăng số năm đóng, sau này hưởng lương ở tỷ lệ cao hơn hay giữ nguyên mức 17 năm như hiện tại?
Chuẩng kụThực ra đối với người già VN thì khoản bảo hiểm lớn nhất và chắc chắn nhất lại là...con cái!
Xung quanh tôi hàng trăm trường hợp các cụ già, nhiều thì có tài sản trăm tỷ, lương hưu 2 vc 20-30 M... ít thì chỉ có căn nhà rách nhưng đến trên 20% sống một tuổi già tủi khổ mà không vì tài sản của mình.
Người thì con ném cho món nợ vài chục tỷ (do cờ bạc onlinne, chứng, cổ...) Người thì con nghiện ngập đem mấy đứa cháu vất cho ông bà nuôi...Mỗi người một lý do, một hoàn cảnh nhưng đều vì truyền thống As đông bao bọc con, trách nhiệm với cháu...mà càng già càng khổ, khổ đến lúc chết chưa hết dù đã chuẩn bị mọi phương án tài chính hay chưa.
Vì vậy, quan điểm của tôi là dốc toàn lực nuôi dạy con thành NGƯỜI đã, mọi tính toán cho tuổi già vẫn phải xếp sau!
Bố mẹ tôi ko có lương hưu và các cụ được chăm sóc đầy đủ đến lúc ra đi và tôi cũng tin mình sẽ được như thế. thậm chí hơn vì có lương hưu ở mức trung bình khá của XH
Trẻ cậy cha, già cậy tủ thôi cụ ơiThực ra đối với người già VN thì khoản bảo hiểm lớn nhất và chắc chắn nhất lại là...con cái!
Xung quanh tôi hàng trăm trường hợp các cụ già, nhiều thì có tài sản trăm tỷ, lương hưu 2 vc 20-30 M... ít thì chỉ có căn nhà rách nhưng đến trên 20% sống một tuổi già tủi khổ mà không vì tài sản của mình.
Người thì con ném cho món nợ vài chục tỷ (do cờ bạc onlinne, chứng, cổ...) Người thì con nghiện ngập đem mấy đứa cháu vất cho ông bà nuôi...Mỗi người một lý do, một hoàn cảnh nhưng đều vì truyền thống As đông bao bọc con, trách nhiệm với cháu...mà càng già càng khổ, khổ đến lúc chết chưa hết dù đã chuẩn bị mọi phương án tài chính hay chưa.
Vì vậy, quan điểm của tôi là dốc toàn lực nuôi dạy con thành NGƯỜI đã, mọi tính toán cho tuổi già vẫn phải xếp sau!
Bố mẹ tôi ko có lương hưu và các cụ được chăm sóc đầy đủ đến lúc ra đi và tôi cũng tin mình sẽ được như thế. thậm chí hơn vì có lương hưu ở mức trung bình khá của XH
bố mẹ nào cũng cố gắng và mong muốn nuôi dậy con thành người, nhưng có đạt kì vọng hay k thì còn tùy chứ k phải muốn là dc. Nếu tính toán, chuẩn bị dc thì cứ chuẩn bị cho chủ động từ sớm từ xa chứ tội gì mà k làmVậy tổng kết là:Trẻ cậy cha, già cậy tủ thôi cụ ơibố mẹ nào cũng cố gắng và mong muốn nuôi dậy con thành người, nhưng có đạt kì vọng hay k thì còn tùy chứ k phải muốn là dc. Nếu tính toán, chuẩn bị dc thì cứ chuẩn bị cho chủ động từ sớm từ xa chứ tội gì mà k làm
Thực ra em thấy nhiều người hiểu ko đúng vấn đề. Dạy con thành Người đâu cần toàn lực đâu, đôi khi chính vì toàn lực cho nó, nó mới hư. Dạy cho nó biết trách nhiệm và nghĩa vụ, và điều này hoàn toàn ko mâu thuẫn với việc tính toán cho tuổi già. Mà tính toán cho tuổi già của bản thân mình, lại chính là nghĩ cho con, thương con. Thường con nhà nghèo lại dễ thành người hơn con nhà giàu!Trẻ cậy cha, già cậy tủ thôi cụ ơibố mẹ nào cũng cố gắng và mong muốn nuôi dậy con thành người, nhưng có đạt kì vọng hay k thì còn tùy chứ k phải muốn là dc. Nếu tính toán, chuẩn bị dc thì cứ chuẩn bị cho chủ động từ sớm từ xa chứ tội gì mà k làm
Nước Nga chịu trách nhiệm trả lương hưu chi những người từ thời Xô Viết cụ.Không biết các nước có đảo chính, thay đổi chính phủ quỹ lương hưu có bị ảnh hưởng ko nhỉ?