- Biển số
- OF-834880
- Ngày cấp bằng
- 3/6/23
- Số km
- 1,296
- Động cơ
- 71,149 Mã lực
Đối diện cv Ngoại giao đoàn, Tây hồ tây cụ ạTrung tâm này ở đâu vậy cụ ?.
Đối diện cv Ngoại giao đoàn, Tây hồ tây cụ ạTrung tâm này ở đâu vậy cụ ?.
VDL không dành cho số đông đâu nếu tư nhân mở ạ.Không có người trông nom các cụ, đưa các cụ vào đấy cũng tốt mà, phần phí vào đó cũng khá cao
Con cụ già ko nói chi bao nhiêu/ tháng, chỉ nói lương hưu của bà mẹ vừa đủ trả cho vdl, 2 con gái phân công nhau sang thăm mẹ 2 lần/ tháng. Đi cao tốc mất gần 1h.Chi phí dưỡng lão ở Đức tầm 2500Euro trở lên nên vượt quá khá nhiều mức lương hưu trung bình. Các cụ già Đức có lương hưu thấp mà muốn vào viện thì phải bán tài sản đã tích lũy như nhà cửa, hoặc là con cái sẽ phải đóng góp thêm. Chỉ trong trường hợp hoàn toàn không còn tài sản, không con cái và không thể ở một mình trong nhà đi thuê được nữa thì mới được trợ cấp xã hội bù cho khoản thiếu hụt sau khi đã trừ hết lương hưu (có một khoản tiêu vặt không bị trừ).
Nếu vẫn ở trong lãnh thổ EU thì các cụ vẫn được bảo hiểm y tế chi trả như ở Đức. Chính vì thế mà các cụ già Đức chuyển vào các viện dưỡng lão ở các nước trong EU khá nhiều, nhất là các nước Đông Âu. Các nước Bungari, Rumani, Tây Ban nha, Ba lan, Séc, Slovakia,... đều có các nhà đầu tư từ Đức sang làm viện dưỡng lão phục vụ riêng tệp khách hàng Đức. Chi phí ở các nước này so với Đức rất rẻ, trình độ nhân viên y tế khá cao, cơ sở vật chất đều theo chuẩn Đức.
Ngoài ra em biết có cả Thái Lan nữa, chính phủ hai nước có hiệp định nên bảo hiểm y tế Đức cũng chấp nhận chi trả cho người Đức khi ở Thái. Lâu rồi em cũng xem phóng sự về việc nhiều gia đình Đức đưa cha mẹ già sang viện dưỡng lão ở Thái Lan.
Gần đây thì thấy trên Youtube có nhiều video của một youtuber người Đức làm tư vấn cho người nước ngoài về hưu sang sinh sống ở Đà Nẵng. Đúng là như mấy cụ Đức, trên dưới 70 vẫn còn rất mạnh khoẻ, cầm cỡ 1500Euro/tháng sang sống ở Đà Nẵng thì thoải mái hơn ở Đức rất nhiều.
Tôi ko biết, vừa hỏi gu gồ xong.Chỗ này đẹp phết, này là của nhật xịn hay chỉ gắn mác cho vui thế cụ![]()
Vậy tại sao mình ko học Thái lan mở vdl phục vụ người nước ngoài? Hình như ở Đà nẵng cũng có nhà sinh hoạt cộng đồng, nhận các cụ mợ cao tuổi còn tự phục vụ được với phí thấp chứ như cụ Bùi Hiển tự phục vụ mà chi 22000k/ tháng thì cao quá.Tks.Chi phí dưỡng lão ở Đức tầm 2500Euro trở lên nên vượt quá khá nhiều mức lương hưu trung bình. Các cụ già Đức có lương hưu thấp mà muốn vào viện thì phải bán tài sản đã tích lũy như nhà cửa, hoặc là con cái sẽ phải đóng góp thêm. Chỉ trong trường hợp hoàn toàn không còn tài sản, không con cái và không thể ở một mình trong nhà đi thuê được nữa thì mới được trợ cấp xã hội bù cho khoản thiếu hụt sau khi đã trừ hết lương hưu (có một khoản tiêu vặt không bị trừ).
Nếu vẫn ở trong lãnh thổ EU thì các cụ vẫn được bảo hiểm y tế chi trả như ở Đức. Chính vì thế mà các cụ già Đức chuyển vào các viện dưỡng lão ở các nước trong EU khá nhiều, nhất là các nước Đông Âu. Các nước Bungari, Rumani, Tây Ban nha, Ba lan, Séc, Slovakia,... đều có các nhà đầu tư từ Đức sang làm viện dưỡng lão phục vụ riêng tệp khách hàng Đức. Chi phí ở các nước này so với Đức rất rẻ, trình độ nhân viên y tế khá cao, cơ sở vật chất đều theo chuẩn Đức.
Ngoài ra em biết có cả Thái Lan nữa, chính phủ hai nước có hiệp định nên bảo hiểm y tế Đức cũng chấp nhận chi trả cho người Đức khi ở Thái. Lâu rồi em cũng xem phóng sự về việc nhiều gia đình Đức đưa cha mẹ già sang viện dưỡng lão ở Thái Lan.
Gần đây thì thấy trên Youtube có nhiều video của một youtuber người Đức làm tư vấn cho người nước ngoài về hưu sang sinh sống ở Đà Nẵng. Đúng là như mấy cụ Đức, trên dưới 70 vẫn còn rất mạnh khoẻ, cầm cỡ 1500Euro/tháng sang sống ở Đà Nẵng thì thoải mái hơn ở Đức rất nhiều.
Đẹp nhưng khuôn viên nhỏ hẹp cụ à.Chỗ này đẹp phết, này là của nhật xịn hay chỉ gắn mác cho vui thế cụ![]()
so vơí vài cái hn mà em biết thì thoair mái chánĐẹp nhưng khuôn viên nhỏ hẹp cụ à.
vnexpress.net
Hàn băng tángVề già mà thế này thì cũng ghê. Bảo sao hàng xóm thấy mát lạnh.
![]()
Thi thể chia đôi, giấu trong tủ đông gần 15 năm tại chung cư Nhật Bản
Cảnh sát ở Kobe đang điều tra vụ thi thể người đàn ông chết từ năm 2011 được bảo quản trong tủ đông của căn hộ, chỉ lộ khi bốc mùi do bị cắt điện.vnexpress.net

15 năm mà vẫn cung cấp điện cho ngội nhà. Hàng xóm vẫn ở cạnh... Không ai đến tìm hay thăm hỏi.Hàn băng táng![]()
Tiền điện trừ tự động qua tk thì chả vđ, ở NN ng ta ko quan tâm hàng xóm như mình đâu.15 năm mà vẫn cung cấp điện cho ngội nhà. Hàng xóm vẫn ở cạnh... Không ai đến tìm hay thăm hỏi.
Vâng và mình đang muốn học theo NNTiền điện trừ tự động qua tk thì chả vđ, ở NN ng ta ko quan tâm hàng xóm như mình đâu.
Dê ủ trấu cũng là 1 phương pháp tương tựVâng và mình đang muốn học theo NN
Èo. Món đó ngon thế mà cụ ví von.Dê ủ trấu cũng là 1 phương pháp tương tự![]()
Em chia sẻ các quan điểm của cụ.
Chuyện đưa bố em vào sống ở viện dưỡng lão từ 2019 đến nay là chuyện người thực việc thực. Em tham gia vào topic này cũng chỉ với ý định cung cấp thông tin từ trải nghiệm thực tế cho các cụ mợ nào muốn tìm hiểu thôi chứ không khuyên ai là vào viện hay không cả. Tùy hoàn cảnh mỗi người phải tự biết quyết định sao cho phù hợp với mình nhất.
Em cũng đã nhiều lần nói ở đây rồi: "viện dưỡng lão giúp cho các gia đình có thêm lựa chọn trong việc chăm sóc người thân lớn tuổi". Mỗi gia đình một hoàn cảnh khác nhau, làm sao mình có thể chỉ lấy tấm gương bản thân ra rồi khái quát lên để phê phán người khác là này nọ được?
Như em thì thấy may mắn vì ở Hà Nội đã có nhiều viện dưỡng lão cũng như có được chỗ tàm tạm để em gửi bố em vào. Các cụ mợ nào có chê trách là bất hiếu hay kém phúc thì cũng kệ thôi, chỉ có tự em mới biết được việc mình làm đúng sai thế nào.
Hoàn cảnh nhà em rất đặc biệt nên em cũng không muốn kể lể chuyện nhà ra làm gì. Nhưng nói đến chuyện chăm sóc người thân thì em cũng có ít nhiều kinh nghiệm vì vợ em bệnh gần 10 năm nay, 2 năm gần đây thì đã nhiều lúc gần như liệt giường đồng thời bệnh thần kinh nặng. Một mình cân đủ các vai, lao động chính, osin, điều dưỡng trực đêm, đầu bếp quanh năm, đồng thời bố và mẹ của 2 đứa con đang tuổi cuối cấp 2,... Nên em cũng chia sẻ được hạnh phúc cũng như vất vả với ai đang chăm sóc người thân ốm đau, già cả.
Rất chia sẻ với quan điểm của các cụ. Khái niệm hiếu thảo/bất hiếu nhiều khi còn tùy thuộc vào cách nhìn của mỗi người. Em chỉ hiểu đơn giản: bất hiếu là khi ai đó bỏ mặc bố mẹ không đc chăm sóc. Có người nuôi bố mẹ già trong nhà nhưng suốt ngày chửi mắng, thậm chí hành hạ các cụ thì k phải là hiếu thảo.Em đồng ý với quan điểm của cụ. Nhưng em cũng xin phép nói thêm đôi điều về vấn đề này. Chính vì đặc thù của nghề này nên nó có những quy định khá đặc biệt, để hạn chế tối đa những bất cập như cụ liệt kê ở trên. Luật pháp cũng lường trước những vấn đề này, nên những nhà làm luật vẫn luôn nâng cấp và hoàn thiện cũng như vá những sai xót. Mọi cái muốn tốt thì phải đầu tư nâng cấp, chỉ là điều kiện cho phép ở mức độ nào mà thôi ạ.
Em chia sẻ về vấn đề viện dưỡng lão vì thấy rằng xã hội Việt Nam sau này sẽ cần tới nó. Có thể hiện tại khái niệm về Viện dưỡng lão đang bị xã hội ở ta hiểu nhầm. Cũng giống như cách hiểu sai về nhà ở xã hội vậy. Mục đích chính của nhà ở xã hội và viện dưỡng lão là dành cho những người già có hoàn cảnh khó khăn.
Trong cuộc sống, bất kỳ ai cũng có thể gặp khó khăn như bệnh tật, tai nạn, thiên tai, phá sản,... Có thể hôm nay em có sức khoẻ, có tài chính, em có thể cân hết mọi việc và lo cho gia đình từ trên xuống dưới, từ nội sang ngoại. Nhưng mai kia bỗng nhiên em bị bệnh hiểm nghèo, bị tai nạn,... dẫn tới mọi kế hoạch và dự toán trong cuộc sống bị đổ bể.
Xã hội bên đây luôn lường trước những rủi ro này, nên mới phát sinh ra nhà ở xã hội và viện dưỡng lão. Muốn được thuê nhà ở xã hội hay được sống trong viện dưỡng lão (cả công lẫn tư) thì người có nhu cầu phải làm đơn và chờ xã hội xét duyệt. Những người thật sự khó khăn mới được ưu tiên, mà có khi thời gian đợi kết quả phải từ vài tháng tới cả năm. Đây cũng là 1 trong những nguyên nhân khiến tỷ lệ người già sống trong các viện dưỡng lão không cao. Bởi chỉ có những người thật sự khó khăn thì mới tới lượt để xem xét.
Còn các Trung tâm an dưỡng sức khỏe người già nó khác với viện dưỡng lão, vì chỉ cần bỏ tiền ra mua dịch vụ là vào ở được. Cũng giống như Bố Mẹ em đi nghỉ dưỡng ở khu nước khoáng nóng, thì mọi cái được chăm sóc chu đáo, nó khác hẳn với điều kiện và mục đích của viện dưỡng lão. Khi xã hội phát triển thì sự phân cấp giàu nghèo càng cao. Lúc đó không phải ai cũng có tài chính, sức khoẻ và thời gian để lo cho chính mình cũng như người thân.
Sẽ có khá nhiều người không có nhà ở, không có tài chính để thuê dịch vụ chăm sóc sức khỏe. Khi đó thì nhà ở xã hội và viện dưỡng lão là những cái phao cứu sinh, cứu vớt họ ra khỏi sự khốn cùng đó. Có thể những người chưa trải qua hoàn cảnh này, sẽ không hiểu được nỗi khổ cũng như cảm giác lực bất tòng tâm.
Trực tiếp chứng kiến bố mẹ được đưa vào sống trong viện dưỡng lão, hay bản thân mình đang khốn khổ mà có được 1 chỗ để sống nốt những tháng ngày tuổi già, khi sinh mệnh vẫn chưa nỡ từ chối, thì mới thấy ý nghĩa của cái viện dưỡng lão này. Đây mới là điều mà em muốn chia sẻ sự nhân văn của hai mô hình nhà ở xã hội và viện dưỡng lão.
Nhưng có lẽ ngay từ đầu giữa em và một số cụ mợ ở trong thread này đã hiểu vấn đề ở những khái niệm khác nhau nên thành ra ông nói gà, bà nói vịt. Bởi em cứ nghĩ đơn giản là, khi chúng ta có sức khoẻ, có tài chính, có thời gian thì chúng ta thiếu gì cách để xử lý mọi việc theo ý chúng ta. Thế nên điều này có gì phải bàn hay tranh cãi.
Nhưng ngoài xã hội là những gì mà chúng ta không thể nắm bắt được, thì chúng ta sẽ phải cần tới những cứu cánh để vượt qua rủi ro. Mà sức và nguồn lực của mỗi người thì có hạn, khi đó chỉ có nguồn lực của xã hội mới có thể giúp chúng ta vượt qua khó khăn. Em tin tương lai không xa, xã hội Việt Nam cũng sẽ làm được những điều như trên. Bởi thật ra nguồn lực xã hội đó cũng là do đóng góp của mỗi cá nhân chúng ta. Chẳng qua nguồn lực đó được sử dụng đúng mục đích, để đảm bảo sự bình an cho những người gặp rủi ro.