CCCM nghĩ sao khi vợ đang yên đang làng thì đi theo con đường tâm linh ( đi với một nhóm bạn tâm linh, đi các đền chùa, các tỉnh) 1 tuần đi 3-4 ngày, rồi bỏ bê gia đình?
Và bảo với chồng hiện tại chúng mình đã hết duyên , gia đình tôiđã có 2 em bé . Giờ tôi thấy bật lực và tuyệt vọng quá
Chia sẻ với Cụ khi gia đạo đang nổi sóng lúc này!
Cái dở là khi vợ Cụ bắt đầu tập tễnh tham gia thì Cụ ko tìm hiểu kỹ xem mô hình này ntn, sẽ ảnh hưởng ra sao, vợ mình có thực sự bình thường ko hay đã bị thao túng tâm lý mạnh mẽ rồi.
Gđ này Cụ phải tỉnh táo, kiên trì bám sát ác liệt nhất cử nhất động của Vợ cũng như hội nhóm này. Tốt nhất nghĩ về tương lai bọn trẻ, đừng để vợ lôi kéo cả 2 đứa đi theo, ảnh hưởng tới chúng.
Còn cá nhân em nghĩ, chẳng có môn phái chính đạo này khuyên con ng ta buông bỏ thoát tục 1 cách mê muội. Buông khác kệ nhé! Và đạo chả xa rời thực tế chút nào; đạo gắn với đời. Con người tu tập phải gắn với hoàn cảnh thực tế thử thách mới biết được đúng - sai, nên - ko nên chứ duyên vợ chồng, mẹ -con, cha - con còn chưa trả hết....đòi lên núi hay chùa ở ẩn để tu. Còn chấp vào hình tướng thế thì chưa phải tu thực sự!
Thứ 1 là tu tại gia, làm hết bổn phận 1 ng vợ, 1 ng mẹ, 1 ng con dâu... đi đã. Mà có gì cao siêu quá đỗi đâu mà mn cứ vọng cầu! Tu tức là quán chiếu lại bản thân xem mình còn gì sai sót mà sửa chữa. Vd chồng hỏi xin ý kiến đi nhậu lành mạnh tuần 2-3b với bạn bè mà nhảy đông đổng lên quát mắng rồi cấm đoán là chưa đạt rồi

, vì ko đồng cảm vs ng #, ko tôn trọng sở thích, ko lắng nghe cái tôi của anh ý!
Giáo chủ có công lực thâm hậu rồi minh triết tới đâu mà khi tham gia lại bảo phải ăn chay ngủ chay rồi hạn chế tương tác với ck hay ng yêu là em xách váy chạy vội



Đùa chút thôi chứ mong bác thớt mạnh mẽ vượt qua! Bảo vợ bác ngẫm lại đi xem từ khi đi "TU" có thấy cs của mình tốt hơn ko? Mọi ng xung quanh có HP lên ko? Còn TU mà khiến mn quanh mình phải khổ thì chứng tỏ lầm đường lạc lối rồi! Ngọt nhạt ko nghe và Cụ ko đủ kiên nhẫn nữa thì phải buông thôi vì tương lai 2 đứa nhỏ!