- Biển số
- OF-822088
- Ngày cấp bằng
- 6/11/22
- Số km
- 975
- Động cơ
- 803,670 Mã lực
Lịch sử Ai Cập (17): Khi người Hy Lạp làm Pharaoh, xây Hải đăng và cướp sách lập Thư viện
Ở phần trước, chúng ta đã chứng kiến đế chế khổng lồ của Alexander Đại đế vỡ vụn thành từng mảnh sau khi ông nhắm mắt xuôi tay ở tuổi 33. Đám kiêu binh hãn tướng của ông, những người từng sát cánh vào sinh ra tử, giờ đây trở mặt thành thù, lao vào cắn xé nhau trong chuỗi "Chiến tranh Diadochi" (Chiến tranh của những người kế vị) đẫm máu kéo dài gần nửa thế kỷ.
Và trong cái mớ bòng bong hỗn loạn ấy, có một gã tướng quân cực kỳ khôn ngoan, nhìn xa trông rộng, đã âm thầm chọn cho mình một miếng bánh béo bở nhất, an toàn nhất và giàu có nhất: Ai Cập.
Gã tên là Ptolemy. Bằng một loạt những thao tác vừa khôn khéo vừa lưu manh, gã đã thiết lập nên Vương triều Ptolemy (Ptolemaic Dynasty), cai trị mảnh đất ven sông Nile suốt gần 300 năm.
1. Cú hớt tay trên chấn động lịch sử: Vụ cướp xác Alexander Đại đế
Muốn làm vua xứ người, anh phải có tính chính danh. Ptolemy là một tướng lĩnh người Hy Lạp (Macedonia), một kẻ ngoại lai, vậy lấy cơ sở gì để người Ai Cập chịu cúi đầu gọi anh là Pharaoh?
Ptolemy hiểu rất rõ: Sức mạnh quân sự chỉ là một nửa vấn đề, nửa còn lại nằm ở tâm linh và biểu tượng. Mà biểu tượng quyền lực lớn nhất lúc bấy giờ, không gì khác, chính là cái xác của Alexander Đại đế. Alexander từng được các thầy tư tế Ai Cập tung hô là con trai của Thần Mặt trời Amun, là đấng cứu thế đánh đuổi quân Ba Tư. Vậy nên, ai nắm được thi hài của Alexander, kẻ đó chính là người thừa kế hợp pháp do thần linh chỉ định.
Lúc bấy giờ, Nhiếp chính vương Perdiccas đang giám sát việc đóng một cỗ xe tang lộng lẫy bậc nhất lịch sử để đưa thi hài Alexander từ Babylon về an táng tại quê nhà Macedonia. Nhưng khi đoàn xe tang đi ngang qua khu vực Syria, Ptolemy đã ra tay. Bằng việc mua chuộc viên quan quản lý đoàn xe, cộng thêm việc phái một đội quân đến tiếp ứng, Ptolemy đã trắng trợn cướp luôn cỗ xe tang chở thi hài sếp cũ, bẻ lái một mạch đưa thẳng về Ai Cập.
Cú hớt tay trên này khiến Perdiccas tức hộc máu, lập tức xua quân đánh Ai Cập để đòi lại xác. Nhưng Ptolemy đã phòng bị từ trước, lợi dụng địa thế hiểm trở của sông Nile đang mùa nước lũ để phòng thủ. Cuối cùng Perdiccas bị chính thuộc hạ của mình ám sát, còn Ptolemy thì ung dung giữ lại được thi hài Alexander.
Có được bảo vật quốc gia này trong tay, Ptolemy đưa thi hài về cất giữ cẩn thận, biến nó thành tấm bùa hộ mệnh chính trị tuyệt vời nhất. Nhờ có thi hài Alexander, việc cai trị của Ptolemy tại Ai Cập có được nền tảng vững chắc không thể lay chuyển. Đến năm 305 TCN, thấy thời cơ đã chín muồi, Ptolemy chính thức tự xưng là Vua (Basileus) và Pharaoh của Ai Cập, mở ra vương triều Ptolemy.
2. Bình mới rượu cũ và cái “bong bóng” Alexandria
Trở thành chủ nhân của Ai Cập, nhưng các vua của nhà Ptolemy lại có một phong cách cai trị cực kỳ chảnh chọe. Họ nhận tước hiệu Pharaoh, cho tạc tượng mình mặc đồ truyền thống của Ai Cập trên các bức tường đền thờ để vuốt ve lòng tự tôn của người dân bản địa, nhưng trên thực tế, họ cai trị Ai Cập như những vị vua Hy Lạp ròng.
Điều thú vị nhất là trong suốt gần 300 năm tồn tại, từ đời Ptolemy I cho đến tận trước thời Cleopatra VII, không một vị vua hay hoàng hậu nhà Ptolemy nào thèm bận tâm học tiếng Ai Cập. Họ chỉ nói tiếng mẹ đẻ là tiếng Hy Lạp, sử dụng tiếng Hy Lạp làm ngôn ngữ hành chính chính thức.
Họ cũng không sống ở cố đô Memphis hay Thebes ngột ngạt, mà đóng đô ở Alexandria, thành phố do chính Alexander Đại đế quy hoạch bên bờ Địa Trung Hải.
Dưới sự nhào nặn của nhà Ptolemy, Alexandria không giống bất kỳ thành phố Ai Cập nào khác. Nó là một siêu đô thị đa văn hóa, một cái "bong bóng xà phòng" chứa văn minh Hy Lạp trôi nổi trên mảnh đất châu Phi. Cư dân ở đây bao gồm người Hy Lạp, người Macedonia, người Do Thái, người Ai Cập bản địa, người Syria, người Nubia... tất cả tụ họp về đây tạo nên một trung tâm thương mại sầm uất nhất Địa Trung Hải. Nhưng quyền công dân và những đặc quyền tốt nhất thì luôn được giữ khư khư cho người Hy Lạp và Macedonia.
Dẫu có sự phân biệt đối xử, nhưng không thể phủ nhận rằng Vương triều Ptolemy đã mang đến cho Ai Cập một kỷ nguyên vàng son về giao thoa văn hóa, khoa học và kiến trúc. Tiền thu được từ lúa mì, lúa mạch và các tuyến thương mại sầm uất đã biến Alexandria thành thành phố giàu có và tráng lệ bậc nhất thế giới cổ đại.
3. Ngọn hải đăng Alexandria dẫn lối giữa biển đêm
Khi bạn có một siêu cảng biển đón tàu thuyền từ khắp nơi trên thế giới đổ về, bạn cần một thứ gì đó để dẫn đường cho họ, đặc biệt là khi bờ biển Ai Cập khá bằng phẳng và khó định vị. Thế là Vương triều Ptolemy đã cho xây dựng một công trình vĩ đại vô tiền khoáng hậu: Ngọn hải đăng Alexandria.
Ngọn hải đăng này được xây dựng trên hòn đảo Pharos nằm che chắn ngay trước cảng Alexandria. Đây không phải là một cái tháp canh với cái đèn leo lét trên đó, mà là một kiệt tác kiến trúc khổng lồ ước tính cao tới hơn 100 mét, thuộc hàng những kiến trúc nhân tạo cao nhất thế giới lúc bấy giờ. Ban ngày, một tấm gương khổng lồ bên trong tháp sẽ phản chiếu ánh sáng mặt trời; ban đêm, người ta đốt một đống lửa khổng lồ trên đỉnh tháp, ánh sáng của nó có thể nhìn thấy từ cách xa hàng chục km ngoài khơi.
Công trình này kỳ vĩ đến mức nó nghiễm nhiên lọt vào danh sách Bảy Kỳ Quan của Thế Giới Cổ Đại. Tầm ảnh hưởng của nó lớn đến nỗi từ Pharos sau này đã trở thành nguồn gốc cho từ hải đăng trong nhiều ngôn ngữ châu Âu, như tiếng Pháp là phare, tiếng Tây Ban Nha là faro, tiếng Ý là faro.
Ngọn hải đăng không chỉ là công cụ dẫn đường, nó còn là biểu tượng cho sự phồn vinh và sức mạnh vô song của Vương triều Ptolemy. Mọi tàu buôn cập bến Alexandria, ngước nhìn lên ngọn hải đăng sừng sững ấy, đều hiểu rằng họ đang bước vào một trung tâm của quyền lực và của cải.
4. Thư viện Alexandria, những kẻ cuồng sách và trung tâm tri thức nhân loại
Nếu Ngọn hải đăng là biểu tượng của sự giàu có vật chất, thì Thư viện Alexandria cùng với Viện bảo tàng Mouseion chính là đỉnh cao của sự giàu có về tri thức.
Các vị vua nhà Ptolemy, đặc biệt là Ptolemy I, Ptolemy II và Ptolemy III, có một niềm đam mê mãnh liệt, thậm chí là ám ảnh cưỡng chế với sách vở và học thuật. Họ không thích sưu tầm vàng bạc vì họ đã quá giàu rồi, họ thích sưu tầm tri thức.
Ptolemy I đã đặt nền móng bằng việc thành lập Mouseion (Đền thờ các nàng thơ Muses), một trung tâm nghiên cứu giống như trường đại học hiện đại, nơi quy tụ các học giả hàng đầu. Kế nhiệm ông, Ptolemy II Philadelphus đã chi tiền không tiếc tay để mở rộng thư viện và tài trợ cho nghiên cứu khoa học, biến Alexandria thành kinh đô trí tuệ, nghệ thuật và kinh tế của thế giới Hy Lạp hóa. Hàng loạt những bộ óc vĩ đại nhất thời đó đã tề tựu về đây: nhà toán học Euclid cha đẻ của hình học, nhà thiên văn học Aristarchus, nhà thơ Theocritus. Thậm chí Ptolemy II còn tài trợ cho việc dịch kinh Cựu Ước của người Do Thái sang tiếng Hy Lạp để lưu trữ.
Nhưng đến đời Ptolemy III Euergetes, độ cuồng sách mới thực sự đạt cảnh giới tối cao. Ông vua này muốn Thư viện Alexandria phải có MỌI cuốn sách trên thế giới. Và để đạt được mục đích, ông ta đã dùng những thủ đoạn vô tiền khoáng hậu:
• Đạo luật "Ăn cướp trên bến cảng": Ptolemy III ra lệnh cho lính gác khám xét toàn bộ các tàu thuyền cập cảng Alexandria. Bất kỳ cuốn sách, cuộn giấy papyrus nào được tìm thấy trên tàu đều bị tịch thu ngay lập tức. Các học giả trong thư viện sẽ sao chép lại cuốn sách đó thật nhanh. Sau đó, bản sao chép pha ke sẽ được trả lại cho chủ tàu, còn bản gốc thì bị tịch thu sung vào Thư viện Alexandria!
Một pha "vi phạm bản quyền" công khai và hợp pháp ngay cấp quốc gia.
• Vụ lừa đảo kho tàng văn học Athens: Ptolemy III cực kỳ thèm khát các bản thảo gốc của ba nhà soạn kịch vĩ đại nhất Athens là Aeschylus, Sophocles và Euripides. Ông đã gửi sứ giả đến Athens ngỏ lời mượn các bản thảo này về để sao chép. Để làm tin, ông đặt cọc một số tiền khổng lồ là 15 talent bạc (bạn còn nhớ đơn vị này chứ, một talent đóng được một chiếc thuyền hoặc nuôi được 1000 lính trong một năm thì phải). Người Athens thấy tiền nhiều, lại nghĩ đường đường là Vua Ai Cập chắc không đến nỗi lật lọng, bèn cho mượn. Kết quả thế nào? Ptolemy III giữ luôn bản gốc đưa vào thư viện, cho người chép lại một bản sao cực đẹp gửi trả Athens, và dĩ nhiên, ông vui vẻ chịu mất luôn số tiền cọc 15 talent bạc khổng lồ kia!
Đối với ông, tri thức giá trị hơn bạc vàng.
Chính sách vơ vét sách bá đạo này đã biến Thư viện Alexandria thành kho tàng tri thức đồ sộ nhất thế giới cổ đại. Nổi bật nhất trong số các học giả phục vụ tại triều đình lúc bấy giờ là Eratosthenes, vị Giám đốc Thư viện đa tài, người đã sử dụng toán học và bóng nắng để tính toán ra chu vi của Trái Đất với một độ chính xác đáng kinh ngạc, cũng như các nhà toán học vĩ đại khác như Conon của đảo Samos hay Apollonius của Perge.
Các vị vua nhà Ptolemy cũng không quên lấy lòng dân bản địa. Họ đổ tiền xây dựng lại các đền thờ Ai Cập với quy mô hoành tráng, tiêu biểu như Đền thờ Horus ở Edfu, đền Dendera, đền Philae. Đây là một sự kết hợp khéo léo có bề ngoài là nghệ thuật, tôn giáo Ai Cập với chữ tượng hình và các vị thần, nhưng bên trong là sự bảo trợ của dòng vốn hoàng gia gốc Hy Lạp.
5. Hậu cung rối ren, hôn nhân loạn luân và sự suy tàn
Thế nhưng, sự giàu có và tri thức không cứu được Vương triều Ptolemy khỏi một lời nguyền muôn thuở của các vương triều: Sự tha hóa từ bên trong.
Mọi rắc rối bắt nguồn từ đời Ptolemy II. Sau khi bỏ người vợ đầu, ông đã quyết định làm một việc gây sốc đối với người Hy Lạp đương thời nhưng lại rất quen thuộc với truyền thống Pharaoh Ai Cập: Ông cưới chính chị gái ruột của mình là Arsinoe II. Hành động này vừa giúp ông củng cố quyền lực, làm hài lòng dân chúng Ai Cập bản địa (vì các vị thần Ai Cập như Osiris và Isis cũng là anh em kết hôn với nhau), nhưng nó đã mở ra một tiền lệ tai hại cho các đời sau.
Việc kết hôn cận huyết (anh chị em ruột, chú bác lấy cháu gái...) trở thành truyền thống của nhà Ptolemy. Hệ quả tất yếu là vương triều dần sinh ra những ông vua ốm yếu, béo phì và trên hết là những cuộc nội chiến cung đấu tàn khốc vì quyền lực đan xen quá phức tạp.
Sau khi Ptolemy VI qua đời, Vương triều Ptolemy trượt dài vào hơn một thế kỷ nội chiến, chém giết lẫn nhau giữa các thành viên trong hoàng tộc. Ví dụ như Ptolemy VIII (Physcon - gã phệ), một tên bạo chúa tàn nhẫn đã giết ngay cháu ruột của mình để cướp ngôi. Hay như Ptolemy XI Alexander II, người đã lên ngôi và sát hại luôn bà mẹ kế (đồng thời là chị họ, dì và cũng là... vợ của ông ta) chỉ vài tuần sau đám cưới. Dân chúng Alexandria nổi điên trước hành động tàn bạo này, xông vào cung điện và lôi Ptolemy XI ra ngoài đường đánh chết tươi.
Sự hỗn loạn, suy đồi đạo đức và những cuộc thanh trừng nội bộ đã bòn rút kiệt quệ sức mạnh của Vương triều Ptolemy. Từ một cường quốc làm chủ Đông Địa Trung Hải, Ai Cập dần trở nên yếu nhược và buộc phải dựa dẫm vào một thế lực đang vươn lên mạnh mẽ ở phía Tây: Cộng hòa La Mã.
Các vị vua nhà Ptolemy đời sau thậm chí phải dùng của cải quốc gia để hối lộ, đút lót cho các tướng lĩnh La Mã nhằm giữ được cái ghế của mình, biến Ai Cập trên thực tế trở thành một quốc gia bảo hộ của La Mã.
Vương triều 300 năm đang bước vào những ngày tháng thoi thóp cuối cùng. Bầu trời trên thành Alexandria đã nhuốm màu u ám của sự diệt vong. Nhưng trước khi ánh sáng của nhà Ptolemy hoàn toàn tắt lịm, lịch sử đã kịp sinh ra một nhân vật xuất chúng, một người phụ nữ đã dùng nhan sắc, trí tuệ và sự sắc sảo tột bậc của mình để thực hiện một màn cứu vãn ngoạn mục nhất, rung chuyển cả thế giới cổ đại.
Người phụ nữ ấy là ai, bà đã làm cho hai người đàn ông quyền lực nhất La Mã là Julius Caesar và Mark Antony phải điên đảo vì mình như thế nào? Câu chuyện tình ái và chính trị trong chương tiếp theo sẽ kịch tính hơn bất kỳ bộ phim truyền hình nào.
Ở phần trước, chúng ta đã chứng kiến đế chế khổng lồ của Alexander Đại đế vỡ vụn thành từng mảnh sau khi ông nhắm mắt xuôi tay ở tuổi 33. Đám kiêu binh hãn tướng của ông, những người từng sát cánh vào sinh ra tử, giờ đây trở mặt thành thù, lao vào cắn xé nhau trong chuỗi "Chiến tranh Diadochi" (Chiến tranh của những người kế vị) đẫm máu kéo dài gần nửa thế kỷ.
Và trong cái mớ bòng bong hỗn loạn ấy, có một gã tướng quân cực kỳ khôn ngoan, nhìn xa trông rộng, đã âm thầm chọn cho mình một miếng bánh béo bở nhất, an toàn nhất và giàu có nhất: Ai Cập.
Gã tên là Ptolemy. Bằng một loạt những thao tác vừa khôn khéo vừa lưu manh, gã đã thiết lập nên Vương triều Ptolemy (Ptolemaic Dynasty), cai trị mảnh đất ven sông Nile suốt gần 300 năm.
1. Cú hớt tay trên chấn động lịch sử: Vụ cướp xác Alexander Đại đế
Muốn làm vua xứ người, anh phải có tính chính danh. Ptolemy là một tướng lĩnh người Hy Lạp (Macedonia), một kẻ ngoại lai, vậy lấy cơ sở gì để người Ai Cập chịu cúi đầu gọi anh là Pharaoh?
Ptolemy hiểu rất rõ: Sức mạnh quân sự chỉ là một nửa vấn đề, nửa còn lại nằm ở tâm linh và biểu tượng. Mà biểu tượng quyền lực lớn nhất lúc bấy giờ, không gì khác, chính là cái xác của Alexander Đại đế. Alexander từng được các thầy tư tế Ai Cập tung hô là con trai của Thần Mặt trời Amun, là đấng cứu thế đánh đuổi quân Ba Tư. Vậy nên, ai nắm được thi hài của Alexander, kẻ đó chính là người thừa kế hợp pháp do thần linh chỉ định.
Lúc bấy giờ, Nhiếp chính vương Perdiccas đang giám sát việc đóng một cỗ xe tang lộng lẫy bậc nhất lịch sử để đưa thi hài Alexander từ Babylon về an táng tại quê nhà Macedonia. Nhưng khi đoàn xe tang đi ngang qua khu vực Syria, Ptolemy đã ra tay. Bằng việc mua chuộc viên quan quản lý đoàn xe, cộng thêm việc phái một đội quân đến tiếp ứng, Ptolemy đã trắng trợn cướp luôn cỗ xe tang chở thi hài sếp cũ, bẻ lái một mạch đưa thẳng về Ai Cập.
Cú hớt tay trên này khiến Perdiccas tức hộc máu, lập tức xua quân đánh Ai Cập để đòi lại xác. Nhưng Ptolemy đã phòng bị từ trước, lợi dụng địa thế hiểm trở của sông Nile đang mùa nước lũ để phòng thủ. Cuối cùng Perdiccas bị chính thuộc hạ của mình ám sát, còn Ptolemy thì ung dung giữ lại được thi hài Alexander.
Có được bảo vật quốc gia này trong tay, Ptolemy đưa thi hài về cất giữ cẩn thận, biến nó thành tấm bùa hộ mệnh chính trị tuyệt vời nhất. Nhờ có thi hài Alexander, việc cai trị của Ptolemy tại Ai Cập có được nền tảng vững chắc không thể lay chuyển. Đến năm 305 TCN, thấy thời cơ đã chín muồi, Ptolemy chính thức tự xưng là Vua (Basileus) và Pharaoh của Ai Cập, mở ra vương triều Ptolemy.
2. Bình mới rượu cũ và cái “bong bóng” Alexandria
Trở thành chủ nhân của Ai Cập, nhưng các vua của nhà Ptolemy lại có một phong cách cai trị cực kỳ chảnh chọe. Họ nhận tước hiệu Pharaoh, cho tạc tượng mình mặc đồ truyền thống của Ai Cập trên các bức tường đền thờ để vuốt ve lòng tự tôn của người dân bản địa, nhưng trên thực tế, họ cai trị Ai Cập như những vị vua Hy Lạp ròng.
Điều thú vị nhất là trong suốt gần 300 năm tồn tại, từ đời Ptolemy I cho đến tận trước thời Cleopatra VII, không một vị vua hay hoàng hậu nhà Ptolemy nào thèm bận tâm học tiếng Ai Cập. Họ chỉ nói tiếng mẹ đẻ là tiếng Hy Lạp, sử dụng tiếng Hy Lạp làm ngôn ngữ hành chính chính thức.
Họ cũng không sống ở cố đô Memphis hay Thebes ngột ngạt, mà đóng đô ở Alexandria, thành phố do chính Alexander Đại đế quy hoạch bên bờ Địa Trung Hải.
Dưới sự nhào nặn của nhà Ptolemy, Alexandria không giống bất kỳ thành phố Ai Cập nào khác. Nó là một siêu đô thị đa văn hóa, một cái "bong bóng xà phòng" chứa văn minh Hy Lạp trôi nổi trên mảnh đất châu Phi. Cư dân ở đây bao gồm người Hy Lạp, người Macedonia, người Do Thái, người Ai Cập bản địa, người Syria, người Nubia... tất cả tụ họp về đây tạo nên một trung tâm thương mại sầm uất nhất Địa Trung Hải. Nhưng quyền công dân và những đặc quyền tốt nhất thì luôn được giữ khư khư cho người Hy Lạp và Macedonia.
Dẫu có sự phân biệt đối xử, nhưng không thể phủ nhận rằng Vương triều Ptolemy đã mang đến cho Ai Cập một kỷ nguyên vàng son về giao thoa văn hóa, khoa học và kiến trúc. Tiền thu được từ lúa mì, lúa mạch và các tuyến thương mại sầm uất đã biến Alexandria thành thành phố giàu có và tráng lệ bậc nhất thế giới cổ đại.
3. Ngọn hải đăng Alexandria dẫn lối giữa biển đêm
Khi bạn có một siêu cảng biển đón tàu thuyền từ khắp nơi trên thế giới đổ về, bạn cần một thứ gì đó để dẫn đường cho họ, đặc biệt là khi bờ biển Ai Cập khá bằng phẳng và khó định vị. Thế là Vương triều Ptolemy đã cho xây dựng một công trình vĩ đại vô tiền khoáng hậu: Ngọn hải đăng Alexandria.
Ngọn hải đăng này được xây dựng trên hòn đảo Pharos nằm che chắn ngay trước cảng Alexandria. Đây không phải là một cái tháp canh với cái đèn leo lét trên đó, mà là một kiệt tác kiến trúc khổng lồ ước tính cao tới hơn 100 mét, thuộc hàng những kiến trúc nhân tạo cao nhất thế giới lúc bấy giờ. Ban ngày, một tấm gương khổng lồ bên trong tháp sẽ phản chiếu ánh sáng mặt trời; ban đêm, người ta đốt một đống lửa khổng lồ trên đỉnh tháp, ánh sáng của nó có thể nhìn thấy từ cách xa hàng chục km ngoài khơi.
Công trình này kỳ vĩ đến mức nó nghiễm nhiên lọt vào danh sách Bảy Kỳ Quan của Thế Giới Cổ Đại. Tầm ảnh hưởng của nó lớn đến nỗi từ Pharos sau này đã trở thành nguồn gốc cho từ hải đăng trong nhiều ngôn ngữ châu Âu, như tiếng Pháp là phare, tiếng Tây Ban Nha là faro, tiếng Ý là faro.
Ngọn hải đăng không chỉ là công cụ dẫn đường, nó còn là biểu tượng cho sự phồn vinh và sức mạnh vô song của Vương triều Ptolemy. Mọi tàu buôn cập bến Alexandria, ngước nhìn lên ngọn hải đăng sừng sững ấy, đều hiểu rằng họ đang bước vào một trung tâm của quyền lực và của cải.
4. Thư viện Alexandria, những kẻ cuồng sách và trung tâm tri thức nhân loại
Nếu Ngọn hải đăng là biểu tượng của sự giàu có vật chất, thì Thư viện Alexandria cùng với Viện bảo tàng Mouseion chính là đỉnh cao của sự giàu có về tri thức.
Các vị vua nhà Ptolemy, đặc biệt là Ptolemy I, Ptolemy II và Ptolemy III, có một niềm đam mê mãnh liệt, thậm chí là ám ảnh cưỡng chế với sách vở và học thuật. Họ không thích sưu tầm vàng bạc vì họ đã quá giàu rồi, họ thích sưu tầm tri thức.
Ptolemy I đã đặt nền móng bằng việc thành lập Mouseion (Đền thờ các nàng thơ Muses), một trung tâm nghiên cứu giống như trường đại học hiện đại, nơi quy tụ các học giả hàng đầu. Kế nhiệm ông, Ptolemy II Philadelphus đã chi tiền không tiếc tay để mở rộng thư viện và tài trợ cho nghiên cứu khoa học, biến Alexandria thành kinh đô trí tuệ, nghệ thuật và kinh tế của thế giới Hy Lạp hóa. Hàng loạt những bộ óc vĩ đại nhất thời đó đã tề tựu về đây: nhà toán học Euclid cha đẻ của hình học, nhà thiên văn học Aristarchus, nhà thơ Theocritus. Thậm chí Ptolemy II còn tài trợ cho việc dịch kinh Cựu Ước của người Do Thái sang tiếng Hy Lạp để lưu trữ.
Nhưng đến đời Ptolemy III Euergetes, độ cuồng sách mới thực sự đạt cảnh giới tối cao. Ông vua này muốn Thư viện Alexandria phải có MỌI cuốn sách trên thế giới. Và để đạt được mục đích, ông ta đã dùng những thủ đoạn vô tiền khoáng hậu:
• Đạo luật "Ăn cướp trên bến cảng": Ptolemy III ra lệnh cho lính gác khám xét toàn bộ các tàu thuyền cập cảng Alexandria. Bất kỳ cuốn sách, cuộn giấy papyrus nào được tìm thấy trên tàu đều bị tịch thu ngay lập tức. Các học giả trong thư viện sẽ sao chép lại cuốn sách đó thật nhanh. Sau đó, bản sao chép pha ke sẽ được trả lại cho chủ tàu, còn bản gốc thì bị tịch thu sung vào Thư viện Alexandria!
Một pha "vi phạm bản quyền" công khai và hợp pháp ngay cấp quốc gia.
• Vụ lừa đảo kho tàng văn học Athens: Ptolemy III cực kỳ thèm khát các bản thảo gốc của ba nhà soạn kịch vĩ đại nhất Athens là Aeschylus, Sophocles và Euripides. Ông đã gửi sứ giả đến Athens ngỏ lời mượn các bản thảo này về để sao chép. Để làm tin, ông đặt cọc một số tiền khổng lồ là 15 talent bạc (bạn còn nhớ đơn vị này chứ, một talent đóng được một chiếc thuyền hoặc nuôi được 1000 lính trong một năm thì phải). Người Athens thấy tiền nhiều, lại nghĩ đường đường là Vua Ai Cập chắc không đến nỗi lật lọng, bèn cho mượn. Kết quả thế nào? Ptolemy III giữ luôn bản gốc đưa vào thư viện, cho người chép lại một bản sao cực đẹp gửi trả Athens, và dĩ nhiên, ông vui vẻ chịu mất luôn số tiền cọc 15 talent bạc khổng lồ kia!
Đối với ông, tri thức giá trị hơn bạc vàng.
Chính sách vơ vét sách bá đạo này đã biến Thư viện Alexandria thành kho tàng tri thức đồ sộ nhất thế giới cổ đại. Nổi bật nhất trong số các học giả phục vụ tại triều đình lúc bấy giờ là Eratosthenes, vị Giám đốc Thư viện đa tài, người đã sử dụng toán học và bóng nắng để tính toán ra chu vi của Trái Đất với một độ chính xác đáng kinh ngạc, cũng như các nhà toán học vĩ đại khác như Conon của đảo Samos hay Apollonius của Perge.
Các vị vua nhà Ptolemy cũng không quên lấy lòng dân bản địa. Họ đổ tiền xây dựng lại các đền thờ Ai Cập với quy mô hoành tráng, tiêu biểu như Đền thờ Horus ở Edfu, đền Dendera, đền Philae. Đây là một sự kết hợp khéo léo có bề ngoài là nghệ thuật, tôn giáo Ai Cập với chữ tượng hình và các vị thần, nhưng bên trong là sự bảo trợ của dòng vốn hoàng gia gốc Hy Lạp.
5. Hậu cung rối ren, hôn nhân loạn luân và sự suy tàn
Thế nhưng, sự giàu có và tri thức không cứu được Vương triều Ptolemy khỏi một lời nguyền muôn thuở của các vương triều: Sự tha hóa từ bên trong.
Mọi rắc rối bắt nguồn từ đời Ptolemy II. Sau khi bỏ người vợ đầu, ông đã quyết định làm một việc gây sốc đối với người Hy Lạp đương thời nhưng lại rất quen thuộc với truyền thống Pharaoh Ai Cập: Ông cưới chính chị gái ruột của mình là Arsinoe II. Hành động này vừa giúp ông củng cố quyền lực, làm hài lòng dân chúng Ai Cập bản địa (vì các vị thần Ai Cập như Osiris và Isis cũng là anh em kết hôn với nhau), nhưng nó đã mở ra một tiền lệ tai hại cho các đời sau.
Việc kết hôn cận huyết (anh chị em ruột, chú bác lấy cháu gái...) trở thành truyền thống của nhà Ptolemy. Hệ quả tất yếu là vương triều dần sinh ra những ông vua ốm yếu, béo phì và trên hết là những cuộc nội chiến cung đấu tàn khốc vì quyền lực đan xen quá phức tạp.
Sau khi Ptolemy VI qua đời, Vương triều Ptolemy trượt dài vào hơn một thế kỷ nội chiến, chém giết lẫn nhau giữa các thành viên trong hoàng tộc. Ví dụ như Ptolemy VIII (Physcon - gã phệ), một tên bạo chúa tàn nhẫn đã giết ngay cháu ruột của mình để cướp ngôi. Hay như Ptolemy XI Alexander II, người đã lên ngôi và sát hại luôn bà mẹ kế (đồng thời là chị họ, dì và cũng là... vợ của ông ta) chỉ vài tuần sau đám cưới. Dân chúng Alexandria nổi điên trước hành động tàn bạo này, xông vào cung điện và lôi Ptolemy XI ra ngoài đường đánh chết tươi.
Sự hỗn loạn, suy đồi đạo đức và những cuộc thanh trừng nội bộ đã bòn rút kiệt quệ sức mạnh của Vương triều Ptolemy. Từ một cường quốc làm chủ Đông Địa Trung Hải, Ai Cập dần trở nên yếu nhược và buộc phải dựa dẫm vào một thế lực đang vươn lên mạnh mẽ ở phía Tây: Cộng hòa La Mã.
Các vị vua nhà Ptolemy đời sau thậm chí phải dùng của cải quốc gia để hối lộ, đút lót cho các tướng lĩnh La Mã nhằm giữ được cái ghế của mình, biến Ai Cập trên thực tế trở thành một quốc gia bảo hộ của La Mã.
Vương triều 300 năm đang bước vào những ngày tháng thoi thóp cuối cùng. Bầu trời trên thành Alexandria đã nhuốm màu u ám của sự diệt vong. Nhưng trước khi ánh sáng của nhà Ptolemy hoàn toàn tắt lịm, lịch sử đã kịp sinh ra một nhân vật xuất chúng, một người phụ nữ đã dùng nhan sắc, trí tuệ và sự sắc sảo tột bậc của mình để thực hiện một màn cứu vãn ngoạn mục nhất, rung chuyển cả thế giới cổ đại.
Người phụ nữ ấy là ai, bà đã làm cho hai người đàn ông quyền lực nhất La Mã là Julius Caesar và Mark Antony phải điên đảo vì mình như thế nào? Câu chuyện tình ái và chính trị trong chương tiếp theo sẽ kịch tính hơn bất kỳ bộ phim truyền hình nào.

