- Biển số
- OF-869864
- Ngày cấp bằng
- 17/10/24
- Số km
- 73
- Động cơ
- 1,720 Mã lực
Em lại còn thêm một vài suy nghĩ nữa... vì vẫn còn kẻ lúc nào cũng nhìn Việt Nam nhất thế giới với nhì thế giới thế này....Bài viết của bác thật sự rất sâu sắc. Nội dung này nên được mang ra đào tạo cho đội ngũ các nhà làm luật để họ hiểu hơn về vĩ mô, về thực tiễn. Suốt ngày quảng bá tăng tưởng GDP 7% nhưng không biết nó thuộc về ai.
Nếu tìm ưu nhước điểm giữa Việt nam và Trung Quốc, trên thực tế với tình hình phát triển kinh tế hiện nay ở Việt Nam mang lại quá nhiều yếu tố thuận lợi cho Trung Quốc. Chưa kể đến vấn đề lâu dài nếu cứ để cho các doanh nghiệp Trung Quốc đặt Việt Nam là sân sau trung chuyển hàng hóa từ Trung Quốc qua Việt Nam bán cho nước thứ 3, trước mắt thì không sao, nhưng để lâu dài các nước họ cũng sẽ dựng rào cản cấm vận Việt Nam mà thôi... Trong khi ở ngay Việt Nam chỉ muốn "chia đất bán nền" đẩy giá đất để tự người Việt móc túi người Việt thì mọi lợi thế lại càng rơi vào tay Trung Quốc mà thôi... tại sao????
Do sự yếu kém của chuỗi cung ứng trong nước, Việt Nam sẽ tiếp tục phụ thuộc nhiều vào chuỗi cung ứng của Trung Quốc, điều này được thể hiện rõ qua tỷ trọng các nước nhập khẩu vào Việt Nam. Điều này cho phép Trung Quốc duy trì được giá trị gia tăng cao của chuỗi công nghiệp và các công nghệ cốt lõi. Nhìn vào mức chi cho R&D hiện dưới 0,5% của Việt Nam, sự phụ thuộc này sẽ còn kéo dài trong nhiều năm nữa. Đúng kiểu Việt nam không chịu phát triển như ai đấy nói mà chỉ muốn chia tiền mà thôi...
Trung Quốc lại có lợi thế nữa là rất thuận tiện khi mua sắm hàng hóa từ Truong Quốc... cụ thể đến Quảng Châu để mua sắm – khoảng cách từ Quảng Châu đến Hà Nội là 850 km, trong khi khoảng cách từ Hà Nội đến TP.HCM là 1.150 km. Tuy nhiên, “Quảng Châu” ở đây chỉ vùng duyên hải phía Đông Nam Trung Quốc tiếp giáp với Việt Nam, nơi đây có chuỗi công nghiệp hoàn chỉnh nhất thế giới. Nếu Việt Nam bằng lòng với việc chỉ làm lắp ráp thì đúng là không cần hỗ trợ cho chuỗi cung ứng bản địa và vùng phụ trợ sẽ là người Trung Quốc cầm chịch, Việt nam chỉ bán mồ hôi rồi lấy tiền mà thôi
Mặt khác, chính sách “ngoại giao cây tre” và chính sách công nghiệp yếu kém của Việt Nam đã cho phép nhiều nước phương Tây mở rộng cánh cửa với họ, khiến Việt Nam trở thành trạm trung chuyển quan trọng cho ngành sản xuất của Trung Quốc, đây là điều có ý nghĩa rất lớn đối với nhiều doanh nghiệp Trung Quốc. Ví dụ, Mỹ gần đây đã khôi phục lại việc đánh thuế đối với các sản phẩm quang điện của Việt Nam. Phải biết thừa rằng sản phẩm chất lượng cao này Việt nam không đủ trình để sản xuất rồi và bên phải chịu ảnh hưởng lớn nhất từ việc này không phải các doanh nghiệp Việt Nam, mà là các doanh nghiệp Trung Quốc. Tuy nhiên các cơ sở sản suất của Trung Quốc bị cấm thì đồng nghĩa lao động Việt Nam bị đập đổ nồi cơm... Việt nam lại càng phụ thuộc vào Trung Quốc
Do chi phí trong nước tăng, việc chuyển giao công nghiệp là điều khó tránh khỏi, nhưng vấn đề là chuyển tới đâu? Nó sẽ được chuyển giao sang Việt Nam, quốc gia vốn phụ thuộc vào chuỗi cung ứng công nghiệp của Trung Quốc, nằm trong phạm vi ảnh hưởng địa chính trị của Trung Quốc và khó có thể xây dựng được doanh nghiệp nội địa trong ngắn hạn như Việt nam? Hay nó sẽ được chuyển sang Ấn Độ, quốc gia không ngừng “kiếm chuyện” về chính trị, tìm mọi cách để hạn chế các doanh nghiệp Trung Quốc và điên cuồng hỗ trợ các doanh nghiệp trong nước? Tôi tin rằng không khó để lựa chọn câu trả lời.
Trung Quốc quả thực không còn non trẻ nữa, nhưng Việt Nam thực sự khó có thể tốt hơn được nếu vẫn có suy nghĩ "Việt Nam nhất thế giới với nhì thế giới" và làm việc theo cái kiểu hiện nay trước vô số kẻ đang đứng sau chờ đợi như Ấn Độ, Pakistan, Indonesia, Thái Lan, ...... Việt Nam không nhanh chân thay đổi đồng nghĩa với việc Việt Nam lại là kẻ đến sau mà thôi
Chỉnh sửa cuối:
