- Biển số
- OF-44803
- Ngày cấp bằng
- 6/6/06
- Số km
- 61,694
- Động cơ
- 1,254,390 Mã lực
Cuộc đảo chính hụt ở Liên Xô diễn ra trong vòng gần ba ngày từ 4 giờ sáng ngày thứ năm 19/8/1991 cho tới 1 giờ sáng ngày 22/8/1991, khi những người cầm đầu đảo chính chủ động chấm dứt
Lúc 4 giờ sáng ngày Thứ Năm 19/8/1991, đài truyền hình Liên Xô phát thông báo đầu tiên tin tức đặc biệt: "Tổng thống Gorbachev đã từ bỏ chức vụ Tổng thống vì lý do sức khoẻ. Một Uỷ ban mang tên "Ủy ban Nhà nước về tình trạng khẩn cấp" (tên tiếng Nga là ГКЧП hoặc GKChP) sẽ cai quản Liên bang Xô Viết
Dưới đây em sẽ sử dụng cụm từ GKChP để gọi tắt "Ủy ban Nhà nước về tình trạng khẩn cấp"
GKChP gồm tám thành viên
1) Gennady Yanayev (1937–2010), Phó Tổng thống
2) Valentin Pavlov (1937–2003), Cựu Thủ tướng Liên Xô
3) Boris Pugo (1937–1991) Bộ trưởng Bộ Nội vụ Liên Xô
4) Dmitry Yazov (1924–2020), Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Liên Xô, Nguyên soái Liên Xô
5) Vladimir Kryuchkov (1924–2007), Chủ tịch KGB (Uỷ ban An Ninh Quốc gia Liên Xô)
6) Oleg Baklanov (b. 1932) Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng-sản Liên Xô, Phó Chủ tịch Thứ nhất Uỷ ban Quốc phòng Liên Xô
7) Vasily Starodubtsev (1931–2011), Chủ tịch Liên minh Công nông Liên Xô
8) Alexandr Tizyakov (1926–2019), Chủ tịch Hiệp hội Khối các doanh nghiệp Trung ương
Gennady Yanayev (1937–2010), Phó Tổng thống,là người đứng đầu GKChP, nhưng trên thực tế lãnh tụ của cuộc đảo chính là Vladimir Kryuchkov (1924–2007), Chủ tịch KGB (Uỷ ban An Ninh Quốc gia Liên Xô) , một nhân vật có đường lối cứng rắn trong hàng ngũ những người lãnh đạo Xô Viết
Chuyên gia Hoa Kỳ Georges Obolensky còn gọi nhóm này là Bè lũ tám tên. Cuộc đảo chính thất bại, Chính phủ lâm thời giải tán vào 1 giờ sáng ngày 22 tháng 8 năm 1991 và một vài người tham gia bị Tòa án Tối cao Nga truy tố.
Riêng Pugo tự sát để tránh bị bắt, bảy thành viên khác đã bị bắt ngay sau đó.
Chỉnh sửa cuối: