Em thì làm cho công ty sản xuất của ông bác, ông bác phong cho chức danh Phó phòng Hành chính, nhiệm vụ chính là làm mama tổng quản, chuyên mua bán các đồ nhỏ lẻ, băng zôn, maket, nước uống, lọ chai, vân vân và quản lý 1 tổ bảo vệ gồm chục ông nam và 1 tổ nấu ăn cỡ 5 cô nữ.
Bảo vệ với nấu ăn thì ae cứ theo phân công nhiệm vụ mà làm, có 2 tổ trưởng quản lý nên em nhàn, sáng cắp ô đi tối cắp về.
Lương em cứng thì 20 triệu/ tháng. Thưởng Tết với thưởng vớ va vớ vẩn 1 năm thì chắc độ 50 triệu là cùng. Nói chung cũng đủ cho các cháu cái Tết. Còn lương 20 triệu ở cái đất Hà Nội này thì em thuộc dạng vớ va vớ vẩn, thua cả đứa mới ra trường.
Nhưng....
Thu nhập chính của em là từ tiền kê chênh giá mua sắm, ví dụ em in cái băng zôn giá 500k thì thể nào em cũng kê lên là 650k, em đớp 150k gọi là tiền xăng cộ, bia bọt. Hoặc mua văn phòng phẩm cỡ 2 củ thì bọn báo giá cũng phải sửa lên cho em thành 2 củ 5, em lại đớp 500k.
Em còn phát hiện con mẹ tổ trưởng nấu ăn, chuyên ra chợ đầu mối Long Biên buổi sáng để mua hàng giá rẻ về nấu cho ae công nhân, em vụt cho 1 trận, em báo cáo ông bác, cho xử lý ngay, giờ chuyển sang 1 đơn vị cung cấp thực phẩm, ko tự mua nữa, cho đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm. Đơn vị kia báo giá 1 suất ăn 30k thì phải tự trích cho em 2k lệ phí.
Nói chung là nếu như em mua sắm mà không đớp phần chênh lệch thì em thấy có lỗi với lương tâm nghề nghiệp.
Nhiều khi em nghĩ mãi, thực ra mình đớp của ông bác mình chứ đớp của ai đâu mà sợ.
Mà cơ bản thì, ae đi làm, ai chả đớp tí (đôi khi). Có phỏng các cụ ?