Cụ nói như tay tư mã.cãi ai chứ k được cãi trời.thời đến thì bố chấp hếtVì ông trời không thích nhà Hán mà thích nhà Tấn ạ![]()

Cụ nói như tay tư mã.cãi ai chứ k được cãi trời.thời đến thì bố chấp hếtVì ông trời không thích nhà Hán mà thích nhà Tấn ạ![]()

Lượng chỉ có tài đánh nhau làm j có tài cai trị và tư duy mới ko đánh nhau thì biết làm j. Lượng chỉ ngang với Hàn Tín thôi còn dưới Trương Lương vài bậc.Cụ Lượng cứ hăng hái quá. Chứ 1 mặt cử tướng tài ra coi Ba Tây, hòa hảo với Ngô. Mặt kia ém binh hiểm trở Hán Trung Lũng Tây, bố bảo Ngụy tiến được. Lúc nào Trung nguyên có biến thì lao ra còn không thì kê cao gối, trồng lúa cày ruộng ở Đạp Trung thôi kkkk
Nam phương toả Nhị KiềuThời ý em thích mỗi cái bé Điêu Thuyền thoai![]()
Chuẩn cụ, như cái Tam Quốc Chí khô khan ấy chắc cũng chả ai đọc đâu, phải văn học thành Tam Quốc Diễn Nghĩa mới có độc giả đượcDã sử của TQ hay và truyền bá lâu, rộng nên nhiều người VN thuộc hơn và biết hơn dã sử VN.
Còn lịch sử - chính sử thì càng khô khan, khó nhớ. Muốn thay đổi cục diện cần nhiều tác phẩm VN xuất sắc và có cả chính sách dài hạn chứ ko thể nói khơi khơi dân ta phải biết sử ta ...

Hồi đó hát hò kiểu gì để người ở ngoài ngồi trên ngựa nghe được nhỉ?Cái này có từ lâu rồi, cụ Khổng Minh gảy đàn bài đi săn, săn hết thỏ rồi thì chó săn vào nồi, bạn mà chết thì tôi phải nhanh thắng, thắng rồi cũng nhanh chết, tôi mà chết thì bạn nhanh ban sư về triều, rồi bạn cũng nhanh chết, lúc trước bạn duyệt binh cho chủ xem còn tý chết nữa là, có vào thành không bạn ơi ! Cụ Trọng Đạt ngồi trên ngựa nghe một lúc hiểu ra ý tứ và về, nói thác là bẫy nhưng vẫn khen cụ Khổng Minh giỏi hơn mình vì chỉ ra được đường sống cho mình (nhưng không dám nói ra), vào đấy bắt được Khổng Minh thì lúc về triều bọn họ Tào nó cũng bắt luôn Trọng Đạt, đối phương còn người nguy hiểm trong hàng ngũ thì mình vẫn phải nuôi người nguy hiểm trong hàng ngũ chứ chưa dám trừ, thế mới không chết.
Biết đánh đàn đúng là 1 lợi thếCái này có từ lâu rồi, cụ Khổng Minh gảy đàn bài đi săn, săn hết thỏ rồi thì chó săn vào nồi, bạn mà chết thì tôi phải nhanh thắng, thắng rồi cũng nhanh chết, tôi mà chết thì bạn nhanh ban sư về triều, rồi bạn cũng nhanh chết, lúc trước bạn duyệt binh cho chủ xem còn tý chết nữa là, có vào thành không bạn ơi ! Cụ Trọng Đạt ngồi trên ngựa nghe một lúc hiểu ra ý tứ và về, nói thác là bẫy nhưng vẫn khen cụ Khổng Minh giỏi hơn mình vì chỉ ra được đường sống cho mình (nhưng không dám nói ra), vào đấy bắt được Khổng Minh thì lúc về triều bọn họ Tào nó cũng bắt luôn Trọng Đạt, đối phương còn người nguy hiểm trong hàng ngũ thì mình vẫn phải nuôi người nguy hiểm trong hàng ngũ chứ chưa dám trừ, thế mới không chết.

Phải gặp thằng biết nghe cụ ơi, gặp mấy thằng đếch yêu nghệ thuật nó chả san phẳng cả thành ấy chứBiết đánh đàn đúng là 1 lợi thế![]()

Thì cụ khổng đánh cho cụ tư mã nghe chứ.ai lại đánh cho trương hợpPhải gặp thằng biết nghe cụ ơi, gặp mấy thằng đếch yêu nghệ thuật nó chả san phẳng cả thành ấy chứ![]()
với quách hoài,tôn lễ nghe đâuPhỏng đoán thì ngày xưa trong Tây Sương Ký, chàng đánh đàn bài Phượng Cầu Hoàng, tức là con phượng hoàng đực tỏ tình muốn cặp với con phượng hoàng cái, phượng là con đực, hoàng là con cái, nàng nghe đàn hiểu ý tứ lại cũng thích nên mới cho hầu gái sang đưa tín hiệu, một dạng đánh tín hiệu cho nhau biết mà không để người khác biết. Khổng Minh với Trọng Đạt đều là tay cao cường, tiêu chuẩn văn tướng ngày xưa thì cầm kỳ thi hoạ biết cả, mấy bài nhạc bài thơ đều biết những ý tứ bên trong, nên nó cũng là một dạng tín hiệu ngầm chỉ có người học qua nghiên cứu qua mới hiểu, đám tướng tá đánh đấm ở dưới có đứa nào cũng biết, ngay cả con của Trọng Đạt cũng có nhận ra đâu.Hồi đó hát hò kiểu gì để người ở ngoài ngồi trên ngựa nghe được nhỉ?