Luận về Tam Quốc đã tốn khá nhiều bút mực, trích nhiều tích trong truyện; nhưng e thấy 1 bài rất ngắn nhưng đầy đủ, lại ko trích tẹo nào, là bài “Lâm Giang tiên” của Dương Thận (trạng nguyên đời Minh).
Bài này là lời mở đầu Tam Quốc diễn nghĩa (chắc ko phải bản nguyên gốc vì ông DT sinh sau La Quán Trung), bản dịch là lời đọc mở đầu phim bên mình vẫn xem:
“Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông
Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng
Thị phi thành bại theo dòng nước
Sừng sững cơ đồ bỗng tay không.
Non xanh nguyên vẻ cũ
Bao độ ánh chiều hồng.
Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi
Vốn đã quen gió mát trăng trong
Một vò rượu nếp vui bạn cũ
Chuyện đời tan trong chén rượu nồng”
Nhân tiện em úp vui mấy ảnh, bức chữ của 1 cụ đã viết nhiều chữ đại tự vẫn còn trong Văn Miếu (vd chữ Văn Miếu Môn to tướng trên cổng); và 1 chiếc chậu hoa sứ Vạn Ninh cũng viết mấy câu: