[Funland] Nguồn nhạc từ AI (Suno,...)

coder.vnn

Xe hơi
Biển số
OF-841162
Ngày cấp bằng
4/10/23
Số km
100
Động cơ
617 Mã lực
Tuổi
41
Quan điểm cá nhân của riêng em là em không thích nhạc ảnh hoặc các bài phân tích hoàn toàn bằng AI. Mặc dù em dùng nó là công cụ kiếm cơm của em hàng ngày :)
 

Asura

Xe buýt
Biển số
OF-356606
Ngày cấp bằng
5/3/15
Số km
777
Động cơ
303,826 Mã lực
Vô Đề - Lý Thương Ẩn

Trong kho Suno của em có một bài pop Hoa ngữ lưu đã lâu, đến mức em quên luôn cả tên của nó vì chỉ ghi chú bằng tiếng Việt, giai điệu bắt tai đến mức phải gọi là "hit đúng nghĩa" — nghe một lần là nó ở lì trong đầu cả ngày, đuổi không đi. Vấn đề chỉ nằm ở phần lời. Sến. Sến theo cái nghĩa khó chịu nhất: cảm xúc bị hét thẳng vào mặt người nghe bằng những cụm từ bạch thoại đã mòn nhẵn qua vài nghìn bài hát khác, chẳng còn buồn khiến ai phải khựng lại nghe cho hết câu.

2. Cơn say Lý Thương Ẩn

Sau khi làm xong "Cẩm Sắt", Lý Thương Ẩn ra rời khỏi vùng quan tâm của em do thơ ông ấy "đau tình" quá, là kho vàng của Pop. Rồi bỗng nhiên có người ném cho em một bài trong cơn say Lý Thương Ẩn :Vô Đề — Tương kiến thời nan biệt diệc nan. Cũng rất tình cờ nó cùng "nội dung" với bài hát kia nhưng dĩ nhiên, câu từ ở đẳng cấp biền ngẫu cao hơn nhiều. Cụ/mợ nào rành Đường thi hẳn đã thuộc lòng bài này — Lý Thương Ẩn (khoảng 813–858), tự Nghĩa Sơn, cùng Đỗ Mục được gọi "Tiểu Lý Đỗ", cùng Ôn Đình Quân được gọi "Ôn Lý", một trong những cây bút tình nhất, cũng lắt léo nhất, của cuối đời Đường.

Vô đề (Tương kiến thì nan biệt diệc nan)
Tương kiến thì nan biệt diệc nan,
Đông phong vô lực bách hoa tàn.
Xuân tàm đáo tử ty phương tận,
Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.
Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải,
Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.
Bồng Lai thử khứ vô đa lộ,
Thanh điểu ân cần vị thám khan.

Dịch nghĩa
Gặp gỡ nhau đã khó, chia lìa nhau lại càng khó,
Gió xuân không đủ sức, để trăm hoa tàn úa.
Tằm xuân đến chết mới nhả hết tơ,
Ngọn nến thành tro mới khô nước mắt.
Sớm mai soi gương, buồn cho tóc mây đã thay đổi,
Ngâm thơ ban đêm chợt nhận ra ánh trăng lạnh lẽo.
Đường từ đây tới Bồng Lai dù không xa,
Thanh Điểu hãy vì ta mà ân cần thăm dò tin tức.

Cái tên "Vô Đề" tự nó đã là một trò chơi chữ tinh quái: các nhà thơ đời Đường khi không muốn (hoặc không dám) đặt tựa vì tựa sẽ tố cáo mất chuyện muốn giấu, thì cứ để "Vô Đề" — vô đề mà hữu ý, càng che càng lộ. Về bài cụ thể này, giới nghiên cứu vẫn chưa thống nhất tuyệt đối, nhưng đọc kỹ hai câu cuối thì cán cân nghiêng khá rõ về một phía. "Bồng Lai" là ngọn núi tiên ngoài biển, "Thanh Điểu" là con chim đưa tin riêng của Tây Vương Mẫu — cả hai đều là hình ảnh đặc chủng của Đạo giáo, không phải điển tích Nho gia hay nhà Phật. Mà Lý Thương Ẩn, năm mười lăm mười sáu tuổi, từng được gia đình gửi lên núi Ngọc Dương học đạo, và tại đó, theo khá nhiều khảo chứng, đã phải lòng một nữ đạo sĩ tên Tống Hoa Dương — một mối tình bị giới luật đạo quán cấm ngặt (đời Đường xử tội tăng đạo tư thông còn nặng hơn dân thường), kết thúc không trọn. Vì hai hình ảnh chốt bài đúng là thứ ngôn ngữ riêng của cái thế giới Đạo giáo ông từng sống trong đó, giả thuyết "đạo cô" vì vậy được khá nhiều nhà nghiên cứu xem là có cơ sở hơn cả. Thuyết "khóc vợ" (vợ Vương thị mất năm 851, giữa lúc ông cùng lúc mất luôn chỗ dựa chính trị) vẫn có người ủng hộ, và còn một thuyết thứ ba, ít được nhắc hơn, cho rằng đây là thư ngỏ gửi bạn cũ Lệnh Hồ Đào để cầu cạnh chuyện quan trường — thơ Vô Đề của Lý Thương Ẩn vốn nổi tiếng khó chốt một cách đọc duy nhất.

Em thích nhất chỗ này, dù nghiêng hẳn về một phía, vẫn chẳng ai dám vỗ ngực bảo đã giải mã xong, và có lẽ chính cái "nghiêng mà chưa ngã" ấy mới khiến bài thơ sống dai đến vậy. "Gặp gỡ nhau đã khó, ly biệt càng thêm khó" — nghe là hiểu ngay có một rào cản ở đó, nhưng rào cản gì thì bài thơ nhất định không nói toạc. Tình cấm giữa người trần và đạo cô là một loại rào cản, vợ mất là một loại rào cản khác — bài thơ đứng đủ mơ hồ để cả hai đọc đều lọt, nên ai mang cảnh ngộ nào tới cũng thấy đúng với mình. Bản pop kia, hoá ra, cũng đang kể đúng cái mô-típ ấy: một tình cảm bị chặn lại, không thể nói huỵch toẹt lý do, chỉ có thể gợi. Khác biệt duy nhất là một bên kể vụng, một bên kể giỏi hơn cả nghìn năm.

3. "Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão" — câu đối hai trăm năm không ai giải được

Có một câu, tuy không nằm trong tám câu của Vô Đề, nhưng em vẫn quyết đưa vào Verse 1 làm phần mở màn — vì hai lý do rất thực tế, chứ không phải thích chữ đẹp thì nhét vào cho sang. Một, bài Vô Đề chỉ vỏn vẹn tám câu, trải hết ra cũng vừa đủ cho một bài Pop thông thường nhưng là quá ngắn đối với em. Một bài pop đàng hoàng nên có 2 Verse, hai lần Chorus (bridge), Interlude, Outro. Hai, và đây mới là lý do chính, cặp câu này làm đúng cái động tác mà bản thân Vô Đề vẫn làm suốt tám câu — vũ trụ hoá một nỗi đau rất con người. Trời già nếu có tình cảm, trăng tròn nếu không có hận (hối) — đẩy một cảm xúc cá nhân lên tầm vóc trời, trăng, để rồi ngay sau đó lại thu về một người ôm sầu trong đêm, y hệt cách Vô Đề tự nó vẫn phóng to rồi thu nhỏ nỗi nhớ qua tằm, nến, gương, trăng. Mượn một câu ở ngoài mà cùng một họ hình ảnh, cùng một cách vận động cảm xúc, thì không phải chắp vá — là nối thêm một đốt cùng dòng.

Có một giai thoại hay ho đứng sau câu này.

"Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão" (trời mà có tình, trời cũng già) là câu của Lý Hạ, trong bài Kim Đồng Tiên Nhân Từ Hán Ca — một câu bảy chữ đẹp đến mức oan nghiệt, vì nó đẹp theo kiểu không chừa đường cho ai đối lại. Tư Mã Quang, sử gia kiêm nhà phê bình thơ đời Tống, ghi trong Ôn Công Tục Thi Thoại rằng suốt gần hai trăm năm, thiên hạ coi câu này là "kỳ tuyệt vô đối" — tuyệt đến mức vô phương đối. Không phải không ai thử, mà thử rồi đều bị chê là gượng, là non tay.

Rồi đến đời Tống, có một ông tên Thạch Diên Niên, tự Mạn Khanh, trong một bữa rượu với bạn bè, câu chuyện vòng vo lại đụng đến cái câu "tuyệt đối" này. Mọi người vừa tấm tắc khen vừa tiếc, rằng biết đến bao giờ mới có người đối được. Giữa lúc ngà ngà, ông Thạch bỗng đập bàn đứng dậy, đọc luôn: "Nguyệt như vô hận nguyệt thường viên" (trăng mà chẳng hận, trăng cũng tròn hoài). Cả bàn tiệc chết lặng. Tư Mã Quang sau này bình rằng đó là một "kình địch" xứng tầm — không thắng, không thua, chỉ là hai câu đủ sức đứng cạnh nhau qua nghìn năm. Chuyện này chép trong sách Liệu Hoa Châu Nhàn Lục.

Em kể chuyện này ra không chỉ để khoe chữ, mà vì nó càng củng cố thêm lý do chọn câu này - một câu đố tưởng không lời giải, hai trăm năm bó tay cả thiên hạ, cuối cùng lại được giải bởi một ông đang hơi say, giữa một bữa nhậu bình thường — chứ không phải trong một buổi bình thơ trang trọng nào. Riêng bản thân câu này, khi ghép lại thành cặp, tự nó đã mang một nghịch lý đẹp - trời có tình thì phải già đi (mất mát), trăng vô hận thì mới tròn mãi (buông bỏ) — một bên nói về cái giá của yêu, một bên nói về cái phần thưởng của không-yêu (hoặc không-hận). Đặt ngay đầu bài, nó không chỉ lấp đầy chỗ thiếu chất liệu mà còn gieo sẵn đúng cái ngưỡng cảm xúc "vũ trụ hoá nỗi đau" mà Verse 1 cần, trước khi thu nhỏ lại về một người ôm sầu trong đêm.

(Về chữ "hối" thay cho "hận" nguyên tác — như em đã nói ở phần trước — là chỗ em chủ động sửa cho hợp tông yêu đương, không phải trích sai.)

4. Kiến trúc bài hát

Đây là phần em nghĩ đáng trình kỹ nhất, vì nó không phải ngẫu hứng — em có tính toán hẳn hoi.

Nhưng trước khi vào chi tiết, phải thú nhận một chuyện: em chặt nguyên một bài bát cú niêm luật chỉnh chu ra, xáo qua xáo lại, nhét vào khung Verse–Chorus–Outro vốn chẳng liên quan gì đến cấu trúc thủ – hàm – luận – kết của luật Đường. Nghe thì hỗn, nhưng lý do rất đơn giản, đây xác định ngay từ đầu là một bài pop, không phải một bản phổ thơ hay một bản dịch học thuật đem đi thi. Đường luật có niêm, có luật bằng trắc, có đối, có vần — một hệ quy tắc chặt đến mức xê dịch một chữ có khi phá hỏng cả bài; pop lại có quy tắc của riêng nó - hook phải lặp lại được, Chorus phải đẩy được cao trào, cấu trúc phải phục vụ trí nhớ của tai người nghe hôm nay chứ không phục vụ niêm luật hôm xưa. Giữ nguyên xi khung bát cú thì ra một bản phổ thơ trang trọng, nhưng chưa chắc đã ra một bài nghe được trên loa. Nên em giữ tinh thần và hình ảnh của bài thơ, còn cấu trúc thì phá không thương tiếc, xếp lại theo logic Chorus/Verse — cụ/mợ cứ coi đây là dịch kiến trúc cảm xúc, không phải dịch niêm luật. Nếu là "Cẩm Sắt" thì em không dám và không đủ trình làm vậy. :)

Tám câu của Vô Đề, xét theo độ "đắt", vốn không đồng đều nhau. Đắt nhất, gần như ai học tiếng Trung cũng thuộc kể cả không đọc trọn bài, là cặp câu 3–4: Xuân tàm đáo tử ty phương tận, Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can (tằm xuân đến chết mới hết nhả tơ, nến cháy đến khi thành tro thì "nước mắt" mới khô). Nói cho đúng nghĩa đen, kẻo hiểu lầm như phần đông người đọc thoáng vẫn hiểu. Đây không phải một quá trình sáp nến khô dần trong lúc cháy. Ngược lại mới đúng — hễ nến còn cháy là sáp còn tan chảy, trong suốt như nước mắt còn ứa, chưa hề khô lúc nào; chỉ đến khi ngọn lửa tắt hẳn, không còn nhiệt để giữ sáp ở dạng lỏng, nó mới đông cứng lại — và đúng khoảnh khắc nến "thành tro" cũng chính là khoảnh khắc "nước mắt" mới thật sự cạn. Nghĩa là cái "khô" ở đây không đến từ từ, mà đến dồn vào một điểm duy nhất: lúc ngọn lửa, và cùng với nó là tình, tắt hẳn. Đặt cạnh câu tằm — còn sống là còn nhả tơ, chết mới thôi — thì cặp câu này thực ra đang nói cùng một điều bằng hai hình ảnh khác nhau - chừng nào còn "cháy" là còn chưa thể dừng, chưa thể khô, chưa thể hết.
Tương tự như vậy, con tằm nhả tơ làm kén không nhả ngắt quãng rồi nghỉ, mà nhả liên tục suốt hai ba ngày liền, bằng một sợi tơ duy nhất dài có khi tới cả cây số, quấn quanh mình theo hình số 8 cho đến khi cạn hết tuyến tơ trong người — lúc đó tằm mới ngừng, mới nằm im hoá nhộng ngay trong cái kén vừa dệt xong. Tức "nhả tơ đến chết" không có nghĩa là chết rồi tơ mới dừng, mà nhả tơ chính là hành động sống cuối cùng của con tằm ở dạng tằm — nhả đến khi hết sạch mới thôi, và cái "hết" đó trùng khít với khoảnh khắc đời tằm kết thúc. Thêm một lớp nữa: chữ "ty" (絲 – tơ) trong nguyên văn đồng âm với chữ "tư" (思 – nhớ), một lối chơi chữ quen thuộc của thơ cổ Trung Hoa, nên "ty phương tận" vừa là nghĩa đen (tơ mới hết) vừa cõng luôn nghĩa bóng (nhớ mới thôi) trên cùng một âm.

Đắt nhì là cặp câu 1–2, mở bài: Tương kiến thời nan biệt diệc nan, Đông phong vô lực bách hoa tàn — không có hình ảnh nào lạ, nhưng có cái nhịp điệu tự sự khiến người ta phải nghe hết câu mới thấm.

Với hai cặp này, em xử lý khác nhau, cặp 3–4, em giữ nguyên văn Hán Việt, không đụng vào vì nó quá đắt — chốt lại mỗi lần ở cuối Chorus A, như một lời thề được nói bằng thứ ngôn ngữ đủ nặng để chịu nó, tiếng Việt hiện đại nói thẳng ra nghe sẽ nhẹ hều. Còn cặp 1–2, em diễn nghĩa hẳn sang lời Việt ("Gặp gỡ nhau đã khó, ly biệt càng thêm khó / Gió xuân không đủ sức, để trăm hoa tàn úa"), giao cho Chorus B, vì hai câu này chức năng là dựng bối cảnh, kể chuyện — dịch ra cho người nghe hiểu ngay được cái rào cản đang tồn tại, không cần giữ nguyên bản mới có sức nặng.

Nói cách khác, hai đoạn Chorus, gộp lại, chính là bốn câu đầu của Vô Đề — Chorus B kể ("khó gặp, khó biệt"), Chorus A thề ("tằm chết mới hết tơ"). Một bên là tự sự, một bên là tuyên ngôn, đặt liền nhau đúng như cấu trúc thủ liên – hàm liên trong luật thơ Đường.

Xong bốn câu đầu, bốn câu sau em cũng chia đôi rành mạch: câu 5–6 (Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải, Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn — sớm soi gương chỉ lo tóc mây đổi, đêm ngâm thơ chỉ thấy ánh trăng lạnh) diễn nghĩa thành Verse 2, đúng chỗ bài hát cần hạ nhiệt, quay vào trong, đối diện với thời gian và cô đơn riêng của mình. Câu 7–8 (Bồng Lai thử khứ vô đa lộ, Thanh điểu ân cần vị thám khan — đường đến Bồng Lai vốn chẳng nhiều lối, nhờ Thanh Điểu ân cần dò thăm) diễn nghĩa thành Outro — lời thỉnh cầu cuối cùng, gửi qua một trung gian, đúng như bài thơ gốc đã làm.

Ghép cả lại, cụ/mợ sẽ thấy toàn bộ tám câu Vô Đề được rải đều, không sót một câu, qua đúng bốn khối lớn của bài hát: Verse 1 mở màn bằng cặp "tuyệt đối" mượn ngoài (Lý Hạ – Thạch Diên Niên) để vũ trụ hoá nỗi đau; Chorus A–B gánh trọn bốn câu đầu (thủ liên diễn nghĩa, hàm liên giữ nguyên); Verse 2 nhận cặp luận (5–6); Outro nhận cặp kết (7–8). Không phải em nhét thơ vào bài hát cho có vẻ văn nghệ — là cả bài thơ, từng khối một, đã tự tìm được chỗ đứng của nó trong khung nhạc.

5. Vòng cung cảm xúc

Với kiến trúc đó, câu chuyện bài hát tự nó hiện rõ. Verse 1 mở bằng nỗi nhớ dai dẳng, được đẩy lên tầm vũ trụ qua cặp Lý Hạ – Thạch Diên Niên, rồi lập tức thu nhỏ lại về một nỗi đau rất riêng, "lại mình ta ôm sầu". Hai điệp khúc vừa kể chuyện (Chorus B) vừa thề nguyền (Chorus A), rào cản không bao giờ nói thẳng — chỉ gợi qua "làm bè bạn", "một lối rẽ", "dừng chân một khắc" — đúng tinh thần kín đáo của nguyên tác, đúng cả hai giả thuyết (vợ mất hay tình cấm) mà không cần chọn phe.

6. Một lựa chọn ngược nguyên tắc, và lý do em giữ nó

Ban đầu em định để đỉnh cảm xúc rơi vào lần lặp lại thứ hai của Chorus B — theo đúng thói quen thường dùng cho các bài khác: đẩy cao trào rồi rút lại, "climax through subtraction". Nhưng nghe thử thực tế trên Suno, cảm giác đó sai. Câu chuyện đã dẫn tới một lời thỉnh cầu cuối cùng, mà một lời thỉnh cầu thì không thể lịm dần — nó cần được nói trọn vẹn, ở quãng cao nhất, giọng đầy, không thì thầm, không tắt dần. Nên em để hai lần Chorus giữ cảm giác "chưa giải quyết" (mượn A minor, các hợp âm treo Csus4/Fmaj7, tránh hạ hẳn về C major), và chỉ để Outro được phép giải quyết trọn vẹn về hợp âm chủ — nơi thanh điểu thật sự cất cánh.

8. Kết

Bài hát này bắt đầu từ một bản hit em định bỏ vì lời quá sến, và kết thúc bằng một cuộc đối thoại nghiêm túc với một bài thơ Đường hơn nghìn năm tuổi. Cái hay không nằm ở việc ghép hai thứ lại, mà ở chỗ chúng vốn đã kể cùng một câu chuyện — chỉ cần đủ kiên nhẫn để nhận ra, và đủ cẩn thận để không làm hỏng phần nào trong hai thứ khi ghép chúng lại. Xin phép dừng bút ở đây, cụ/mợ nào rảnh thì nghe thử bản demo và góp ý thêm cho phần câu chữ, chê thẳng cũng được, em quen rồi.

[Verse 1]
Vì đâu
Nỗi nhớ này cứ mãi kéo dài theo năm tháng không nguôi
Có lẽ
Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão... Trời xanh cũng già thôi
Hay là
Nguyệt như vô hối nguyệt thường viên... Trăng chẳng mãi tròn đâu...
Lại mình ta ôm sầu
Đêm dài mấy cũng chưa vơi bớt

[Chorus A]
Nàng chính là người mà ta đã yêu sâu đậm
Bảo ta sao buông được đây
Nước mắt đó... Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can
Sao đành chỉ là bè bạn
Ta mải miết cứ đi tìm kiếm một lối rẽ
Để đến bên người mãi mãi
Xuân tàm đáo tử ty phương tận... Tằm chết mới hết tơ~~~

[Chorus B]
Nàng chính là người mà ta đã yêu sâu đậm
Bảo ta sao buông được đây
Gặp gỡ nhau đã khó, ly biệt càng thêm khó
Người dừng chân một khắc nhỏ
Gió xuân không đủ sức, để trăm hoa tàn úa
Vết thương lưu cả đời ta
Ta dù bao nhiêu không cam nguyện cũng chẳng giữ được người

[Verse 2]
Sớm mai
Soi gương mới chợt nhận ra mái tóc xanh đã đổi thay
Đêm về
Ngâm khúc thơ xưa mới cảm thấy ánh trăng lạnh đến vậy
Năm tháng
Đã vùi lấp đi mất bao lời ân ái chưa kịp trao
Trăng lạnh soi mình ta
Chẳng ai sẻ chia bớt canh dài

[Chorus A]
[Chorus B]

[Outro]
Đường đến chốn Bồng Lai mặc dù không nhiều lối
Phàm nhân vốn chẳng thể tới
Chỉ mong Thanh Điểu giúp ta ân cần bay đến thăm tin!!

Đây là phiên bản thuần Pop, có pha chút Cross-over


Cònđây là phiên bản Cross-over, em đẩy thử sang opera
 
Chỉnh sửa cuối:

Asura

Xe buýt
Biển số
OF-356606
Ngày cấp bằng
5/3/15
Số km
777
Động cơ
303,826 Mã lực
Vô đề - Lý Thương Ấn V3

Đa số mọi người sẽ thích nghe v2 vì nó chính là "Vạn năng hòa huyền" (万能和弦) — tức vòng hòa âm Pop kinh điển (thường là 1 - 5 - 6 - 4 hoặc 4 - 5 - 3 - 6 - 2 - 5 - 1). Đây là vòng hòa âm cực kỳ quen thuộc, bắt tai, có tính bắt sóng (catchy) cao nhưng lại rất dễ bị dập khuôn, nhạt nhòa nếu lời ca quá đơn giản. Nếu quy ra giọng Trưởng (ví dụ Đô Trưởng - C major), nó sẽ chạy theo thứ tự:F → G → Em → Am → Dm → G → C. Vòng hòa âm này sở hữu cấu trúc chuyển thanh cực kỳ tự nhiên của âm nhạc phương Tây nhưng lại mang giai điệu hoài niệm, ngậm ngùi rất hợp với gu nghe nhạc Đông Á. Bất kỳ giai điệu nào viết trên vòng này nghe qua một lần là tai người nghe lập tức "bắt nhịp" và cảm thấy quen thuộc ngay. Hàng ngàn bài hit Pop/Ballad đất nước tỷ dân (và cả V-Pop) đều xây dựng trên đúng bộ khung này.

V1 thì em "chặt" nó ra để có không gian cho lối hát bel-canto có chỗ để chen vào, nó thành "cross-over" để lấn sân sang classical.

Còn phần ca sỹ AI hát tiếng Việt chưa sõi lắm là của Suno thôi. Tiếng Việt của chúng ta không nằm trong 16 ngôn ngữ được Suno hỗ trợ chính, bắt nó hát kiểu pop thì nó làm được tròn vành nhưng cộc và cụt, không bel-canto được. Em không thích nên phải chịu, mà muốn thay đổi thì thì phải thay đổi toàn bộ thiết lập cá nhân trên Suno... Mệt lắm
:p
. Phần nhạc không phải do Suno. Thứ nhất, em chỉ đăng ký tài khoản Pro, tài khoản Studio sẽ can thiệp được sâu hơn. Nhưng can thiệp sâu vào thì lại phải nghiên cứu, tính toán cho vòng hợp âm... càng mệt hơn. Quan điểm của em là nghe nhạc thì em nghe classical khí nhạc là quá đủ rồi. Thanh nhạc sẽ chủ yếu chú trọng vào nội dung phần lời/lyric, dàn nhạc là phụ.
 

Asura

Xe buýt
Biển số
OF-356606
Ngày cấp bằng
5/3/15
Số km
777
Động cơ
303,826 Mã lực
Làm tiếp V3
:p
:D. Ở V3 mình thay đổi 3 nội dung cơ bản

Thứ nhất, hát hoàn toàn bằng giọng nam, cũng là vào vai Lý Thương Ẩn chuẩn hơn.

Thứ hai, điều chỉnh câu từ cho đúng vòng hợp âm gốc của bài hát. Các V trước mình làm vội, chú trọng vào soạn lời mà không đếm số note cho đúng vòng hợp âm. Nhiều chỗ chỉ có 6 note mà mình nhồi vào 12 note luôn, cũng có chỗ lại thiếu 1-2 note. Cũng trả lại kỹ thuật phát triển giai điệu (melodic variation) đặc trưng của nhạc Pop ở lượt Chorus B - nhạc sĩ cố tình biến tấu câu nhạc để đổi nhịp thở và đẩy cảm xúc, tránh cho bài hát bị lặp lại đơn điệu. Phần outro cũng đưa về vòng hợp âm của Chorus để liền mạch cảm xúc theo đúng V2, dễ nghe hơn, nịnh tai hơn

Thứ ba, đẩy phần phối khí thêm chút nữa. Dĩ nhiên, không thể bằng bản Studio được và bị ngẫu nhiên nhiều do bản Pro không thể kiểm soát Suno ở mức độ vòng hợp âm

Nội dung lyric được điều chỉnh

1. Chorus B : Gặp đã khó, Xa càng khó/ Người dừng chân bên ta một khắc nhỏ. Đảm bảo đúng số note và thêm "bên ta" để nói rõ hơn về sự kiện "gặp gỡ", nối tiếp "gió xuân thiếu lực.." không đẩy được cuộc tình đó đến điểm kết trọn vẹn
2. Verse 2: "ánh trăng hôm nay lạnh đến vậy" - nhấn mạnh bây giờ mới thấy trăng lạnh, kiểu "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ"
;)

3. Outro: Phá vỡ luôn kết liên, biến tấu lên tầm "triết học" chút chứ không lơ lửng như Lý Thương Ẩn nữa. "đôi bờ" vừa khoảng cách không gian (Cõi Phàm - Cõi Tiên) và là bức tường giáo quy kiên cố ngăn cách giữa Đạo và Đời, dĩ nhiên, người nghe có thể liên tưởng xa hơn, rộng hơn... (thay chữ là được)

Đường lên Bồng Lai mây mờ che kín lối
Phàm nhân vốn chẳng thể với
Nhờ Thanh Điểu chuyển giúp chúng ta lời nhắn tới đôi bờ...
Phàm - Tiên
Đạo - Đời



Đến đây, mình cũng bổ sung phần ý tưởng quên chưa nói khi nghĩ đến việc đưa "tuyệt đối" của Lý Hạ vào ngay Verse 1 - Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão. Câu "Trời xanh cũng già thôi" không chỉ là một bản dịch, mà là một sự hóa giải. "Trời xanh" (Thiên) đại diện cho Thiên đạo, cho giáo quy đạo giáo kiên cố bất biến. Nhưng khi đối diện với cái "Tình" cuồng nhiệt phàm trần, ngay cả cái Thiên đạo lạnh lùng vô tình ấy cũng phải tan vỡ, phải bị vắt kiệt mà lão hóa (thiên diệc lão). Việc phá vỡ "Thiên đạo" này chính là bước ngoặt tâm lý mở đường cho mối tình cấm kỵ giữa thi sĩ phàm trần và nữ đạo cô Hoa Dương ở quán Ngọc Thanh!

Bản thuần Pop - chỉ lái giọng pha kỹ thuật bel-canto theo sở thích cá nhân



Bản "chặt" vòng hợp âm gốc bằng cách để Suno thực hiện thủ pháp giãn nhịp / đổi tempo (tempo half-time / stretching) và thêm các đoạn gián tấu / gian tấu ngầm (interlude expansion. Vòng hợp âm gốc vẫn giữ nguyên trục nhưng thay đổi tiết tấu (rhythm) và mật độ nốt (note density). Về mặt Giai điệu (Melody / Meter), bản Pop gốc hát dồn dập (staccato/flow) thì bản "băm chặt" chuyển thành Ballad biến tấu / Symphonic Slow Rock (legato/sustained).

 

dapmocuoctinh

Xe buýt
Biển số
OF-599810
Ngày cấp bằng
19/11/18
Số km
837
Động cơ
140,050 Mã lực
Tuổi
40
Website
maxcut.vn
Mấy cái này nói thật em không thẩm nổi.
Em chưa nghe nhạc do AI tạo ra bao giờ nhưng cũng đoán là ko thẩm nổi, nói chung những cái gì liên quan đến cảm xúc thì con người vẫn tạo ra tốt hơn là máy. Ví dụ như viết content, nhiều ông cứ thần thánh AI giờ nó làm được hết, nhưng nhìn giọng văn, hình ảnh do AI nó tạo và do con người tạo nó vẫn khác biệt hoàn toàn.
 

radiogaga

Xe điện
Biển số
OF-177394
Ngày cấp bằng
18/1/13
Số km
4,378
Động cơ
395,803 Mã lực


Lưng núi thì to mà lưng mẹ thì nhỏ
 

radiogaga

Xe điện
Biển số
OF-177394
Ngày cấp bằng
18/1/13
Số km
4,378
Động cơ
395,803 Mã lực


còn buồn nào hơn phút chia tay,
 

radiogaga

Xe điện
Biển số
OF-177394
Ngày cấp bằng
18/1/13
Số km
4,378
Động cơ
395,803 Mã lực


Con kênh xanh xanh,
 

Doun

Xe container
Biển số
OF-726544
Ngày cấp bằng
22/4/20
Số km
5,265
Động cơ
203,856 Mã lực
Dạo này em toàn nghe nhạc AI. Nhất là nhạc cover. Nói thật là nhạc AI nó có 1 nhược điểm là nó quá hoàn hảo. Kỹ thuật thanh nhạc, chất giọng thích kiểu gì nó cũng làm được. Tất nhiên là cũng phụ thuộc vào trình của người viết mô tả.
Nhiều cụ nói nhạc AI không có hồn. Thực lòng thì các bài hát bây giờ cũng qua xử lý hậu kỳ chán chê chứ còn là giọng thực của ca sỹ đâu. Chả khác gì chụp ảnh rồi cà qua apps, photoshop. Nàng nào cũng đẹp lung linh cả chả nhận ra người mẫu.
 

son.nguyen.1979

Xì hơi lốp
Biển số
OF-839866
Ngày cấp bằng
8/9/23
Số km
2,440
Động cơ
112,228 Mã lực
có ông ngộ chữ, ngộ nhạc trong thớt này, đọc mà hài phết
 

son.nguyen.1979

Xì hơi lốp
Biển số
OF-839866
Ngày cấp bằng
8/9/23
Số km
2,440
Động cơ
112,228 Mã lực
lên youtube giờ nhan nhản thể loại rác rưởi này. Cái éo gì chúng nó cũng vật ra rock cho bằng được. Cứ tưởng thế là hay. Nghe như hấp diêm bài hát gốc của tác giả.

Bài này khó nghe quá ;)

Giống như Thái cực quyền theo kiểu boxing, khó hấp thụ quá :D
 
Chỉnh sửa cuối:

xitruman

Xe tăng
Biển số
OF-161003
Ngày cấp bằng
16/10/12
Số km
1,392
Động cơ
375,872 Mã lực
Có cụ nào mua tài khoản của Suno chưa ạ? Chia sẻ ít kinh nghiệm cho em với ạ.
Mua ở đâu cho rẻ :D? Cách dùng như nào cho hiệu quả.... Đại loại tất tần tật về cách sử dụng Suno.
Cảm ơn các cụ.
 

NNS

Xe lừa
Biển số
OF-4688
Ngày cấp bằng
12/5/07
Số km
38,568
Động cơ
1,601,639 Mã lực
thứ nhạc này nghe và nhìn đc 1 vài lần là chán mẹ, kể cả sự hoàn hảo trong âm thanh, hình ảnh, ánh sáng, hậu cảnh đến diễn viên số.... của thứ nhạc AI này nó cũng hoàn hảo đến đơn điệu, nên chỉ tò mò coi 1 lần xem sự phát triển của công nghệ, chứ lần 2 lên xe nhìn đã thấy bực mình
 

XSim

Xe lăn
Biển số
OF-698009
Ngày cấp bằng
8/9/19
Số km
13,180
Động cơ
907,246 Mã lực
Nói chung với đà phát triển của AI và khả năng đã được thể hiện trong viết văn, tạo hình ảnh thì việc AI hát được hay, thậm chí hay hơn người (về kỹ thuật) là hoàn toàn có thể, sớm hay muộn thôi. Dĩ nhiên đấy là cho đại chúng nghe nhạc dễ dãi kiểu mỳ ăn liền, chứ sản phẩm nghệ thuật thực thụ cần cái hồn thì AI còn xa mới đạt được.

Tuy nhiên như em thấy hiện nay thì các bài AI hát đang nghe dở tệ, nhạc đơn điệu, ... nghe không hay. Cái này em nghĩ chủ yếu do hội làm nhạc AI nó chưa được đầu tư đủ nhiều thôi.
 

son.nguyen.1979

Xì hơi lốp
Biển số
OF-839866
Ngày cấp bằng
8/9/23
Số km
2,440
Động cơ
112,228 Mã lực
Lời thì viết bằng AI, xong nhét vào phần mềm tạo nhạc AI là ra rác phẩm. Quy trình này ông nào cũng làm được kể cả mù tịt về nhạc lý. Thế nên mới ra nhiều rác như vậy. Và ông nào cũng nghĩ mình là nhạc sỹ đến nơi rồi.

Có mấy điểm này mà các rác phẩm đa phần mắc phải các cụ nghe sẽ thấy rõ:

1. Cấu trúc bài hát đơn điệu vì tạo bằng AI

1. Lời nhạc sáo rỗng, máy móc, rập khuôn, ngô nghê vì tạo bằng AI

2. Cưỡng âm: Nghe rất khó chịu, kiểu đang ăn cơm nhai phải hạt sạn.

3. Giai điệu lê thê, đều đều, rập khuôn, ngang phè phè không có tiết tấu, không có vòng hòa âm đặc sắc khiến bài hát đơn điệu không có màu sắc.

4. Đang hát nhạc đều đều thỉnh thoáng lại rú lên như lợn bị chọc tiết.

Giới nhạc sỹ chuyên nghiệp họ biết cách sử dụng công cụ AI như trợ lý để hỗ trợ họ làm nhạc cũng như cho ý tưởng ban đầu thôi. Họ chính là người khống chế, kiểm soát con ngựa AI bất kham để nó phục vụ cho họ.

Nói chung với đà phát triển của AI và khả năng đã được thể hiện trong viết văn, tạo hình ảnh thì việc AI hát được hay, thậm chí hay hơn người (về kỹ thuật) là hoàn toàn có thể, sớm hay muộn thôi. Dĩ nhiên đấy là cho đại chúng nghe nhạc dễ dãi kiểu mỳ ăn liền, chứ sản phẩm nghệ thuật thực thụ cần cái hồn thì AI còn xa mới đạt được.

Tuy nhiên như em thấy hiện nay thì các bài AI hát đang nghe dở tệ, nhạc đơn điệu, ... nghe không hay. Cái này em nghĩ chủ yếu do hội làm nhạc AI nó chưa được đầu tư đủ nhiều thôi.
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top