[TT Hữu ích] Những hồi ức của một lính Hải quân

Baoleo

Xe điện
Biển số
OF-320235
Ngày cấp bằng
19/5/14
Số km
2,040
Động cơ
396,504 Mã lực
BÌNH YÊN VÀ CHIẾN TRANH

*Đối với một người lính, thời còn chiến tranh:
- Khoảnh khắc tạm yên tiếng súng giữa những đợt tấn công, được coi là giây phút giải lao hiếm hoi.
-Những ngày rời khỏi tiền duyên mặt trận, để làm công tác củng cố và chuẩn bị cho chiến dịch mới, được coi là những ngày bình yên khó tin trong chiến tranh.
-Rồi hoà bình, rồi chiến tranh kết thúc. Người lính bàng hoàng mà cấu vào tay mình liên tục, để biết rằng đó không phải là mơ. Đó là sự thật.

*Tôi đã sống 2 lần trong khoảnh khắc đón chào hoà bình.
-Lần thứ nhất là đầu tháng 5 năm 1975. Cả một biển người hò reo, đi diễu hành ăn mừng, không chỉ ở Hà Nội, mà còn bắt gặp ở khắp hang cùng ngõ hẻm. Và tôi đã tham gia một cuộc diễu hành đó, ở tận Mù Cang Chải, tận tháng 7 năm 1975, khi hoà bình đã được 3 tháng.
Khi đó, tôi đã như người mộng du hàng tháng trời. Chỉ vì biết rằng ngày mai, ta có thể lên Bờ Hồ, đi vài bước chân và uống một cốc si-rô ở nhà hàng Thuỷ Tạ, và vĩnh viễn không còn tiếng còi báo động đi kèm tiếng loa phát thanh:
-Đồng bào chú ý, máy bay địch……..

-Lần thứ hai là cuối năm 1989, đầu năm 1990. Khi đó tôi được thông báo Việt Nam và Trung Quốc đã chính thức chấm dứt đánh nhau. Còn ở Căm-Pu-Chia, ta đã rút hết quân, không còn dính líu gì đến chiến trường đó nữa.
Như thế là đã hoà bình ở cả hai đầu đất nước.

Nhưng khác với năm 1975. Trên khắp cả nước, không có một cuộc tuần hành rầm rộ nào. Thậm chí, tuyệt đại đa số những người đang đọc những dòng này không nhận ra – vì họ không phải là lính đang trong quân ngũ, những người lính vẫn còn đang ám ảnh khi nào thì ‘lên biên’.
Năm 1990, thì đa số nhân dân đang mải mê ‘đánh quả’ kiếm tiền. Còn thanh niên thì đang mải mê ‘đít-xờ-cô’ nơi vũ trường.

Cá nhân tôi cũng không còn nhẩy cẫng lên như đón hoà bình năm 1975. Năm 1990, tôi đã là một người lính già dặn, một người cha trong gia đình. Tôi chỉ len lén uống một chén rượu cỏ, và ăn một cái bánh rán ở vỉa hè, để đón hoà bình. Để biết rằng, từ nay đã không còn phải khoác quân phục để ‘lên biên’.
Và tôi bắt đầu nghĩ cách kiếm tiền, để xây một căn nhà nhỏ, và an hưởng bình an cho đến già.

*Hỡi ôi. Chiến tranh vẫn không buông tha người lính già.

Cuộc chiến tranh lần này không có tiếng súng. Chỉ có thời gian và áp lực, liên tục tấn công và bào mòn sức lực, bào mòn ý chí của người lính già.
Tôi chỉ còn những khoảnh khắc nghỉ giải lao giữa các lần thay ca.

Và từ nay, tôi sẽ cố tạo ra những ngày rời ‘mặt trận – bệnh viện’, để đi tìm những khoảnh khắc bình yên ở những nơi bên ngoài mặt trận.
Chỉ khác với những giai đoạn chiến tranh trước năm 1990 trở về trước. Đó là trong cuộc chiến này, tôi chắc chắn sẽ không còn sống được, khi cuộc chiến ở ‘mặt trận – bệnh viện’ kết thúc. Tôi sẽ không còn được chứng kiến ngày đó. Tôi sẽ ra đi trước ngày đó.

Và từ nay, sau ‘tút’ này. Có thể tôi sẽ có nhiều bài, nói về những khoảng khắc bình yên, ở những nơi bên ngoài bệnh viện.

* Sự hy sinh vì người thân trong hoà bình này là khủng khiếp.

Nếu như chiến tranh, chỉ đánh 'đoàng' 1 phát, là ta sẽ hy sinh trong một giây đồng hồ, không mộng mị, không đau đớn.

Còn nếu không thấy đạn bắn tới, ta vẫn có thể vừa tắm suối, vừa huýt sáo mồm.

Còn sự hy sinh trong thời bình ở bệnh viện như thế này, nó liên tục không ngừng nghỉ.

Áp lực liên tục mà biết rằng sẽ không có lực lượng tiếp viện hay thay quân nào.

Cuộc chiến này, chỉ có thể kết thúc khi ta đã hy sinh. Mà ngày hy sinh thì không biết đến bao giờ.

Mặt trời lên là báo hiệu một ngày mới, và báo hiệu tiếp tục phải hy sinh mà không quân tiếp viện.

Nó khủng khiếp đến chừng nào.


2.jpg


7.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:

Baoleo

Xe điện
Biển số
OF-320235
Ngày cấp bằng
19/5/14
Số km
2,040
Động cơ
396,504 Mã lực
SÁCH ĐÃ LÊN KỆ TRÊN TOÀN QUỐC

Nhà xuất bản TRI THỨC đã phát hành rộng rãi trên toàn quốc tác phẩm ‘Một người lính – Vạn hải trình’ của Baoleo.

Tác phẩm này là những câu chuyện dung dị về người lính trong thời chiến và ở thời bình.

Khi nhắc đến người lính, chúng ta thường nghĩ trước hết đến những trận đánh, những chiến trường khốc liệt, những năm tháng chiến tranh với biết bao hy sinh. Đã có rất nhiều tác phẩm viết về đề tài ấy, để lại những dấu ấn sâu đậm trong đời sống văn học.

Trong khi đó, những câu chuyện về người lính ở bên ngoài trận mạc — khi họ sống trong quân ngũ giữa những ngày bình thường, hoặc khi đã rời quân phục để trở về với cuộc sống đời thường — lại xuất hiện ít hơn trên văn đàn. Những suy nghĩ, va vấp, niềm vui, nỗi buồn của họ trong những hoàn cảnh ấy dường như vẫn là một mảng đề tài còn ít được kể đến.

Tác phẩm ‘Một người lính – Vạn hải trình’ của Baoleo hy vọng sẽ góp thêm một câu chuyện trong muôn ngàn câu chuyện về người lính cho khoảng trống còn ít được nhắc tới ấy.

Qua những lát cắt thời gian trong cuốn sách, người đọc có thể hình dung phần nào những biến động của đất nước từ thập niên 1960 của thế kỷ trước đến những năm đầu thế kỷ XXI.

Những bài viết trong sách không chỉ là hồi ức của một cá nhân, mà nhiều khi, trong một khung cảnh nào đó, một chi tiết nào đó, mỗi người có thể bắt gặp lại một phần ký ức của chính mình.

Kính mời các cụ đón đọc và mua sách ủng hộ cho Baoleo tôi.

Các cụ mua sách tại: Công ty cổ phần Sách điện tử WAKA

NOTE:

Cụ nào muốn có chữ ký tươi, lời đề tặng thân tình của tác giả và tập ‘Postcard’ đính kèm sách (số lượng có hạn) , xin các cụ liên hệ trực tiếp với TB tôi.

Các cụ nhắn tin cho tôi các nội dung:

  • Họ và tên đầy đủ,
  • Địa chỉ nhận sách,
  • Số điện thoại liên hệ.
Tôi sẽ đóng gói và gửi trực tiếp cho người nhận. Chi phí bằng giá bìa và thêm tiền tiền cước vận chuyển của bưu điện.

Trân trọng,

Nguyễn Mạnh Tuấn
(Baoleo / Trung úy)

01.jpg


03.jpg


02.jpg
 

Baoleo

Xe điện
Biển số
OF-320235
Ngày cấp bằng
19/5/14
Số km
2,040
Động cơ
396,504 Mã lực
TRƯỞNG PHÒNG BẠN ĐỌC BÌNH SÁCH

Trưởng phòng Bạn đọc của Thư viên QĐND - Thượng tá Nguyễn Cúc, đã có những lời bình sách rất giầu tình cảm, chân thực và đậm chất chuyên môn:

Có những cuốn sách không kể về chiến tranh bằng tiếng súng, mà kể bằng sự lặng im sau chiến tranh. Có những người lính không chỉ mang trên mình ký ức của một thời đạn bom, mà còn mang theo nghị lực để bước tiếp giữa cuộc đời thường. “Một người lính, vạn hải trình”của tác giả Nguyễn Mạnh Tuấn (tức Tuấn Bim) chính là một cuốn sách như thế.
Đây là một cuốn tự truyện giàu cảm xúc, tái hiện hành trình của một người lính từ những năm tháng quân ngũ trong thập niên 1960 đến cuộc sống sau khi rời quân ngũ, đối diện với muôn vàn thử thách của mưu sinh và cuộc đời. Tác phẩm không chỉ khắc họa hình ảnh người lính nơi chiến trường, mà còn dành nhiều trang viết cho những tháng ngày bình yên, những va vấp, mất mát, hạnh phúc và bản lĩnh của con người khi trở về với cuộc sống đời thường.
Điều làm nên sức hấp dẫn của cuốn sách chính là sự chân thực. Không có những lời lẽ hoa mỹ hay những câu chuyện được tô vẽ, tác giả kể lại cuộc đời mình bằng giọng văn mộc mạc, gần gũi nhưng đầy chiều sâu. Qua từng trang sách, người đọc bắt gặp những ký ức về đồng đội, gia đình, quê hương và cả những đổi thay của đất nước qua nhiều giai đoạn lịch sử. Đó là hành trình của một con người, nhưng cũng là hành trình của cả một thế hệ đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Như lời giới thiệu ở bìa sau cuốn sách: “Hơn cả một hồi ức cá nhân, đây là tấm gương phản chiếu ký ức của cả một thế hệ.” Chính vì vậy, “Một người lính, vạn hải trình” không chỉ dành cho những cựu chiến binh hay những người từng trải qua chiến tranh, mà còn là món quà ý nghĩa dành cho thế hệ trẻ để hiểu hơn về giá trị của hòa bình, về lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí vượt lên số phận.
Đọc cuốn sách, chúng ta sẽ nhận ra rằng, chiến tranh có thể kết thúc, nhưng phẩm chất của người lính thì vẫn còn nguyên vẹn. Đó là lòng trung thực, tinh thần trách nhiệm, sự kiên cường trước nghịch cảnh và niềm tin vào những điều tốt đẹp của cuộc sống. Những giá trị ấy được tác giả gửi gắm nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, khiến mỗi người đọc đều có thể tìm thấy một phần của chính mình trong hành trình ấy.
“Một người lính, vạn hải trình” không chỉ là câu chuyện của một đời người, mà còn là bản hùng ca lặng lẽ về một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến. Khép lại cuốn sách, điều còn đọng lại không phải là khói lửa chiến tranh, mà là sự ấm áp của tình người, niềm tự hào về người lính Việt Nam và lòng biết ơn đối với những con người đã góp phần làm nên lịch sử.
Nếu bạn đang tìm kiếm một cuốn sách chân thành, giàu cảm xúc và mang nhiều giá trị nhân văn, “Một người lính, vạn hải trình” chắc chắn là một lựa chọn đáng đọc. Cuốn sách sẽ đưa bạn đi qua những “hải trình” của một đời người để thêm trân trọng quá khứ, yêu hơn hiện tại và vững tin vào tương lai.

Cúc.jpg


Mời các cụ tham khảo bài bình sách qua đường link ở đây:
https://www.facebook.com/nguyen.cuc.813099/posts/pfbid0DdW75zASw2HQEL7y5G8ubwnCzfwcdaGA9DBuru6FiqbJXiRgoh6fYLtCbEaj7Trcl
 

Baoleo

Xe điện
Biển số
OF-320235
Ngày cấp bằng
19/5/14
Số km
2,040
Động cơ
396,504 Mã lực
ĐỊA CHỈ BÁN SÁCH CHÍNH THỨC TRÊN TOÀN QUỐC

Công ty Cổ phần Sách điện tử Waka đang phát hành sách ‘Một người lính – Vạn hải trình’ trên toàn quốc.
Có 3 cách để mua sách.

-Cách thứ nhất:
Các bạn gõ vào Google cụm từ: ‘mua sách một người lính vạn hải trình’
Chỉ trong vòng 1/100 giây sau khi enter, màn hình sẽ cho ra vô vàn kết quả để mua sách.

-Cách thứ hai:
Các bạn đặt mua trực tiếp từ TB, các bạn sẽ có ‘phiên bản giới hạn’ với chữ ký tươi của tác giả và quà tặng là bộ postcard đính kèm.

-Cách thứ ba:
Các bạn đặt mua sách theo các địa chỉ chính thức ở trong ‘Bài điểm sách’ của Waka được đính kèm trong tút này.

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02F875ciQfY7ujTbpg6s8PERYP4KxWRcPBEiA9jygCMLGsVCYENWtBwRXsRzVofKFPl&id=61574607256811
1783128295068.png
 

Baoleo

Xe điện
Biển số
OF-320235
Ngày cấp bằng
19/5/14
Số km
2,040
Động cơ
396,504 Mã lực
Tôi đã gửi sách cho bạn congdanhang3 rồi nhé.
Cảm ơn bạn.
cs1.jpg
 

congdanhang3

Xe buýt
Biển số
OF-89978
Ngày cấp bằng
28/3/11
Số km
518
Động cơ
246,462 Mã lực
Dạ cháu nhận được sách rồi. Cháu cảm ơn Chú ạ.

[/QUOTE]
 

Thanhhai0402

Xe đạp
Biển số
OF-912978
Ngày cấp bằng
5/8/26
Số km
16
Động cơ
272 Mã lực
Tuổi
41
Cảm ơn bác Deming đã chỉ giáo cho nhà cháu, củ tỷ câu hỏi :D.
Nhà cháu xin được giả nhời như vầy:
Trước hết, các câu hỏi của bác, thì xem lại bài của nhà cháu, bác đã thấy câu giả nhời rồi. Củ tỷ:

1/ ---> các chiến sĩ rời Tàu là bao nhiêu chiến sĩ? lúc đó tàu đã chìm thì mới rời tàu, hay Tàu đang cháy, nguy hiểm thì phải rời tàu?

Chỉ còn có 19 thủy thủ đoàn còn sống sót sau trận hải chiến. Các thủy thủ chỉ rời tầu, sau khi các tầu phóng lôi bị bắn sắp chìm (trước khi chìm tầm 15 giây :D-sau khi có lệnh: ‘Rời tầu’ của hạm trưởng).

2/ , ---> lúc này tàu chưa chìm, bắt sống toàn bộ so với ban đầu, hay toàn bộ như thế nào ah? trước mắt và trong tầm quan sát thì là mắt gì và quan sát bằng gì ah, sao ko thể can thiệp nếu là mắt thường, (trừ rada và ống nhòm vì ngoài tầm hiệu quả của vũ khí)?
Tầu đã chìm rồi, các chiến sỹ đang bơi nổi trên biển.
Toàn bộ thủy thủ đoàn là 13 hy sinh + với 19 bị bắt sống. Vậy bị bắt sống là 19/ (13+19) ạ.
Trước mắt là câu nói quen thuộc, chỉ 1 hành động công khai của đối phương. Ví dụ như dàn khoan 981 hiện nay, là xâm phạm lãnh hải ‘trước mắt’ các lực lượng chức năng của ta. Khác với hành động lén lút. Ví dụ như Trung Quốc nhét chất xyz vào dép bán cho ta chẳng hạn.
Trong tầm quan sát thì chắc nhà cháu không phải giả nhời.

3/ ----> Mãi tới đêm hôm sau, mà sao lại vài giờ trước đó ????
Nhà cháu viết là: ‘Phải mãi tới đêm và hôm sau …’, chắc là ‘đêm hôm đó’ so với khoảng 14h30 của chính ngày hôm đó, thì vẫn được coi là: vài giờ, bác nhẩy.:D

Trên đây, nhà cháu đã nôm na giả nhời bác Deming. Nếu còn sơ suất, xin bác lượng thứ. Bởi suốt 10 năm học phổ thông, nhà cháu được nhõn 1 con điểm ‘6 trừ/10’ điểm ‘tập làm văn’.
Bởi thế cho nên, văn phong nhà cháu nó không được chuốt cho lắm.
Thôi thì bác cứ đánh cho chữ ‘đại xá’, để nom thông tin thôi vậy.
Nhà cháu hết sức cảm ơn. :D
hiện tại nhà cháu là 1 trong những thân nhân của liệt sĩ trong trận đánh đó và bây giờ không tìm thấy xác và trận đó cũng không có 1 cái thông tin gì về tất cả các liệt sĩ cũng chẳng biết có bao nhiêu người đã hy sinh ở trong trận đấy toàn bộ thông tin đều không có trong giấy báo tử cũng tới tận năm bảy 2 mới gửi về gia đình . Còn đơn vị ngày 1 tháng 7 năm 1966 là tiểu đội 1 35 sau đó 8 ngày thì lực chuyển sang trung đoàn 172 .các ông các bác các chú có thông tin gì về những liệt sĩ hôm sau được vớt và chôn cất ở khu vực nào thì cho nhà cháu xin thông tin qua số điện thoại 0379 6315 năm năm cháu xin cảm ơn
IMG_1030.png
 

Thanhhai0402

Xe đạp
Biển số
OF-912978
Ngày cấp bằng
5/8/26
Số km
16
Động cơ
272 Mã lực
Tuổi
41
Chào bác Baoleo, welcome bác đến với OF. Ko chỉ ở trên diễn đàn mà ngoài đời e cũng ngưỡng mộ con người của bác lắm :D.

E có người thân ở phân đội tàu tuần tiễu hộ tống tàu phóng lôi đánh Madoxx, cũng phân đội này là đơn vị đêm hôm sau đi tìm đồng đội trận Thượng Hạ Mai. Theo lời của các bác cựu binh Hải quân thì trận Thượng Hạ Mai ta phán đoán sai lực lượng của địch nên mới tổ chức 1 biên đội tấn công như trận đánh Madoxx. Tàu Mỹ cơ động che dấu đội hình nên trên rada chỉ nhìn ra một tàu khu trục. Khi tàu ta tiếp cận, tàu địch cơ động giãn đội hình bộc lộ ra 3 tàu khu trục bao vây đội hình tàu phóng lôi ta. Có vài câu chuyện được kể lại (theo e có thể là hư cấu) về hành động anh hùng của chiến sỹ ta trận này. 2 chuyện e nhớ nhất đó là khi bị bao vây 1 tàu của ta dùng tốc độ cao thoát được ra ngoài, rút theo lệnh của trên. Tuy nhiên chứng kiến đồng đội bị địch oanh kích thảm khốc nên cả tàu đã quay lại chiến đấu và bị đánh chìm cùng cả biên đội. Câu chuyện thứ 2 kể về một chiến sỹ sau khi tàu chìm được cano Mỹ vớt lên, lên boong chiến sỹ này đã dùng dao găm đâm một chuẩn đô đốc Mỹ?. E nhớ mọi người có nhắc đến tên của chiến sỹ đó, hôm nào gặp e hỏi lại để nhờ cụ Baoleo xác minh.
Lính tàu tuần tiễu ngày xưa kiêu hùng lắm, đánh máy bay, đánh tàu biệt kích, tiếp tế đảo, hộ tống tàu...trăm dâu đổ đầu tằm hết. Lính tàu phóng lôi, săn ngầm sướng hơn vì nhiệm vụ chính là "trú tránh" :D. Có những lần địch phong tỏa ác liệt, khi nhận nhiệm vụ đi tiếp tế đảo hay tìm kiếm đồng đội ngoài khơi lính ta gần như được tế sống trước khi lên đường. Tiếp tế đảo Cồn Cỏ là nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất với tàu tuần tiễu.
[/bác ơi bác có thông tin gì về các liệt sĩ được chôn cất ở đâu của Trấn đánh đó thì cho cháu xin vì nhà cháu có 1 liệt sĩ trong trận đó và bây giờ vẫn không tìm thấy xác cho xin cảm ơn
 

Thanhhai0402

Xe đạp
Biển số
OF-912978
Ngày cấp bằng
5/8/26
Số km
16
Động cơ
272 Mã lực
Tuổi
41
Bài 5: Bình luận của baoleo về trận hải chiến ngày 01/07/1966:
(với tư cách người cùng đơn vị và Quân chủng):

Đây là một trận đánh mà Hải quân ta tổn thất nặng. Do tính toán không tốt, đã để một biên đội 3 tàu phóng lôi đơn độc đánh vào cả một biên đội tàu khu trục của Mỹ có máy bay hộ tống. Địch không những không bị bất ngờ mà còn chủ động vờ chạy để lừa tàu ta đuổi theo ra xa bờ, rồi gọi máy bay tới đánh trả.
Khi phát hiện thấy biên đội đã ra quá xa bờ, địch kéo đến nhiều tàu, Sở chỉ huy muốn gọi tàu về, nhưng đã mất hoàn toàn liên lạc. Chỉ còn cách duy nhất là theo sát trận đánh ngày càng xấu đi từ thông tin quan sát bằng mắt do Sở Chỉ huy tiền phương đặt tại hầm-chiến hào tại Đồ Sơn và các nơi khác báo về.
Trận chiến quyết liệt, địch bủa vây, lực lượng pháo bờ và pháo đảo chỉ dương mắt nhìn, vì ngoài tầm đạn.
Sở Chỉ huy không có phương tiện liên lạc, cũng không có tàu ứng cứu - cứu hộ. Chỉ còn cách ôm gối, cúi đầu khóc nghe thảm cảnh do các đài quan sát mắt báo về. Tàu ta bị chìm, chiến sỹ phải rời tàu trên các ván gỗ, áo phao, trôi nổi nhưng không ai ra cứu. Phải mãi tới đêm và hôm sau ta mới cho tàu hải quân và ngư dân ra tìm, hi vọng còn tìm được ai đó trôi nổi, nhưng biển đã xoá đi tất cả, như là không hề có một trận đánh hết sức quyết liệt mới chỉ vài giờ trước đó.
Phải chăng ta đã không dám đưa tàu ra tiếp cứu- hay gọi không quân ta đến hỗ trợ chống lại máy bay địch? Đó là câu hỏi còn bỏ ngỏ cho đến tận hôm nay.
Vậy, kinh nghiệm rút ra l:à tuyệt đối không được đánh ở địa hình trống trải và phải đảm bảo thông tin liên lạc. Ngày nay, Hải quân VN đã được trang bị các phương tiện hiện đại, ngay như liên lạc giữa Sở Chỉ huy với Trường sa cũng gần như không còn là vấn đề. Tuy nhiên, không được chủ quan, vì địch có thể dùng phương tiện chế áp điện tử cắt liên lạc.
Do đó, phải có các biện pháp thông tin khác bổ sung như dùng pháo hiệu, súng, cờ hiệu, khói, ...
Và cái hận trong trận này là: Mỹ dùng trực thăng, thả thang dây, bắt sống toàn bộ thủy thủ đoàn của 3 tầu phóng lôi trên, ngay trước mắt và trong tầm quan sát của HQ ta, mà ta chỉ trơ mắt ra nhìn.
Sau trận này thì thôi, HQ ta không đem tầu ra đánh nhau 1 lần nàovới Hải quân Mỹ nữa, mà chỉ dùng tầu tham gia bắn máy bay.
Lại nói về thủy thủ đoàn của 3 tầ. Sau khi bị bắt đem về Đà Nẵng- Mỹ hỏi cung và thủy thủ đoàn cả 3 tầu khai tuốt tuồn tuột về trận 2/8/1964 và khẳng định với phía Mỹ là không hề có trận 4/8/1964. Biên bản hỏi cung này sau đó lộ ra, các nghị sỹ tiến bộ Mỹ mới đấu tranh và chính quyền Giôn Sơn đã phải nhận; sự kiện 4/8/1964 là dỏm.

(còn tiếp, phần 3 với nội dung: CUỘC TRAO ĐỔI TÙ BINH HI HỮU TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ :>)
Cháu đội ơn các ông các bác và tất cả mọi người có thông tin gì về trận đánh ngày 1 tháng 7 những liệt sĩ hy sinh ngày hôm sau được vớt và chôn cất ở những vị trí nào hoặc có thông tin gì thì cho cháu biết để cháu đi tìm ông cháu là Trần Văn thạo hy sinh ngày 1 tháng 7 thuộc tiểu đội 1 35 sau này mới chuyển thành 172 cho xin cảm ơn
 

Baoleo

Xe điện
Biển số
OF-320235
Ngày cấp bằng
19/5/14
Số km
2,040
Động cơ
396,504 Mã lực
SÁCH ĐÃ LÊN KỆ TRÊN TOÀN QUỐC

Nhà xuất bản TRI THỨC đã phát hành rộng rãi trên toàn quốc tác phẩm ‘Một người lính – Vạn hải trình’ của Baoleo.

Tác phẩm này là những câu chuyện dung dị về người lính trong thời chiến và ở thời bình.

Khi nhắc đến người lính, chúng ta thường nghĩ trước hết đến những trận đánh, những chiến trường khốc liệt, những năm tháng chiến tranh với biết bao hy sinh. Đã có rất nhiều tác phẩm viết về đề tài ấy, để lại những dấu ấn sâu đậm trong đời sống văn học.

Trong khi đó, những câu chuyện về người lính ở bên ngoài trận mạc — khi họ sống trong quân ngũ giữa những ngày bình thường, hoặc khi đã rời quân phục để trở về với cuộc sống đời thường — lại xuất hiện ít hơn trên văn đàn. Những suy nghĩ, va vấp, niềm vui, nỗi buồn của họ trong những hoàn cảnh ấy dường như vẫn là một mảng đề tài còn ít được kể đến.

Tác phẩm ‘Một người lính – Vạn hải trình’ của Baoleo hy vọng sẽ góp thêm một câu chuyện trong muôn ngàn câu chuyện về người lính cho khoảng trống còn ít được nhắc tới ấy.

Qua những lát cắt thời gian trong cuốn sách, người đọc có thể hình dung phần nào những biến động của đất nước từ thập niên 1960 của thế kỷ trước đến những năm đầu thế kỷ XXI.

Những bài viết trong sách không chỉ là hồi ức của một cá nhân, mà nhiều khi, trong một khung cảnh nào đó, một chi tiết nào đó, mỗi người có thể bắt gặp lại một phần ký ức của chính mình.

Kính mời các cụ đón đọc và mua sách ủng hộ cho Baoleo tôi.

Các cụ mua sách tại: Công ty cổ phần Sách điện tử WAKA

NOTE:

Cụ nào muốn có chữ ký tươi, lời đề tặng thân tình của tác giả và tập ‘Postcard’ đính kèm sách (số lượng có hạn) , xin các cụ liên hệ trực tiếp với TB tôi.

Các cụ nhắn tin cho tôi các nội dung:

  • Họ và tên đầy đủ,
  • Địa chỉ nhận sách,
  • Số điện thoại liên hệ.
Tôi sẽ đóng gói và gửi trực tiếp cho người nhận. Chi phí bằng giá bìa và thêm tiền tiền cước vận chuyển của bưu điện.

Trân trọng,

Nguyễn Mạnh Tuấn
(Baoleo / Trung úy)

01.jpg


03.jpg


02.jpg
Xin mời các cụ tiếp tục đặt mua sách để ủng hộ cho người lính già.
Cảm ơn các cụ. ~o)
 

Baoleo

Xe điện
Biển số
OF-320235
Ngày cấp bằng
19/5/14
Số km
2,040
Động cơ
396,504 Mã lực
Cháu đội ơn các ông các bác và tất cả mọi người có thông tin gì về trận đánh ngày 1 tháng 7 những liệt sĩ hy sinh ngày hôm sau được vớt và chôn cất ở những vị trí nào hoặc có thông tin gì thì cho cháu biết để cháu đi tìm ông cháu là Trần Văn thạo hy sinh ngày 1 tháng 7 thuộc tiểu đội 1 35 sau này mới chuyển thành 172 cho xin cảm ơn
Như tôi đã viết trong bài, và nay đã hỏi Trung tá Hoàng Sinh Viên, hiện nay là Trưởng ban liên lạc Tiểu đoàn tàu phóng lôi 135 thời kỳ đầu, xin khẳng định rằng:
Toàn bộ xác của ba con tàu phóng lôi cùng với các chiến sĩ hải quân đã hy sinh trong trận đánh, đều đã chìm xuống vùng biển chiến đấu.
Không có bất cứ liệt sĩ nào được thu hồi và an táng trên đất liền.
Các anh cùng ba con tàu phóng lôi đã yên nghỉ vĩnh viễn viễn trong lòng biển của tổ quốc.
Nói chung, các liệt sĩ hải quân của Việt Nam cũng như trên thế giới, khi hy sinh trong chiến đấu, đều nằm lại trong lòng đại dương. Đó là lý do mà hải quân có phong tục thả hoa xuống biển.
Xin chia buồn với bạn và gia đình.
Xin bạn và gia đình ngừng tìm kiếm liệt sĩ trong các nghĩa trang trên đất liền.
Trong ảnh là cuộc gặp mặt của Ban liên lạc tiểu đoàn tàu phóng lôi 135 mấy ngày trước đây.
pl.jpg
pl2.jpg
 

Thanhhai0402

Xe đạp
Biển số
OF-912978
Ngày cấp bằng
5/8/26
Số km
16
Động cơ
272 Mã lực
Tuổi
41
Như tôi đã viết trong bài, và nay đã hỏi Trung tá Hoàng Sinh Viên, hiện nay là Trưởng ban liên lạc Tiểu đoàn tàu phóng lôi 135 thời kỳ đầu, xin khẳng định rằng:
Toàn bộ xác của ba con tàu phóng lôi cùng với các chiến sĩ hải quân đã hy sinh trong trận đánh, đều đã chìm xuống vùng biển chiến đấu.
Không có bất cứ liệt sĩ nào được thu hồi và an táng trên đất liền.
Các anh cùng ba con tàu phóng lôi đã yên nghỉ vĩnh viễn viễn trong lòng biển của tổ quốc.
Nói chung, các liệt sĩ hải quân của Việt Nam cũng như trên thế giới, khi hy sinh trong chiến đấu, đều nằm lại trong lòng đại dương. Đó là lý do mà hải quân có phong tục thả hoa xuống biển.
Xin chia buồn với bạn và gia đình.
Xin bạn và gia đình ngừng tìm kiếm liệt sĩ trong các nghĩa trang trên đất liền.
Trong ảnh là cuộc gặp mặt của Ban liên lạc tiểu đoàn tàu phóng lôi 135 mấy ngày trước đây.
pl.jpg
pl2.jpg
Dạ cháu cảm ơn ạ
 

Sói nhỏ

Chã!
Biển số
OF-80803
Ngày cấp bằng
21/12/10
Số km
2,312
Động cơ
1,811,108 Mã lực
Cảm ơn Cụ Baoleo , em đã nhận được sách rồi
IMG_2713.jpeg
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top