Người nào, vật nào, chỗ nấy đi các cụ.
Cũng lười lém mợ ạ, chả biết sau vk con thì thía lào chứ giờ em cũng k ốp đc nhiều nữa. Đc cái cũng biết tự nấu nướng còn có nuôi đc vk sau này không thì em chịu mợ ạ. Khéo sau này lên đây hỏi xem mợ nào có f1 lười thì cho ghép đôi mợ nhể.Em thấy con giai các cụ mợ ở đây toàn tuyệt cà là vời nên con gái em đang hơi lười em cũng kệ. Có vẻ sau này xác suất kiếm được chồng chăm cũng không thấp đâu ạ![]()

Yeah... nhưng đâu phải ai cũng hiểu và chấp nhận lẽ tự nhiên.Người nào, vật nào, chỗ nấy đi các cụ.
Mợ có vẻ giống em nhỉ? Đợt rồi em mới xuống ở bên Hòn Gai mấy hôm nay em lại dưới Bãi cháy mấy hôm hít kk biển. Em thấy không khí HN bụi bặm quá, khéo có khi tàu cao tốc xong xuống ở dưới này lại hay mợ ạ.Hạ hỏa hết rồi ko đấm nhau nữa đâu, thôi đi thớt khác chiến đấu mợ ạ
Họp nội bộ xong ngủ gật tí, vì trời nắng lên mệt mệt là. Giờ chỉ muốn hưu để đi Hạ Long, Huế hay Nha Trang ở 1-2 tháng, chán HN quá rùi ng ae ạ.
Đến thì đến đi, ỡm ờTình cũ không rủ cũng đến![]()

Có em đề cập nhé. Sát rạt luônTopic:
Bối cảnh người cha chia hết ts cho con trai, và cô con gái đang chăm sóc cha bị ốm.
Vấn đề: Cô gái mệt, buồn lòng.
Phân tích tại sao cô buồn, lan man sang chia đất ko đều Trai Gái, rồi Hương Hỏa, rồi Tâm Linh Tổ Tiên, Gia Đình, rồi văn phong giao tiếp.
Còn giải quyết nỗi buồn của cô, ko thấy ai đề cập tới.

Thế nên đừng lấy chồng xa
Cứ lấy gần nhà, nhiều ít bù nhau
Ế lòi thì mới thật đau
Chỉ hưởng 1 đầu nên phải kêu ca
Con gái là con người ta
Bố mẹ về già khó ở cạnh bên
Sinh thành, dưỡng dục đáp đền
Biết bao giờ lỗ nhưng rên quá trời![]()
Em tặng 1 rừng hoa ko thấy mợ ghé, bơ chữ giờ bơ cả hoa luôn saoVâng em xin cảm ơn cụ ạ. Em nhận luôn chứ chậm tí cụ lại tặng thêm 1nữa em lại tâm tư
![]()

Em vừa đi đánh cầu lông về không lội được hết còm ạ.Em tặng 1 rừng hoa ko thấy mợ ghé, bơ chữ giờ bơ cả hoa luôn sao![]()
Em cứ phải quất sau còn lội đọc lại, từ còm của mình.Chia sẻ thật nhé. Ví dụ như các bạn thích vẽ, các bạn ban đầu dập khuôn chi tiết bắt mắt kiểu Thuỷ thủ mặt trăng (chẳng hạn). Nhưng đi sâu hơn thì sẽ quan tâm đến vẽ đúng giải phẫu cơ thể, hoặc quan tâm đến bố cục, đến ánh sáng...
Văn thơ cũng vậy. Nếu ép thơ đầu tiên phải là vần, thì người ta sẽ quên ý, sẽ quên rung cảm mới là điều để sinh ra sự du dương. Nên làm thơ, em nghĩ phải là cảm xúc, rồi viết thành câu, rồi mới chỉnh thể loại, mới sửa vần. Đọc mà chỉ thấy vần, từ ngữ va nhau, không đạt được sự thống nhất trong cách dùng từ thì khó gọi là thơ. Quan trọng nhất tổng thể phải có nghĩa. Nếu không, nó là một mớ hỗn độn cố bắt đuôi vào nhau bởi vần.
Viết văn cũng như phát biểu phải có phần "cốt lõi". Phải bám vào nó, chỉ nói đến nó, làm rõ nó, nhấn mạnh nó, lấy ví dụ cho nó. Mợ đừng tham nhiều ý vào một tranh luận. Em nhớ xưa có ông sếp, ổng bảo bọn em hành văn hợp đồng là "phải ngắn gọn, rõ ràng đến mức không ai có thể hiểu theo bất cứ ý nào khác". Nhớ tới giờ![]()
Em tặng lại nhé. Nhất quyết ko thể để mợ nhận hoa zai lạ được, dễ có độc.Em tặng 1 rừng hoa ko thấy mợ ghé, bơ chữ giờ bơ cả hoa luôn sao![]()
Cụ datlui không phải zai lạ ạ. Cụ ấy là người em theo đuổi (bên thớt kia)Em tặng lại nhé. Nhất quyết ko thể để mợ nhận hoa zai lạ được, dễ có độc.
![]()

Mọe... Khùng mà chả KhùngNày là gu thôi mợ.
Em nói "dùi đục" mợ nên hiểu là thô, mộc, không màu mè. Chứ hiểu quá sang lỗ mãng, vô học thì lại là gu khác, mặn, có thể có người lại hợp (chứ em không phán xét ai).
Chúc mừng mợ gặp được ý trung nhân.
Em thật lòng ít gặp ai như thế trong đời. Em trong công việc, ngôn ngữ của em là tiếng AK47. Ngoài công việc, thì đỡ hơn tí, như búa gõ đe.
...
Có, có một người như thế thật. Ông trước nhà ba mẹ em, là một nhà giáo ưu tú. Là thầy của nhiều cán bộ to. Tết nhất học trò ông từ tỉnh ngoài, từ TW về thăm cũng nhiều. Ông vui vẻ, sảng khoái, yêu trẻ con, lúc nào cũng thấy ông tủm tỉm cười điều gì đó. Ông thích đánh cờ tướng, ăn 1 quân cái đoành, là ông vỗ bàn cười ha hả từ bên nhà em còn nghe to. Sướng tai rất.
Có điều ông cũng phải rén bà. Bà hay nói, nói nhỏ nhưng rít. Khi nói hay liếc 1 cái dò sắc mặt người nghe. Bà cũng rất hay cười, cười rất nhanh và thôi cười cũng rất nhanh. Như gió. Rất khó làm bà hài lòng điều gì đó.
Cả ông bà đều đi rồi. Em chỉ dám hứa là mô tả đúng.


Đã bảo Take it easy rồi màEm tặng lại nhé. Nhất quyết ko thể để mợ nhận hoa zai lạ được, dễ có độc.
![]()


Em đã bảo, em rất "đơn thuần" rồi mà, em sợ đau khi đu zai đẹp lắm, nên cẩn tắc quá nhỉ.Đã bảo Take it easy rồi mà
Tiẹn bia chém bon mồm tí là chưa bao giờ và ở đâu, Thỏ ngẫm được cái đúng của cáu ngạn ngữ " Lưỡi không xươing" như ở thớt này![]()
"Phong ba bão táp không bằng ngôn ngữ VN": chén đi, choén đi, xơi điHôm qua em nghe 2 đứa con nhà em nói chuyện với nhau, chúng dùng từ là: anh đớp đi, em đớp đi. Vâng “đớp” chính là “ăn” đấy ạ. Em ngay lập tức nt cho Ck em là lần sau nói chuyện với con phải hết sức để ý câu từ, kẻo con nó học theo. Ôi đau não quá, mấy cái kiểu nói thô tục này chắc nó cũng lây đấy ạ. Tất nhiên là em sức đề kháng tốt nên khó lây cho em.

Thế ạ, em mắt léCụ datlui không phải zai lạ ạ. Cụ ấy là người em theo đuổi (bên thớt kia)![]()
Xơi với chén nghe nó còn lọt đc lỗ tai. Ai lại đến giờ cơm bảo nhau là đớp đi, em đánh giá nó ngang ngửa với nói tục cụ ạ. Mà e chúa ghét nói tục. Em nhắc con em là ko đc nói, em nhắc tầm 3 lần quay lại chưa sửa đc là e cho 1 tát vào miệng luôn đấy ạ"Phong ba bão táp không bằng ngôn ngữ VN": chén đi, choén đi, xơi đi![]()
![]()
Ok la... Take it easyEm đã bảo, em rất "đơn thuần" rồi mà, em sợ đau khi đu zai đẹp lắm, nên cẩn tắc quá nhỉ.
Thôi khỏi thơ ko ăn đc, tặng Thỏ cà rốt nè:
![]()
. Bác khỏi cần khiêm tốn thế... những người ác ý hoặc/và khả năng đọc, hiểu hoặc/ và tư duy khác ( không giới hạn trình độ, xuất thân nhưng depend on" điều kiện hiện tại") thì cười nhạt thôi..
. Vốn dĩ không định chém nhưng thứ thực, xem Hài mãi cũng nhàm nên chém để hạ màn thôi. Biết đâu sang Bi kịch, lại ổi chuyện lấy nước mắt!