Em phục mx
進学 có nhiều còm dài dài là...
Quê em gọi đó là "MU KHÓC" ấy cụ.
---
Đâu đó em từng nói, tai/mắt với não trạng em nó có cái filter hơi lạ. Những thứ em không quan tâm thì gần như vô hình. Có khác em, lạ, mà không chạm gì tới cái em thấy quan trọng thì mắt tai em cũng bỏ qua thôi. Không thấy đẹp, cũng chẳng thấy xấu.
Nhưng nếu nó chạm vào cái em cho là “không nên”, não em lại bật cơ chế khác hẳn. Ví dụ như hôm qua, em report một còm trong topic người ta nghi vợ ngoại tình. Chủ topic đang bế tắc, mà có người vào thả ảnh cặp bồ, kiểu xoáy đểu đúng ngay sau còm của em. Bình thường em chẳng quan tâm mấy nội dung kiểu đó đâu, nhưng riêng trường hợp ấy em thấy đó là điều nên làm. Report có mất gì đâu, không làm mới tắc tị. Kiểu vậy á.
Nên em rất ghét kiểu công kích, xoáy đểu, hô hố há há khi nói về người khác, hoặc nói xấu khi người ta không có mặt.
Em từng nói rất rõ quan điểm này rồi: “Đừng nói về người khác, đặc biệt là nói xấu khi họ không có mặt.”
Với em, xấu không nằm ở việc kể chuyện. Người ta kể, nhiều khi chỉ vì họ đang cần được kể thôi.
Ở cơ quan em cũng vậy. Mọi người kể chuyện gia đình, chồng con bình thường. Nhưng cứ có tín hiệu chuyển sang hướng toxic là em lái. Không phải không được kể, mà là em không thích cái kiểu kéo câu chuyện sang công kích hay hả hê.
Việc gì, ở đâu cũng là bài học.
Mà em lại nghĩ nhiều, hay tự suy, kiểu “nói mình đấy, dạy mình đấy”. Xung quanh ai cũng thành thầy được. Nên nhiều lúc đọc một câu vu vơ thôi cũng nghĩ mãi.
Chắc cái tính này ảnh hưởng nhiều từ mẹ em. Có lần cả nhà trăn trở chuyện cho chị gái học tiếp hay đi làm công nhân phụ bố mẹ nuôi các em. Mẹ đi đâu nghe người ta nói kiểu “kiểu gì cũng phải cố cho con học”, thế là mẹ quyết cho chị đi học tiếp. Chuyện đâu đâu thôi, mà mẹ lại mang về thành bài học cho nhà mình.
Thành ra em cũng bị cái cơ chế đó vận vào người.
Chắc vì cái kiểu nhìn người như vậy nên em cũng khá quan tâm mợ Bang.
Em nhìn thấy mợ ấy thẳng tính, có ý tốt, lại nấu ăn ngon.
Em ban đầu cũng mon men học theo topic, kiểu thích nói chuyện với người giỏi xíu ấy, chứ thật ra em không ham nấu ăn lắm. Nhưng với những người như vậy thì em luôn có sự tôn trọng.
---
P/s. Em đã đọc lại, sửa còm, và cũng nhận thấy hóa ra… em tham lam thật. Cái gì cũng muốn theo ý mình!