• [Thông báo] Diễn đàn tạm thời chuyển tên miền từ OTOFUN.NET sang tên miền OTOFUN.NET.VN.

[Funland] Sự thật về các hệ thống phòng không: tốt và kém

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Tên lửa tầm nhiệt của Iran thách thức ưu thế Không quân Mỹ
Thứ Tư, 06:00, 29/04/2026
VOV.VN trên Google News

Copy link thành công!
VOV.VN - Trong các cuộc xung đột hiện đại, ưu thế trên không không còn là “lá chắn tuyệt đối” của Không quân Mỹ. Những hệ thống tên lửa phòng không giá rẻ, đặc biệt là tên lửa tầm nhiệt của Iran đang khiến lực lượng không quân mạnh nhất thế giới cũng phải dè chừng.

Trong nhiều thập kỷ, ưu thế trên không luôn được xem là một trong những nền tảng sức mạnh cốt lõi của Không quân Mỹ. Với các dòng tiêm kích hiện đại, hệ thống cảnh báo sớm tiên tiến và học thuyết tác chiến vượt trội, Washington từng tin rằng họ có thể kiểm soát bầu trời trong hầu hết mọi kịch bản xung đột. Tuy nhiên, thực tế chiến trường đang dần thay đổi theo hướng phức tạp hơn, khi những mối đe dọa từ mặt đất ngày càng trở nên hiệu quả, linh hoạt và khó đối phó hơn.
ten lua tam nhiet cua iran thach thuc uu the khong quan my hinh anh 1

Tên lửa tầm nhiệt của Iran thách thức ưu thế không quân Mỹ. Ảnh: Reuters
Một trong những ví dụ điển hình là các cuộc đối đầu gần đây giữa Mỹ và Iran trong khuôn khổ chiến dịch “Epic Fury”. Theo nhiều nguồn tin, Mỹ đã mất hàng chục máy bay và thiết bị bay không người lái trong các cuộc giao tranh, trong đó đáng chú ý là vụ một tiêm kích F-15E Strike Eagle bị bắn rơi trên không phận Iran cách đây không lâu. Dù phi công và sĩ quan điều khiển vũ khí sau đó được giải cứu an toàn, sự cố này vẫn cho thấy một thực tế đáng lo ngại: ngay cả những nền tảng không quân hiện đại cũng có thể bị tấn công bằng các hệ thống phòng không tưởng chừng “lạc hậu”.
Câu hỏi đặt ra là vì sao một quốc gia như Iran, vốn chịu nhiều hạn chế về công nghệ và công nghiệp quốc phòng lại có thể xây dựng được năng lực phòng không đủ sức gây thiệt hại cho một cường quốc quân sự hàng đầu thế giới. Câu trả lời nằm ở chính những loại vũ khí đã tồn tại từ nhiều thập kỷ trước: tên lửa phòng không, đặc biệt là các hệ thống dẫn đường bằng hồng ngoại, hay còn gọi là “tên lửa tầm nhiệt”.

Tên lửa tầm nhiệt - át chủ bài của Iran
Về nguyên lý hoạt động, tên lửa phòng không hiện đại thường được chia thành ba nhóm chính dựa trên phương thức dẫn đường. Nhóm thứ nhất là tên lửa dẫn đường hồng ngoại, sử dụng đầu dò để phát hiện và bám theo nguồn nhiệt phát ra từ động cơ máy bay. Nhóm thứ hai là tên lửa dẫn đường bằng radar, sử dụng sóng điện từ để xác định và theo dõi mục tiêu. Nhóm thứ ba là tên lửa điều khiển bằng lệnh, trong đó người vận hành trực tiếp điều khiển đường bay của tên lửa trong suốt quá trình tấn công.
Trong số này, tên lửa tầm nhiệt được xem là loại vũ khí có tính “bình dân” nhất nhưng lại mang hiệu quả đáng kể. Không giống như tên lửa radar vốn phát ra tín hiệu có thể bị phát hiện, tên lửa tầm nhiệt hoạt động hoàn toàn thụ động. Chúng không phát ra sóng điện từ, khiến phi công gần như không có cảnh báo sớm về việc bị khóa mục tiêu. Khi nhận ra nguy hiểm, khoảng thời gian để phản ứng thường đã bị rút ngắn đến mức tối thiểu.
Công nghệ phía sau những hệ thống này thực chất không quá mới. Từ thời Chiến tranh Lạnh, các cường quốc quân sự đã phát triển và hoàn thiện các loại đầu dò hồng ngoại có khả năng phát hiện sự khác biệt nhiệt độ giữa động cơ máy bay và môi trường xung quanh. Tuy nhiên, theo thời gian, công nghệ này đã được cải tiến đáng kể. Nếu như các thế hệ đầu chỉ dựa vào cảm biến đơn giản, dễ bị mồi bẫy nhiệt đánh lừa, thì các hệ thống hiện đại sử dụng công nghệ ảnh hồng ngoại, cho phép “nhìn” rõ hơn hình dạng và đặc điểm của mục tiêu. Điều này khiến việc đánh lừa tên lửa trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
Không chỉ dừng lại ở khả năng bám mục tiêu chính xác, các tên lửa tầm nhiệt còn được trang bị ngòi nổ cận đích. Điều này đồng nghĩa với việc chúng không cần phải va chạm trực tiếp với máy bay để gây sát thương. Chỉ cần tiếp cận đủ gần, đầu đạn sẽ phát nổ và tạo ra vùng sát thương đủ lớn để phá hủy hoặc làm hư hại nghiêm trọng mục tiêu. Trong nhiều trường hợp, ngay cả một cú đánh “suýt trúng” cũng có thể khiến máy bay mất khả năng chiến đấu.
ten lua tam nhiet cua iran thach thuc uu the khong quan my hinh anh 2

Tên lửa tầm nhiệt có tính cơ động cao, nhiều hệ thống có thể được triển khai dưới dạng vác vai. Ảnh: Thủy quân lục chiến Mỹ
Chính những đặc điểm này đã biến tên lửa tầm nhiệt trở thành một mối đe dọa thực sự đối với các máy bay hoạt động ở độ cao thấp. Các nhiệm vụ tấn công mặt đất, yểm trợ hỏa lực hay trinh sát bằng trực thăng và UAV đều buộc phải bay thấp và chậm hơn, qua đó dễ trở thành mục tiêu lý tưởng. Thực tế chiến trường cho thấy, ngay cả các tiêm kích hiện đại cũng không hoàn toàn miễn nhiễm, đặc biệt khi phải hoạt động ngoài vùng bảo vệ của các hệ thống cảnh báo và tác chiến điện tử.
Một yếu tố quan trọng khác giúp tên lửa tầm nhiệt trở nên nguy hiểm là chi phí sản xuất thấp và tính cơ động cao. Nhiều hệ thống có thể được triển khai dưới dạng vác vai, cho phép một hoặc hai binh sĩ vận hành mà không cần đến cơ sở hạ tầng phức tạp. So với giá trị hàng chục hoặc hàng trăm triệu USD của một chiếc máy bay chiến đấu, chi phí của một quả tên lửa tầm nhiệt chỉ là con số rất nhỏ. Sự chênh lệch này tạo ra một bài toán bất cân xứng rõ rệt, khi bên phòng thủ có thể gây thiệt hại lớn với nguồn lực hạn chế.
Công nghệ cũ, hiệu quả mới
Đối với Iran, việc sở hữu và phát triển các hệ thống như vậy không phải là điều quá khó khăn. Quốc gia này đã tích lũy được một kho vũ khí đáng kể có nguồn gốc từ Liên Xô và Nga, đồng thời có khả năng sao chép và cải tiến để phục vụ nhu cầu trong nước. Do cấu trúc của tên lửa tầm nhiệt tương đối đơn giản, bao gồm đầu dò, động cơ và đầu đạn, quá trình sản xuất không đòi hỏi những công nghệ tiên tiến nhất như vi mạch hiện đại hay vật liệu đặc biệt. Điều này giúp Iran có thể tự chủ phần nào trong việc duy trì và mở rộng kho vũ khí của mình.
Trên thực địa, các lực lượng sử dụng tên lửa tầm nhiệt có thể tận dụng chiến thuật phục kích để tối đa hóa hiệu quả. Việc ẩn nấp trong địa hình phức tạp, chờ đợi mục tiêu bay qua và phóng tên lửa bất ngờ khiến khả năng phòng tránh của phi công bị hạn chế đáng kể. Không dừng lại ở đó, nhờ chi phí thấp và nguồn cung dồi dào, các lực lượng này còn có thể triển khai chiến thuật “bão hòa”, phóng nhiều tên lửa cùng lúc nhằm áp đảo hệ thống phòng thủ của đối phương.
Thách thức mới đối với học thuyết không chiến Mỹ
Những diễn biến này đang buộc các lực lượng không quân, đặc biệt là Mỹ, phải điều chỉnh cách tiếp cận trong tác chiến. Việc bay ở độ cao thấp vốn giúp tăng độ chính xác khi tấn công, giờ đây lại đi kèm với rủi ro lớn hơn. Các giải pháp như nâng cao độ cao hoạt động, tăng cường sử dụng vũ khí tầm xa hoặc cải tiến hệ thống cảnh báo và đối phó đang được xem xét. Tuy nhiên, không có giải pháp nào là tuyệt đối, khi đối phương cũng liên tục cải tiến công nghệ và chiến thuật.
Trong bối cảnh đó, tên lửa tầm nhiệt – một loại vũ khí tưởng chừng đơn giản và “lỗi thời” lại đang chứng minh giá trị thực tiễn đáng kể. Chúng cho thấy rằng trong chiến tranh hiện đại, không phải lúc nào công nghệ cao hơn cũng đồng nghĩa với chiến thắng tuyệt đối. Đôi khi, chính những hệ thống giá rẻ, dễ triển khai nhưng được sử dụng đúng cách mới là yếu tố làm thay đổi cục diện trên chiến trường.
Sự trỗi dậy của các mối đe dọa từ mặt đất, mà tiêu biểu là tên lửa tầm nhiệt, đang đặt ra thách thức mới đối với ưu thế trên không của Mỹ và các đồng minh. Trong một thế giới mà công nghệ quân sự ngày càng được phổ biến rộng rãi, khoảng cách giữa các cường quốc và những đối thủ yếu hơn đang dần thu hẹp theo những cách khó lường.
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
UAV Nga chuyển hướng, tập kích khẩu đội phòng không Ukraine

UAV Nga chuyển hướng, tập kích khẩu đội phòng không Ukraine
UAV tự sát Geran thay đổi mục tiêu, nhắm vào khẩu đội phòng không Ukraine triển khai để bảo vệ hạ tầng tại tỉnh Dnipropetrovsk.

Kênh truyền hình quốc phòng Nga Zvezda ngày 28/4 công bố video máy bay không người lái (UAV) tự sát Geran tiếp cận mục tiêu ở thành phố Dneprodzerzhinsk thuộc tỉnh Dnipropetrovsk trong đêm. Hình ảnh được trích xuất từ cảm biến ảnh nhiệt và camera quang học góc nhìn rộng trên phi cơ.

Trong quá trình tiếp cận mục tiêu, camera quang học cho thấy nhiều loạt đạn vạch đường đang nhắm vào chiếc Geran. Khung khóa mục tiêu tự động trên cảm biến ảnh nhiệt đổi vị trí hai lần, phi cơ cũng chuyển hướng bay trước khi nhắm tới khẩu đội phòng không Ukraine đang khai hỏa. Hình ảnh từ UAV trinh sát sau đó cho thấy đám cháy và nhiều mảnh vỡ tại hiện trường.




UAV Geran tấn công khẩu đội phòng không Ukraine tại tỉnh Dnipropetrovsk trong video công bố ngày 28/4. Video: Zvezda
Bộ Quốc phòng Nga tuyên bố đã phá hủy khẩu đội phòng không Ukraine tại địa điểm này, song không nêu thương vong của đối phương.

Quân đội Ukraine chưa lên tiếng về thông tin. Trong bản tin ngày 28/4, Bộ tư lệnh không quân Ukraine cho biết các đơn vị phòng không nước này đã bắn hạ 95 UAV Nga, trong khi 9 phi cơ đánh trúng 16 địa điểm và mảnh vỡ rơi xuống 4 vị trí.

Quảng cáo




















Lost Armour, trang phân tích thông tin tình báo dựa trên các nguồn công khai có trụ sở tại Nga, cho biết mục tiêu ban đầu của UAV Geran trong video là trạm biến áp 330 kV DDZ-330 tại thành phố Dneprodzerzhinsk.

Cuộc tập kích diễn ra giữa lúc Moskva tăng cường nhắm vào hạ tầng trọng yếu của Kiev, với lý do là đáp trả những đòn tấn công của đối phương nhằm vào mục tiêu dân sự trên lãnh thổ Nga.

Nga gần đây tăng đáng kể sản lượng và liên tục cải tiến các mẫu UAV tự sát tầm xa, trong đó có dòng Geran, cũng như thường xuyên sử dụng phi cơ mồi bẫy như Gerbera để đánh lừa phòng không Ukraine. Quân đội Nga đôi khi lắp đầu đạn cho UAV mồi bẫy và dùng chúng tấn công mục tiêu thứ yếu trong các đòn tập kích.

Vị trí thành phố Dneprodzerzhinsk. Đồ họa: RYV


Vị trí thành phố Dneprodzerzhinsk. Đồ họa: RYV

Để đối phó UAV Nga, Ukraine đã triển khai các tổ phòng không di động với xe bán tải lắp súng máy cỡ nòng 12,7 mm. Nga sau đó triển khai UAV lắp cảm biến quang - điện tử để săn tìm các tổ phòng không Ukraine, cũng như triển khai phi cơ Geran-3 dùng động cơ phản lực có thể bay ngoài tầm bắn của súng máy.

Trong vụ tập kích đầu tháng 12/2025, một UAV Nga dường như thay đổi đường bay theo thời gian thực và lao xuống xe phòng không Ukraine. Khẩu đội này được triển khai trên đoạn đường gần làng Khmelnytsia thuộc tỉnh Chernihiv, cách đó không xa là trạm biến áp 330 kV, dường như là mục tiêu ban đầu của UAV Nga.

 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Chiến thuật có thể giúp tiêm kích Iran 'xuyên thủng lưới Patriot'

Chiến thuật có thể giúp tiêm kích Iran 'xuyên thủng lưới Patriot'
Tiêm kích F-5 Iran dường như đã bay thấp, tận dụng địa hình để tránh lưới phòng không đa tầng của Mỹ và ném bom căn cứ Buehring tại Kuwait.

NBC News cuối tuần trước dẫn lời các quan chức quốc phòng Mỹ cho biết một tiêm kích F-5 Iran từng vượt qua nhiều lớp phòng không để ném bom căn cứ đồn trú Buehring tại Kuwait hồi đầu xung đột. Đây là lần đầu cơ sở quân sự Mỹ bị máy bay cánh bằng có người lái của đối phương tấn công trong suốt nhiều năm qua.

Lầu Năm Góc và Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, từ chối bình luận về thông tin.

Căn cứ Buehring được cho là "huyết mạch hậu cần" của quân đội Mỹ ở Trung Đông, đóng vai trò trung tâm tập kết chính để triển khai lực lượng, tiến hành hoạt động duy trì và hỗ trợ chiến đấu cho những chiến dịch của Washington tại khu vực.

Vai trò quan trọng của Buehring khiến Mỹ triển khai mạng lưới phòng không đa tầng để bảo vệ cơ sở này, trong đó có lá chắn tầm xa Patriot và nhiều hệ thống phòng không tầm ngắn.




Hệ thống Patriot để lọt tên lửa Iran nhằm vào căn cứ ở Jordan trong video đăng ngày 2/4. Video: X/Clash Report
Trong khi đó, tiêm kích hạng nhẹ F-5 được tập đoàn Northrop phát triển và đưa vào biên chế không quân Mỹ từ năm 1964, với tổng cộng hơn 2.600 chiếc được xuất xưởng trong giai đoạn 1959-1987. Phi đội F-5E/F của Iran hiện nay đều được sản xuất và bàn giao trước năm 1979

"Loại phi cơ này nhìn chung không có khả năng sống sót trong môi trường tác chiến hiện đại", biên tập viên Stefano D'Urso của chuyên trang hàng không quân sự Aviationist nhận xét, dù lưu ý kích thước nhỏ của F-5 có thể khiến hệ thống phòng không khó phát hiện chúng hơn.

Tạp chí quân sự Military Watch Magazine chỉ ra rằng chiến đấu cơ F-5 Iran không được trang bị hệ thống tác chiến điện tử tiên tiến, chưa nói đến công nghệ tàng hình, nên dễ bị phát hiện và ngăn chặn hơn nhiều so với tiêm kích hiện đại. "Lưới phòng không đa tầng quanh căn cứ Buehring bị xuyên thủng bởi phi cơ lạc hậu như F-5 có thể coi là nỗi xấu hổ", tạp chí nhận xét.

Quảng cáo




















NBC News dẫn lời các quan chức Mỹ nhận định chiếc F-5 Iran đã bay rất thấp, kết hợp lợi dụng địa hình và địa vật để ẩn mình, tránh bị radar cảnh giới phát hiện trong quá trình tiếp cận mục tiêu.

"Radar mặt đất thường bị giới hạn bởi tầm nhìn thẳng và đường chân trời. Điều này khiến chúng không thể phát hiện tên lửa hành trình, máy bay không người lái (UAV) và phi cơ bay thấp cho đến khi đối phương đã ở rất gần", Hamish de Bretton-Gordon, cựu sĩ quan lục quân Anh, cho biết.

Tầm nhìn của radar mặt đất với mục tiêu bay thấp. Đồ họa: Telegraph


Tầm nhìn của radar mặt đất với mục tiêu bay thấp. Đồ họa: Telegraph

Chưa rõ tiêm kích F-5 Iran bay trên lãnh thổ Iraq hay qua biển trước khi tiến vào vùng trời Kuwait. Bình luận viên quân sự James Marinero nhận định phi công đã chọn tuyến đường ngắn nhất nhằm hạn chế tối đa nguy cơ bị radar Mỹ và đồng minh phát hiện.

"Bay từ khu vực Dezful hoặc Omidiyeh sẽ giúp phi cơ tận dụng địa hình vùng châu thổ sông Tigris-Euphrates, gần biên giới với Iraq, cùng các vùng đầm lầy ven biển phía bắc vịnh Ba Tư để che giấu tung tích. Nếu duy trì độ cao dưới 30 m, chiếc F-5 có thể không lộ diện cho đến khi tới sát biên giới Kuwait", Marinero cho hay.

Nhiệm vụ của chiến đấu cơ Iran dường như thuận lợi hơn nhờ năng lực cảnh báo sớm của Mỹ và đồng minh đã bị suy giảm trong những đòn tập kích trước đó. Hàng loạt radar phòng không, trong đó có AN/TPY-2 của Hệ thống Phòng thủ Tầm cao Giai đoạn cuối (THAAD) và "mắt thần" AN/FPS-132, đã bị phá hủy hoặc hư hại ngay trong ngày đầu xung đột.

Các hệ thống phòng không tầm ngắn về lý thuyết sẽ lấp khoảng trống của tổ hợp Patriot và THAAD, nhưng cần có dữ liệu cảnh báo sớm.

"Một chiếc F-5 cũ kỹ do Iran vận hành có thể khai thác được khoảng trống đó đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về giới hạn của đường chân trời radar, thời gian phản ứng của hệ thống chỉ huy và thách thức với nỗ lực phát hiện vật thể bay thấp trong không phận hỗn loạn thường thấy giữa thời chiến", chuyên trang quân sự Defence Security Asia nhận xét.

Vị trí căn cứ Buehring. Đồ họa: AFP

Vị trí căn cứ Buehring. Đồ họa: AFP

Biên tập viên D'Urso cũng cho rằng cuộc tập kích diễn ra trong điều kiện rất đặc biệt, nhận định phi công Iran đã tận dụng thời điểm "lưới phòng không Mỹ bị quá tải vì các trận tập kích tên lửa và UAV".

Iran đã phóng lượng lớn UAV, trong đó có dòng Shahed và Arash-2, để phủ kín radar đối phương, tạo điều kiện cho tiêm kích xâm nhập vùng trời mục tiêu. Chỉ riêng tại Kuwait, quân đội nước này tuyên bố đã bắn hạ ít nhất 98 tên lửa đạn đạo và 283 UAV tự sát trong 6 tuần xung đột.

"Chiếc F-5 lợi dụng tình trạng hỗn loạn để ẩn mình khi di chuyển", Marinero cho hay.

Giới chuyên gia cũng chỉ ra rằng cuộc tập kích căn cứ Buehring diễn ra cùng giai đoạn với vụ Kuwait bắn rơi ba tiêm kích hạng nặng F-15E Mỹ. CENTCOM khi đó cho biết chiến đấu cơ Mỹ bị lực lượng Kuwait bắn nhầm giữa lúc diễn ra giao tranh ác liệt, trong đó có "các cuộc tấn công bằng máy bay, tên lửa đạn đạo và UAV từ Iran".

Đây cũng là lần duy nhất CENTCOM xác nhận máy bay Iran tham chiến trong xung đột, nhưng chưa rõ đó có phải chiếc F-5 tấn công căn cứ Buehring hay không.

Tiêm kích F-5E Iran tại Tehran hồi năm 2017. Ảnh: Airliners

Tiêm kích F-5E Iran tại Tehran hồi năm 2017. Ảnh: Airliners

Áp lực từ những cuộc tấn công cường độ cao và tần suất lớn của Iran cũng được cho là làm tăng nguy cơ lực lượng phòng thủ mắc sai sót, để lọt mục tiêu nguy hiểm như tiêm kích đối phương.

"Những người dán mắt vào màn hình radar phải ra quyết định ngay lập tức dựa trên bản năng, kiến thức đã được huấn luyện và công nghệ hỗ trợ. Họ không được phép phạm sai lầm khi phán đoán", Debanish Achom, biên tập viên đài NDTV của Ấn Độ, cho hay.

 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Ukraine thừa nhận nhiều đơn vị chống drone không bắn hạ được UAV Nga
Huyền Chi

Huyền Chi
Hôm qua, undefined
Không quân Ukraine thừa nhận nhiều đơn vị chống drone không bắn hạ được UAV Nga, làm dấy lên lo ngại về năng lực phòng không.
Một binh sĩ Ukraine thuộc đơn vị chống máy bay không người lái đang quan sát bầu trời. Ảnh: Getty.
Một binh sĩ Ukraine thuộc đơn vị chống máy bay không người lái đang quan sát bầu trời. Ảnh: Getty.
Phần lớn trong số 300 đơn vị đánh chặn máy bay không người lái của Kiev đã không ghi nhận được bất kỳ mục tiêu bị tiêu diệt nào, theo lời người chịu trách nhiệm triển khai lực lượng này.
Hơn một nửa các tổ đội đánh chặn UAV của Ukraine đã không thể bắn hạ dù chỉ một chiếc của Nga trong suốt một năm, một chỉ huy cấp cao của không quân Ukraine tiết lộ. Thông tin này được đưa ra trong bối cảnh Kiev đang nỗ lực quảng bá kinh nghiệm chống UAV của mình tới các quốc gia vùng Vịnh và Mỹ trong cuộc chiến liên quan đến Iran.
Trong một cuộc phỏng vấn với Ukrainskaya Pravda đăng hôm thứ Tư, Đại tá Pavel Elizarov, Phó tư lệnh Không quân Ukraine, cho biết trong số 300 tổ đội đánh chặn dưới quyền ông, chỉ có 66 đơn vị bắn hạ được hơn 10 UAV Geran của Nga, trong khi 170 đơn vị không bắn trúng mục tiêu nào. Tại một khu vực, 24 trong số 28 tổ đội không ghi nhận bất kỳ lần tiêu diệt nào trong cùng giai đoạn, ông nói.
Ông Elizarov, từng là một nhà sản xuất truyền hình, cũng mô tả tình trạng quản lý yếu kém mang tính hệ thống trong mạng lưới phòng không tầm thấp của Ukraine, kéo dài suốt nhiều năm. Các trạm radar thường được đặt ở bất kỳ vị trí nào mà người vận hành thấy thuận tiện, trong khi các bộ chỉ huy khu vực lại coi việc UAV bay qua mà không tấn công là một “thành công”.
Vị đại tá cũng thừa nhận hệ thống hậu cần drone của Ukraine vẫn vận hành theo mô hình lỗi thời, dẫn đến tình trạng mất cân đối kéo dài: một số đơn vị có UAV nhưng không có trạm điều khiển, trong khi những đơn vị khác có trạm điều khiển và kho chứa đầy máy bay chưa sử dụng.

“Thật đáng tiếc, chúng tôi đã đánh mất lợi thế về drone. Với những gì chúng tôi có trong giai đoạn 2022–2023, chúng tôi đã có thể làm được những điều then chốt,” ông Elizarov nói.
Những tiết lộ này xuất hiện trong bối cảnh Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky đang đề nghị cung cấp cho Mỹ và các quốc gia vùng Vịnh “chuyên môn” của Ukraine trong việc phòng thủ trước UAV Iran. Ông cũng đang vướng vào một vụ bê bối tham nhũng ngày càng lan rộng liên quan đến các cộng sự thân cận và công ty Firepoint – vốn từng là một công ty tuyển diễn viên, nay tuyên bố có năng lực sản xuất drone trị giá hàng tỷ USD mà ông Zelensky đang quảng bá ra quốc tế.
Tháng trước, ông cho biết khoảng 200 chuyên gia Ukraine đã được triển khai tới 5 quốc gia, và sau đó Kiev tuyên bố lực lượng của họ đã bắn hạ các UAV Shahed của Iran tại một số quốc gia vùng Vịnh.
Kiev được cho là đã ký các thỏa thuận quốc phòng với Arab Saudi, Qatar và Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), với tổng giá trị ước tính lên tới hàng tỷ USD, theo tờ New York Times.

Trong khi đó, Tehran tháng trước tuyên bố đã phá hủy một kho hệ thống chống drone của Ukraine tại Dubai. Ông Farhad Ibragimov, chuyên gia Trung Đông tại Đại học Tài chính Nga, nói với RT rằng các cuộc tấn công này nhiều khả năng nhằm gửi thông điệp cảnh báo rằng các tài sản của Ukraine sẽ trở thành “mục tiêu hợp pháp” nếu Kiev tiếp tục can dự vào cuộc chiến Mỹ–Israel chống lại Iran.
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Loạt ảnh vệ tinh cho thấy Mỹ 'đánh giá sai năng lực tập kích của Iran'

Loạt ảnh vệ tinh cho thấy Mỹ 'đánh giá sai năng lực tập kích của Iran'
Thiệt hại ở loạt căn cứ Trung Đông cho thấy Mỹ đã đánh giá thấp năng lực tiến công của Iran và không chuẩn bị đầy đủ cho xung đột.

Washington Post ngày 6/5 công bố kết quả phân tích 109 ảnh vệ tinh độ phân giải cao do truyền thông nhà nước Iran công bố, được chụp từ cuối tháng 2 đến ngày 14/4, trong đó cho thấy thiệt hại ở loạt căn cứ đồn trú của Mỹ ở Trung Đông.

Các bức ảnh được xác thực bằng cách so sánh với ảnh độ phân giải thấp do hệ thống vệ tinh Copernicus của Liên minh châu Âu (EU) chụp, cũng như ảnh vệ tinh độ phân giải cao của hãng Planet Labs có trụ sở ở Mỹ. 19 ảnh do Iran công bố đã bị loại vì không thể đưa ra kết luận rõ ràng sau khi so sánh.

"Không bức ảnh nào có dấu hiệu được chỉnh sửa", Washington Post cho hay.

Thiệt hại tác các cơ sở có lực lượng Mỹ ở Trung Đông trong các ảnh vệ tinh do Iran công bố. Ảnh: Washington Post


Thiệt hại tại các căn cứ đồn trú của Mỹ ở Trung Đông trong ảnh vệ tinh do Iran công bố. Ảnh: Washington Post

Khi nghiên cứu riêng ảnh của Planet Labs, báo Mỹ xác định được thêm 10 công trình bị phá hủy hoặc hư hại, không xuất hiện trong ảnh do Iran công bố. Washington Post ghi nhận tổng cộng 217 công trình, 11 thiết bị quân sự đã bị phá hủy hoặc hư hại tại 15 căn cứ có lực lượng Mỹ đồn trú trong 6 tuần xung đột Trung Đông.

Những mục tiêu bị trúng đòn có nhà chứa máy bay, doanh trại, kho nhiên liệu, phi cơ, radar cảnh giới chủ chốt, tổ hợp phòng không Patriot và thông tin liên lạc. Hơn một nửa thiệt hại xảy ra tại trụ sở Hạm đội 5 hải quân Mỹ ở Bahrain và ba căn cứ tại Kuwait gồm Ali al-Salem, Arifjan và Buehring.

Một quan chức Mỹ cho biết những căn cứ ở Bahrain và Kuwait nằm trong số mục tiêu chịu thiệt hại nặng nhất, có khả năng do hai nước cho phép Mỹ sử dụng lãnh thổ để tấn công Iran. Một số quốc gia vùng Vịnh đã từ chối cho phép quân đội Mỹ thực hiện nhiệm vụ tấn công từ căn cứ trên lãnh thổ của mình.

Quảng cáo

























"Mức độ tàn phá lớn hơn rất nhiều so với những gì mà chính phủ Mỹ công khai thừa nhận hay thông tin được công bố trước đây", Washington Post cho hay.

Trong những tuần đầu xung đột, một số hãng truyền thông đã công bố kết quả đánh giá thiệt hại đối với lực lượng Mỹ, trong đó New York Times phát hiện 14 cơ sở quân sự và trận địa phòng không Mỹ hứng đòn tập kích.

NBC News cuối tháng trước cho biết một tiêm kích F-5 Iran đã vượt qua lưới phòng không đa tầng của Mỹ và ném bom căn cứ Buehring ở Kuwait, thêm rằng 100 mục tiêu tại 11 căn cứ quân sự đã bị đánh trúng. CNN tuần trước đưa tin 16 cơ sở quân sự Mỹ bị hư hại.

Dù vậy, ảnh vệ tinh mà Washington Post phân tích cho thấy số lượng mục tiêu hứng đòn còn nhiều hơn mức trên. Theo giới chuyên gia, điều này cho thấy Mỹ đã "đánh giá thấp năng lực nhắm mục tiêu của Iran", chưa thích ứng với hình thức tác chiến bằng máy bay không người lái (UAV) hiện đại và chưa áp dụng biện pháp phòng vệ đầy đủ.

"Các cuộc tấn công của Iran rất chính xác. Không có hố va chạm nào do bắn trượt", Mark Cancian, cố vấn cấp cao tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) có trụ sở tại Mỹ, nhận định.

Vị trí các cơ sở quân sự Mỹ bị hư hại (màu vàng). Đồ họa: Washington Post

Vị trí các cơ sở quân sự Mỹ bị hứng đòn (màu vàng). Đồ họa: Washington Post

Dù vậy, một số thiệt hại có thể xảy ra sau khi lực lượng Mỹ đã rút khỏi căn cứ, nên nhiệm vụ bảo vệ các công trình ở đó không còn quá quan trọng. Cancian và các quan chức khác tin rằng những cuộc tấn công từ Iran không làm hạn chế đáng kể năng lực tập kích của Mỹ.

Chuyên gia của CSIS thêm rằng một vài thiệt hại dường như bắt nguồn từ quyết định có chủ ý hoặc biện pháp nghi binh.

"Để bảo toàn vũ khí đánh chặn đắt tiền, lực lượng Mỹ có thể đã chủ động để tên lửa đối phương lọt qua sau khi xác định rằng mục tiêu bị nhắm tới không quan trọng. Cũng không loại trừ khả năng giới chỉ huy Mỹ cố tình đánh lừa Iran bằng cách khiến những căn cứ đã được sơ tán trông giống như còn đầy đủ lực lượng", ông nói.

Nỗ lực xác định thiệt hại do Iran gây ra gặp nhiều khó khăn do Vantor và Planet Labs, hai trong số những nhà cung cấp ảnh vệ tinh thương mại lớn nhất của Mỹ, đã tuân thủ yêu cầu của Washington về hạn chế, trì hoãn hoặc ngừng vô thời hạn việc công bố ảnh vệ tinh chụp khu vực Trung Đông. Những hạn chế này được áp đặt chưa đầy hai tuần sau khi xung đột bùng phát.

Trong khi đó, truyền thông nhà nước Iran thường xuyên công bố ảnh vệ tinh độ phân giải cao kể từ đầu xung đột.




Hệ thống Patriot để lọt tên lửa Iran nhằm vào căn cứ ở Jordan trong video đăng ngày 2/4. Video: X/Clash Report
Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, từ chối bình luận về thông tin.

Một phát ngôn viên Lầu Năm Góc bác bỏ nhận định cho rằng thiệt hại ở các căn cứ trên là nghiêm trọng và phản ánh thất bại của lực lượng Mỹ. Người này cho biết đánh giá về mức độ tàn phá là "quá trình phức tạp và có thể gây hiểu nhầm trong một số trường hợp", song từ chối cung cấp thông tin chi tiết.

Theo số liệu của quân đội Mỹ, tổng cộng 13 binh sĩ đã thiệt mạng trong xung đột Trung Đông, trong đó 7 người chết do các cuộc tập kích của Iran vào căn cứ Mỹ. Giao tranh cũng khiến hơn 400 binh sĩ Mỹ bị thương. Phần lớn đã quay trở lại làm nhiệm vụ sau vài ngày, song có ít nhất 12 trường hợp bị thương nghiêm trọng, Washington Post dẫn lời các quan chức Mỹ giấu tên cho biết.

 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Ảnh vệ tinh hé lộ 228 mục tiêu tại căn cứ Mỹ bị Iran tấn công chính xác
Thu Thủy

Thu Thủy
Hôm qua, undefined
Phân tích ảnh vệ tinh của The Washington Post tiết lộ thiệt hại lớn tại các căn cứ Mỹ ở Trung Đông, với 228 mục tiêu bị Iran tấn công chính xác.
Một máy bay cảnh báo sớm trên không Boeing E-3 Sentry của Mỹ bị phá hủy sau cuộc tấn công của Iran 29/3/2026, vào căn cứ không quân Prince Sultan ở Saudi Arabia. Ảnh: Reuters.
Một máy bay cảnh báo sớm trên không Boeing E-3 Sentry của Mỹ bị phá hủy sau cuộc tấn công của Iran 29/3/2026, vào căn cứ không quân Prince Sultan ở Saudi Arabia. Ảnh: Reuters.
Kể từ khi xung đột Mỹ - Iran bùng phát, mức độ thiệt hại của quân đội Mỹ tại khu vực Vùng Vịnh dường như nghiêm trọng hơn nhiều so với các thông báo chính thức.
Theo phân tích độc quyền ảnh vệ tinh của The Washington Post công bố ngày 7/5/2026, các cuộc không kích của Iran nhằm vào các căn cứ quân sự Mỹ tại Trung Đông có độ chính xác cực cao, đã khiến ít nhất 228 cơ sở hoặc thiết bị bị hư hại hoặc phá hủy, mức độ nghiêm trọng vượt xa tuyên bố chính thức thừa nhận của phía Mỹ. Các chuyên gia thậm chí còn nhận định hiện trường gần như không có hố đạn nào cho thấy đạn bắn lệch mục tiêu, chứng tỏ quân đội Mỹ đã đánh giá thấp nghiêm trọng năng lực tác chiến của Iran.
bai-tren-the-washington-post.jpg
Bài báo trên The Washington Post ngày 7/5. Ảnh: ETtoday.Ảnh vệ tinh cho thấy 228 mục tiêu tại các căn cứ Mỹ bị Iran phá hủy hoặc hư hại
Theo cuộc điều tra và phân tích mới nhất của The Washington Post dựa trên các ảnh vệ tinh, kể từ khi chiến sự nổ ra ngày 28/2, các cuộc không kích của Iran đã khiến 15 căn cứ Mỹ tại Trung Đông chịu thiệt hại nặng nề. Có tới 228 mục tiêu bị đánh trúng, bao gồm doanh trại, nhà chứa máy bay, kho nhiên liệu, máy bay, cùng các hệ thống radar, thông tin liên lạc và phòng không THAAD, Patriot quan trọng.
Con số này chênh lệch rất lớn so với thông tin mà quân đội Mỹ đã công khai thừa nhận. Bài báo của tờ Washington Post cho biết để bảo vệ an toàn cho binh sĩ, Mỹ đã sơ tán phần lớn quân nhân ra khỏi tầm hỏa lực Iran ngay từ giai đoạn đầu chiến tranh, nhưng những cơ sở còn lại vẫn trở thành “bia sống”.
anh-ve-tinh.jpg
Hình ảnh thiệt hại tại căn cứ Camp Buehring ở Kuwait, do truyền thông có liên hệ với nhà nước Iran công bố và chú thích. Ảnh minh họa của The Washington Post; ảnh giữa: truyền thông liên kết với nhà nước Iran; nền ảnh của Planet Lab.Mỹ thừa nhận “thiệt hại nghiêm trọng”
Theo thống kê của quân đội Mỹ, tính đến cuối tháng 4, các đợt oanh kích của Iran đã khiến 7 binh sĩ thiệt mạng, trong đó 6 người ở Kuwait và 1 người ở Arab Saudi; ngoài ra còn có hơn 400 người bị thương. Dù phần lớn đã quay trở lại làm nhiệm vụ, nhưng ít nhất 12 người bị thương nặng.
Bị thiệt hại nặng nhất là tổng hành dinh Hạm đội 5 của Mỹ cùng ba căn cứ tại Kuwait. Một quan chức Mỹ tiết lộ căn cứ chi viện hoạt động của hải quân (Naval Support Activity) bị tàn phá ở mức “rộng khắp và nghiêm trọng”, buộc bộ chỉ huy phải tạm thời chuyển về căn cứ không quân MacDill ở bang Florida, Mỹ, và có thể khó quay lại sử dụng trong thời gian ngắn.

“Các cuộc tấn công của Iran cực kỳ chính xác, hoàn toàn không xuất hiện những hố cho thấy đạn bị bắn lệch”, ông Mark Cancian, cố vấn cấp cao của Trung tâm nghiên cứu quốc tế và chiến lược Mỹ (Center for Strategic and International Studies, CSIS), nhận định sau khi xem xét các hình ảnh liên quan. Theo ông, điều này cho thấy quân đội Mỹ đã đánh giá thấp khả năng ngắm bắn và tấn công chính xác của Iran.
ho-khong-lo.jpg
Chiếc hố khổng lồ đường kính khoảng 20 mét do tên lửa Khorramshahr-4 của Iran tạo ra tại Căn cứ không quân Al Dhafra của Mỹ ở UAE. Ảnh: QQnews.
Các chuyên gia cho rằng sự mong manh của Mỹ tại Trung Đông xuất phát từ nhiều tính toán sai lầm. Trước hết là sức chịu đựng và khả năng cầm cự của quân đội Iran vượt xa dự đoán của chính quyền Donald Trump, đồng thời quân đội Mỹ chưa thích nghi đầy đủ với chiến tranh UAV hiện đại.
Chính phủ Mỹ bị tố “hạn chế ảnh vệ tinh” để che giấu thiệt hại
Đáng chú ý, việc tiếp cận ảnh vệ tinh khu vực Trung Đông trong thời gian chiến tranh trở nên vô cùng khó khăn. Hai công ty vệ tinh Vantor và Planet được cho là đã hạn chế hoặc giữ lại việc công bố hình ảnh theo yêu cầu của chính phủ Mỹ. Trong khi đó, truyền thông nhà nước Iran liên tục đăng tải các hình ảnh độ phân giải cao trên mạng xã hội nhằm phô bày “chiến quả”.
Tờ Washington Post sau khi đối chiếu với ảnh từ hệ thống vệ tinh Copernicus của Liên minh châu Âu đã xác nhận tính xác thực của 109 bức ảnh do Iran công bố và không phát hiện dấu hiệu chỉnh sửa. Cụ thể, phân tích này đã đối chiếu 128 bức ảnh vệ tinh độ phân giải cao do truyền thông Iran công bố với ảnh độ phân giải trung bình từ hệ thống vệ tinh Copernicus của Liên minh châu Âu và ảnh độ phân giải cao của công ty Planet Labs của Mỹ. Kết quả xác nhận 109 bức ảnh là thật, còn 19 bức chưa thể xác minh tính xác thực. Phân tích không phát hiện dấu hiệu Iran làm giả hình ảnh.
can-cu-sultan.jpg
Ảnh vệ tinh cho thấy căn cứ Prince Sultan ở Arab Saudi bị tên lửa Iran tàn phá (phải). Ảnh: QQnews.
The Washington Post cho biết phân tích này dựa trên các ảnh vệ tinh hiện có, nên chỉ phản ánh một phần thiệt hại của quân đội Mỹ. Hơn một nửa thiệt hại tập trung tại tổng hành dinh Hạm đội 5 của Hải quân Mỹ ở Bahrain và ba căn cứ quân sự tại Kuwait.

Chuyên gia Maximilian Bremer - nghiên cứu viên tại Stimson Center, một viện nghiên cứu chính sách đối ngoại và an ninh quốc tế có trụ sở tại Washington, đồng thời là sĩ quan Không quân Mỹ đã nghỉ hưu - cảm thán rằng chiến trường hiện nay đã bước vào thời đại “minh bạch hoàn toàn”, và nói: “Cảm giác như lẽ ra chúng ta phải là bên tấn công, nhưng quanh các căn cứ này, chúng ta lại hoàn toàn ở thế phòng thủ”.
Ba nguyên nhân chính
Một số chuyên gia cho rằng việc quá nhiều tài sản quân sự bị phá hủy cho thấy quân đội Mỹ đã đánh giá thấp năng lực tấn công của Iran, chưa thích nghi hiệu quả với chiến tranh UAV hiện đại và lơ là bảo vệ một số căn cứ.
can-cu-kuwait.jpg
Căn cứ không quân Ali Al Salem ở Kuwait bị thiệt hại nặng do Iran liên tục tấn công. Ảnh: QQnews.
Bà Kelly Grieco, nghiên cứu viên cao cấp của Stimson Center, cho biết quân đội Mỹ hy vọng nhanh chóng phá hủy lực lượng tên lửa và UAV của Iran, nhưng đã đánh giá thấp mức độ tình báo mà Iran thu thập được về các cơ sở hạ tầng cố định của Mỹ, đồng thời không tính đến mức tiêu hao của hệ thống phòng không Mỹ và Israel sau “Cuộc chiến 12 ngày” hồi tháng 6 năm ngoái.
Theo ước tính của CSIS, từ ngày 28/2 đến 8/4, quân đội Mỹ đã sử dụng ít nhất 190 tên lửa đánh chặn THAAD và 1.060 tên lửa Patriot, tương đương lần lượt 53% và 43% kho dự trữ trước chiến tranh.
Các chuyên gia như ông Decker Eveleth thuộc Trung tâm Phân tích Hải quân Mỹ cho rằng quân đội Mỹ vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với loại UAV tấn công một chiều. Loại UAV này của Iran tuy mang đầu đạn nhỏ nhưng khó đánh chặn hơn và có độ chính xác cao hơn, vì vậy tạo ra mối đe dọa lớn hơn đối với quân đội Mỹ.
Ngoài ra, các căn cứ Mỹ còn đối mặt với những thách thức mang tính cấu trúc như thiếu nơi trú ẩn. Ví dụ, tại trung tâm tác chiến chiến thuật ở Kuwait - nơi 6 binh sĩ Mỹ thiệt mạng trong một vụ UAV tấn công - hầu như không có biện pháp che chắn hoặc điểm ẩn nấp thích hợp. Thậm chí, máy bay cảnh báo sớm E-3 Sentry triển khai tại căn cứ không quân Prince Sultan ở Saudi Arabia trước khi bị phá hủy đã nhiều lần đỗ tại cùng một vị trí trên đường băng không có che chắn bảo vệ.
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Buk-M3 của Nga đánh chặn HIMARS Ukraine, hé lộ cuộc đối đầu công nghệ trên chiến trường
Huyền Chi

Huyền Chi
Thứ tư lúc undefined
Nga tuyên bố sử dụng hệ thống phòng không Buk-M3 để bắn hạ đạn HIMARS của Ukraine ở khoảng cách hơn 30 km, trong bối cảnh cuộc chiến công nghệ quân sự tiếp tục leo thang.
BuK-M3 (bên trái) và HIMARS phóng lên quỹ đạo. Ảnh: MW.
BuK-M3 (bên trái) và HIMARS phóng lên quỹ đạo. Ảnh: MW.
Lực lượng Vũ trang Nga đã sử dụng hiệu quả hệ thống tên lửa phòng không tầm trung Buk-M3 để đánh chặn các cuộc tấn công bằng hệ thống pháo phản lực cơ động cao HIMARS của lực lượng Ukraine, trong đó Cụm tác chiến Trung tâm của Nga gần đây đã dùng tổ hợp này để tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách hơn 30 km.
“Trong quá trình trực chiến, các trạm quan sát trên không và hệ thống radar đã phát hiện một mục tiêu trên không. Dữ liệu nhanh chóng được truyền tới kíp chiến đấu của tổ hợp Buk-M3. Các đơn vị phòng không đã phát hiện và khóa mục tiêu trên không, xác định dựa trên đặc điểm rằng đó là một quả đạn của hệ thống pháo phản lực HIMARS,” Bộ Quốc phòng Nga cho biết.
“Sau khi nhanh chóng đưa ra quyết định tiêu diệt mục tiêu, tổ hợp Buk-M3 đã phóng tên lửa phòng không dẫn đường và đánh trúng mục tiêu ở khoảng cách hơn 30 km,” tuyên bố của bộ này cho biết thêm.
buk-m3-cua-nga-danh-chan-himars-ukraine-he-lo-cuoc-doi-dau-cong-nghe-tren-chien-truong-2.jpg
Phương tiện phóng thuộc hệ thống BuK-M3. Ảnh: MW.
Buk-M3 sử dụng xe phóng bánh xích và, so với các phiên bản cũ hơn, có thời gian triển khai nhanh hơn đáng kể cùng tầm bắn tối đa được mở rộng lên 70 km. Các hệ thống này thường được tổ chức thành các tiểu đoàn gồm ba khẩu đội, trong khi bốn tiểu đoàn sẽ hoạt động theo cụm và dùng chung một xe chỉ huy cùng một radar trinh sát.

Được thiết kế để hoạt động cùng bộ binh cơ giới hoặc các đơn vị thiết giáp, Buk-M3 đóng vai trò lớp phòng không tầm thấp bổ trợ cho các hệ thống tầm xa như S-400, đồng thời sở hữu tầm bắn xa hơn nhiều và năng lực chống tên lửa vượt trội so với các hệ thống tầm ngắn như Pantsir-S và Tor-M2.
Các phiên bản cũ hơn của dòng Buk đã được thử lửa rộng rãi trên nhiều chiến trường, trong đó hệ thống Buk-M1 từ thời Liên Xô hiện vẫn đang phục vụ trong quân đội Ukraine và đã được sử dụng tích cực chống lại lực lượng Nga.
phao-phan-luc-han-quoc-duoc-trien-khai-chi-cach-st-petersburg-140-km-estonia-dat-don-hang-moi-3.jpg
Hệ thống pháo phản lực HIMARS. Ảnh: MW.
HIMARS đã đạt được nhiều thành công đáng chú ý tại chiến trường Ukraine, bao gồm phá hủy cơ sở hạ tầng quan trọng, bệ phóng và radar của các hệ thống phòng không S-400, các bệ phóng tên lửa đạn đạo và nhiều mục tiêu giá trị cao nằm sâu phía sau phòng tuyến Nga.
Một trong những chiến công đáng chú ý nhất của HIMARS là vụ tấn công ngày 1/1/2023, khiến 89 quân nhân Nga thiệt mạng sau khi nhắm vào một doanh trại tạm thời tại khu vực tranh chấp Donetsk.

Hệ thống này được đánh giá cao nhờ khả năng tích hợp năng lực tấn công tầm xa trên khung gầm xe tải 6x6 nhỏ gọn, cũng như khả năng sử dụng đồng thời rocket pháo binh và tên lửa đạn đạo ATACMS.
Song song với việc chuyển giao cho Ukraine, HIMARS cũng đã được nhiều quốc gia thành viên Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương triển khai ngày càng nhiều gần biên giới Nga, tạo ra khả năng gây quá tải cho hệ thống phòng không Nga trong giai đoạn đầu của một cuộc chiến quy mô lớn.
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Nga dùng Su-57 phóng tên lửa mới cực khó đánh chặn trên chiến trường Ukraine
Huyền Chi

Huyền Chi
Hôm nay lúc undefined
Tình báo Ukraine công bố hình ảnh và thông tin chi tiết về tên lửa hành trình S-71K mới của Nga, dường như đã được trang bị cho tiêm kích tàng hình Su-57.
Máy bay Su-57 được trang bị tên lửa hành trình S-71. Ảnh: MW.
Máy bay Su-57 được trang bị tên lửa hành trình S-71. Ảnh: MW.
Tình báo Quốc phòng Ukraine đã công bố hình ảnh dựng bằng máy tính về một loại tên lửa hành trình phóng từ trên không mới của Nga, được phương Tây định danh là S-71K Kover. Loại tên lửa này được cho là đã bắt đầu được trang bị cho các đơn vị tiêm kích thế hệ 5 Su-57 và đã được sử dụng trong chiến đấu.
Tình báo Ukraine cũng công bố thông tin về các hệ thống con và linh kiện điện tử của tên lửa, dựa trên đánh giá các mảnh vỡ thu được từ những quả tên lửa được sử dụng trong xung đột.
Theo các báo cáo, tên lửa tích hợp đầu đạn nổ phá mảnh nặng 250 kg và sử dụng thân vỏ chế tạo từ vật liệu composite sợi thủy tinh nhiều lớp có gia cường bổ sung, kết hợp với cấu trúc bên trong bằng hợp kim nhôm. Dù có bằng chứng về lớp phủ hấp thụ radar hoặc các vật liệu tàng hình khác, khác với những loại tên lửa hành trình Nga tối ưu mạnh cho tàng hình, hình dạng của S-71K được cho là giúp giảm tín hiệu radar của nó.
nga-dung-su-57-phong-ten-lua-moi-cuc-kho-danh-chan-tren-chien-truong-ukraine-2.png
Tên lửa hành trình S-71 được trang bị trên máy bay chiến đấu Su-57. Ảnh: MW.
Các nguồn tin Ukraine cho biết việc tăng cường hoạt động của Su-57 trong năm 2025 đã cho phép S-71 được thử nghiệm trong điều kiện chiến đấu thực tế, với một số nguồn tin thời điểm đó nhận định đây có thể là dạng lai giữa UAV và tên lửa hành trình.
Tên lửa này, sau đó được gọi không chính thức là S-71 hoặc Kh-71, được cho là khó bị radar phát hiện và có khả năng thực hiện các động tác né tránh gắt.
S-71 được cho là giải pháp thay thế rẻ hơn cho tên lửa hành trình tàng hình radar Kh-59MK2, vốn được thiết kế làm vũ khí đối đất tầm xa chủ lực của Su-57.

Một yếu tố quan trọng giúp giảm chi phí là hệ thống dẫn đường chỉ sử dụng hệ thống dẫn đường quán tính cơ bản mà không có đầu dò giai đoạn cuối. Điều này đồng nghĩa tên lửa có thể đánh trúng chính xác các mục tiêu được lập trình sẵn nhưng thiếu khả năng dẫn đường chính xác ở pha cuối.
Theo các nguồn tin Ukraine, tên lửa cận âm này sử dụng động cơ turbojet R500 và có tầm tấn công tối đa khoảng 300 km.
nga-dung-su-57-phong-ten-lua-moi-cuc-kho-danh-chan-tren-chien-truong-ukraine-3.jpg
Máy bay Su-57 phóng tên lửa hành trình Kh-59MK2. Ảnh: MW.
Dù quy mô phi đội Su-57 vẫn tương đối nhỏ và được cho là chỉ đủ để trang bị cho một trung đoàn cho tới năm 2025, các hoạt động của dòng máy bay này nhằm vào mục tiêu Ukraine đã bao gồm nhiệm vụ chế áp phòng không, không chiến và tác chiến trong không phận đối phương được bảo vệ dày đặc.
Các máy bay này đã tiến hành nhiều nhiệm vụ tấn công chính xác bằng tên lửa triển khai cả trong khoang vũ khí lẫn treo ngoài.
Các nguồn tin Ukraine trước đó từng báo cáo vào tháng 5/2024, tháng 9 cùng năm và một lần nữa vào tháng 8/2025 rằng phi đội Su-57 đã tăng cường các đòn tấn công nhằm vào mục tiêu Ukraine.
Đề cập tới mức độ phức tạp ngày càng tăng của các chiến dịch trong năm 2025, các nguồn tin Ukraine cho biết:

“Cả đội hình Su-57 đã được ghi nhận tham chiến… một máy bay đảm nhiệm yểm trợ bằng tên lửa không đối không tầm xa R-77M trong khi một cặp khác thực hiện tấn công bằng tên lửa hành trình Kh-69 hoặc bom dẫn đường chính xác.”
tiem-kich-su-35s-lap-ky-luc-khong-chien-tro-thanh-xuong-song-cua-nga-tren-bau-troi-ukraine-3.jpg
Máy bay chiến đấu Su-57 của Lực lượng Không quân Vũ trụ Nga. Ảnh: MW.
Tháng 8/2025, Phó tổng tư lệnh Lực lượng Hàng không Vũ trụ Nga, Trung tướng Alexander Maksimtsev xác nhận các bước chuẩn bị đang được tiến hành để bắt đầu tăng tốc bàn giao tiêm kích Su-57, sau khi các cơ sở sản xuất mới được đưa vào hoạt động trong tháng đó.
Điều này được xem là mối đe dọa đáng kể đối với lợi ích của phương Tây và Ukraine, bởi một phi đội lớn hơn sẽ tạo ra bước thay đổi đáng kể trong cách Lực lượng Hàng không Vũ trụ Nga tiến hành chiến tranh nhờ ưu thế vượt trội của Su-57 so với các dòng Su-30SM và Su-35 vốn ngày càng lạc hậu và hiện là xương sống của lực lượng này.
Su-57 cũng đang liên tục được nâng cấp năng lực tác chiến, trong đó có việc tích hợp hệ thống trí tuệ nhân tạo mới mà các báo cáo cho biết đã hoàn tất vào tháng 4/2026.
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Lưới phòng thủ giúp tàu chiến Mỹ đối mặt 'mưa hỏa lực' của Iran

Lưới phòng thủ giúp tàu chiến Mỹ đối mặt 'mưa hỏa lực' của Iran
Các khu trục hạm Mỹ được trang bị radar cảnh giới hiện đại và hàng chục tên lửa các loại, cho phép đối mặt với đòn tấn công của Iran.

Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, cho biết Iran tối 7/5 triển khai nhiều tên lửa, máy bay không người lái tự sát và xuồng cao tốc nhằm vào tàu khu trục USS Truxtun, USS Rafael Peralta và USS Mason đang di chuyển qua eo biển Hormuz để tiến ra vịnh Oman.

Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran cho biết đây là hành động trả đũa vụ Mỹ vi phạm thỏa thuận ngừng bắn và tấn công các tàu hàng nước này ở eo biển Hormuz.




Khoảnh khắc Iran phóng tên lửa và UAV nhằm vào chiến hạm Mỹ tối 7/5. Video: Tasnim
Các quan chức giấu tên cho biết loạt xuồng tấn công nhanh của Iran đã áp sát đến mức đội tàu chiến Mỹ phải dùng pháo hạm 127 mm, hệ thống phòng thủ cực gần Phalanx và súng máy 12,7 mm để đối phó. Nhóm chiến hạm còn được yểm trợ bằng trực thăng Apache đang làm nhiệm vụ tuần tra ở eo biển Hormuz.

Quân đội Mỹ khẳng định không có tàu chiến nào trúng đòn của đối phương. Tổng thống Donald Trump cũng tuyên bố ba khu trục hạm Mỹ đã di chuyển qua eo biển Hormuz mà không hứng chịu thiệt hại.

Đây không phải lần đầu tàu chiến Mỹ bị Iran nhắm mục tiêu kể từ khi thỏa thuận ngừng bắn có hiệu lực ngày 8/4. CBS News ngày 4/5 dẫn lời các quan chức quốc phòng Mỹ tiết lộ USS Truxtun cùng USS Mason đã tiên phong vượt qua eo biển Hormuz, tiến vào vịnh Ba Tư.

"Hai chiến hạm, được hỗ trợ bởi trực thăng vũ trang Apache và các máy bay khác, đã đối mặt hàng loạt đòn tấn công hiệp đồng của đối phương trong quá trình di chuyển", một quan chức cho hay, mô tả nỗ lực của Iran là "mưa hỏa lực" với những đòn tập kích không ngừng nghỉ, nhưng không nêu cụ thể số lượng mục tiêu bị đánh chặn.

USS Truxtun, USS Rafael Peralta và USS Mason thuộc phiên bản Flight IIA của lớp tàu khu trục Arleigh Burke. Khu trục hạm lớp này được coi là xương sống của hải quân Mỹ với tổng cộng hơn 75 chiếc trong biên chế, được thiết kế xoay quanh hệ thống quản lý chiến đấu Aegis, một trong những tổ hợp tác chiến hiện đại nhất thế giới.

Hệ thống Aegis có chức năng tổng hợp dữ liệu từ các cảm biến trên tàu, mang lại bức tranh toàn cảnh về môi trường tác chiến, đồng thời chỉ thị và dẫn bắn cho các loại vũ khí đánh chặn mục tiêu.

Thông số cơ bản của chiến hạm lớp Arleigh Burke. Đồ họa: Việt Chung


Thông số cơ bản của chiến hạm lớp Arleigh Burke. Đồ họa: Việt Chung

Thành phần chủ chốt của hệ thống Aegis trên phiên bản Flight IIA là radar mảng pha quét điện tử thụ động AN/SPY-1D, với 4 mảng ăng-ten được lắp cố định quanh thượng tầng và cung cấp khả năng bao quát 360 độ vào mọi thời điểm hoạt động.

AN/SPY-1D có tầm hoạt động 320 km với mục tiêu trên không và 85 km đối với tên lửa bay sát mặt biển. Mỗi mảng ăng-ten có khả năng bám bắt 200 mục tiêu cùng lúc.

Quảng cáo

Chiến hạm lớp Arleigh Burke được trang bị hệ thống phóng thẳng đứng Mark 41, trong đó phiên bản Flight IIA mang 96 ống phóng để khai hỏa nhiều vũ khí khác nhau, gồm tên lửa hành trình tấn công mặt đất Tomahawk, tên lửa phòng không, cùng tên lửa mang ngư lôi chống ngầm VL-ASROC.

Lớp phòng thủ ngoài cùng của tàu chiến Mỹ là các vũ khí tầm xa chuyên chống tên lửa đạn đạo, gồm đạn SM-3, SM-6 và SM-2ER Block IV.

SM-3 có giá tới 36 triệu USD mỗi quả, có nhiệm vụ tiêu diệt tên lửa đạn đạo đối phương trong pha giữa, khi mục tiêu bay hành trình trong không gian. Khi đạt độ cao phù hợp, SM-3 sẽ phóng ra "phương tiện tiêu diệt" sử dụng động năng để hạ mục tiêu, thay vì mang đầu nổ phá mảnh như tên lửa đánh chặn thông thường.

Tên lửa SM-3 có thể đánh trúng mục tiêu ở khoảng cách tối đa 1.200 km và độ cao 100 km. Phiên bản SM-3 Block IIA mới nhất được thiết kế để đối phó tên lửa đạn đạo tầm trung, lấp khoảng trống giữa các tổ hợp phòng thủ tên lửa pha cuối như Patriot và THAAD.

Tàu khu trục USS Paul Ignatius thuộc lớp Arleigh Burke phóng tên lửa phòng không SM-3 trong cuộc diễn tập hồi năm 2021. Ảnh: US Navy

Tàu khu trục USS Paul Ignatius phóng tên lửa phòng không SM-3 trong cuộc diễn tập hồi năm 2021. Ảnh: US Navy

SM-6, còn có tên gọi RIM-174A ERAM, là tên lửa phòng không chuyên đánh chặn máy bay và tên lửa hành trình, đồng thời có thể được sử dụng như vũ khí chống hạm. Mỗi quả có giá khoảng 4,3 triệu USD.

Tập đoàn quốc phòng Raytheon từng nâng cấp phần mềm của SM-6 để bổ sung năng lực đối phó các mối đe dọa từ tên lửa đạn đạo tầm trung, đồng thời phát triển khả năng đánh chặn vũ khí siêu vượt âm. Phó đô đốc Jon Hill, giám đốc Cơ quan Phòng thủ Tên lửa Mỹ (MDA), hồi năm 2022 nhấn mạnh SM-6 là khí tài duy nhất của nước này có thể chặn đầu đạn siêu vượt âm.

SM-2ER Block IV đạt khả năng sẵn sàng chiến đấu sơ bộ từ năm 1999. Loại tên lửa này trang bị đầu dò có khả năng bám bắt mục tiêu bay nhanh với diện tích phản xạ radar nhỏ, cùng hệ thống điều khiển và dẫn đường có thể hoạt động trong môi trường bị gây nhiễu mạnh. Mỗi quả SM-2 thường có giá 2,1-2,4 triệu USD, tùy phiên bản.

Lớp phòng thủ thứ hai là tên lửa phòng không tầm trung RIM-162 ESSM. Đây là phiên bản nâng cấp sâu của dòng RIM-7 Sea Sparrow, được thiết kế nhằm đánh chặn tên lửa hành trình diệt hạm có tốc độ siêu thanh và khả năng cơ động khi tiếp cận mục tiêu.

Kích thước tương đối nhỏ gọn và đơn giản hóa của ESSM cho phép một ống phóng Mark 41 chứa được tới 4 tên lửa, cải thiện đáng kể hỏa lực phòng không tầm trung cho tàu chiến Mỹ.

Phiên bản ESSM Block 1 được trang bị đầu dò radar bán chủ động và đường truyền dữ liệu để cập nhật tham số giữa hành trình, trong khi bản nâng cấp Block 2 sử dụng đầu dò kép gồm radar chủ động và bán chủ động. Mỗi quả ESSM có tầm bắn trên 50 km và chi phí sản xuất khoảng 1,8 triệu USD.

Nếu vũ khí đối phương vượt qua lưới tên lửa phòng không, chiến hạm lớp Arleigh Burke có thể khai hỏa pháo hạm Mark 45 cỡ nòng 127 mm, hệ thống phòng thủ cực gần Phalanx và pháo tự động Mark 38 cỡ nòng 25 mm để đánh chặn mục tiêu.

Lá chắn cuối cùng của tàu chiến Mỹ ở Biển Đỏ



Cơ chế hoạt động của hệ thống CIWS. Video: Interesting Engineering
Tuy nhiên, lưới phòng thủ này vẫn tồn tại một số lỗ hổng, từng khiến lực lượng Mỹ suýt hứng chịu thiệt hại.

Trong sự việc hồi giữa tháng 3, một phương tiện Iran đã áp sát tàu sân bay USS Abraham Lincoln. Một tàu khu trục Mỹ khai hỏa pháo hạm Mark 45 để ngăn chặn phương tiện nhưng liên tiếp bắn trượt, buộc trực thăng cất cánh và phóng tên lửa hạ mục tiêu.

Ngoài các hệ thống phòng không, chiến hạm lớp Arleigh Burke được tích hợp tổ hợp tác chiến điện tử AN/SLQ-32 và các bệ phóng mồi bẫy nhằm đánh lừa tên lửa diệt hạm đang bay tới.

Bryan Clark, cựu sĩ quan hải quân Mỹ và hiện là nhà phân tích tại Viện nghiên cứu Hudson có trụ sở tại Washington, cho biết hệ thống này được ví như "tai mắt điện tử", có khả năng phát hiện tín hiệu liên lạc vô tuyến và sóng radar từ chiến đấu cơ, tên lửa diệt hạm đối phương.

Khi kích hoạt chế độ tấn công điện tử, AN/SLQ-32 sẽ phát ra chùm sóng vô tuyến với cường độ mạnh ở tần số mà đầu dò radar tên lửa thường sử dụng, khiến quả đạn mất phương hướng và dễ lạc mất mục tiêu.

 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Chiến thuật "lạ" giúp đội tiêm kích 50 tuổi của Iran xuyên thủng phòng không Mỹ
Huyền Chi

Huyền Chi
Hôm nay lúc undefined
Các tiêm kích F-4 và F-5 lỗi thời của Iran được cho là đã xuyên thủng hệ thống phòng không Mỹ và đồng minh tại Trung Đông, làm dấy lên nhiều nghi vấn về hiệu quả của mạng lưới phòng thủ trị giá hàng trăm tỷ USD.
Máy bay chiến đấu F-5F của Không quân Iran. Ảnh: MW.
Máy bay chiến đấu F-5F của Không quân Iran. Ảnh: MW.
Vào cuối tháng 4, đã có thông tin xác nhận rằng một tiêm kích thế hệ 3 Northrop F-5E Tiger II thuộc Không quân Iran đã thực hiện thành công một cuộc ném bom nhằm vào căn cứ Camp Buehring ở Kuwait, xuyên thủng hệ thống phòng không nhiều tầng của Mỹ và Kuwait do Mỹ cung cấp, đồng thời làm dấy lên những câu hỏi nghiêm trọng về giới hạn của các hệ thống phòng thủ này.
Tiếp đó vào đầu tháng 5, có thông tin xác nhận rằng biến thể lớn hơn và có tầm hoạt động xa hơn của F-5 trong Không quân Iran – chiếc McDonnell Douglas F-4E Phantom II vốn cũng đã lỗi thời tương tự – đã được sử dụng để thực hiện thành công một cuộc tấn công xuyên phá trên không phận Arab Saudi.
Chiến dịch này chỉ được biết đến vì nó dẫn tới một cuộc chạm trán giữa chiếc F-4 của Iran và ít nhất một tiêm kích F-16 Fighting Falcon phiên bản F-16CJ của Không quân Mỹ, trong đó các tiêm kích F-16 đã không thể bắn hạ máy bay Iran, cho phép chúng quay trở về Iran an toàn.
Báo cáo này làm dấy lên khả năng rằng các tiêm kích F-4 có thể đã tiến hành những cuộc tấn công xuyên phá trên quy mô rộng hơn.
chien-thuat-la-giup-doi-tiem-kich-50-tuoi-cua-iran-xuyen-thung-phong-khong-my-2.jpg
Máy bay chiến đấu F-4D/E của Không quân Iran. Ảnh: MW.
Iran hiện vận hành một trong những lực lượng tiêm kích yếu nhất thế giới, với F-4 và F-5 – xương sống của hạm đội – đều được mua từ thập niên 1970 và là các mẫu máy bay tụt hậu hơn hai thế hệ so với các chiến đấu cơ hiện đại hàng đầu hiện nay.
Việc Mỹ và các đối tác chiến lược không thể ngăn chặn được những máy bay này, dù đã tập trung lượng khí tài không chiến trị giá hàng trăm tỷ USD quanh Iran, đang đặt ra những nghi vấn nghiêm trọng về hiệu quả thực sự của các hệ thống đó.
Khả năng xuyên thủng phòng không của các tiêm kích Iran có thể là kết quả của nhiều yếu tố kết hợp, đồng thời có khả năng ảnh hưởng lớn tới cục diện cuộc chiến khi lực lượng tiêm kích này bổ trợ cho kho UAV và tên lửa đạn đạo vốn đáng gờm của Tehran.
chien-thuat-la-giup-doi-tiem-kich-50-tuoi-cua-iran-xuyen-thung-phong-khong-my-3.jpg
Hệ thống radar AN/TPY-2 của Lục quân Mỹ thuộc hệ thống THAAD tại Jordan bị phá hủy trong các cuộc giao tranh với lực lượng Iran. Ảnh: MW.
Một yếu tố quan trọng có thể đã cải thiện đáng kể khả năng xâm nhập không phận đối phương của các tiêm kích Iran là việc phá hủy các radar cảnh báo sớm của Mỹ và đồng minh, với tổng giá trị lên tới hàng tỷ USD.

Điều này bao gồm hệ thống radar cảnh báo sớm nâng cấp AN/FPS-132 Block 5 duy nhất trên thế giới ngoài lãnh thổ Mỹ, cùng ba hệ thống radar di động băng tần X AN/TPY-2 có giá trị ước tính từ 700 triệu tới 1,1 tỷ USD mỗi chiếc, cùng nhiều hệ thống nhỏ hơn khác.
Trong khi đã có xác nhận rằng việc phá hủy mạng lưới radar này giúp cải thiện đáng kể tỷ lệ thành công của các đòn tấn công bằng tên lửa đạn đạo Iran, điều đó cũng có khả năng làm suy giảm nghiêm trọng năng lực giám sát không phận của Mỹ và các đối tác chiến lược.
Những nỗ lực bù đắp bằng cách tăng cường hoạt động của các máy bay cảnh báo sớm Boeing E-3 Sentry thuộc Không quân Mỹ và Không quân Hoàng gia Arab Saudi trong khu vực được cho là chỉ đạt hiệu quả hạn chế.
chien-thuat-la-giup-doi-tiem-kich-50-tuoi-cua-iran-xuyen-thung-phong-khong-my-4.jpg
Máy bay chiến đấu F-4E (phía trước) và F-5F của Không quân Iran. Ảnh: MW.
Ngoài những điểm yếu của hệ thống phòng thủ Mỹ và đồng minh, các yếu tố khác đứng sau thành công của các cuộc tấn công xuyên phá của Iran có thể phản ánh nỗ lực của Không quân Iran nhằm khắc phục hạn chế của đội tiêm kích.
Một trong số đó – vốn được nhiều lực lượng không quân trên thế giới huấn luyện để bù đắp việc thiếu khả năng tàng hình – là áp dụng chiến thuật bay bám địa hình, duy trì độ cao thấp để tránh bị phát hiện từ xa.
Các tiêm kích F-4 và F-5 không có khả năng lập bản đồ địa hình, điều khiến nhiệm vụ này khó khăn hơn nhiều, nhưng với kỹ năng điều khiển tốt, điều đó vẫn khả thi.
chien-thuat-la-giup-doi-tiem-kich-50-tuoi-cua-iran-xuyen-thung-phong-khong-my-5.jpg
Lực lượng Không quân Mỹ và máy bay F-35A tại Căn cứ Không quân Al Dhafra ở Abu Dhabi. Ảnh: MW.
Một yếu tố khác là diện tích rộng lớn của lãnh thổ Arab Saudi và vùng Vịnh cho phép các máy bay Iran được dẫn hướng ra vào nhanh chóng, né tránh các hệ thống phòng không mặt đất và khiến đối phương không đủ thời gian phản ứng.
Điều này có thể đặc biệt hiệu quả trong bối cảnh nhiều radar phòng không đã bị phá hủy, làm giảm năng lực phát hiện sớm tiêm kích đối phương.

Một khả năng đáng chú ý khác là dù không tiến hành hiện đại hóa toàn diện các tiêm kích đã quá lỗi thời, Iran có thể đã nâng cấp chúng bằng các hệ thống tác chiến điện tử hiện đại nhằm che giấu sự hiện diện.
Điều này không phải chưa từng có tiền lệ. Không quân Ấn Độ từng sử dụng các pod tác chiến điện tử để che chắn cho các tiêm kích Mikoyan MiG-21 cũ kỹ trước radar của tiêm kích McDonnell Douglas F-15 Eagle trong các cuộc tập trận với Không quân Mỹ.
Trong khi đó, các tiêm kích cường kích Sukhoi Su-34 của Nga từng sử dụng các pod tương tự tại Syria và được cho là đã “biến mất” khỏi radar của máy bay phương Tây.
Dù khả năng tự sản xuất các hệ thống tác chiến điện tử tiên tiến của Iran vẫn bị đặt nhiều nghi vấn, rất có khả năng chúng được cung cấp bởi các đối tác chiến lược như Triều Tiên hoặc Trung Quốc.
chien-thuat-la-giup-doi-tiem-kich-50-tuoi-cua-iran-xuyen-thung-phong-khong-my-6.jpg
Máy bay chiến đấu F-5F thế hệ thứ 3 của Không quân Iran. Ảnh: MW.
Một yếu tố khác có lợi cho lực lượng tiêm kích Iran là việc 3 tiêm kích F-15 của Không quân Mỹ được cho là đã bị bắn nhầm bởi lực lượng đồng minh trên không phận Kuwait gần thời điểm đầu cuộc xung đột, điều có thể khiến Mỹ trở nên thận trọng hơn khi giao chiến với máy bay đối phương, đặc biệt ở ngoài tầm nhìn trực tiếp.
Điều này có thể đã mở rộng đáng kể “cửa sổ thời gian” cho các đòn tấn công xuyên phá của Iran.
Các chiến dịch không kích của Iran hiện được xem là một trong những lần triển khai đáng chú ý nhất của tiêm kích thế hệ 3 trong môi trường chiến tranh cường độ cao, ở thời điểm loại máy bay này hiện chỉ còn rất ít quốc gia sử dụng, và khi các tiêm kích thế hệ 6 đầu tiên trên thế giới được kỳ vọng sẽ bắt đầu đi vào hoạt động tại Trung Quốc vào đầu thập niên 2030.
Tác động từ các chiến dịch của Iran được đánh giá là sâu rộng và nghiêm trọng, đồng thời đặt ra nhiều câu hỏi lớn về khả năng của Mỹ và các đối tác chiến lược trong việc đối phó với những lực lượng không quân hiện đại hơn sở hữu tiêm kích thế hệ 5 tiên tiến.
Các đơn đặt hàng tiêm kích Sukhoi Su-35 thế hệ “4+” của Iran, cùng nhiều dấu hiệu cho thấy Tehran còn đặt mua tiêm kích tàng hình Sukhoi Su-57 tiên tiến hơn, làm dấy lên khả năng rằng trong tương lai gần, lực lượng không quân Iran sẽ có thể khai thác các điểm yếu trong hệ thống phòng thủ của đối thủ hiệu quả hơn nhiều.
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Đội giá lên 1.200 tỷ USD, Vòm Vàng của Mỹ vẫn có thể bị xuyên thủng



Đội giá lên 1.200 tỷ USD, Vòm Vàng của Mỹ vẫn có thể bị xuyên thủng

Giới chức Mỹ cho biết chi phí đầu tư lá chắn Vòm Vàng tăng hơn hai lần sau một năm, song nó vẫn có thể bị đối thủ chọc thủng.

Văn phòng Ngân sách Quốc hội Mỹ (CBO) ngày 12/5 cho biết lá chắn Vòm Vàng dự kiến tiêu tốn khoảng 1.200 tỷ USD để phát triển, biên chế và vận hành trong vòng 20 năm. Con số này cao hơn hai lần so với ước tính được CBO công bố cùng kỳ năm ngoái.
Theo CBO, riêng chi phí mua sắm hệ thống đã chiếm hơn 1.000 tỷ USD, trong đó khoảng 70% dành cho lớp đánh chặn ngoài không gian với 7.800 vệ tinh. Lá chắn Vòm Vàng sẽ bao phủ toàn bộ lãnh thổ Mỹ, trong đó có bang Alaska và Hawaii, có khả năng đối phó đòn đánh của đối thủ khu vực như Triều Tiên.

Áp phích về lá chắn Vòm Vàng đặt tại Nhà Trắng hồi tháng 5/2025. Ảnh: AFP



Áp phích về lá chắn Vòm Vàng đặt tại Nhà Trắng hồi tháng 5/2025. Ảnh: AFP

Dù vậy, CBO cảnh báo hệ thống vẫn có nguy cơ quá tải nếu đối đầu với cuộc tấn công toàn diện từ những cường quốc ngang hàng như Nga và Trung Quốc.
"Hệ thống phòng thủ tên lửa quốc gia (NMD) được đánh giá có năng lực vượt trội hơn tất cả vũ khí phòng thủ mà Mỹ đang biên chế. Tuy nhiên, nó không phải lá chắn bất khả xâm phạm hay có khả năng đối phó cuộc tấn công quy mô lớn như Nga và Trung Quốc có thể tiến hành", CBO cho biết.
Quảng cáo

NMD là thuật ngữ được CBO sử dụng để đề cập lá chắn Vòm Vàng.
Văn phòng phụ trách chương trình Vòm Vàng thuộc Lầu Năm Góc từ chối bình luận về đánh giá trên.
Tổng thống Trump hồi tháng 1 ký sắc lệnh phát triển hệ thống phòng không với tên gọi "Vòm Sắt của Mỹ" nhằm bảo vệ toàn bộ lãnh thổ trước tên lửa hiện đại của đối phương. Giới chức Mỹ sau đó đổi tên tổ hợp thành Vòm Vàng, dường như để phân biệt với hệ thống Vòm Sắt của Israel.
Dự án Vòm Vàng sẽ mở rộng các phương tiện phòng thủ mặt đất như tên lửa đánh chặn, cảm biến và hệ thống chỉ huy, bổ sung những thành phần đặt ngoài không gian với nhiệm vụ phát hiện, theo dõi và bắn hạ mối đe dọa trên quỹ đạo.
Michael Guetlein, giám đốc chương trình Vòm Vàng, hồi tháng 3 cho biết chi phí về "cấu trúc mục tiêu" của chương trình đã tăng thêm 10 tỷ USD, lên mức 185 tỷ USD. Dù vậy, chuyên trang quân sự Mỹ War Zone nhận định ước tính này dường như chỉ tính đến một phần cấu trúc của Vòm Vàng.
Quân chủng Vũ trụ Mỹ đã trao các hợp đồng với tổng trị giá lên tới 3,2 tỷ USD cho 12 công ty để phát triển những hệ thống đánh chặn tên lửa đặt trên không gian, với kỳ vọng chúng sẽ giúp quân đội Mỹ phá hủy mối đe dọa sớm hơn so với dùng khí tài mặt đất.

Bệ phóng của tổ hợp phòng không THAAD Mỹ tại khu vực do CENTCOM chịu trách nhiệm hơm 2023. Ảnh: US Army


Bệ phóng THAAD được Mỹ triển khai tại Trung Đông hồi năm 2023. Ảnh: US Army

Lầu Năm Góc cho biết về lâu dài, các doanh nghiệp có thể giành được những hợp đồng trị giá 1,8-3,4 tỷ USD mỗi năm. Dù vậy, chi phí phát triển ban đầu rất cao và các công ty dự kiến phải tự bỏ khoản vốn từ 200 triệu đến hai tỷ USD.
Những doanh nghiệp hàng đầu ngành công nghiệp quốc phòng Mỹ như Lockheed Martin, Northrop Grumman, Boeing và RTX nhiều khả năng sẽ cạnh tranh để giành hợp đồng chế tạo thành phần trong Vòm Vàng.
"Cái gọi là 'Vòm Vàng' của Tổng thống Mỹ chẳng khác nào món quà khổng lồ dành cho doanh nghiệp quốc phòng, còn người lao động Mỹ sẽ phải gánh toàn bộ chi phí", thượng nghị sĩ Jeff Merkley, đảng viên Dân chủ và thành viên cấp cao trong Ủy ban Ngân sách Thượng viện Mỹ, cho biết.
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Ukraine không chặn được tên lửa Kinzhal, căn cứ F-16 nghi trúng đòn

Ukraine không chặn được tên lửa Kinzhal, căn cứ F-16 nghi trúng đòn
Phòng không Ukraine để lọt toàn bộ tên lửa Kinzhal trong đòn tập kích của Nga, mục tiêu được cho là căn cứ không quân Starokostyantyniv.

Bộ tư lệnh không quân Ukraine hôm nay thông báo Nga tập kích nước này bằng 3 tên lửa siêu vượt âm Kinzhal, 18 tên lửa đạn đạo Iskander-M và phòng không S-400 hoán cải để đánh đất, 35 tên lửa hành trình tầm xa Kh-101, cùng 675 máy bay không người lái (UAV) các loại.

"Hướng tấn công chính là Kiev. Các đơn vị phòng không đã bắn hạ và gây nhiễu 29 tên lửa hành trình Kh-101, 12 quả đạn Iskander-M và S-400, cùng 652 UAV. 15 tên lửa và 23 UAV đã đánh trúng 14 địa điểm, mảnh vỡ rơi xuống 18 vị trí", cơ quan này cho biết, ngầm thừa nhận không chặn được toàn bộ tên lửa Kinzhal và nhiều quả đạn Iskander-M, Kh-101 của Nga.




Khói bốc lên sau khi tên lửa Nga tập kích ngoại ô phía đông thủ đô Kiev, Ukraine, ngày 14/5. Video: X/AMK Mapping
Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky cùng ngày cho biết hơn 20 địa điểm tại Kiev đã bị ảnh hưởng bởi trận tập kích. Theo giới chức Ukraine, 6 quận của thủ đô Kiev và 6 quận tại tỉnh cùng tên bị nhắm mục tiêu, khiến tổng cộng 31 người bị thương.

Lostarmour, trang phân tích thông tin tình báo dựa trên các nguồn công khai có trụ sở tại Nga, cho biết 3 tên lửa Kinzhal đã nhắm tới khu vực Starokostiantyniv thuộc tỉnh Khmelnytsky, miền tây Ukraine.

Quảng cáo
















AMK Mapping, tài khoản X chuyên theo dõi dữ liệu tình báo nguồn mở về chiến sự, cũng nhận định mục tiêu của các quả Kinzhal là căn cứ không quân Starokostiantyniv ở ngoại ô thành phố cùng tên. "Các địa điểm khác bị tấn công gồm kho hàng, trạm xăng và nhiều vị trí khác ở Kiev, cùng nhà máy lọc dầu Kremenchuk ở tỉnh Poltava", tài khoản này cho hay.

Bộ Quốc phòng Nga chưa lên tiếng về thông tin.

Hướng bay của tên lửa Nga trong vụ tập kích ngày 14/5. Đồ họa: X/AMK Mapping

Hướng bay của tên lửa Nga trong vụ tập kích ngày 14/5. Đồ họa: X/AMK Mapping

Sân bay Starokostiantyniv là một trong những cơ sở trọng yếu của không quân Ukraine, nơi đóng quân của phi đội cường kích Su-24 mang tên lửa Storm Shadow/SCALP-EG, cũng là căn cứ chính của phi đội F-16 và Mirage 2000 do phương Tây viện trợ.

Nga từng nhiều lần tấn công sân bay Starokostiantyniv sau khi chiến sự bùng phát, cường độ tập kích ngày càng tăng kể từ lúc Ukraine tiếp nhận những chiếc F-16 đầu tiên hồi tháng 8/2024.

Lực lượng Nga từng phóng liên tiếp 5 tên lửa siêu vượt âm Kinzhal vào địa điểm này trong ngày 26-27/9/2024, phòng không Ukraine không chặn được quả đạn nào.

Moskva ngày 6/10/2024 cũng thông báo tập kích sân bay Starokostiantyniv, nhưng không nêu loại vũ khí được sử dụng. Bộ tư lệnh không quân Ukraine sau đó thừa nhận ít nhất một tên lửa Kinzhal đã đánh trúng căn cứ, song từ chối tiết lộ thiệt hại trong sự việc.

Tiêm kích F-16 Ukraine trong ảnh công bố tháng 8/2024. Ảnh: X/ZelenskyyUa

Tiêm kích F-16 Ukraine trong ảnh công bố tháng 8/2024. Ảnh: X/ZelenskyyUa

Cuộc tập kích của Nga diễn ra 3 ngày sau khi lệnh ngừng bắn do Tổng thống Mỹ Donald Trump đề xuất kết thúc. Moskva và Kiev đều cáo buộc đối phương vi phạm cam kết trong thời gian này.

Ukraine gần đây nhiều lần tấn công cơ sở dầu khí và hạ tầng trọng yếu của Nga, trong đó có nhà máy lọc dầu ở thị trấn Tuapse thuộc vùng Krasnodar. Đáp lại, lực lượng Nga tập kích các căn cứ quân sự cùng cơ sở năng lượng, hạ tầng phục vụ ngành công nghiệp quốc phòng và quân đội Ukraine.

Đại tá Yuri Ignat, thư ký báo chí Bộ tư lệnh không quân Ukraine, ngày 5/5 cho biết Nga đang liên tục gây áp lực bằng các đợt tập kích cả ngày lẫn đêm. Ông nhận định hoạt động này nhằm vắt kiệt lưới phòng không Ukraine, gây áp lực lên quân nhân và tiêu hao nguồn dự trữ đạn dược.

 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Cảnh đổ nát tại Ukraine sau khi hứng hơn 1.600 tên lửa, UAV Nga

Cảnh đổ nát tại Ukraine sau khi hứng hơn 1.600 tên lửa, UAV Nga
Ukraine hứng cuộc tập kích lớn nhất trong vòng hai ngày tính từ đầu xung đột, khiến ít nhất 27 người thiệt mạng, phần lớn ở Kiev.
35

Tổng thống Volodymyr Zelensky cho biết Nga đã phóng 1.567 máy bay không người lái (UAV) và 56 tên lửa các loại nhằm vào Ukraine trong ngày 13-14/5, đánh dấu cuộc tập kích đường không lớn nhất trong vòng hai ngày kể từ đầu chiến sự.
"Ukraine đã đối mặt với cuộc tấn công quy mô lớn và gần như không ngừng nghỉ kéo dài gần 48 giờ", ông cho hay.
Trong ảnh là lực lượng cứu hộ cứu nạn đang dọn dẹp đống đổ nát tại một tòa nhà bị hư hại nghiêm trọng ở thủ đô Kiev hôm 14/5.

Lực lượng cứu hộ đưa một phụ nữ bị thương ra khỏi ngôi nhà bị hư hại sau đòn tập kích của Nga.
Tổng thống Zelensky tuyên bố lực lượng phòng không Ukraine đã chặn được 94% UAV và 73% tên lửa của Nga. "Nga đã tích lũy UAV, tên lửa trong thời gian dài và tính toán để cuộc tấn công diễn ra theo quy mô lớn, gây khó khăn lớn nhất có thể cho lưới phòng không của chúng tôi", ông cho hay.
Giới chức Ukraine cho biết ít nhất 27 dân thường đã thiệt mạng trong hai ngày qua.



Các vụ nổ ở trên không và trên mặt đất tại Kiev trong cuộc tập kích của Nga hôm 14/5. Video: Reuters


Bộ tư lệnh không quân Ukraine hôm 14/5 thông báo Nga tập kích nước này bằng 3 tên lửa siêu vượt âm Kinzhal, 18 tên lửa đạn đạo Iskander-M và phòng không S-400 hoán cải để đánh đất, 35 tên lửa hành trình tầm xa Kh-101, cùng 675 máy bay không người lái (UAV) các loại.
"Các đơn vị phòng không đã bắn hạ và gây nhiễu 29 tên lửa hành trình Kh-101, 12 quả đạn Iskander-M và S-400, cùng 652 UAV. 15 tên lửa và 23 UAV đã đánh trúng 14 địa điểm, mảnh vỡ rơi xuống 18 vị trí", cơ quan này cho biết, ngầm thừa nhận không chặn được tên lửa Kinzhal và nhiều quả đạn Iskander-M, Kh-101 của Nga.
Quân đội Ukraine cũng không nêu cụ thể những mục tiêu bị tấn công.

Thị trưởng Kiev mô tả đây là "cuộc tấn công có quy mô lớn nhất" của Nga nhằm vào thành phố.
Lực lượng ứng phó khẩn cấp cho biết ít nhất 21 người, trong đó có ba trẻ em, đã thiệt mạng tại Kiev. 16 trường hợp được ghi nhận tại một tòa nhà chung cư cao 9 tầng bị trúng đòn, trong khi 10 người còn mất tích.
Hơn 1.500 nhân viên cứu hộ cứu nạn đã được triển khai trên khắp Ukraine để ứng phó với hậu quả sau cuộc tấn công, trong đó có 600 người ở Kiev.

AMK Mapping, tài khoản X chuyên theo dõi dữ liệu tình báo nguồn mở về chiến sự, nhận định mục tiêu của các quả Kinzhal là căn cứ không quân Starokostiantyniv ở tỉnh Khmelnytsky, miền tây Ukraine.
Đây là một trong những cơ sở trọng yếu của không quân Ukraine, nơi đóng quân của phi đội cường kích Su-24 mang tên lửa Storm Shadow/SCALP-EG, cũng là căn cứ chính của phi đội F-16 và Mirage 2000 do phương Tây viện trợ.
"Các địa điểm hứng đòn còn có kho hàng, trạm xăng, một tòa chung cư và nhiều vị trí khác ở Kiev, cùng nhà máy lọc dầu Kremenchuk ở tỉnh Poltava", tài khoản này cho hay.


Bộ Quốc phòng Nga sau đó thông báo đã tiến hành cuộc tập kích hiệp đồng quy mô lớn, nhằm vào tổ hợp công nghiệp quốc phòng, sân bay quân sự, hạ tầng nhiên liệu và giao thông phục vụ lợi ích của lực lượng vũ trang Ukraine.
Cơ quan này khẳng định chiến dịch là hành động đáp trả "những đòn tấn công của Ukraine nhằm vào mục tiêu dân sự tại Nga".

Tổng thống Zelensky thêm rằng ít nhất 28 người đã bị thương ở thành phố Kharkov, cùng hai người bị thương tại tỉnh Odessa.

Tổng thống Zelensky phủ nhận quan điểm của người đồng cấp Nga Vladimir Putin rằng xung đột sắp kết thúc.
"Đây chắc chắc không phải hành động của người tin rằng chiến sự đang đi đến hồi kết. Điều quan trọng là các đối tác không giữ im lặng trước cuộc tập kích này và quan trọng không kém là tiếp tục hỗ trợ để bảo vệ bầu trời của chúng tôi", ông nói.

Phòng không Ukraine chuẩn NATO nhưng bất lực toàn tập
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Ukraine để lọt toàn bộ tên lửa Iskander-M trong đòn tập kích của Nga

Ukraine để lọt toàn bộ tên lửa Iskander-M trong đòn tập kích của Nga
Ukraine tuyên bố bắn hạ 4 tên lửa và 503 UAV do Nga triển khai, nhưng không chặn được 14 quả Iskander-M và S-400 hoán cải.

Bộ tư lệnh không quân Ukraine hôm nay thông báo Nga tập kích nước này bằng 14 tên lửa đạn đạo Iskander-M và đạn phòng không S-400 hoán cải để đánh đất, 8 tên lửa hành trình Iskander-K, cùng 524 máy bay không người lái (UAV) tự sát và mồi bẫy.

"Các đơn vị phòng không đã bắn hạ và gây nhiễu 4 tên lửa hành trình Iskander-K và 503 UAV các loại. Những cuộc tập kích từ 18 tên lửa và 16 UAV đã được ghi nhận tại 34 địa điểm, mảnh vỡ từ máy bay bị hạ cũng rơi xuống 11 khu vực. Cuộc tấn công vẫn đang tiếp diễn và một số UAV vẫn ở trên không", cơ quan này cho hay.

Thông tin trên đồng nghĩa lực lượng Ukraine không chặn được mục tiêu nào trong số 14 tên lửa Iskander-M và S-400 mà Nga khai hỏa.




Khoảnh khắc được cho là tên lửa Iskander-M tập kích thành phố Dnipro trong video đăng ngày 18/5. Video: X/AMK Mapping
AMK Mapping, tài khoản X chuyên theo dõi dữ liệu tình báo nguồn mở về chiến sự, nhận định mục tiêu chính trong cuộc tập kích là các cơ sở công nghiệp quốc phòng ở thành phố Dnipro thuộc tỉnh Dnipropetrovsk, trong đó Nhà máy Chế tạo máy Phương Nam (Pivdenmash) đã bị hàng loạt tên lửa Iskander-M và Iskander-K nhắm tới.

Pivdenmash là nơi chuyên sản xuất tên lửa đẩy, tên lửa đạn đạo và nhiên liệu lỏng cho tên lửa của Ukraine, cũng là cơ sở hứng đòn tấn công của tên lửa đạn đạo mang đầu đạn siêu vượt âm Oreshnik hồi tháng 11/2024.

Quảng cáo


























"26 người đã bị thương. Đối phương đã tấn công 6 huyện tại vùng này bằng tên lửa, UAV, đạn pháo và bom", Oleksandr Ganzha, tỉnh trưởng Dnipropetrovsk, cho hay khi đề cập tới thiệt hại ở thành phố Dnipro.

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky nói rằng cuộc tấn công của Nga vào thành phố Dnipro và tỉnh Dnipropetrovsk kéo dài hơn 6 giờ. "Đòn tập kích tên lửa đã làm hư hại một khu chung cư và các hạ tầng dân sự khác cũng bị tấn công nặng nề. Đòn đánh còn nhắm tới các cơ sở năng lượng và tòa nhà dân sự trên khắp khu vực", ông viết trên mạng xã hội.

Bộ Quốc phòng Nga chưa lên tiếng về thông tin.

Một tòa nhà bị hư hại ở thành phố Dnipro sau đòn tập kích của Nga hôm 18/5. Ảnh: SES


Một tòa nhà bị hư hại ở thành phố Dnipro sau đòn tập kích của Nga hôm 18/5. Ảnh: SES

Nga và Ukraine thường xuyên nhắm mục tiêu lẫn nhau bằng tên lửa hoặc UAV kể từ đầu xung đột. Bộ Quốc phòng Nga hôm 17/5 thông báo lực lượng nước này đã bắn hạ 1.054 UAV tự sát, 8 bom dẫn đường, một tên lửa hành trình Flamingo và một quả đạn diệt hạm Neptune-MD của Ukraine trong vòng 24 giờ. Đây là cuộc tấn công lớn nhất bằng UAV của Ukraine trong xung đột.

Đại tá Yuri Ignat, thư ký báo chí Bộ tư lệnh không quân Ukraine, ngày 5/5 cho biết Nga đang liên tục gây áp lực bằng các đợt tập kích cả ngày lẫn đêm. Ông nhận định hoạt động này nhằm vắt kiệt lưới phòng không Ukraine, gây áp lực lên quân nhân và tiêu hao nguồn dự trữ đạn dược.

 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Báo Mỹ tiết lộ Washington phải “xả kho” tên lửa để cứu lá chắn Israel trước Iran
Huyền Chi

Huyền Chi
Hôm nay lúc undefined
Washington Post cho biết Mỹ đã sử dụng hơn 200 tên lửa THAAD cùng hàng trăm tên lửa SM-3, SM-6 để bảo vệ Israel trước các cuộc tập kích của Iran, trong khi Tehran vẫn giữ phần lớn năng lực quân sự.
Mỹ đã sử dụng hơn 200 tên lửa THAAD để bảo vệ Israel trước các đòn tấn công của Iran. Ảnh: Getty.
Mỹ đã sử dụng hơn 200 tên lửa THAAD để bảo vệ Israel trước các đòn tấn công của Iran. Ảnh: Getty.
Trong cuộc chiến kéo dài nhiều tháng với Iran, Mỹ được cho là đã phải gánh phần lớn nhiệm vụ phòng thủ tên lửa để bảo vệ Israel, trong khi Tel Aviv chủ động tiết kiệm kho đánh chặn chiến lược của mình.
Theo Washington Post dẫn lời các quan chức Mỹ giấu tên hôm 21/5, lực lượng Mỹ đã phóng hơn 200 tên lửa đánh chặn THAAD – tương đương khoảng một nửa tổng kho dự trữ loại vũ khí này của Washington.
Ngoài ra, quân đội Mỹ còn sử dụng hơn 100 tên lửa SM-3 và SM-6 để đối phó các đợt tập kích từ Iran.
Trong khi đó, Israel được cho là chỉ dùng khoảng 100 tên lửa Arrow và 90 tên lửa David’s Sling trong toàn bộ cuộc chiến. Một phần trong số này còn được sử dụng để đánh chặn các đợt phóng tên lửa ít hiện đại hơn từ Yemen và Lebanon.
“Mỹ đã phải gánh phần lớn nhiệm vụ phòng thủ tên lửa trong khi Israel bảo toàn kho đánh chặn của mình”, bà Kelly Grieco – chuyên gia cấp cao tại tổ chức Stimson Center – nhận định với Washington Post.
Theo bài báo, điều này cho thấy một “mối quan hệ mất cân đối” trong cách hai đồng minh chia sẻ gánh nặng quân sự.

Tuy nhiên, cả Lầu Năm Góc lẫn chính phủ Israel đều bác bỏ quan điểm cho rằng Washington đang bị “rút cạn” nguồn lực để bảo vệ Tel Aviv.
Giới chức Mỹ hiện tuyên bố tổng chi phí trực tiếp cho cuộc chiến với Iran ở mức dưới 30 tỷ USD. Nhưng nhiều chuyên gia hoài nghi con số thực tế có thể cao hơn rất nhiều nếu tính cả chi phí bổ sung kho tên lửa, thiệt hại khí tài và tác động dài hạn lên nền kinh tế Mỹ.
Một số nhà phân tích thậm chí cho rằng tổng thiệt hại kinh tế cuối cùng có thể vượt 1.000 tỷ USD.
Trong lúc kho tên lửa đánh chặn của Mỹ suy giảm nhanh chóng và tốc độ sản xuất không theo kịp nhu cầu chiến trường, Iran được cho là vẫn bảo toàn phần lớn năng lực tấn công.
Các báo cáo trước đó từ truyền thông Mỹ cho biết Tehran vẫn giữ được khoảng 70% số bệ phóng cơ động và phần lớn kho tên lửa đạn đạo, đồng thời khôi phục khả năng tiếp cận tới 90% các cơ sở quân sự ngầm từng bị Mỹ và Israel tập kích.
Dù Tổng thống Donald Trump liên tục đe dọa nối lại các cuộc không kích nếu Iran không chấp nhận điều kiện hòa bình của Washington, nhiều quan sát viên cho rằng việc Nhà Trắng nhiều lần gia hạn lệnh ngừng bắn mong manh từ tháng 4 cho thấy ông Trump đang tìm cách rút khỏi một cuộc chiến ngày càng tốn kém và gây tranh cãi trong nước.
Trong khi đó, Israel được cho là đang gây sức ép buộc Washington “kết thúc công việc” khi Iran vẫn còn suy yếu.

Về phía Tehran, giới chức Iran xác nhận đang xem xét các đề xuất mới nhất từ Mỹ.
Tuy nhiên, Tổng thống Masoud Pezeshkian cảnh báo rằng việc ép Iran đầu hàng bằng sức ép quân sự chỉ là “ảo tưởng”.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baghaei tuyên bố đàm phán chỉ có thể thành công nếu Mỹ chấm dứt hành động mà Tehran gọi là “cướp biển” nhằm vào tàu Iran, đồng thời giải phóng các khoản tiền bị phong tỏa.
Ông Baghaei cũng nhấn mạnh Israel phải chấm dứt chiến dịch quân sự tại Lebanon nếu muốn tiến trình hòa bình đạt kết quả.
 

baicx7

Xe điện
Biển số
OF-781051
Ngày cấp bằng
18/6/21
Số km
2,023
Động cơ
70,844 Mã lực
Tuổi
126
Hệ thống tên lửa S-125 của Cuba có đủ sức chống lại các cuộc tấn công đường không của Mỹ?
Huyền Chi

Huyền Chi
Hôm qua, undefined
Cuba triển khai hệ thống phòng không S-125M/M1 do Liên Xô chế tạo trong bối cảnh căng thẳng với Mỹ leo thang. Havana được cho là đang bí mật nâng cấp lá chắn phòng không.
Ống phóng từ hệ thống phòng không S-125. Ảnh: MW.
Ống phóng từ hệ thống phòng không S-125. Ảnh: MW.
Lực lượng vũ trang Cuba đã triển khai các hệ thống tên lửa phòng không tầm trung S-125M/M1 do Liên Xô cung cấp để tham gia các cuộc diễn tập phòng không, trong bối cảnh quốc gia Caribe này đối mặt nguy cơ ngày càng rõ rệt về một cuộc tấn công do Mỹ dẫn đầu.
Kể từ đầu năm nay, nhiều quan chức trong chính quyền Tổng thống Donald Trump đã liên tục phát đi tín hiệu về khả năng sử dụng biện pháp quân sự nhằm vào Cuba. Việc Washington ngày 20/5 truy tố cựu lãnh đạo Cuba Raul Castro cùng một số nhân vật cấp cao khác được xem là bước leo thang đáng kể, có thể tạo tiền đề pháp lý và chính trị cho các hành động quân sự sau này.
Trong mạng lưới phòng không của Cuba, S-125 được coi là thành phần quan trọng nhất. Các tiêm kích MiG-23 từng được Havana tiếp nhận trong thời kỳ đỉnh cao Chiến tranh Lạnh hiện đã lạc hậu và bị loại biên phần lớn, trong khi số chiến đấu cơ còn lại chỉ sở hữu năng lực tác chiến rất hạn chế trước các cuộc đối đầu cường độ cao hiện đại.
he-thong-ten-lua-s-125-cua-cuba-co-du-suc-chong-lai-cac-cuoc-tan-cong-duong-khong-cua-my-2.jpg
Máy bay chiến đấu MiG-23 của Không quân Cuba - xương sống một thời của hệ thống phòng không Cuba. Ảnh: MW.
Năng lực của S-125 vì vậy có ý nghĩa đặc biệt với an ninh Cuba. Dù hệ thống này từng được sử dụng rộng rãi trên thế giới, Cuba hiện gần như là quốc gia duy nhất vẫn dựa nặng vào nó như “xương sống” của mạng lưới phòng không quốc gia.
S-125 được phát triển vào cuối thập niên 1950 nhằm tạo nên mạng lưới phòng không nhiều tầng của Liên Xô để đối phó với các hình thức tấn công ngày càng tinh vi từ NATO. Hệ thống được thiết kế như một lớp bổ sung cho tổ hợp S-75 vốn nổi tiếng nhưng gặp khó khăn khi đánh chặn mục tiêu ở độ cao thấp và trung bình.
Được phát triển bởi Cục thiết kế KB-1 dưới sự chỉ đạo của kỹ sư Aleksandr Raspletin, S-125 chính thức đưa vào biên chế năm 1961 và nhanh chóng trở thành một trong những hệ thống phòng không Liên Xô được xuất khẩu nhiều nhất thời Chiến tranh Lạnh.
he-thong-ten-lua-s-125-cua-cuba-co-du-suc-chong-lai-cac-cuoc-tan-cong-duong-khong-cua-my-3.jpg
Hệ thống phóng tên lửa và radar từ hệ thống S-125. Ảnh: MW.

S-125 lần đầu được thử lửa trong thực chiến vào năm 1973 khi đối đầu lực lượng Israel trong cuộc chiến Yom Kippur. Dù bị lu mờ phần nào bởi tổ hợp 2K12 Kub hiện đại hơn, hệ thống vẫn được đánh giá hoạt động hiệu quả.
Khác với S-75 cồng kềnh và ít cơ động, S-125 sử dụng tên lửa nhiên liệu rắn hai tầng nhỏ gọn hơn cùng cấu trúc triển khai linh hoạt hơn. Các biến thể hiện đại sử dụng tên lửa 5V27 với tầng đẩy tách rời và tầng hành trình có khả năng cơ động cao.
Thiết kế này cho phép tên lửa đánh chặn mục tiêu bay ở độ cao cực thấp, đôi khi chỉ khoảng 100 mét, đồng thời vẫn đủ linh hoạt để truy đuổi các chiến đấu cơ thực hiện cơ động né tránh.
he-thong-ten-lua-s-125-cua-cuba-co-du-suc-chong-lai-cac-cuoc-tan-cong-duong-khong-cua-my-4.jpg
Xác máy bay chiến đấu tàng hình F-117 của Không quân Mỹ bị hệ thống S-125 của Nam Tư phá hủy năm 1999. Ảnh: MW.
Các biến thể đầu tiên có tầm bắn khoảng 15 km, trong khi các phiên bản S-125M và S-125M1 hiện được Cuba vận hành đạt tầm bắn tới 35 km. Chúng có thể đánh chặn mục tiêu ở độ cao tối đa khoảng 15.000 mét.
Ngoài việc tăng tầm bắn, các phiên bản nâng cấp còn sở hữu radar cải tiến, khả năng chống tác chiến điện tử tốt hơn, đầu đạn lớn hơn và hiệu suất động học vượt trội hơn.
Tên lửa sử dụng ngòi nổ cận đích kết hợp đầu đạn phân mảnh nặng khoảng 60-70 kg, cho phép tiêu diệt mục tiêu bằng “đám mây” mảnh văng dày đặc thay vì phải va chạm trực tiếp.
S-125M1 cũng rút ngắn thời gian phản ứng và cải thiện khả năng bắt bám mục tiêu, giúp kíp chiến đấu phản ứng hiệu quả hơn trước các máy bay cường kích bay thấp bất ngờ xuất hiện phía sau địa hình che khuất.

he-thong-ten-lua-s-125-cua-cuba-co-du-suc-chong-lai-cac-cuoc-tan-cong-duong-khong-cua-my-5.png
Hệ thống phóng thuộc hệ thống S-125. Ảnh: MW.
Tuy nhiên, ngay cả khi được đưa vào biên chế trong thập niên 1970, các biến thể nâng cấp này cũng không còn được xem là tối tân. Hiện nay, dù chưa hoàn toàn lỗi thời, hiệu quả chiến đấu của chúng vẫn bị đặt nhiều dấu hỏi.
Sau Chiến tranh Lạnh, Nga và Belarus đã phát triển nhiều gói nâng cấp cho S-125 như Pechora-2M và Pechora-2TM. Các gói này thay thế thiết bị điện tử analog bằng công nghệ số, nâng cấp khả năng xử lý radar và lắp bệ phóng lên khung gầm xe tải cơ động nhằm tăng khả năng sống sót.
Các biến thể hiện đại hóa thường tích hợp định vị GPS, kính ngắm ảnh nhiệt, khả năng tự động theo dõi mục tiêu và kết nối với các mạng lưới chỉ huy – kiểm soát hiện đại.
Lực lượng Cuba được cho là đã cải thiện khả năng cơ động của hệ thống bằng cách lắp một số thành phần lên khung gầm xe tăng. Tuy nhiên, mức độ hiện đại hóa tổng thể của mạng lưới phòng không nước này hiện chưa được công bố rõ ràng.
Năm 2025, có thông tin cho rằng Cuba đã khởi động chương trình nâng cấp nội địa mang tên Pechora-2BM, bao gồm đại tu toàn bộ điện tử, cải thiện radar dẫn bắn, tăng khả năng theo dõi mục tiêu và kéo dài tuổi thọ tên lửa.
Dù vậy, hiệu quả thực tế của gói nâng cấp này cũng như quy mô triển khai vẫn chưa được xác nhận.
Quan hệ quốc phòng chặt chẽ giữa Cuba và Triều Tiên – quốc gia cũng vận hành S-125 và đã phát triển nhiều hệ thống phòng không hiện đại trong thế kỷ 21 – làm dấy lên đồn đoán rằng Bình Nhưỡng có thể đã hỗ trợ Havana trong quá trình nâng cấp các tổ hợp này.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top