• [Thông báo] Diễn đàn tạm thời chuyển tên miền từ OTOFUN.NET sang tên miền OTOFUN.NET.VN.

[Funland] Thế là em đã rời Hà Nội, về Hội An được 10 năm rồi đấy CCCM ạ

Colexanh

Xe tăng
Biển số
OF-857724
Ngày cấp bằng
21/4/24
Số km
1,732
Động cơ
42,720 Mã lực
Tuổi
39
Mới hiểu đến Qinnan quốc thì hơn cụ Tuân thôi, phải hiểu cả Thuận Thành trấn mới đủ biển Nam Trung bộ :D
Đùa tí chứ biển Phan Thiết, Phú Hài lịch sử của nó cũng ra gì đấy
 

heo-map

Xe điện
Biển số
OF-150172
Ngày cấp bằng
23/7/12
Số km
2,639
Động cơ
399,459 Mã lực
Nơi ở
Cầu Giấy - Hà Nội
Website
www.hoteljob.vn

heo-map

Xe điện
Biển số
OF-150172
Ngày cấp bằng
23/7/12
Số km
2,639
Động cơ
399,459 Mã lực
Nơi ở
Cầu Giấy - Hà Nội
Website
www.hoteljob.vn
Ở làng em, tây ta, Hà Nội hay bản địa hòa nhập làm 1 rồi ợ

67.jpg
 

Timestay

Xe tăng
Biển số
OF-845615
Ngày cấp bằng
25/12/23
Số km
1,613
Động cơ
74,006 Mã lực
(Bài này em viết theo đề nghị của tạp chí Nhà Quản trị/ The Leader nhân 10 năm về phố Hội với chủ đề "Cuộc sống phong lưu mới")

Một định nghĩa khác về sự phong lưu
Mười năm trước, tôi rời Hà Nội vào một ngày hè oi ả, mang theo chút kiêu kỳ cố hữu của người đất Bắc và sự mệt mỏi trước nhịp sống ngày càng gấp gáp. Cả gia đình khi ấy chỉ định ghé Hội An để “sống thử”. Nhưng mảnh đất này đã níu chân tôi bằng một sợi dây vô hình. Để rồi hôm nay, khi ngồi trong căn nhà sát biển, tôi chợt nhận ra mình đã thuộc về nơi này tròn một thập kỷ.
Tôi trưởng thành và kinh doanh trong lĩnh vực khách sạn - du lịch, rồi mở rộng sang thương mại điện tử với một website việc làm cho ngành. Bởi vậy, tiêu chí chọn nơi ở của tôi khi ấy khá thực tế: vừa sống thoải mái, vừa có thể làm homestay, đặt văn phòng công ty, lại vẫn có dư địa tăng giá bất động sản.

Tôi từng lo ngại trở ngại lớn nhất của cuộc “xê dịch” này chính là mẹ tôi, người phụ nữ ngoại thành Hà Nội, đã gần 80 tuổi, mang trong mình đủ thứ bệnh mãn tính và một nếp nghĩ khá bảo thủ. Nhưng hóa ra, bà lại là người ủng hộ mạnh mẽ nhất. “Trên đất nước mình, nơi nào sống hợp, thấy nhẹ người hơn thì đến thôi con!” mẹ nói, nhẹ như một làn gió.

Tôi không chọn phố cổ chật chội, cũng không về làng An Bàng với những con ngõ xương cá nhỏ hẹp. Tôi chọn làng chài tái định cư ven biển Tân Thành. Nơi mỗi sáng thức giấc là tiếng sóng vỗ bờ, là mùi mặn mòi của đại dương, nhưng hạ tầng vẫn đủ đầy, đồng bộ.

Ngôi nhà tôi ở không lớn, không phô trương, nhưng “phong lưu” theo cách rất riêng, một sự pha trộn giữa Hà Nội và Hội An: hàng rào hững hờ nửa kín nửa hở, khoảng sân đầy nắng với giàn hoa giấy rực rỡ, ban công nhìn thẳng ra Cù Lao Chàm và gian bếp luôn mở cửa để gió biển ùa vào.

Ở đây, sự phong lưu không được đo bằng mét vuông đất hay những con số trong tài khoản, mà bằng sự thong dong. Tôi có thể nhâm nhi ly cà phê phin lúc bình minh, nhìn ghe cá trở về, thay vì nhích từng mét xe giữa khói bụi đường vành đai Hà Nội.
Vẫn làm việc, vẫn có nguồn thu ổn định, nhưng tôi không còn bị “đóng khung” trong những bộ trang phục công sở cứng nhắc. Tôi mặc thứ mình thấy dễ chịu, gặp những người đồng điệu, làm việc theo nhịp sống của chính mình. Mười năm ở làng chài dạy tôi hiểu rằng: giàu có thực sự là làm chủ được thời gian; hạnh phúc là được làm điều mình thích và yêu điều mình đang làm. Và trên tất cả, là sức khỏe.
Từ ngày chuyển vào Hội An, những bệnh viêm đường hô hấp, thấp khớp của cả nhà dần biến mất. Mẹ tôi hay cười bảo: “Chắc mẹ sống thêm được mười năm qua là nhờ chuyển vào Hội An đấy nhỉ?”

screenshot_1780892768.png


Từ người lạ thành “người làng”
Những ngày đầu, tôi vẫn giữ khoảng cách, mang theo sự khách sáo quen thuộc của người Hà Nội. Nhưng Hội An, đúng như cái tên “phố Hội”, không cho phép ai đứng ngoài quá lâu.

Tôi dần mở lòng, tham gia vào các hoạt động cộng đồng. Làng chài Tân Thành là nơi những người “ngụ cư” từ khắp nơi về đây sống hài hòa cùng dân bản địa. Khi đại dịch Covid-19 ập đến, không khí u ám bao trùm, chúng tôi tự hỏi: phải làm gì để giữ sinh khí cho làng? Một nhóm doanh nhân ngồi lại với nhau và “Chợ phiên làng chài Tân Thành” ra đời. Tôi được giao “trọng trách” trưởng chợ.

Giữa năm 2020, với sự ủng hộ của chính quyền Hội An, Hiệp hội Du lịch tỉnh Quảng Nam và sự đồng lòng của người dân, chợ phiên mở ra như một “hiện tượng dị thường” giữa mùa dịch. Trên con đường ven biển, những gian hàng đồ cũ, đồ thủ công, sản phẩm nhà làm hòa cùng các hoạt động văn hóa đường phố. Tiếng lành đồn xa, chợ phiên trở thành điểm hẹn cộng đồng thú vị, nơi gặp gỡ của người dân phố Hội và bạn bè từ Âu, Úc, Hà Nội, Sài Gòn.

Tôi nhận ra, muốn sống phong lưu ở đây, không thể chỉ là một vị khách đứng nhìn, mà phải trở thành một phần của cộng đồng.

Giờ đây, niềm vui của tôi là hỗ trợ các cộng đồng miền núi, vùng sâu vùng xa của Quảng Nam (cũ) làm du lịch bền vững.

Khi bạn trao đi sự tử tế, mảnh đất này sẽ trả lại cho bạn sự bình yên. Sự phong lưu lúc này không còn nằm ở vật chất, mà ở những kết nối ấm áp giữa người với người, thứ đôi khi rất hiếm ở các đô thị lớn.

Hạnh phúc hơn khi những đóng góp ấy được ghi nhận: Làng chài Tân Thành đạt Giải thưởng Du lịch cộng đồng ASEAN, được công nhận OCOP 4 sao; cả làng và cá nhân tôi đều nhận bằng khen của tỉnh Quảng Nam.

Ở Hà Nội, người ta hối hả từng phút để tiến lên. Ở Hội An, người ta nhường nhau để cùng sống chậm lại. Tôi yêu cái nhịp sống ấy, chậm đến từng hơi thở. Là những buổi chiều đạp xe qua cánh đồng lúa thơm mùi đòng đòng, là đứng lặng nhìn hoàng hôn buông xuống dòng Cổ Cò, là dừng lại trò chuyện với một bác nông dân về mùa màng.

Tôi yêu những mái nhà rêu phong trầm mặc suốt mùa mưa, học cách chấp nhận những ngày rằm, mồng một quán xá đóng cửa, học cách bình thản trước mùa bão lũ. Bão biển cấp mấy cũng không còn làm tôi hoảng sợ.

Mười năm, một góc đời người. Tôi thấy mình trẻ lại trong tâm hồn, nhưng sâu sắc hơn trong suy nghĩ. Vẫn là người Hà Nội tuổi ngũ tuần, yêu hoa, trọng chữ, chuộng sự tinh tế, nhưng những góc cạnh đã được sóng biển và sự chân chất của con người xứ Quảng mài giũa cho mềm mại, bao dung hơn. Hội An không chỉ cho tôi một nơi để ở, mà cho tôi một phong cách sống: phong lưu giữa giản đơn, sang trọng trong tĩnh lặng. Và nếu ai hỏi tôi có hối hận khi rời Hà Nội không, tôi sẽ nhìn ra biển xanh, nơi nắng đang nhảy múa trên những con sóng, rồi nói khẽ: “Tôi đang sống những ngày rất đẹp của đời mình”.
Heo-map

Ngôi nhà 3 trong 1 của em

z5254678810238_f89f2b33e1c20030e15693102f78d29e.jpg


F0A786C07CB26F42A1BB7ABD844F33D7.jpg


pool.JPG


Cá về làng
screenshot_1780892789.png


Các cụ ngâm cát chữa bệnh xương khớp
sand treatment 1.jpg


Chợ phiên Làng Chài Tân Thành chỗ em

z3949168569718_db770cfe219444c57e3ded6c41e0c532.jpg


66.1.jpg


63.jpg


chợ phiên.JPG


z7913039602365_bbf4d7483031f280e162d9acc1fe2955.jpg


z7913039608699_c637a6ec53aca578e8ca499918ffd327.jpg


Không khoảng cách giữa người "ngụ cư" và dân bản địa
5C726895-D159-4D3E-BFC4-F35E78970573.jpg


Biển sớm mai
IMG_4015.jpeg


bãi biển 9.jpg


Trân trọng những ghi nhận:
322130606_559935502654450_938868538899046028_n.jpg


z4315339445725_5b0db03e77ae4bc42672298f0a79e566.jpg


z3949152968260_7c096370a11e26e9144b9a09749e513b.jpg


190739756_4410399222305664_8204024439604597161_n.jpg


Góc Hà Nội tại Hội An của em
154792169_4103824696296453_1003361412225614694_n.jpeg


153977449_4105569089455347_1918516203783904162_n.jpeg


z7913395379926_646ecb5ee41ee17eb30daaa0be19b20a.jpg


Đêm giao thừa tại Hội An
z7913394814753_a34efa6ed18743bf400af5cea2099411.jpg


Link bài viết


Hợp vs các cụ hết date, súng ống xịt rồi, sống như sư sãi thôi. Chứ các cụ còn hừng hực thích gái 18-20 thì chui vào đó khác j đi tò. :))

Em đi vài hôm chán lè lưỡi.
 

BDS68

Xe lừa
Người OF
Biển số
OF-7171
Ngày cấp bằng
17/7/07
Số km
36,770
Động cơ
9,723,404 Mã lực
(Bài này em viết theo đề nghị của tạp chí Nhà Quản trị/ The Leader nhân 10 năm về phố Hội với chủ đề "Cuộc sống phong lưu mới")

Một định nghĩa khác về sự phong lưu
Mười năm trước, tôi rời Hà Nội vào một ngày hè oi ả, mang theo chút kiêu kỳ cố hữu của người đất Bắc và sự mệt mỏi trước nhịp sống ngày càng gấp gáp. Cả gia đình khi ấy chỉ định ghé Hội An để “sống thử”. Nhưng mảnh đất này đã níu chân tôi bằng một sợi dây vô hình. Để rồi hôm nay, khi ngồi trong căn nhà sát biển, tôi chợt nhận ra mình đã thuộc về nơi này tròn một thập kỷ.
Tôi trưởng thành và kinh doanh trong lĩnh vực khách sạn - du lịch, rồi mở rộng sang thương mại điện tử với một website việc làm cho ngành. Bởi vậy, tiêu chí chọn nơi ở của tôi khi ấy khá thực tế: vừa sống thoải mái, vừa có thể làm homestay, đặt văn phòng công ty, lại vẫn có dư địa tăng giá bất động sản.

Tôi từng lo ngại trở ngại lớn nhất của cuộc “xê dịch” này chính là mẹ tôi, người phụ nữ ngoại thành Hà Nội, đã gần 80 tuổi, mang trong mình đủ thứ bệnh mãn tính và một nếp nghĩ khá bảo thủ. Nhưng hóa ra, bà lại là người ủng hộ mạnh mẽ nhất. “Trên đất nước mình, nơi nào sống hợp, thấy nhẹ người hơn thì đến thôi con!” mẹ nói, nhẹ như một làn gió.

Tôi không chọn phố cổ chật chội, cũng không về làng An Bàng với những con ngõ xương cá nhỏ hẹp. Tôi chọn làng chài tái định cư ven biển Tân Thành. Nơi mỗi sáng thức giấc là tiếng sóng vỗ bờ, là mùi mặn mòi của đại dương, nhưng hạ tầng vẫn đủ đầy, đồng bộ.

Ngôi nhà tôi ở không lớn, không phô trương, nhưng “phong lưu” theo cách rất riêng, một sự pha trộn giữa Hà Nội và Hội An: hàng rào hững hờ nửa kín nửa hở, khoảng sân đầy nắng với giàn hoa giấy rực rỡ, ban công nhìn thẳng ra Cù Lao Chàm và gian bếp luôn mở cửa để gió biển ùa vào.

Ở đây, sự phong lưu không được đo bằng mét vuông đất hay những con số trong tài khoản, mà bằng sự thong dong. Tôi có thể nhâm nhi ly cà phê phin lúc bình minh, nhìn ghe cá trở về, thay vì nhích từng mét xe giữa khói bụi đường vành đai Hà Nội.
Vẫn làm việc, vẫn có nguồn thu ổn định, nhưng tôi không còn bị “đóng khung” trong những bộ trang phục công sở cứng nhắc. Tôi mặc thứ mình thấy dễ chịu, gặp những người đồng điệu, làm việc theo nhịp sống của chính mình. Mười năm ở làng chài dạy tôi hiểu rằng: giàu có thực sự là làm chủ được thời gian; hạnh phúc là được làm điều mình thích và yêu điều mình đang làm. Và trên tất cả, là sức khỏe.
Từ ngày chuyển vào Hội An, những bệnh viêm đường hô hấp, thấp khớp của cả nhà dần biến mất. Mẹ tôi hay cười bảo: “Chắc mẹ sống thêm được mười năm qua là nhờ chuyển vào Hội An đấy nhỉ?”

screenshot_1780892768.png


Từ người lạ thành “người làng”
Những ngày đầu, tôi vẫn giữ khoảng cách, mang theo sự khách sáo quen thuộc của người Hà Nội. Nhưng Hội An, đúng như cái tên “phố Hội”, không cho phép ai đứng ngoài quá lâu.

Tôi dần mở lòng, tham gia vào các hoạt động cộng đồng. Làng chài Tân Thành là nơi những người “ngụ cư” từ khắp nơi về đây sống hài hòa cùng dân bản địa. Khi đại dịch Covid-19 ập đến, không khí u ám bao trùm, chúng tôi tự hỏi: phải làm gì để giữ sinh khí cho làng? Một nhóm doanh nhân ngồi lại với nhau và “Chợ phiên làng chài Tân Thành” ra đời. Tôi được giao “trọng trách” trưởng chợ.

Giữa năm 2020, với sự ủng hộ của chính quyền Hội An, Hiệp hội Du lịch tỉnh Quảng Nam và sự đồng lòng của người dân, chợ phiên mở ra như một “hiện tượng dị thường” giữa mùa dịch. Trên con đường ven biển, những gian hàng đồ cũ, đồ thủ công, sản phẩm nhà làm hòa cùng các hoạt động văn hóa đường phố. Tiếng lành đồn xa, chợ phiên trở thành điểm hẹn cộng đồng thú vị, nơi gặp gỡ của người dân phố Hội và bạn bè từ Âu, Úc, Hà Nội, Sài Gòn.

Tôi nhận ra, muốn sống phong lưu ở đây, không thể chỉ là một vị khách đứng nhìn, mà phải trở thành một phần của cộng đồng.

Giờ đây, niềm vui của tôi là hỗ trợ các cộng đồng miền núi, vùng sâu vùng xa của Quảng Nam (cũ) làm du lịch bền vững.

Khi bạn trao đi sự tử tế, mảnh đất này sẽ trả lại cho bạn sự bình yên. Sự phong lưu lúc này không còn nằm ở vật chất, mà ở những kết nối ấm áp giữa người với người, thứ đôi khi rất hiếm ở các đô thị lớn.

Hạnh phúc hơn khi những đóng góp ấy được ghi nhận: Làng chài Tân Thành đạt Giải thưởng Du lịch cộng đồng ASEAN, được công nhận OCOP 4 sao; cả làng và cá nhân tôi đều nhận bằng khen của tỉnh Quảng Nam.

Ở Hà Nội, người ta hối hả từng phút để tiến lên. Ở Hội An, người ta nhường nhau để cùng sống chậm lại. Tôi yêu cái nhịp sống ấy, chậm đến từng hơi thở. Là những buổi chiều đạp xe qua cánh đồng lúa thơm mùi đòng đòng, là đứng lặng nhìn hoàng hôn buông xuống dòng Cổ Cò, là dừng lại trò chuyện với một bác nông dân về mùa màng.

Tôi yêu những mái nhà rêu phong trầm mặc suốt mùa mưa, học cách chấp nhận những ngày rằm, mồng một quán xá đóng cửa, học cách bình thản trước mùa bão lũ. Bão biển cấp mấy cũng không còn làm tôi hoảng sợ.

Mười năm, một góc đời người. Tôi thấy mình trẻ lại trong tâm hồn, nhưng sâu sắc hơn trong suy nghĩ. Vẫn là người Hà Nội tuổi ngũ tuần, yêu hoa, trọng chữ, chuộng sự tinh tế, nhưng những góc cạnh đã được sóng biển và sự chân chất của con người xứ Quảng mài giũa cho mềm mại, bao dung hơn. Hội An không chỉ cho tôi một nơi để ở, mà cho tôi một phong cách sống: phong lưu giữa giản đơn, sang trọng trong tĩnh lặng. Và nếu ai hỏi tôi có hối hận khi rời Hà Nội không, tôi sẽ nhìn ra biển xanh, nơi nắng đang nhảy múa trên những con sóng, rồi nói khẽ: “Tôi đang sống những ngày rất đẹp của đời mình”.
Heo-map

Ngôi nhà 3 trong 1 của em

z5254678810238_f89f2b33e1c20030e15693102f78d29e.jpg


F0A786C07CB26F42A1BB7ABD844F33D7.jpg


pool.JPG


Cá về làng
screenshot_1780892789.png


Các cụ ngâm cát chữa bệnh xương khớp
sand treatment 1.jpg


Chợ phiên Làng Chài Tân Thành chỗ em

z3949168569718_db770cfe219444c57e3ded6c41e0c532.jpg


66.1.jpg


63.jpg


chợ phiên.JPG


z7913039602365_bbf4d7483031f280e162d9acc1fe2955.jpg


z7913039608699_c637a6ec53aca578e8ca499918ffd327.jpg


Không khoảng cách giữa người "ngụ cư" và dân bản địa
5C726895-D159-4D3E-BFC4-F35E78970573.jpg


Biển sớm mai
IMG_4015.jpeg


bãi biển 9.jpg


Trân trọng những ghi nhận:
322130606_559935502654450_938868538899046028_n.jpg


z4315339445725_5b0db03e77ae4bc42672298f0a79e566.jpg


z3949152968260_7c096370a11e26e9144b9a09749e513b.jpg


190739756_4410399222305664_8204024439604597161_n.jpg


Góc Hà Nội tại Hội An của em
154792169_4103824696296453_1003361412225614694_n.jpeg


153977449_4105569089455347_1918516203783904162_n.jpeg


z7913395379926_646ecb5ee41ee17eb30daaa0be19b20a.jpg


Đêm giao thừa tại Hội An
z7913394814753_a34efa6ed18743bf400af5cea2099411.jpg


Link bài viết


Nay em mới đọc bài này, thật khâm phục cụ ~o)
 

Bose1983

Xe máy
Biển số
OF-707089
Ngày cấp bằng
9/11/19
Số km
81
Động cơ
91,109 Mã lực
Tuổi
42
Năm nay em đang định làm chuyến An Bàng xong ra hội An chơi
 

heo-map

Xe điện
Biển số
OF-150172
Ngày cấp bằng
23/7/12
Số km
2,639
Động cơ
399,459 Mã lực
Nơi ở
Cầu Giấy - Hà Nội
Website
www.hoteljob.vn
An Bàng là Hội An luôn mà cụ. Cách phố cổ 3km về phía đông nhưng lại thuộc phường Hội An Tây, kkk
 

Colexanh

Xe tăng
Biển số
OF-857724
Ngày cấp bằng
21/4/24
Số km
1,732
Động cơ
42,720 Mã lực
Tuổi
39
Nhân chủ đề em muốn post lại 1 bài viết nhanh về việc Chuyển ra biển, nói chung chất lượng bài chưa được như ý lắm nhưng cũng muốn chia sẻ, ít ra về tinh thần của em.

"Rời đô thị lớn về biển – 2025
Chắc hẳn bạn đã từng mê mẩn những ngôi nhà sơn nhiều sắc màu bình yên trong bức ảnh giới thiệu về bờ biển Baltic bắc Âu trên các tạp chí hoặc trang web khi lướt qua màn hình. Hoặc mảng tường trắng tinh khôi, khung cửa xanh hòa trong màu ngói nâu hồng Địa Trung Hải đặc trưng, tương phản với màu nước biển lam ngọc thần tiên tại Croatia, Italia hay Hy Lạp. Ngoài ra, như cá nhân tôi, còn thấy những cấu trúc xây đá thô ráp tự nhiên, mạch vữa sần thách thức giông bão có một độ slay khó tả, khi nó tọa lạc bên ghềnh cao, vút một tầm mắt bên bờ biển xanh thẫm cùng bãi cát mịn màng trải dài vô tận.
Đó là nói chuyện “ở bển”, chuyện của các nước phát triển, còn quay lại với “Làm nhà bên biển” ở Việt Nam (tất nhiên là phải trong một góc nhìn của người yêu biển không ít thì nhiều), thì một số thuận lợi và thách thức cần được phân tích trong một chu kỳ kinh tế mới, trong một “hệ văn hóa và tư tưởng” giao thoa mới cũ, Đông – Tây, cụ thể như sau:
Một số lợi thế tổng thể:
Yếu tố tự nhiên
Việt Nam, như đã biết là một quốc gia có bờ biển khá dài và mang nhiều nét đẹp tự nhiên, bao gồm cả cát, đá, màu nước biển, cây…. thuộc vào hạng top trên thế giới và trong khu vực nói chung.
Một lợi thế vô cùng lớn nữa của biển Việt Nam được cấu thành do bờ biển quốc gia trải dài trên nhiều vĩ độ, bao gồm cả các khí hậu nhiệt đới, cận nhiệt đới và gần như ôn đới. Yếu tố địa hình cũng dẫn tới sự khác biệt, như gió Lào tại Bắc Trung bộ, khí hậu “tiểu sa mạc” khô nóng tại khu vực Nam Trung bộ. Có khu vực bán sơn địa độ dốc lớn, có khu vực đồng bằng biển rộng phì nhiêu bên các bờ sông, nhiều nơi có các cánh cung núi đồi tiếp giáp sát bờ biển tạo lên các vịnh kẹp giữa khe núi. Cùng với sự ổn định của nền địa chất để có thể coi như loại bỏ các tác nhân nguy hiểm cấp độ cao như sóng thần, động đất một cách tối đa.
Mặt khác, do nước ta có đặc thù bề ngang hẹp, nên hầu hết vệt đường cao tốc, quốc lộ, đường ven biển, hoặc các phương thức dịch chuyển chính dự tính trong tương lai, đều là trục lưu thông Bắc Nam và gần với bờ biển, điều này vô cùng thuận lợi với việc di chuyển từ bất cứ vị trí nào tới sát bờ biển.
Yếu tố con người
Do lịch sử quần tụ tại khu vực hạ lưu các cửa sông lớn chảy ra biển từ phía Tây sang phía Đông, nên việc phân bố dân cư khá dày đặc sát bờ biển, cửa biển. Hình thành lên các khu vực trọng điểm giao thương (và ngoại thương) cùng các làng nghề có truyền thống nhiều trăm năm trong một không gian văn hóa “con người biển” một cách đậm đặc.
Một yếu tố cần nói tới là tính giao thoa và tính bản địa đặc thù gồm nhiều tôn giáo, nhiều dân tộc, đa dạng hình thái tổ chức quản lý của các vùng đất (biển) do lịch sử để lại, đã làm nên nhiều nét khác biệt trong từng vùng, khu vực trong trải nghiệm văn hóa vùng biển.
Các yếu điểm tổng thể:
Yếu tố con người
Người Việt Nam hầu hết không có tư duy mạo hiểm, di cư xa khỏi vùng đất vốn gắn bó của mình. Văn hóa làng xã nhất là phía Bắc đất nước (theo nghĩa cô đặc, quần tụ) vô cùng dày, chắc để đóng khung suy nghĩ quan điểm khi manh nha dịch chuyển nơi sinh sống. Trong khi đó, có thể thấy, vì miền Bắc không được ưu ái những bờ biển như ở miền Trung và Nam Trung bộ, nên xu hướng người miền Bắc di chuyển xuống phía dưới để tận hưởng cuộc sống và văn hóa biển là phổ biến hơn hẳn theo chiều ngược lại.
Vì vậy, để dịch chuyển tới một vùng đất mới có nhiều cản trở, nhất là trong tư tưởng.
Yếu tố tự nhiên
Như trên đã nói, tuy bờ biển Việt Nam nhiều vị trí đẹp về tổng thể các yếu tố, nhưng có thể nêu ra một số khu vực có nhiều bất lợi lớn. Ví dụ, từ bờ biển thành phố Thanh Hóa, cửa sông Mã đổ ra phía Bắc, có quá nhiều phù sa theo các sông lớn đổ ra biển. Dẫn tới nước biển hầu hết không được trong xanh, bãi cát nhiều bùn đất…. Một số bất lợi của thời tiết theo mùa, rõ rệt như mùa lạnh của miền Bắc, kéo dài ít nhất 05 tháng, thường trải dài tới hết đất thành phố Huế, khi gió mùa Đông bắc bị chặn bởi dãy núi Bạch Mã.
Các khu vực bị bão thường xuyên, có thể kể tới theo tháng, ví dụ tháng 6, 7, 8 từ Quảng Trị đổ ra Bắc, tháng 8, 9, 10 từ Huế vào tới Quảng Ngãi. Các khu vực từ biển Quy Nhơn vào miền trong, rất ít bị bão gió.
Yếu tố quy hoạch
Quy hoạch các khu vực biển là một yếu tố rất quan trọng: Cần có các quy hoạch khu vực biển tối ưu và hài hòa các yếu tố, nhất là tại các khu vực hiện tại còn hoang sơ, chưa có người. Cần tránh được các tác nhân tác động tiêu cực rõ rệt như: Cụm tổ hợp công nghiệp nặng, cụm nhà máy mang tính phóng xạ, …… tại các khu vực bờ biển.
Các yếu tố vi mô:
Việc quy hoạch và triển khai nâng cấp hay xây dựng các sân bay bên bờ biển là một yếu tố tác động vô cùng lớn tới việc lưu thông dễ dàng tới các vị trí biển.
Hoặc gần đây, các yếu tố đặc biệt chú ý là Đường sắt tốc độ cao dọc theo đất nước. Hãy hình dung vào năm 2030, nếu tốc độ trung bình của tàu là 200km/h, từ tp Hà Nội tới thành phố Đà Nẵng là khoảng 800km, chỉ mất 4h thay vì như đường bộ hiện tại ít nhất là 10h. Hoặc thành phố Hồ Chí Minh tới Tuy Hòa, 520km, chỉ mất 2h30 phút, thay cho 7h đi đường bộ.
Về lối sống tại thành thị: Sức ép về tinh thần, về kinh tế quá lớn trong một vùng siêu đô thị, khiến không ít người muốn “buông bỏ” cuộc sống áp lực của đô thị nén để tìm về với một khu vực có lối sống êm đềm hơn, mức chi tiêu thấp hơn và được hưởng nhiều giá trị tinh thần do các yếu tố khác mang lại. Nạn tắc đường, ô nhiễm môi trường, mức cạnh tranh cao là các trở ngại đáng kể tại vùng đô thị lớn. Và vẫn phải nhắc lại, các siêu đô thị hầu hết không có bờ biển đẹp, hoặc đi tới bờ biển đẹp khá xa.
Có thể ví dụ: Bạn có một căn nhà diện tích đất 50m2 trong ngõ xa đường ô tô 45m, tại siêu đô thị. Không có đủ không gian thoáng, diện tích nhà nhỏ và không có cách nào cải thiện được vì chi phí tại thành phố lớn quá đắt đỏ. Trong khi công việc hàng ngày nhiều sức ép căng thẳng hơn do môi trường chuyên nghiệp hơn rất nhiều. Vì vậy để so sánh: Bán ngôi nhà nói trên để di chuyển tới các đô thị cấp thấp hơn ven biển, mua được một căn nhà phù hợp, thậm chí nhìn ngay ra biển, ô tô vào tận nhà, khí hậu tốt, môi trường sống ít áp lực. Tất nhiên cũng phải liệt kê các yếu tố như: Rời xa khu vực quen thuộc, xa nhiều người thân, bạn bè, tìm công việc mới khó khăn do thay đổi môi trường làm việc, khó tìm được công việc có thu nhập cao… Các yếu tố này cần phải cân nhắc phù hợp với từng hoàn cảnh thực tế của mỗi cá nhân.
Về tư tưởng, do thế giới bắt đầu phẳng theo hướng phổ cập thông tin, nên các tư tưởng bó chặt về văn hóa vùng miền hoặc văn hóa sâu đậm theo hướng “ở gần cha mẹ già để chăm sóc”, “không rời quá xa nơi quê nhà, nơi chôn nhau cắt rốn”, “bắt buộc phải sinh nhai, cạnh tranh tồn tại ở đô thị siêu lớn”, “rời bỏ thành phố lớn đồng nghĩa với thất bại”… đã có dấu hiệu phai nhạt dần. Đây là một yếu tố khá quan trọng cho việc quyết định “buông bỏ” mọi thứ tại thành phố lớn, tìm về với đô thị hoặc vùng ven biển để thỏa mãn ước mơ gần biển và một cuộc sống cân bằng. Song song đó, một bộ phận giới trẻ, sau khi giao thoa văn hóa phương Tây, với lối sống mạo hiểm, sẵn sàng “thử nghiệm” với cuộc sống “du mục du canh du cư” tại các thành phố biển để trải nghiệm và sống như tuổi trẻ mong muốn.
Về mặt kinh tế, mức thu nhập trung bình của người Việt Nam đã cao hơn, lên một bước mới, tuy nhiên nó cũng đồng nghĩa với một xã hội có nhiều phân hóa trong thu nhập giống với các nền kinh tế thị trường hoặc mang tính thị trường. Điều này có nghĩa là càng ít các tình huống: Một người khi không có bước đột phá thực thụ, sẽ càng không có cơ hội thoát ra khỏi mức thu nhập đều đều vốn có. Một khi xuất hiện yếu tố đều đều này, sẽ lập tức quay lại vấn đề “Tư tưởng sống”, vừa nêu ở trên, theo sự nhàm chán, sự mệt mỏi tăng cao dần, nhất là theo độ tuổi. Yếu tố kinh tế phát triển, cũng là một tác động song hành tới yếu tố tinh thần của “người đô thị”, có thực mới vực được đạo, chưa bao giờ sai. Khi bắt đầu đủ ăn, đủ mặc, người ta nghĩ tới các yếu tố tinh thần nhiều hơn (tham khảo tháp nhu cầu của Maslow). Bạn có thể chú ý tới nhiều hình ảnh ngôi nhà xinh xắn bên biển, trên ghềnh đá, có hàng rào cổng gỗ, cây hoa giấy đỏ tươi như xác pháo cuốn lấy bờ tường, nhìn ra bờ biển cát trắng và làn nước xanh và bắt đầu suy nghĩ tương phản cho việc, sửa chữa thấm dột, cầm ô ướt nhẹp từ taxi rồi đi bộ 80m vào tới nhà mình ở trong ngõ của siêu đô thị trung tâm.
Dù phần đa mức thu nhập của cư dân đô thị chỉ ở mức trung bình, đủ chi phí, nhưng ở mức thu nhập trung bình của siêu đô thị, vẫn có đủ điều kiện tốt, nếu mang nó về các khu vực ven biển, đô thị thấp hơn (tất nhiên yếu tố mất ngay đi công việc là mấu chốt) sẽ tìm được điểm cân bằng. Có thể ví dụ: Năm 2010, vé máy bay di chuyển tới vùng biển như Nha Trang, có thể chiếm tới 35% mức lương tháng của người thu nhập trung bình ở thành phố lớn. Thì nay, 2025, nó chỉ chiếm dưới 20%, một yếu tố kinh tế được giải quyết không do dự sẽ thúc đẩy hành động di chuyển một cách rõ rệt.
Cần lưu ý, do nền kinh tế số toàn cầu đang bùng nổ, nên phương thức làm việc trực tiếp và truyền thống đã có nhiều thay đổi. Có nhiều công việc, không cần thiết phải ổn định tại vị trí địa lý và một không gian cố định bắt buộc.
Một số người ngoài áp lực tại đô thị lớn về mọi mặt đã nêu, vì lí do sức khỏe, cũng sẵn sàng rời bỏ mỏi mệt áp lực để tới với bờ biển. Một ngôi nhà xinh xắn, một cuộc sống êm đềm, một lối sống dân dã, ít bon chen và âm mưu…. là một phương thức chữa lành hơn bao giờ hết, không chỉ cho các chứng bệnh của cơ thể, mà còn là liều thuốc an yên vô cùng cần thiết cho tâm hồn cần được “sửa chữa” gấp rút sau nhiều chinh chiến cuộc đời.
Những ý thích rồi sẽ nuôi dưỡng ước mơ, những ước mơ nhỏ sẽ hợp thành ước mơ lớn.
Tôi mơ những căn nhà bên bờ biển xanh, dù là căn nhà mộc mạc hoa cỏ ở làng chài hiền hậu, đơn sơ, hay sự xa hoa kiêu ngạo của biệt thự kinh điển trên góc đá thô ráp, nhìn những sóng nước bọt trắng xô tung triền đá ngày giông bão. Đó cũng là những ước mơ rất chính đáng và đáng để cố gắng bên bờ biển của quê hương Việt Nam tươi đẹp.
Còn bạn, ý kiến của bạn sẽ như thế nào về việc này?"

1781407187256.png
 

heo-map

Xe điện
Biển số
OF-150172
Ngày cấp bằng
23/7/12
Số km
2,639
Động cơ
399,459 Mã lực
Nơi ở
Cầu Giấy - Hà Nội
Website
www.hoteljob.vn
Nhân chủ đề em muốn post lại 1 bài viết nhanh về việc Chuyển ra biển, nói chung chất lượng bài chưa được như ý lắm nhưng cũng muốn chia sẻ, ít ra về tinh thần của em.

"Rời đô thị lớn về biển – 2025
Chắc hẳn bạn đã từng mê mẩn những ngôi nhà sơn nhiều sắc màu bình yên trong bức ảnh giới thiệu về bờ biển Baltic bắc Âu trên các tạp chí hoặc trang web khi lướt qua màn hình. Hoặc mảng tường trắng tinh khôi, khung cửa xanh hòa trong màu ngói nâu hồng Địa Trung Hải đặc trưng, tương phản với màu nước biển lam ngọc thần tiên tại Croatia, Italia hay Hy Lạp. Ngoài ra, như cá nhân tôi, còn thấy những cấu trúc xây đá thô ráp tự nhiên, mạch vữa sần thách thức giông bão có một độ slay khó tả, khi nó tọa lạc bên ghềnh cao, vút một tầm mắt bên bờ biển xanh thẫm cùng bãi cát mịn màng trải dài vô tận.
Đó là nói chuyện “ở bển”, chuyện của các nước phát triển, còn quay lại với “Làm nhà bên biển” ở Việt Nam (tất nhiên là phải trong một góc nhìn của người yêu biển không ít thì nhiều), thì một số thuận lợi và thách thức cần được phân tích trong một chu kỳ kinh tế mới, trong một “hệ văn hóa và tư tưởng” giao thoa mới cũ, Đông – Tây, cụ thể như sau:
Một số lợi thế tổng thể:
Yếu tố tự nhiên
Việt Nam, như đã biết là một quốc gia có bờ biển khá dài và mang nhiều nét đẹp tự nhiên, bao gồm cả cát, đá, màu nước biển, cây…. thuộc vào hạng top trên thế giới và trong khu vực nói chung.
Một lợi thế vô cùng lớn nữa của biển Việt Nam được cấu thành do bờ biển quốc gia trải dài trên nhiều vĩ độ, bao gồm cả các khí hậu nhiệt đới, cận nhiệt đới và gần như ôn đới. Yếu tố địa hình cũng dẫn tới sự khác biệt, như gió Lào tại Bắc Trung bộ, khí hậu “tiểu sa mạc” khô nóng tại khu vực Nam Trung bộ. Có khu vực bán sơn địa độ dốc lớn, có khu vực đồng bằng biển rộng phì nhiêu bên các bờ sông, nhiều nơi có các cánh cung núi đồi tiếp giáp sát bờ biển tạo lên các vịnh kẹp giữa khe núi. Cùng với sự ổn định của nền địa chất để có thể coi như loại bỏ các tác nhân nguy hiểm cấp độ cao như sóng thần, động đất một cách tối đa.
Mặt khác, do nước ta có đặc thù bề ngang hẹp, nên hầu hết vệt đường cao tốc, quốc lộ, đường ven biển, hoặc các phương thức dịch chuyển chính dự tính trong tương lai, đều là trục lưu thông Bắc Nam và gần với bờ biển, điều này vô cùng thuận lợi với việc di chuyển từ bất cứ vị trí nào tới sát bờ biển.
Yếu tố con người
Do lịch sử quần tụ tại khu vực hạ lưu các cửa sông lớn chảy ra biển từ phía Tây sang phía Đông, nên việc phân bố dân cư khá dày đặc sát bờ biển, cửa biển. Hình thành lên các khu vực trọng điểm giao thương (và ngoại thương) cùng các làng nghề có truyền thống nhiều trăm năm trong một không gian văn hóa “con người biển” một cách đậm đặc.
Một yếu tố cần nói tới là tính giao thoa và tính bản địa đặc thù gồm nhiều tôn giáo, nhiều dân tộc, đa dạng hình thái tổ chức quản lý của các vùng đất (biển) do lịch sử để lại, đã làm nên nhiều nét khác biệt trong từng vùng, khu vực trong trải nghiệm văn hóa vùng biển.
Các yếu điểm tổng thể:
Yếu tố con người
Người Việt Nam hầu hết không có tư duy mạo hiểm, di cư xa khỏi vùng đất vốn gắn bó của mình. Văn hóa làng xã nhất là phía Bắc đất nước (theo nghĩa cô đặc, quần tụ) vô cùng dày, chắc để đóng khung suy nghĩ quan điểm khi manh nha dịch chuyển nơi sinh sống. Trong khi đó, có thể thấy, vì miền Bắc không được ưu ái những bờ biển như ở miền Trung và Nam Trung bộ, nên xu hướng người miền Bắc di chuyển xuống phía dưới để tận hưởng cuộc sống và văn hóa biển là phổ biến hơn hẳn theo chiều ngược lại.
Vì vậy, để dịch chuyển tới một vùng đất mới có nhiều cản trở, nhất là trong tư tưởng.
Yếu tố tự nhiên
Như trên đã nói, tuy bờ biển Việt Nam nhiều vị trí đẹp về tổng thể các yếu tố, nhưng có thể nêu ra một số khu vực có nhiều bất lợi lớn. Ví dụ, từ bờ biển thành phố Thanh Hóa, cửa sông Mã đổ ra phía Bắc, có quá nhiều phù sa theo các sông lớn đổ ra biển. Dẫn tới nước biển hầu hết không được trong xanh, bãi cát nhiều bùn đất…. Một số bất lợi của thời tiết theo mùa, rõ rệt như mùa lạnh của miền Bắc, kéo dài ít nhất 05 tháng, thường trải dài tới hết đất thành phố Huế, khi gió mùa Đông bắc bị chặn bởi dãy núi Bạch Mã.
Các khu vực bị bão thường xuyên, có thể kể tới theo tháng, ví dụ tháng 6, 7, 8 từ Quảng Trị đổ ra Bắc, tháng 8, 9, 10 từ Huế vào tới Quảng Ngãi. Các khu vực từ biển Quy Nhơn vào miền trong, rất ít bị bão gió.
Yếu tố quy hoạch
Quy hoạch các khu vực biển là một yếu tố rất quan trọng: Cần có các quy hoạch khu vực biển tối ưu và hài hòa các yếu tố, nhất là tại các khu vực hiện tại còn hoang sơ, chưa có người. Cần tránh được các tác nhân tác động tiêu cực rõ rệt như: Cụm tổ hợp công nghiệp nặng, cụm nhà máy mang tính phóng xạ, …… tại các khu vực bờ biển.
Các yếu tố vi mô:
Việc quy hoạch và triển khai nâng cấp hay xây dựng các sân bay bên bờ biển là một yếu tố tác động vô cùng lớn tới việc lưu thông dễ dàng tới các vị trí biển.
Hoặc gần đây, các yếu tố đặc biệt chú ý là Đường sắt tốc độ cao dọc theo đất nước. Hãy hình dung vào năm 2030, nếu tốc độ trung bình của tàu là 200km/h, từ tp Hà Nội tới thành phố Đà Nẵng là khoảng 800km, chỉ mất 4h thay vì như đường bộ hiện tại ít nhất là 10h. Hoặc thành phố Hồ Chí Minh tới Tuy Hòa, 520km, chỉ mất 2h30 phút, thay cho 7h đi đường bộ.
Về lối sống tại thành thị: Sức ép về tinh thần, về kinh tế quá lớn trong một vùng siêu đô thị, khiến không ít người muốn “buông bỏ” cuộc sống áp lực của đô thị nén để tìm về với một khu vực có lối sống êm đềm hơn, mức chi tiêu thấp hơn và được hưởng nhiều giá trị tinh thần do các yếu tố khác mang lại. Nạn tắc đường, ô nhiễm môi trường, mức cạnh tranh cao là các trở ngại đáng kể tại vùng đô thị lớn. Và vẫn phải nhắc lại, các siêu đô thị hầu hết không có bờ biển đẹp, hoặc đi tới bờ biển đẹp khá xa.
Có thể ví dụ: Bạn có một căn nhà diện tích đất 50m2 trong ngõ xa đường ô tô 45m, tại siêu đô thị. Không có đủ không gian thoáng, diện tích nhà nhỏ và không có cách nào cải thiện được vì chi phí tại thành phố lớn quá đắt đỏ. Trong khi công việc hàng ngày nhiều sức ép căng thẳng hơn do môi trường chuyên nghiệp hơn rất nhiều. Vì vậy để so sánh: Bán ngôi nhà nói trên để di chuyển tới các đô thị cấp thấp hơn ven biển, mua được một căn nhà phù hợp, thậm chí nhìn ngay ra biển, ô tô vào tận nhà, khí hậu tốt, môi trường sống ít áp lực. Tất nhiên cũng phải liệt kê các yếu tố như: Rời xa khu vực quen thuộc, xa nhiều người thân, bạn bè, tìm công việc mới khó khăn do thay đổi môi trường làm việc, khó tìm được công việc có thu nhập cao… Các yếu tố này cần phải cân nhắc phù hợp với từng hoàn cảnh thực tế của mỗi cá nhân.
Về tư tưởng, do thế giới bắt đầu phẳng theo hướng phổ cập thông tin, nên các tư tưởng bó chặt về văn hóa vùng miền hoặc văn hóa sâu đậm theo hướng “ở gần cha mẹ già để chăm sóc”, “không rời quá xa nơi quê nhà, nơi chôn nhau cắt rốn”, “bắt buộc phải sinh nhai, cạnh tranh tồn tại ở đô thị siêu lớn”, “rời bỏ thành phố lớn đồng nghĩa với thất bại”… đã có dấu hiệu phai nhạt dần. Đây là một yếu tố khá quan trọng cho việc quyết định “buông bỏ” mọi thứ tại thành phố lớn, tìm về với đô thị hoặc vùng ven biển để thỏa mãn ước mơ gần biển và một cuộc sống cân bằng. Song song đó, một bộ phận giới trẻ, sau khi giao thoa văn hóa phương Tây, với lối sống mạo hiểm, sẵn sàng “thử nghiệm” với cuộc sống “du mục du canh du cư” tại các thành phố biển để trải nghiệm và sống như tuổi trẻ mong muốn.
Về mặt kinh tế, mức thu nhập trung bình của người Việt Nam đã cao hơn, lên một bước mới, tuy nhiên nó cũng đồng nghĩa với một xã hội có nhiều phân hóa trong thu nhập giống với các nền kinh tế thị trường hoặc mang tính thị trường. Điều này có nghĩa là càng ít các tình huống: Một người khi không có bước đột phá thực thụ, sẽ càng không có cơ hội thoát ra khỏi mức thu nhập đều đều vốn có. Một khi xuất hiện yếu tố đều đều này, sẽ lập tức quay lại vấn đề “Tư tưởng sống”, vừa nêu ở trên, theo sự nhàm chán, sự mệt mỏi tăng cao dần, nhất là theo độ tuổi. Yếu tố kinh tế phát triển, cũng là một tác động song hành tới yếu tố tinh thần của “người đô thị”, có thực mới vực được đạo, chưa bao giờ sai. Khi bắt đầu đủ ăn, đủ mặc, người ta nghĩ tới các yếu tố tinh thần nhiều hơn (tham khảo tháp nhu cầu của Maslow). Bạn có thể chú ý tới nhiều hình ảnh ngôi nhà xinh xắn bên biển, trên ghềnh đá, có hàng rào cổng gỗ, cây hoa giấy đỏ tươi như xác pháo cuốn lấy bờ tường, nhìn ra bờ biển cát trắng và làn nước xanh và bắt đầu suy nghĩ tương phản cho việc, sửa chữa thấm dột, cầm ô ướt nhẹp từ taxi rồi đi bộ 80m vào tới nhà mình ở trong ngõ của siêu đô thị trung tâm.
Dù phần đa mức thu nhập của cư dân đô thị chỉ ở mức trung bình, đủ chi phí, nhưng ở mức thu nhập trung bình của siêu đô thị, vẫn có đủ điều kiện tốt, nếu mang nó về các khu vực ven biển, đô thị thấp hơn (tất nhiên yếu tố mất ngay đi công việc là mấu chốt) sẽ tìm được điểm cân bằng. Có thể ví dụ: Năm 2010, vé máy bay di chuyển tới vùng biển như Nha Trang, có thể chiếm tới 35% mức lương tháng của người thu nhập trung bình ở thành phố lớn. Thì nay, 2025, nó chỉ chiếm dưới 20%, một yếu tố kinh tế được giải quyết không do dự sẽ thúc đẩy hành động di chuyển một cách rõ rệt.
Cần lưu ý, do nền kinh tế số toàn cầu đang bùng nổ, nên phương thức làm việc trực tiếp và truyền thống đã có nhiều thay đổi. Có nhiều công việc, không cần thiết phải ổn định tại vị trí địa lý và một không gian cố định bắt buộc.
Một số người ngoài áp lực tại đô thị lớn về mọi mặt đã nêu, vì lí do sức khỏe, cũng sẵn sàng rời bỏ mỏi mệt áp lực để tới với bờ biển. Một ngôi nhà xinh xắn, một cuộc sống êm đềm, một lối sống dân dã, ít bon chen và âm mưu…. là một phương thức chữa lành hơn bao giờ hết, không chỉ cho các chứng bệnh của cơ thể, mà còn là liều thuốc an yên vô cùng cần thiết cho tâm hồn cần được “sửa chữa” gấp rút sau nhiều chinh chiến cuộc đời.
Những ý thích rồi sẽ nuôi dưỡng ước mơ, những ước mơ nhỏ sẽ hợp thành ước mơ lớn.
Tôi mơ những căn nhà bên bờ biển xanh, dù là căn nhà mộc mạc hoa cỏ ở làng chài hiền hậu, đơn sơ, hay sự xa hoa kiêu ngạo của biệt thự kinh điển trên góc đá thô ráp, nhìn những sóng nước bọt trắng xô tung triền đá ngày giông bão. Đó cũng là những ước mơ rất chính đáng và đáng để cố gắng bên bờ biển của quê hương Việt Nam tươi đẹp.
Còn bạn, ý kiến của bạn sẽ như thế nào về việc này?"

View attachment 9624814
Rất chi tiết và đầy đủ. Đà Nẵng bên trong đèo Hải Vân nên khí hậu khác hẳn. Không còn mùa đông nữa, di chuyển thuận tiện cả đường bay, đường bộ, hạ tầng y tế, giáo dục đều ổn nên được CCCM HN quan tâm nhất ợ.
 

hoviba

Xe container
Biển số
OF-375201
Ngày cấp bằng
26/7/15
Số km
6,550
Động cơ
385,370 Mã lực
Nơi ở
CH Séc
(Bài này em viết theo đề nghị của tạp chí Nhà Quản trị/ The Leader nhân 10 năm về phố Hội với chủ đề "Cuộc sống phong lưu mới")

Một định nghĩa khác về sự phong lưu
Mười năm trước, tôi rời Hà Nội vào một ngày hè oi ả, mang theo chút kiêu kỳ cố hữu của người đất Bắc và sự mệt mỏi trước nhịp sống ngày càng gấp gáp. Cả gia đình khi ấy chỉ định ghé Hội An để “sống thử”. Nhưng mảnh đất này đã níu chân tôi bằng một sợi dây vô hình. Để rồi hôm nay, khi ngồi trong căn nhà sát biển, tôi chợt nhận ra mình đã thuộc về nơi này tròn một thập kỷ.
Tôi trưởng thành và kinh doanh trong lĩnh vực khách sạn - du lịch, rồi mở rộng sang thương mại điện tử với một website việc làm cho ngành. Bởi vậy, tiêu chí chọn nơi ở của tôi khi ấy khá thực tế: vừa sống thoải mái, vừa có thể làm homestay, đặt văn phòng công ty, lại vẫn có dư địa tăng giá bất động sản.

Tôi từng lo ngại trở ngại lớn nhất của cuộc “xê dịch” này chính là mẹ tôi, người phụ nữ ngoại thành Hà Nội, đã gần 80 tuổi, mang trong mình đủ thứ bệnh mãn tính và một nếp nghĩ khá bảo thủ. Nhưng hóa ra, bà lại là người ủng hộ mạnh mẽ nhất. “Trên đất nước mình, nơi nào sống hợp, thấy nhẹ người hơn thì đến thôi con!” mẹ nói, nhẹ như một làn gió.

Tôi không chọn phố cổ chật chội, cũng không về làng An Bàng với những con ngõ xương cá nhỏ hẹp. Tôi chọn làng chài tái định cư ven biển Tân Thành. Nơi mỗi sáng thức giấc là tiếng sóng vỗ bờ, là mùi mặn mòi của đại dương, nhưng hạ tầng vẫn đủ đầy, đồng bộ.

Ngôi nhà tôi ở không lớn, không phô trương, nhưng “phong lưu” theo cách rất riêng, một sự pha trộn giữa Hà Nội và Hội An: hàng rào hững hờ nửa kín nửa hở, khoảng sân đầy nắng với giàn hoa giấy rực rỡ, ban công nhìn thẳng ra Cù Lao Chàm và gian bếp luôn mở cửa để gió biển ùa vào.

Ở đây, sự phong lưu không được đo bằng mét vuông đất hay những con số trong tài khoản, mà bằng sự thong dong. Tôi có thể nhâm nhi ly cà phê phin lúc bình minh, nhìn ghe cá trở về, thay vì nhích từng mét xe giữa khói bụi đường vành đai Hà Nội.
Vẫn làm việc, vẫn có nguồn thu ổn định, nhưng tôi không còn bị “đóng khung” trong những bộ trang phục công sở cứng nhắc. Tôi mặc thứ mình thấy dễ chịu, gặp những người đồng điệu, làm việc theo nhịp sống của chính mình. Mười năm ở làng chài dạy tôi hiểu rằng: giàu có thực sự là làm chủ được thời gian; hạnh phúc là được làm điều mình thích và yêu điều mình đang làm. Và trên tất cả, là sức khỏe.
Từ ngày chuyển vào Hội An, những bệnh viêm đường hô hấp, thấp khớp của cả nhà dần biến mất. Mẹ tôi hay cười bảo: “Chắc mẹ sống thêm được mười năm qua là nhờ chuyển vào Hội An đấy nhỉ?”

screenshot_1780892768.png


Từ người lạ thành “người làng”
Những ngày đầu, tôi vẫn giữ khoảng cách, mang theo sự khách sáo quen thuộc của người Hà Nội. Nhưng Hội An, đúng như cái tên “phố Hội”, không cho phép ai đứng ngoài quá lâu.

Tôi dần mở lòng, tham gia vào các hoạt động cộng đồng. Làng chài Tân Thành là nơi những người “ngụ cư” từ khắp nơi về đây sống hài hòa cùng dân bản địa. Khi đại dịch Covid-19 ập đến, không khí u ám bao trùm, chúng tôi tự hỏi: phải làm gì để giữ sinh khí cho làng? Một nhóm doanh nhân ngồi lại với nhau và “Chợ phiên làng chài Tân Thành” ra đời. Tôi được giao “trọng trách” trưởng chợ.

Giữa năm 2020, với sự ủng hộ của chính quyền Hội An, Hiệp hội Du lịch tỉnh Quảng Nam và sự đồng lòng của người dân, chợ phiên mở ra như một “hiện tượng dị thường” giữa mùa dịch. Trên con đường ven biển, những gian hàng đồ cũ, đồ thủ công, sản phẩm nhà làm hòa cùng các hoạt động văn hóa đường phố. Tiếng lành đồn xa, chợ phiên trở thành điểm hẹn cộng đồng thú vị, nơi gặp gỡ của người dân phố Hội và bạn bè từ Âu, Úc, Hà Nội, Sài Gòn.

Tôi nhận ra, muốn sống phong lưu ở đây, không thể chỉ là một vị khách đứng nhìn, mà phải trở thành một phần của cộng đồng.

Giờ đây, niềm vui của tôi là hỗ trợ các cộng đồng miền núi, vùng sâu vùng xa của Quảng Nam (cũ) làm du lịch bền vững.

Khi bạn trao đi sự tử tế, mảnh đất này sẽ trả lại cho bạn sự bình yên. Sự phong lưu lúc này không còn nằm ở vật chất, mà ở những kết nối ấm áp giữa người với người, thứ đôi khi rất hiếm ở các đô thị lớn.

Hạnh phúc hơn khi những đóng góp ấy được ghi nhận: Làng chài Tân Thành đạt Giải thưởng Du lịch cộng đồng ASEAN, được công nhận OCOP 4 sao; cả làng và cá nhân tôi đều nhận bằng khen của tỉnh Quảng Nam.

Ở Hà Nội, người ta hối hả từng phút để tiến lên. Ở Hội An, người ta nhường nhau để cùng sống chậm lại. Tôi yêu cái nhịp sống ấy, chậm đến từng hơi thở. Là những buổi chiều đạp xe qua cánh đồng lúa thơm mùi đòng đòng, là đứng lặng nhìn hoàng hôn buông xuống dòng Cổ Cò, là dừng lại trò chuyện với một bác nông dân về mùa màng.

Tôi yêu những mái nhà rêu phong trầm mặc suốt mùa mưa, học cách chấp nhận những ngày rằm, mồng một quán xá đóng cửa, học cách bình thản trước mùa bão lũ. Bão biển cấp mấy cũng không còn làm tôi hoảng sợ.

Mười năm, một góc đời người. Tôi thấy mình trẻ lại trong tâm hồn, nhưng sâu sắc hơn trong suy nghĩ. Vẫn là người Hà Nội tuổi ngũ tuần, yêu hoa, trọng chữ, chuộng sự tinh tế, nhưng những góc cạnh đã được sóng biển và sự chân chất của con người xứ Quảng mài giũa cho mềm mại, bao dung hơn. Hội An không chỉ cho tôi một nơi để ở, mà cho tôi một phong cách sống: phong lưu giữa giản đơn, sang trọng trong tĩnh lặng. Và nếu ai hỏi tôi có hối hận khi rời Hà Nội không, tôi sẽ nhìn ra biển xanh, nơi nắng đang nhảy múa trên những con sóng, rồi nói khẽ: “Tôi đang sống những ngày rất đẹp của đời mình”.
Heo-map

Ngôi nhà 3 trong 1 của em

z5254678810238_f89f2b33e1c20030e15693102f78d29e.jpg


F0A786C07CB26F42A1BB7ABD844F33D7.jpg


pool.JPG


Cá về làng
screenshot_1780892789.png


Các cụ ngâm cát chữa bệnh xương khớp
sand treatment 1.jpg


Chợ phiên Làng Chài Tân Thành chỗ em

z3949168569718_db770cfe219444c57e3ded6c41e0c532.jpg


66.1.jpg


63.jpg


chợ phiên.JPG


z7913039602365_bbf4d7483031f280e162d9acc1fe2955.jpg


z7913039608699_c637a6ec53aca578e8ca499918ffd327.jpg


Không khoảng cách giữa người "ngụ cư" và dân bản địa
5C726895-D159-4D3E-BFC4-F35E78970573.jpg


Biển sớm mai
IMG_4015.jpeg


bãi biển 9.jpg


Trân trọng những ghi nhận:
322130606_559935502654450_938868538899046028_n.jpg


z4315339445725_5b0db03e77ae4bc42672298f0a79e566.jpg


z3949152968260_7c096370a11e26e9144b9a09749e513b.jpg


190739756_4410399222305664_8204024439604597161_n.jpg


Góc Hà Nội tại Hội An của em
154792169_4103824696296453_1003361412225614694_n.jpeg


153977449_4105569089455347_1918516203783904162_n.jpeg


z7913395379926_646ecb5ee41ee17eb30daaa0be19b20a.jpg


Đêm giao thừa tại Hội An
z7913394814753_a34efa6ed18743bf400af5cea2099411.jpg


Link bài viết


Đọc bài của cụ em thật sự cảm phục cụ và mọi người trong gia đình. Để có được như ngày hôm nay cụ và mọi người phải có sự đồng lòng nên tâm và tầm của cụ mới "phong lưu" được như vậy. Hy vọng 10 năm nữa, em cũng có thể được hưởng chút không khí biển cùng cuộc sống chậm rãi :)
 

smile365

Xe tải
Biển số
OF-139155
Ngày cấp bằng
19/4/12
Số km
298
Động cơ
368,929 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Website
santavietnam.com
Liệu giờ về ĐN, Hội An có là quá muộn rồi không nhỉ?
 

heo-map

Xe điện
Biển số
OF-150172
Ngày cấp bằng
23/7/12
Số km
2,639
Động cơ
399,459 Mã lực
Nơi ở
Cầu Giấy - Hà Nội
Website
www.hoteljob.vn
Liệu giờ về ĐN, Hội An có là quá muộn rồi không nhỉ?
Em nghĩ vẫn còn dư địa tốt ợ. Với lại sau sáp nhập thì phía nam Đà Nẵng quỹ đất thoải mái, giá cũng tốt
 

sthd

Xe cút kít
Biển số
OF-189822
Ngày cấp bằng
15/4/13
Số km
17,182
Động cơ
1,087,430 Mã lực
Nay em mới đọc bài này, thật khâm phục cụ ~o)
Ước mơ của bao người, trong đó có em :D
mơ thôi. thật thì chả dám.
em ở ĐN một thời gian, thấy người lao động toàn lương 10, 15 tr, mà còn khó kiếm việc. vậy là sợ rồi. chơi vài hôm rồi về thôi. bắt trẻ con lớn lên ở đấy là lấy mất 50% cơ hội phát triển của nó.

chưa kể 2015 bán căn nhà Gia lâm mua căn nhà Đn, HA, nay bán đi quay lại hn thì còn 1/4
 

phamhungbs

Xe điện
Biển số
OF-77059
Ngày cấp bằng
4/11/10
Số km
4,140
Động cơ
405,264 Mã lực
Tuổi
45
Nơi ở
Đống Đa
mơ thôi. thật thì chả dám.
em ở ĐN một thời gian, thấy người lao động toàn lương 10, 15 tr, mà còn khó kiếm việc. vậy là sợ rồi. chơi vài hôm rồi về thôi. bắt trẻ con lớn lên ở đấy là lấy mất 50% cơ hội phát triển của nó.

chưa kể 2015 bán căn nhà Gia lâm mua căn nhà Đn, HA, nay bán đi quay lại hn thì còn 1/4
Cụ cứ nói vậy lại làm nhụt chí các cụ khác mất rồi.
 

Binhhidecc

Xe tăng
Biển số
OF-296549
Ngày cấp bằng
25/10/13
Số km
1,244
Động cơ
334,670 Mã lực
Nơi ở
My dinh
Chúc mừng cụ !
Hè năm trước em vào dịp chung kết pháo hoa, gọi cụ hết phòng nên em lại phi vào Mỹ Khê - Quảng Ngãi và lên Măng Đen, đến hôm chung kết mới quay lại Đà Nẵng.
Cụ đi ntn cho em kế hoạch cái, em cũng muốn đi chuyến như trên
 

t_t_7love

Xe buýt
Biển số
OF-711301
Ngày cấp bằng
24/12/19
Số km
546
Động cơ
94,248 Mã lực
Tuổi
36
mơ thôi. thật thì chả dám.
em ở ĐN một thời gian, thấy người lao động toàn lương 10, 15 tr, mà còn khó kiếm việc. vậy là sợ rồi. chơi vài hôm rồi về thôi. bắt trẻ con lớn lên ở đấy là lấy mất 50% cơ hội phát triển của nó.

chưa kể 2015 bán căn nhà Gia lâm mua căn nhà Đn, HA, nay bán đi quay lại hn thì còn 1/4
Đúng là ĐN không thể dễ kiêm việc và phát triển cho bọn trẻ như Hà Nội được. Ý này của cụ đúng, nhưng ý bôi đậm thì chưa biết cụ nhé! Ví dụ 2015 cụ mà mua đất Hòa Xuân ( khi đó tầm 4-500tr/lô ) thì bây giờ nhẹ nhất là x10 lần (thậm chí còn hơn ) cụ ạ :D
 

QMintech

Xe điện
Biển số
OF-515466
Ngày cấp bằng
12/6/17
Số km
2,284
Động cơ
209,859 Mã lực
Tuổi
27
Nơi ở
Cầu Giấy
mơ thôi. thật thì chả dám.
em ở ĐN một thời gian, thấy người lao động toàn lương 10, 15 tr, mà còn khó kiếm việc. vậy là sợ rồi. chơi vài hôm rồi về thôi. bắt trẻ con lớn lên ở đấy là lấy mất 50% cơ hội phát triển của nó.

chưa kể 2015 bán căn nhà Gia lâm mua căn nhà Đn, HA, nay bán đi quay lại hn thì còn 1/4
Hè năm ngoái ở mấy hôm Cửa Đại- An Bàng mà ban ngày cứ nằm điều hòa, nắng gắt hơn cả HN ấy. Thật đáng tiếc cái biện cửa Đại giờ bị sói mòn nhiều quá, bao nhiêu khu du lịch, resort trống trơn.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top