• [Thông báo] Diễn đàn tạm thời chuyển tên miền từ OTOFUN.NET sang tên miền OTOFUN.NET.VN.

[Funland] Tiện bút của Cao Việt Dũng: Trai Hà Nội như thế nào?

Quocdat87

Xe hơi
Biển số
OF-679534
Ngày cấp bằng
29/6/19
Số km
102
Động cơ
105,702 Mã lực
Tuổi
38
Nghe câu này tưởng là vui nhưng lại là buồn. Bình yên là phải bình thường chứ bình yên đến lạ là cảm giác mãi mới có bình yên.
Nhà cháu cũng ko nghĩ sâu xa đc như Cụ đâu ạ. Cuộc sống hàng ngày nó vất vả bon chen. Thấy cảnh chùa, làng quê tự nhiên thấy tâm hồn nó thư thái đc phần nào Cụ ạ. Mời cụ 1 ly nhá
 

XPQ

Xe ba gác
Biển số
OF-25733
Ngày cấp bằng
13/12/08
Số km
20,511
Động cơ
580,201 Mã lực
Nơi ở
Trỏng
4


Lê Trung Hiếu
Lê Trung Hiếu

Dòng chảy cốt cách người Hà Nội
Thứ bảy, 06/06/2026 - 08:33
Hôm qua, tôi mời một anh bạn thân thiết, một người vốn dĩ mang trong mình cái “văn hóa” kỹ tính và phong lưu đặc trưng của dân Hà Nội cũ, đi uống bia hơi. Tôi chọn một quán khá “hay” ở số 23 Tôn Đản, cái con phố mà chỉ cần nhắc tên thôi là người ta đã ngửi thấy mùi của lịch sử và những giá trị tầng tầng lớp lớp.
Thế nhưng, cuộc vui chưa kịp bắt đầu đã kết thúc trong sự ngỡ ngàng của tôi và sự phẫn nộ im lặng của anh bạn. Khi chúng tôi vừa định ngồi xuống một chiếc bàn trống, cậu nhân viên phục vụ, với gương mặt vô cảm và một tông giọng không thể “tiết kiệm” hơn, đã phán một câu xanh rờn: “Đi sang bàn khác, bàn này có người đặt!”.
Một chữ “đi” đứng đầu câu và một câu nói “trống không” cụt lủn. Không “thưa anh”, không “làm ơn”, cũng chẳng có lấy một cái nhìn ái ngại. Anh bạn tôi, vốn là người trọng cái danh dự của lời chào hơn cả mâm cỗ đầy, đã đứng phắt dậy và bỏ về ngay lập tức. Anh bảo: “Không còn hứng nữa!”.
Cái “không còn hứng” ấy của anh không phải vì thiếu bia, mà vì sự thiếu hụt trầm trọng của một thứ lễ nghi tối thiểu đã từng là niềm tự hào của người Tràng An. Khi sự thô lỗ được bình thường hóa trong những không gian mang tính biểu tượng, đó là lúc chúng ta thấy di sản đang bị xói mòn ngay từ trong hơi thở.
Dòng chảy cốt cách người Hà Nội - 1

Phượng vĩ nở bên bờ Hồ Hoàn Kiếm (Ảnh: Hữu Nghị).
Câu chuyện nhỏ ấy chính là động lực thôi thúc tôi cầm bút viết bài này. Tôi viết không phải để hoài cổ một cách yếu ớt, mà để bóc tách xem cái “cốt cách” thanh lịch kia đang thất lạc ở đâu giữa những khối bê tông chọc trời, ánh đèn đô thị sáng trưng, và làm thế nào để công nghệ hay sự phát triển hiện đại có thể “cứu” lấy những giá trị nhân văn đang dần bị rẻ rúng trong những cuộc đối thoại đời thường.
Cốt cách người Tràng An
Hà Nội trong mắt thiên hạ đôi khi là một mớ hỗn độn của âm thanh, khói bụi và những khối bê tông mọc lên như nấm sau mưa. Nhưng với những người đã trót vận cái nghiệp “thị dân kinh kỳ” vào người, Hà Nội lại hiện hữu như một thực thể “rất người”, có tính cách riêng, đôi khi hơi khó chiều và cực kỳ bảo thủ.
Để hiểu được cái sự bền bỉ của mảnh đất này, đừng chỉ nhìn vào những con số tăng trưởng hay những dự án nhiều chục nghìn tỷ, mà hãy nhìn vào cái cốt cách đang âm thầm vận hành trong từng ngõ ngách. Đó là một thứ bản sắc không nằm trong bảo tàng, nó nằm trong cách người ta mặc áo, cách người ta chào nhau và cả cách người ta “khó tính” với một bát nước dùng của một món quà kẻ chợ.
Cái cốt lõi đầu tiên của thứ bản sắc này chính là một sự kiêu hãnh ngầm định, một dạng tự trọng tự thân đôi khi bị người đời lầm tưởng là kiêu kỳ hay tinh tướng. Người Hà Nội gốc không có thói quen khoe mẽ bằng những thứ trang sức lấp lánh hay những chiếc xe bóng lộn theo kiểu trọc phú mới nổi.
Sự giàu có hay địa vị thường được giấu kín sau những cánh cửa gỗ đã bạc màu, hay trong những nếp áo lụa giản dị mà cực kỳ chỉn chu. Cái kiêu hãnh ấy thể hiện rõ nhất ở sự kỹ tính đến mức cực đoan trong nghệ thuật thưởng thức. Ở Hà Nội, đồ ăn thức uống không bao giờ được gọi là “thực phẩm”, người ta gọi đó là “quà”. Ăn một bát bún, nhấp một chén trà, người ta coi đó là đang nhận một món quà từ sự khéo léo của bàn tay con người và sự chắt lọc của đất trời. Khái niệm “quà” đã nâng tầm việc lấp đầy dạ dày thành một hành vi văn hóa đầy trân trọng, một sự hưởng thụ có ý thức.
Hãy nhìn cái cách một gã thị dân đúng nghĩa “soi” bát bún thang. Đó không phải là ăn, đó là một cuộc giám định nghệ thuật. Mọi thứ từ giò lụa, trứng tráng đến lườn gà đều phải được thái chỉ nhỏ như sợi tơ, bày biện hài hòa như một bức tranh thủy mặc. Nước dùng phải trong vắt như pha lê, ngọt sâu nhưng thanh thoát, và đặc biệt là phải thoang thoảng cái mùi hương huyền thoại của tinh dầu cà cuống.
Nếu thiếu đi một chút tinh túy ấy, hoặc nếu bát bún được bưng ra một cách xô bồ, cẩu thả, người Hà Nội thà đứng dậy ra về chứ nhất quyết không chấp nhận sự pha tạp. Cái sự “khó tính” này chính là một màng lọc tự nhiên, một thứ quyền lực mềm giúp Hà Nội giữ lại được những giá trị tinh hoa nhất giữa một thời đại mà cái gì cũng có thể làm giả, làm nhái hoặc làm nhanh cho xong chuyện.
Song hành cùng sự kiêu hãnh là một định dạng thanh lịch đã trở thành thương hiệu, nhưng là thứ thanh lịch nằm trong huyết quản chứ không phải trên môi mép. Người Hà Nội trọng cái danh xưng như trọng chính danh dự của mình. Cách họ dùng những tiếng “thưa”, “gửi”, “dạ”, “vâng” đúng lúc, đúng chỗ tạo nên một nhịp điệu thưa gửi khoan thai, nhã nhặn. Đặc biệt, trong cái cấu trúc kỳ lạ “làng trong phố, phố trong làng”, người ta vẫn thấy những nét ứng xử đầy khiêm cung của các bậc cao niên.
Có những cụ bà ở những ngôi làng cũ nay đã hóa phố, tóc trắng như cước, lưng đã còng nhưng hễ thấy khách lạ hỏi đường là vẫn giữ nếp chào hỏi niềm nở. Một tiếng tự xưng “em” và gọi người ta là “bác”, nhẹ nhàng thốt ra từ miệng một bà cụ tám mươi khi trả lời một người lạ bất kể tuổi tác, không phải là sự hạ thấp mình, mà là một đỉnh cao của sự nhún nhường và tôn trọng. Đó là cái nếp gia phong được rèn giũa qua nhiều đời, biến những va chạm đời thường trở nên mềm mại và nhân văn hơn.
Chính cái lối ứng xử này đã nuôi dưỡng một tinh thần tình làng nghĩa xóm bền chặt, thứ mà ở nhiều đô thị hiện đại đã bị “bê tông hóa”. Ở Hà Nội, người ta vẫn giữ thói quen ốm đau thăm hỏi, tối lửa tắt đèn có nhau theo cái cách rất riêng. Một đĩa quà quý, một bát canh ngon được bưng sang biếu hàng xóm không chỉ là miếng ăn, mà là sự sẻ chia cái “vị” đời.
Cái cấu trúc làng xã ẩn mình trong lòng phố thị chính là chất keo kết dính những con người xa lạ, biến những con phố Hàng thâm nghiêm hay những ngõ nhỏ chằng chịt thành một cộng đồng ấm áp. Dù phố Hàng Gai giờ đã rực rỡ lụa là công nghiệp, phố Hàng Bạc không còn rộn rã tiếng búa thủ công như xưa, nhưng cái lối sống thị dân chỉn chu, trọng tình nghĩa vẫn lẩn khuất đâu đó sau những mái ngói rêu phong. Đây chính là đặc sản quy hoạch tự nhiên của Hà Nội – nơi sự hiện đại không tiêu diệt được cái tình người nguyên bản.
Chuyển mình hay bảo thủ?
Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải sòng phẳng với nhau rằng cái cốt cách ấy cũng chứa đựng một sự bảo thủ khá đậm nét. Đây là một dạng phản xạ tự vệ tích cực của một đô thị đã kinh qua quá nhiều biến động. Người Hà Nội thường nghi ngờ những cái gì quá mới mẻ, quá nhanh chóng hoặc có vẻ thiếu đi chiều sâu văn hóa. Họ thích sự bền vững, thích những giá trị đã được “thử lửa” qua thời gian.
Nhưng trong cái thời đại 4.0 này, nếu cứ ôm khư khư cái rêu phong mà không chịu chuyển mình, Hà Nội dễ trở thành một bảo tàng tĩnh lặng và xơ cứng. Bài toán đặt ra là làm sao để đổi mới mà không mất chất, làm sao để hiện đại hóa mà không làm “bay màu” cái sự thanh lịch vốn có.
Tôi cho rằng, đã đến lúc chúng ta cần một chiến lược “định danh di sản nhân văn”. Hà Nội không nên chỉ chăm chăm bảo tồn những bức tường đá tổ ong hay những mái ngói vảy cá, mà phải bảo tồn chính những con người đang giữ linh hồn của phố. Chúng ta cần vinh danh và hỗ trợ những “nghệ nhân sống” – những người đang giữ công thức một món quà xưa, những gia đình đang duy trì nếp sống tam đại đồng đường kiểu mẫu. Tại sao không biến họ thành những “đại sứ văn hóa” ngay tại nơi họ sinh sống? Thay vì để họ lầm lũi trong ngõ sâu, hãy đưa họ vào tâm điểm của hệ sinh thái đô thị thông minh.
Hãy tưởng tượng một hệ điều hành văn hóa trên nền tảng số, nơi mỗi công dân hay du khách chỉ cần một cú chạm nhẹ trên điện thoại là có thể kết nối với “tâm hồn” của thành phố. Bước chân qua phố Hàng Mã hay phố Hàng Đồng, công nghệ thực tế ảo không chỉ cho bạn thấy lịch sử gạch đá, mà còn kết nối bạn với câu chuyện về gia phong của một dòng họ đã ở đó bảy đời. Những giá trị về sự thanh lịch, về cách xưng “em” đầy khiêm nhường của các cụ bà hay nghệ thuật thưởng thức một bát bún ốc đúng điệu sẽ được truyền tải một cách sống động qua các ứng dụng số.
Đây chính là cách chúng ta “số hóa” lòng tự trọng Hà Nội, biến những giá trị xưa cũ thành một thứ tài sản số có giá trị giáo dục và kinh tế cực cao, khiến giới trẻ thấy rằng việc sống thanh lịch và trọng nghĩa tình cũng “ngầu” chẳng kém gì những trào lưu toàn cầu ngoài kia.
Hà Nội của những thập kỷ tới chắc chắn sẽ có thêm nhiều cầu vượt, đường cao tốc và những trung tâm thương mại lộng lẫy. Nhưng nếu trong lòng cái đô thị hiện đại ấy, người ta không còn biết thưa gửi nhẹ nhàng, không còn biết quý trọng một món quà quê hay thiếu đi cái tình xóm giềng nồng hậu, thì khi đó Hà Nội sẽ đánh mất bản sắc của mình. Sự phát triển bền vững nhất của Thủ đô phải bắt đầu từ việc đánh thức và nuôi dưỡng cái cốt cách nhân văn trong mỗi con người. Chúng ta không cần áp đặt một khuôn mẫu lỗi thời, nhưng chúng ta cần tạo ra một môi trường văn hóa đủ mạnh để bất cứ ai đặt chân đến đây cũng cảm thấy mình muốn sống tử tế hơn, hào hoa hơn.
Có thể thấy cái cốt cách người Hà Nội giống như một dòng chảy ngầm, lúc êm đềm lúc mạnh mẽ nhưng chưa bao giờ ngừng nghỉ. Nó chính là bộ lọc để gạn đục khơi trong, là thước đo để điều chỉnh hành vi và cũng là điểm tựa tinh thần để chúng ta tự tin bước vào kỷ nguyên của đổi mới. Khi chúng ta hiểu và trân trọng những giá trị cốt lõi từ trong huyết quản của thành phố, chúng ta mới có đủ bản lĩnh để kiến tạo nên một Hà Nội vừa hiện đại, vừa đậm đà bản sắc di sản.
Vẫn chỉ là hoài niệm thôi! Mà từ hoài niệm khó có thể có dung hợp.
 

DurexXL

Xe cút kít
Biển số
OF-495573
Ngày cấp bằng
7/3/17
Số km
16,746
Động cơ
1,142,542 Mã lực
Nơi ở
Đỉnh Vu Sơn
4


Lê Trung Hiếu
Lê Trung Hiếu

Dòng chảy cốt cách người Hà Nội
Thứ bảy, 06/06/2026 - 08:33
Hôm qua, tôi mời một anh bạn thân thiết, một người vốn dĩ mang trong mình cái “văn hóa” kỹ tính và phong lưu đặc trưng của dân Hà Nội cũ, đi uống bia hơi. Tôi chọn một quán khá “hay” ở số 23 Tôn Đản, cái con phố mà chỉ cần nhắc tên thôi là người ta đã ngửi thấy mùi của lịch sử và những giá trị tầng tầng lớp lớp.
Thế nhưng, cuộc vui chưa kịp bắt đầu đã kết thúc trong sự ngỡ ngàng của tôi và sự phẫn nộ im lặng của anh bạn. Khi chúng tôi vừa định ngồi xuống một chiếc bàn trống, cậu nhân viên phục vụ, với gương mặt vô cảm và một tông giọng không thể “tiết kiệm” hơn, đã phán một câu xanh rờn: “Đi sang bàn khác, bàn này có người đặt!”.
Một chữ “đi” đứng đầu câu và một câu nói “trống không” cụt lủn. Không “thưa anh”, không “làm ơn”, cũng chẳng có lấy một cái nhìn ái ngại. Anh bạn tôi, vốn là người trọng cái danh dự của lời chào hơn cả mâm cỗ đầy, đã đứng phắt dậy và bỏ về ngay lập tức. Anh bảo: “Không còn hứng nữa!”.
Cái “không còn hứng” ấy của anh không phải vì thiếu bia, mà vì sự thiếu hụt trầm trọng của một thứ lễ nghi tối thiểu đã từng là niềm tự hào của người Tràng An. Khi sự thô lỗ được bình thường hóa trong những không gian mang tính biểu tượng, đó là lúc chúng ta thấy di sản đang bị xói mòn ngay từ trong hơi thở.
Dòng chảy cốt cách người Hà Nội - 1

Phượng vĩ nở bên bờ Hồ Hoàn Kiếm (Ảnh: Hữu Nghị).
Câu chuyện nhỏ ấy chính là động lực thôi thúc tôi cầm bút viết bài này. Tôi viết không phải để hoài cổ một cách yếu ớt, mà để bóc tách xem cái “cốt cách” thanh lịch kia đang thất lạc ở đâu giữa những khối bê tông chọc trời, ánh đèn đô thị sáng trưng, và làm thế nào để công nghệ hay sự phát triển hiện đại có thể “cứu” lấy những giá trị nhân văn đang dần bị rẻ rúng trong những cuộc đối thoại đời thường.
Cốt cách người Tràng An
Hà Nội trong mắt thiên hạ đôi khi là một mớ hỗn độn của âm thanh, khói bụi và những khối bê tông mọc lên như nấm sau mưa. Nhưng với những người đã trót vận cái nghiệp “thị dân kinh kỳ” vào người, Hà Nội lại hiện hữu như một thực thể “rất người”, có tính cách riêng, đôi khi hơi khó chiều và cực kỳ bảo thủ.
Để hiểu được cái sự bền bỉ của mảnh đất này, đừng chỉ nhìn vào những con số tăng trưởng hay những dự án nhiều chục nghìn tỷ, mà hãy nhìn vào cái cốt cách đang âm thầm vận hành trong từng ngõ ngách. Đó là một thứ bản sắc không nằm trong bảo tàng, nó nằm trong cách người ta mặc áo, cách người ta chào nhau và cả cách người ta “khó tính” với một bát nước dùng của một món quà kẻ chợ.
Cái cốt lõi đầu tiên của thứ bản sắc này chính là một sự kiêu hãnh ngầm định, một dạng tự trọng tự thân đôi khi bị người đời lầm tưởng là kiêu kỳ hay tinh tướng. Người Hà Nội gốc không có thói quen khoe mẽ bằng những thứ trang sức lấp lánh hay những chiếc xe bóng lộn theo kiểu trọc phú mới nổi.
Sự giàu có hay địa vị thường được giấu kín sau những cánh cửa gỗ đã bạc màu, hay trong những nếp áo lụa giản dị mà cực kỳ chỉn chu. Cái kiêu hãnh ấy thể hiện rõ nhất ở sự kỹ tính đến mức cực đoan trong nghệ thuật thưởng thức. Ở Hà Nội, đồ ăn thức uống không bao giờ được gọi là “thực phẩm”, người ta gọi đó là “quà”. Ăn một bát bún, nhấp một chén trà, người ta coi đó là đang nhận một món quà từ sự khéo léo của bàn tay con người và sự chắt lọc của đất trời. Khái niệm “quà” đã nâng tầm việc lấp đầy dạ dày thành một hành vi văn hóa đầy trân trọng, một sự hưởng thụ có ý thức.
Hãy nhìn cái cách một gã thị dân đúng nghĩa “soi” bát bún thang. Đó không phải là ăn, đó là một cuộc giám định nghệ thuật. Mọi thứ từ giò lụa, trứng tráng đến lườn gà đều phải được thái chỉ nhỏ như sợi tơ, bày biện hài hòa như một bức tranh thủy mặc. Nước dùng phải trong vắt như pha lê, ngọt sâu nhưng thanh thoát, và đặc biệt là phải thoang thoảng cái mùi hương huyền thoại của tinh dầu cà cuống.
Nếu thiếu đi một chút tinh túy ấy, hoặc nếu bát bún được bưng ra một cách xô bồ, cẩu thả, người Hà Nội thà đứng dậy ra về chứ nhất quyết không chấp nhận sự pha tạp. Cái sự “khó tính” này chính là một màng lọc tự nhiên, một thứ quyền lực mềm giúp Hà Nội giữ lại được những giá trị tinh hoa nhất giữa một thời đại mà cái gì cũng có thể làm giả, làm nhái hoặc làm nhanh cho xong chuyện.
Song hành cùng sự kiêu hãnh là một định dạng thanh lịch đã trở thành thương hiệu, nhưng là thứ thanh lịch nằm trong huyết quản chứ không phải trên môi mép. Người Hà Nội trọng cái danh xưng như trọng chính danh dự của mình. Cách họ dùng những tiếng “thưa”, “gửi”, “dạ”, “vâng” đúng lúc, đúng chỗ tạo nên một nhịp điệu thưa gửi khoan thai, nhã nhặn. Đặc biệt, trong cái cấu trúc kỳ lạ “làng trong phố, phố trong làng”, người ta vẫn thấy những nét ứng xử đầy khiêm cung của các bậc cao niên.
Có những cụ bà ở những ngôi làng cũ nay đã hóa phố, tóc trắng như cước, lưng đã còng nhưng hễ thấy khách lạ hỏi đường là vẫn giữ nếp chào hỏi niềm nở. Một tiếng tự xưng “em” và gọi người ta là “bác”, nhẹ nhàng thốt ra từ miệng một bà cụ tám mươi khi trả lời một người lạ bất kể tuổi tác, không phải là sự hạ thấp mình, mà là một đỉnh cao của sự nhún nhường và tôn trọng. Đó là cái nếp gia phong được rèn giũa qua nhiều đời, biến những va chạm đời thường trở nên mềm mại và nhân văn hơn.
Chính cái lối ứng xử này đã nuôi dưỡng một tinh thần tình làng nghĩa xóm bền chặt, thứ mà ở nhiều đô thị hiện đại đã bị “bê tông hóa”. Ở Hà Nội, người ta vẫn giữ thói quen ốm đau thăm hỏi, tối lửa tắt đèn có nhau theo cái cách rất riêng. Một đĩa quà quý, một bát canh ngon được bưng sang biếu hàng xóm không chỉ là miếng ăn, mà là sự sẻ chia cái “vị” đời.
Cái cấu trúc làng xã ẩn mình trong lòng phố thị chính là chất keo kết dính những con người xa lạ, biến những con phố Hàng thâm nghiêm hay những ngõ nhỏ chằng chịt thành một cộng đồng ấm áp. Dù phố Hàng Gai giờ đã rực rỡ lụa là công nghiệp, phố Hàng Bạc không còn rộn rã tiếng búa thủ công như xưa, nhưng cái lối sống thị dân chỉn chu, trọng tình nghĩa vẫn lẩn khuất đâu đó sau những mái ngói rêu phong. Đây chính là đặc sản quy hoạch tự nhiên của Hà Nội – nơi sự hiện đại không tiêu diệt được cái tình người nguyên bản.
Chuyển mình hay bảo thủ?
Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải sòng phẳng với nhau rằng cái cốt cách ấy cũng chứa đựng một sự bảo thủ khá đậm nét. Đây là một dạng phản xạ tự vệ tích cực của một đô thị đã kinh qua quá nhiều biến động. Người Hà Nội thường nghi ngờ những cái gì quá mới mẻ, quá nhanh chóng hoặc có vẻ thiếu đi chiều sâu văn hóa. Họ thích sự bền vững, thích những giá trị đã được “thử lửa” qua thời gian.
Nhưng trong cái thời đại 4.0 này, nếu cứ ôm khư khư cái rêu phong mà không chịu chuyển mình, Hà Nội dễ trở thành một bảo tàng tĩnh lặng và xơ cứng. Bài toán đặt ra là làm sao để đổi mới mà không mất chất, làm sao để hiện đại hóa mà không làm “bay màu” cái sự thanh lịch vốn có.
Tôi cho rằng, đã đến lúc chúng ta cần một chiến lược “định danh di sản nhân văn”. Hà Nội không nên chỉ chăm chăm bảo tồn những bức tường đá tổ ong hay những mái ngói vảy cá, mà phải bảo tồn chính những con người đang giữ linh hồn của phố. Chúng ta cần vinh danh và hỗ trợ những “nghệ nhân sống” – những người đang giữ công thức một món quà xưa, những gia đình đang duy trì nếp sống tam đại đồng đường kiểu mẫu. Tại sao không biến họ thành những “đại sứ văn hóa” ngay tại nơi họ sinh sống? Thay vì để họ lầm lũi trong ngõ sâu, hãy đưa họ vào tâm điểm của hệ sinh thái đô thị thông minh.
Hãy tưởng tượng một hệ điều hành văn hóa trên nền tảng số, nơi mỗi công dân hay du khách chỉ cần một cú chạm nhẹ trên điện thoại là có thể kết nối với “tâm hồn” của thành phố. Bước chân qua phố Hàng Mã hay phố Hàng Đồng, công nghệ thực tế ảo không chỉ cho bạn thấy lịch sử gạch đá, mà còn kết nối bạn với câu chuyện về gia phong của một dòng họ đã ở đó bảy đời. Những giá trị về sự thanh lịch, về cách xưng “em” đầy khiêm nhường của các cụ bà hay nghệ thuật thưởng thức một bát bún ốc đúng điệu sẽ được truyền tải một cách sống động qua các ứng dụng số.
Đây chính là cách chúng ta “số hóa” lòng tự trọng Hà Nội, biến những giá trị xưa cũ thành một thứ tài sản số có giá trị giáo dục và kinh tế cực cao, khiến giới trẻ thấy rằng việc sống thanh lịch và trọng nghĩa tình cũng “ngầu” chẳng kém gì những trào lưu toàn cầu ngoài kia.
Hà Nội của những thập kỷ tới chắc chắn sẽ có thêm nhiều cầu vượt, đường cao tốc và những trung tâm thương mại lộng lẫy. Nhưng nếu trong lòng cái đô thị hiện đại ấy, người ta không còn biết thưa gửi nhẹ nhàng, không còn biết quý trọng một món quà quê hay thiếu đi cái tình xóm giềng nồng hậu, thì khi đó Hà Nội sẽ đánh mất bản sắc của mình. Sự phát triển bền vững nhất của Thủ đô phải bắt đầu từ việc đánh thức và nuôi dưỡng cái cốt cách nhân văn trong mỗi con người. Chúng ta không cần áp đặt một khuôn mẫu lỗi thời, nhưng chúng ta cần tạo ra một môi trường văn hóa đủ mạnh để bất cứ ai đặt chân đến đây cũng cảm thấy mình muốn sống tử tế hơn, hào hoa hơn.
Có thể thấy cái cốt cách người Hà Nội giống như một dòng chảy ngầm, lúc êm đềm lúc mạnh mẽ nhưng chưa bao giờ ngừng nghỉ. Nó chính là bộ lọc để gạn đục khơi trong, là thước đo để điều chỉnh hành vi và cũng là điểm tựa tinh thần để chúng ta tự tin bước vào kỷ nguyên của đổi mới. Khi chúng ta hiểu và trân trọng những giá trị cốt lõi từ trong huyết quản của thành phố, chúng ta mới có đủ bản lĩnh để kiến tạo nên một Hà Nội vừa hiện đại, vừa đậm đà bản sắc di sản.
Mấy đứa nhân viên mà cộc cằn, thô thiển như cụ tả thì khả năng cực cao là được đẻ ra ít nhất cũng phải ngoài vành đai 2 và từ sau 2000 đến nay

Nhưng mà thôi, chỉ dăm mười năm nữa, Hà Nội sẽ hoàn toàn khác, toàn bộ đám người nhẹ nhàng, tránh bon chen, cả đời an phận loanh quanh phố cũ sẽ ngồi hồi tưởng gặm nhấm về đêm Hồ Gươm, chiều Hồ Tây nắng phố Phan Đình Phùng..... từ 1 căn hộ cao cao mạn Đông Anh, Sóc Sơn, Thạch Thất, Thường Tín...
 
Chỉnh sửa cuối:

PHUONG.

Xe điện
Biển số
OF-869673
Ngày cấp bằng
14/10/24
Số km
3,214
Động cơ
100,220 Mã lực
Đây em mời cụ ạ, theo cụ thì kiếm đủ tiền chiều nào cũng làm vài ly ngắm các cháu xuynh tươi xuống phố thì có cần gato thêm với ai k ạ? [-(

View attachment 9616927
View attachment 9616928
View attachment 9616929
View attachment 9616945
Em đảm bảo cái cặp giò ở ảnh thứ 2 từ trên không phải giò HN .
Nhưng 2 cái chân ở ảnh cuối thì đúng là chân HN đấy. Nhưng mà f2.
 

Ao Đình

Xe buýt
Biển số
OF-881537
Ngày cấp bằng
21/5/25
Số km
675
Động cơ
19,826 Mã lực
Tuổi
51
Nhiều bài hát hay về HN được sáng tác khi tác giả đang ở nơi khác và "nhớ về Hà Nội".
Các nhạc sỹ, họa sỹ, nhà văn, nhà thơ, cả các nhà nghiên cứu về HN phần lớn từ các vùng quê khác đến, chỉ có họ mới nhận ra và có khả năng khái quát cảnh vật, cảm xúc và con người Hà nội.
Mấy đứa nhân viên mà cộc cằn, thô thiển như cụ tả thì khả năng cực cao là được đẻ ra ít nhất cũng phải ngoài vành đai 2 và từ sau 2000 đến nay

Nhưng mà thôi, chỉ dăm mười năm nữa, Hà Nội sẽ hoàn toàn khác, toàn bộ đám người nhẹ nhàng, tránh bon chen, cả đời an phận loanh quanh phố cũ sẽ ngồi hồi tưởng gặm nhấm về đêm Hồ Gươm, chiều Hồ Tây nắng phố Phan Đình Phùng..... từ 1 căn hộ cao cao mạn Đông Anh, Sóc Sơn, Thạch Thất, Thường Tín...
 
Chỉnh sửa cuối:

Ao Đình

Xe buýt
Biển số
OF-881537
Ngày cấp bằng
21/5/25
Số km
675
Động cơ
19,826 Mã lực
Tuổi
51
Tính cách đặc trưng của con người phụ thuộc rất nhiều vào môi trường thiên nhiên và xã hội vùng đó.
Nơi thường có thiên tai, bão lũ, thiên nhiên khắc nghiệt thì con người sẽ mạnh mẽ, dứt khoát và sức chịu đựng rất cao.
Nơi khan hiếm tài nguyên, thì con người phải mưu mẹo, xâu xé mới mong tồn tại.
Đó là quy luật sinh tồn. Cái bụng càng rỗng, thì cái đầu càng nhiều toan tính, thủ đoạn, chà đạp ...trước là lấp đầy cái bụng, sau là thỏa mãn khát khao cả đời, thậm chí nhiều đời.
4


Lê Trung Hiếu
Lê Trung Hiếu

Dòng chảy cốt cách người Hà Nội
Thứ bảy, 06/06/2026 - 08:33
Hôm qua, tôi mời một anh bạn thân thiết, một người vốn dĩ mang trong mình cái “văn hóa” kỹ tính và phong lưu đặc trưng của dân Hà Nội cũ, đi uống bia hơi. Tôi chọn một quán khá “hay” ở số 23 Tôn Đản, cái con phố mà chỉ cần nhắc tên thôi là người ta đã ngửi thấy mùi của lịch sử và những giá trị tầng tầng lớp lớp.
Thế nhưng, cuộc vui chưa kịp bắt đầu đã kết thúc trong sự ngỡ ngàng của tôi và sự phẫn nộ im lặng của anh bạn. Khi chúng tôi vừa định ngồi xuống một chiếc bàn trống, cậu nhân viên phục vụ, với gương mặt vô cảm và một tông giọng không thể “tiết kiệm” hơn, đã phán một câu xanh rờn: “Đi sang bàn khác, bàn này có người đặt!”.
Một chữ “đi” đứng đầu câu và một câu nói “trống không” cụt lủn. Không “thưa anh”, không “làm ơn”, cũng chẳng có lấy một cái nhìn ái ngại. Anh bạn tôi, vốn là người trọng cái danh dự của lời chào hơn cả mâm cỗ đầy, đã đứng phắt dậy và bỏ về ngay lập tức. Anh bảo: “Không còn hứng nữa!”.
Cái “không còn hứng” ấy của anh không phải vì thiếu bia, mà vì sự thiếu hụt trầm trọng của một thứ lễ nghi tối thiểu đã từng là niềm tự hào của người Tràng An. Khi sự thô lỗ được bình thường hóa trong những không gian mang tính biểu tượng, đó là lúc chúng ta thấy di sản đang bị xói mòn ngay từ trong hơi thở.
Dòng chảy cốt cách người Hà Nội - 1

Phượng vĩ nở bên bờ Hồ Hoàn Kiếm (Ảnh: Hữu Nghị).
Câu chuyện nhỏ ấy chính là động lực thôi thúc tôi cầm bút viết bài này. Tôi viết không phải để hoài cổ một cách yếu ớt, mà để bóc tách xem cái “cốt cách” thanh lịch kia đang thất lạc ở đâu giữa những khối bê tông chọc trời, ánh đèn đô thị sáng trưng, và làm thế nào để công nghệ hay sự phát triển hiện đại có thể “cứu” lấy những giá trị nhân văn đang dần bị rẻ rúng trong những cuộc đối thoại đời thường.
Cốt cách người Tràng An
Hà Nội trong mắt thiên hạ đôi khi là một mớ hỗn độn của âm thanh, khói bụi và những khối bê tông mọc lên như nấm sau mưa. Nhưng với những người đã trót vận cái nghiệp “thị dân kinh kỳ” vào người, Hà Nội lại hiện hữu như một thực thể “rất người”, có tính cách riêng, đôi khi hơi khó chiều và cực kỳ bảo thủ.
Để hiểu được cái sự bền bỉ của mảnh đất này, đừng chỉ nhìn vào những con số tăng trưởng hay những dự án nhiều chục nghìn tỷ, mà hãy nhìn vào cái cốt cách đang âm thầm vận hành trong từng ngõ ngách. Đó là một thứ bản sắc không nằm trong bảo tàng, nó nằm trong cách người ta mặc áo, cách người ta chào nhau và cả cách người ta “khó tính” với một bát nước dùng của một món quà kẻ chợ.
Cái cốt lõi đầu tiên của thứ bản sắc này chính là một sự kiêu hãnh ngầm định, một dạng tự trọng tự thân đôi khi bị người đời lầm tưởng là kiêu kỳ hay tinh tướng. Người Hà Nội gốc không có thói quen khoe mẽ bằng những thứ trang sức lấp lánh hay những chiếc xe bóng lộn theo kiểu trọc phú mới nổi.
Sự giàu có hay địa vị thường được giấu kín sau những cánh cửa gỗ đã bạc màu, hay trong những nếp áo lụa giản dị mà cực kỳ chỉn chu. Cái kiêu hãnh ấy thể hiện rõ nhất ở sự kỹ tính đến mức cực đoan trong nghệ thuật thưởng thức. Ở Hà Nội, đồ ăn thức uống không bao giờ được gọi là “thực phẩm”, người ta gọi đó là “quà”. Ăn một bát bún, nhấp một chén trà, người ta coi đó là đang nhận một món quà từ sự khéo léo của bàn tay con người và sự chắt lọc của đất trời. Khái niệm “quà” đã nâng tầm việc lấp đầy dạ dày thành một hành vi văn hóa đầy trân trọng, một sự hưởng thụ có ý thức.
Hãy nhìn cái cách một gã thị dân đúng nghĩa “soi” bát bún thang. Đó không phải là ăn, đó là một cuộc giám định nghệ thuật. Mọi thứ từ giò lụa, trứng tráng đến lườn gà đều phải được thái chỉ nhỏ như sợi tơ, bày biện hài hòa như một bức tranh thủy mặc. Nước dùng phải trong vắt như pha lê, ngọt sâu nhưng thanh thoát, và đặc biệt là phải thoang thoảng cái mùi hương huyền thoại của tinh dầu cà cuống.
Nếu thiếu đi một chút tinh túy ấy, hoặc nếu bát bún được bưng ra một cách xô bồ, cẩu thả, người Hà Nội thà đứng dậy ra về chứ nhất quyết không chấp nhận sự pha tạp. Cái sự “khó tính” này chính là một màng lọc tự nhiên, một thứ quyền lực mềm giúp Hà Nội giữ lại được những giá trị tinh hoa nhất giữa một thời đại mà cái gì cũng có thể làm giả, làm nhái hoặc làm nhanh cho xong chuyện.
Song hành cùng sự kiêu hãnh là một định dạng thanh lịch đã trở thành thương hiệu, nhưng là thứ thanh lịch nằm trong huyết quản chứ không phải trên môi mép. Người Hà Nội trọng cái danh xưng như trọng chính danh dự của mình. Cách họ dùng những tiếng “thưa”, “gửi”, “dạ”, “vâng” đúng lúc, đúng chỗ tạo nên một nhịp điệu thưa gửi khoan thai, nhã nhặn. Đặc biệt, trong cái cấu trúc kỳ lạ “làng trong phố, phố trong làng”, người ta vẫn thấy những nét ứng xử đầy khiêm cung của các bậc cao niên.
Có những cụ bà ở những ngôi làng cũ nay đã hóa phố, tóc trắng như cước, lưng đã còng nhưng hễ thấy khách lạ hỏi đường là vẫn giữ nếp chào hỏi niềm nở. Một tiếng tự xưng “em” và gọi người ta là “bác”, nhẹ nhàng thốt ra từ miệng một bà cụ tám mươi khi trả lời một người lạ bất kể tuổi tác, không phải là sự hạ thấp mình, mà là một đỉnh cao của sự nhún nhường và tôn trọng. Đó là cái nếp gia phong được rèn giũa qua nhiều đời, biến những va chạm đời thường trở nên mềm mại và nhân văn hơn.
Chính cái lối ứng xử này đã nuôi dưỡng một tinh thần tình làng nghĩa xóm bền chặt, thứ mà ở nhiều đô thị hiện đại đã bị “bê tông hóa”. Ở Hà Nội, người ta vẫn giữ thói quen ốm đau thăm hỏi, tối lửa tắt đèn có nhau theo cái cách rất riêng. Một đĩa quà quý, một bát canh ngon được bưng sang biếu hàng xóm không chỉ là miếng ăn, mà là sự sẻ chia cái “vị” đời.
Cái cấu trúc làng xã ẩn mình trong lòng phố thị chính là chất keo kết dính những con người xa lạ, biến những con phố Hàng thâm nghiêm hay những ngõ nhỏ chằng chịt thành một cộng đồng ấm áp. Dù phố Hàng Gai giờ đã rực rỡ lụa là công nghiệp, phố Hàng Bạc không còn rộn rã tiếng búa thủ công như xưa, nhưng cái lối sống thị dân chỉn chu, trọng tình nghĩa vẫn lẩn khuất đâu đó sau những mái ngói rêu phong. Đây chính là đặc sản quy hoạch tự nhiên của Hà Nội – nơi sự hiện đại không tiêu diệt được cái tình người nguyên bản.
Chuyển mình hay bảo thủ?
Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải sòng phẳng với nhau rằng cái cốt cách ấy cũng chứa đựng một sự bảo thủ khá đậm nét. Đây là một dạng phản xạ tự vệ tích cực của một đô thị đã kinh qua quá nhiều biến động. Người Hà Nội thường nghi ngờ những cái gì quá mới mẻ, quá nhanh chóng hoặc có vẻ thiếu đi chiều sâu văn hóa. Họ thích sự bền vững, thích những giá trị đã được “thử lửa” qua thời gian.
Nhưng trong cái thời đại 4.0 này, nếu cứ ôm khư khư cái rêu phong mà không chịu chuyển mình, Hà Nội dễ trở thành một bảo tàng tĩnh lặng và xơ cứng. Bài toán đặt ra là làm sao để đổi mới mà không mất chất, làm sao để hiện đại hóa mà không làm “bay màu” cái sự thanh lịch vốn có.
Tôi cho rằng, đã đến lúc chúng ta cần một chiến lược “định danh di sản nhân văn”. Hà Nội không nên chỉ chăm chăm bảo tồn những bức tường đá tổ ong hay những mái ngói vảy cá, mà phải bảo tồn chính những con người đang giữ linh hồn của phố. Chúng ta cần vinh danh và hỗ trợ những “nghệ nhân sống” – những người đang giữ công thức một món quà xưa, những gia đình đang duy trì nếp sống tam đại đồng đường kiểu mẫu. Tại sao không biến họ thành những “đại sứ văn hóa” ngay tại nơi họ sinh sống? Thay vì để họ lầm lũi trong ngõ sâu, hãy đưa họ vào tâm điểm của hệ sinh thái đô thị thông minh.
Hãy tưởng tượng một hệ điều hành văn hóa trên nền tảng số, nơi mỗi công dân hay du khách chỉ cần một cú chạm nhẹ trên điện thoại là có thể kết nối với “tâm hồn” của thành phố. Bước chân qua phố Hàng Mã hay phố Hàng Đồng, công nghệ thực tế ảo không chỉ cho bạn thấy lịch sử gạch đá, mà còn kết nối bạn với câu chuyện về gia phong của một dòng họ đã ở đó bảy đời. Những giá trị về sự thanh lịch, về cách xưng “em” đầy khiêm nhường của các cụ bà hay nghệ thuật thưởng thức một bát bún ốc đúng điệu sẽ được truyền tải một cách sống động qua các ứng dụng số.
Đây chính là cách chúng ta “số hóa” lòng tự trọng Hà Nội, biến những giá trị xưa cũ thành một thứ tài sản số có giá trị giáo dục và kinh tế cực cao, khiến giới trẻ thấy rằng việc sống thanh lịch và trọng nghĩa tình cũng “ngầu” chẳng kém gì những trào lưu toàn cầu ngoài kia.
Hà Nội của những thập kỷ tới chắc chắn sẽ có thêm nhiều cầu vượt, đường cao tốc và những trung tâm thương mại lộng lẫy. Nhưng nếu trong lòng cái đô thị hiện đại ấy, người ta không còn biết thưa gửi nhẹ nhàng, không còn biết quý trọng một món quà quê hay thiếu đi cái tình xóm giềng nồng hậu, thì khi đó Hà Nội sẽ đánh mất bản sắc của mình. Sự phát triển bền vững nhất của Thủ đô phải bắt đầu từ việc đánh thức và nuôi dưỡng cái cốt cách nhân văn trong mỗi con người. Chúng ta không cần áp đặt một khuôn mẫu lỗi thời, nhưng chúng ta cần tạo ra một môi trường văn hóa đủ mạnh để bất cứ ai đặt chân đến đây cũng cảm thấy mình muốn sống tử tế hơn, hào hoa hơn.
Có thể thấy cái cốt cách người Hà Nội giống như một dòng chảy ngầm, lúc êm đềm lúc mạnh mẽ nhưng chưa bao giờ ngừng nghỉ. Nó chính là bộ lọc để gạn đục khơi trong, là thước đo để điều chỉnh hành vi và cũng là điểm tựa tinh thần để chúng ta tự tin bước vào kỷ nguyên của đổi mới. Khi chúng ta hiểu và trân trọng những giá trị cốt lõi từ trong huyết quản của thành phố, chúng ta mới có đủ bản lĩnh để kiến tạo nên một Hà Nội vừa hiện đại, vừa đậm đà bản sắc di sản.
 

Ao Đình

Xe buýt
Biển số
OF-881537
Ngày cấp bằng
21/5/25
Số km
675
Động cơ
19,826 Mã lực
Tuổi
51
Mỗi giai đoạn biến đổi của thời cuộc, tạo cho NHN có những đặc trưng riêng, dù không rõ ràng và có sự chồng lấn, pha trộn, nhưng xuyên suốt các thời kỳ thì các đặc trưng đó, dù ít hay nhiều vẫn còn giữ lại.
Đặc trưng của người Hà Nội xưa là sự lễ phép, mềm mỏng trong ứng xử, ẩm thực ăn uống thì tối kỵ “chém to kho mặn”.
Sau mấy thời kỳ nhảy dù + hơn nửa thế kỷ “xây dựng con người mới” + quy hoạch mới tài tình… hẳn mọi thứ phải văn minh hơn , con người ứng xử lễ phép có giáo dục hơn thời pre54 dồi 🙂
 

Garrard_1967

Xe điện
Biển số
OF-844852
Ngày cấp bằng
11/12/23
Số km
2,140
Động cơ
1,086,500 Mã lực
Mỗi giai đoạn biến đổi của thời cuộc, tạo cho NHN có những đặc trưng riêng, dù không rõ ràng và có sự chồng lấn, pha trộn, nhưng xuyên suốt các thời kỳ thì các đặc trưng đó, dù ít hay nhiều vẫn còn giữ lại.
Giờ e đố cụ tìm đc cụ nào như các cụ nhớ lại đới, hoạ hoằn chắc còn các cụ vừa tổ chức thượng thượng thọ :D
 

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
13/4/17
Số km
23,571
Động cơ
17,995,541 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Nói ẩm thực HN, em nhớ hồi lâu lâu xem một chương trình của THHN, có bạn MC và một nghệ nhân ẩm thực HN rất nổi tiếng. Trong quá trình giới thiệu và thực hành nấu món ăn, có món cua đồng, và nghệ nhân ấy để nguyên con cua sống, chẳng bóc mai hay yếm, cho vào cối giã, em choáng và ấn tượng mãi.
 

songchamlai

Xe container
Biển số
OF-876048
Ngày cấp bằng
19/2/25
Số km
5,033
Động cơ
93,680 Mã lực
Tuổi
52
Mỗi lần qua Nhật e thường rẽ vào các ngõ ngách nhỏ thâm nhập đời sống người dân Nhật hoặc vào những quán mì siêu nhỏ kinh doanh kiểu gia đình, nhiều khi chỉ có 1-2 cụ ông/ cụ bà chủ quán kiêm đầu bếp, dọn bàn, quần áo chỉnh trang li là thẳng nếp, tóc chải bóng mượt, cử chỉ đầy lịch sự nhã nhặn, từ cách nâng niu bát mì cho tới ánh mắt ân cần tôn trọng với từng thực khách.... thì e chợt nhớ lại hình ảnh Hà Nội xưa qua những bức ảnh còn lưu giữ lại và những câu chuyện của các cụ xưa kể lại.
Thực ra không chỉ Hà Nội pre54, mà Sài Gòn hồi mới giải phón 75 cũng vậy, người Bắc vào SG hồi đó thấy kinh ngạc vì sự gia giáo lễ phép của trẻ em (luôn khoanh tay cúi đầu chào khi có khách tới nhà) cũng như người lớn (vâng dạ, thưa gửi với cả những người bằng hoặc kém tuổi hơn mình).
Các cháu trong Nam hiện nay với một số gia đình giáo dục nghiêm khắc vẫn thấy khoanh tay chào ( kể cả gen Z). Em cho là điều này cực kỳ tốt . Bản thân mình cũng lựa lời ăn tiếng nói khi giao tiếp nên rất muốn lớp trẻ giữ được nề nếp như trước đây.
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,521
Động cơ
1,649,754 Mã lực
Mấy đứa nhân viên mà cộc cằn, thô thiển như cụ tả thì khả năng cực cao là được đẻ ra ít nhất cũng phải ngoài vành đai 2 và từ sau 2000 đến nay

Nhưng mà thôi, chỉ dăm mười năm nữa, Hà Nội sẽ hoàn toàn khác, toàn bộ đám người nhẹ nhàng, tránh bon chen, cả đời an phận loanh quanh phố cũ sẽ ngồi hồi tưởng gặm nhấm về đêm Hồ Gươm, chiều Hồ Tây nắng phố Phan Đình Phùng..... từ 1 căn hộ cao cao mạn Đông Anh, Sóc Sơn, Thạch Thất, Thường Tín...
Những người gặm nhấm ấy chưa chắc đã là NHN đâu.
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,521
Động cơ
1,649,754 Mã lực
Nhiều bài hát hay về HN được sáng tác khi tác giả đang ở nơi khác và "nhớ về Hà Nội".
Các nhạc sỹ, họa sỹ, nhà văn, nhà thơ, cả các nhà nghiên cứu về HN phần lớn từ các vùng quê khác đến, chỉ có họ mới nhận ra và có khả năng khái quát cảnh vật, cảm xúc và con người Hà nội.
Ở trong HN rồi nhớ mãi chẳng ra cái gì Cụ nhỉ

Rủ nhau xem cảnh Kiếm Hồ,
Xem cầu Thê Húc, xem chùa Ngọc Sơn.
Đài Nghiên, Tháp Bút chưa mòn,
Hỏi ai gây dựng nên non nước này?

Rồi đây không biết còn ai lên xem Kiếm Hồ nữa không?
 
Chỉnh sửa cuối:

Shotgun99

Xe đạp
Biển số
OF-909886
Ngày cấp bằng
6/6/26
Số km
13
Động cơ
2,164 Mã lực
Tuổi
37
Các cháu trong Nam hiện nay với một số gia đình giáo dục nghiêm khắc vẫn thấy khoanh tay chào ( kể cả gen Z). Em cho là điều này cực kỳ tốt . Bản thân mình cũng lựa lời ăn tiếng nói khi giao tiếp nên rất muốn lớp trẻ giữ được nề nếp như trước đây.
Trẻ con trong đó ngoan, nó có sẵn cái nếp rồi, người trong đó cách sống cũng khác, họ tôn trọng cái riêng tư lắm, chỉ biết công việc thôi. Người HN xưa em thấy họ cũng có cách sống riêng của mình em cũng thấy hay.
 

phuongmit

Xe ngựa
Biển số
OF-134398
Ngày cấp bằng
14/3/12
Số km
28,253
Động cơ
2,543,314 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Dư lài thì chắc chắn Hát nờ xịn sò trăm phần trăm dồi cụ ;)) Ực
Lâu lắm rồi e k uống Hanoi béo, trc là 500ml giờ 450ml, chai Premium 330ml cũng ít uống, gần đây có lon bạc giống vị chai này. Đặc điểm bia Hanoi dòng này là đầy bụng, e có tật hơi xấu là ngồi với cạ hợp, ae phải dứt/đứt nên hay chọn dòng nhẹ bụng để tham lam uống dc nhiều ;))
 

Garrard_1967

Xe điện
Biển số
OF-844852
Ngày cấp bằng
11/12/23
Số km
2,140
Động cơ
1,086,500 Mã lực
Lâu lắm rồi e k uống Hanoi béo, trc là 500ml giờ 450ml, chai Premium 330ml cũng ít uống, gần đây có lon bạc giống vị chai này. Đặc điểm bia Hanoi dòng này là đầy bụng, e có tật hơi xấu là ngồi với cạ hợp, ae phải dứt/đứt nên hay chọn dòng nhẹ bụng để tham lam uống dc nhiều ;))
Oh, loại này cũng có chai to chai nhỏ ah GS ơi? E tưởng chỉ có mỗi chai này và lon nữa thôi chứ nhỉ?

Mấy hôm nay thấy dự báo nước Hồ Tây có vẻ vơi, mà lão Thỏ móm lại biệt tăm, lo lo là ...
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top