Năm 2018, em dẫn 1 bác CCB vào tìm mộ cho đồng đội. Ông kể: chúng tôi huấn luyện ở Thanh Hoá 1969, sau gần 4 tháng hành quân bộ thì vào đến Lộc Ninh, luồn rừng qua Tây Ninh. Đụng địch đi càn, đánh nhau nảy lửa, quân bên mình yếu hơn nên rút lui. Bạn của ông người cùng quê Nam Định, bị dính lựu đạn, mặt mũi gần như nát hết. Ông cấp cứu cho bạn, người bạn nắm tay ông nói: Mày ơi mắt tao bị hư rồi, hoà bình về làm sao tao nhìn thấy mẹ tao nữa. Ông an ủi, mày yên tâm sau này tao sẽ dắt mày về với mẹ, mày ôm mẹ cũng hạnh phúc hơn mấy đứa trong tiểu đội đã chết kia. Người bạn thều thào: mày nhớ nhé, nhớ dắt tao về với mẹ tao đấy. Rồi người bạn nhắm mắt ra đi mãi mãi. Ông chôn vội vào hốc đá bên suối trúc của ngọn núi Cậu. Nhiều lần tìm kiếm nhưng không thấy, vì địa hình thay đổi quá nhiều. Hôm đi với em, ông đứng bên bờ suối, trên các mỏm đá bụm tay lên miệng gọi: Thái ơi! Tao vào đưa mày về với mẹ này! Tiếng gọi của ông lọt thỏm giữa núi rừng mênh mông.
Em xúc động câu chuyện nên hôm đó có làm bài thơ con cóc này!
---
TAO ĐI TÌM MÀY.
(Viết không chỉ cho người nằm xuống.)
Mấy hôm nay, tao đi tìm mày.
Mày ở đâu, giữa trời đất mênh mông.
Tao nhớ, đã chôn mày nơi gốc cây bên hòn đá núi.
Câu cuối cùng mày nói còn ám ảnh tao:
"Mày ơi, mắt tao hư rồi.
Mai mốt về làm sao nhìn thấy Mẹ"
Tao dỗ dành mày như đứa trẻ lên ba.
Mày cười: "Ừ! tao còn đôi tay, tao về lấy tay sờ lên người mẹ.
Vậy cũng được rồi, tao chỉ ước thế thôi".
Máu trên đầu mày vẫn chảy như tuôn.
Ráng nghiêng qua, mày nắm tay tao bắt hứa.
" Ngày đó, mày nhớ dắt tao về với mẹ nhé!"
Rồi mày ra đi, mặc tao lay gọi cuồng quay.
Mày nằm ở đâu, mày nằm ở đâu?
Tao đến dắt mày về, mày có biết không?
Tao hỏi đá, hỏi cây, hỏi mây trời xứ lạ.
Chả thấy câu trả lời nào, chỉ có gió lao xao.
Mày ở đâu rồi, mày trả lời đi!
Tháng 10/2018