Vất vả mà kết quả ok mới xứng đáng cụ nhể!
Mà vất sao bằng các cụ xưa:
“Sáng giăng chia nửa vườn chè
Một gian nho nhỏ đi về có nhau.
Vì tằm tôi phải chạy dâu
Vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay.
Chồng tôi thi đỗ khoa này
Bõ công kinh sử từ ngày lấy tôi.
Kẻo không rồi chúng bạn cười
Rằng tôi nhan sắc cho người say sưa.
Tôi hằng khuyên sớm khuyên trưa:
- Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng!
Một quan là sáu trăm đồng
Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi.
Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy
Hai bên có lính hầu đi dẹp đàng.
Tôi ra đón tận gốc bàng
Chồng tôi xuống ngựa cả làng ra xem.
Đêm nay mới thật là đêm
Ai đem giăng giãi lên trên vườn chè?”
Em xưa thi 3 trường, 1 trường nhập học nên đã nộp giấy triệu tập, vẫn giữ giấy triệu tập 2 trường còn lại làm kỷ niệm, nhìn lại 1 thời vất vả. Tài chén thời đó nếu em học thì học trên thị xã Phúc Yên, bún đùi milu rất ngon!