Cụ còn hơn em nhiều 


Em lạ gì. Xưa điều hành mãi như vậy rồi.Cụ nói đúng đấy. Chuẩn là do em không sâu sát cụ ạ. Sáng em ngủ dậy là 9h tối ở VN rồi. Lúc mọi người thức dậy vào giờ làm là em ăn cơm tối xong quay ra chăm con 1 lúc là hết ngày, lúc đấy chẳng muốn làm gì nữa. Ban ngày thì bọn trẻ con đi học có 6 tiếng. Bọn nó về còn đưa đi đá bóng, đi bơi, đi công viên các kiểu. Chẳng có đầu óc đâu mà làm ăn. Khổ tâm thực sự![]()
Hehe em nói toang là toang từ từ đến lúc cụ ko chịu được, từ giảm 30% đến 40-50-70…nó ko ngay và luôn được nhưng nếu ko bám sát thì đến lúc ko trụ được phải đóng cửa thôi cụ ạ. Nhất là kiểu kinh doanh nhỏ, ko phải công ty tập đoàn, bộ máy còn yếu thì điều hành từ xa rất khó giữ trong thời buổi kinh tế khó khăn.Cụ nói làm em sợ quáThực ra lúc đi cũng xác định là có thể sẽ "toang" nên em cũng có nhiều phương án back up. Chồng em cũng đi làm bên này rồi nên về kinh tế cũng không có gì phải lo lắng phàn nàn. Tuy nhiên đúng như cụ nói đấy, khi doanh thu giảm sút thì bỏ sông sức ra nghĩ cách xoay chuyển rất mệt mỏi. Em cũng đang muốn sắp xếp về VN vài tháng để điều phối lại xem như thế nào. Phiền một nỗi là trẻ con lại đi học, phải hè mới về được nên tính ra 1 năm cũng chỉ về được 1 lần. Thôi thì đành cố hết sức mình vậy, như thế nào thì lại tính tiếp.
Cụ nói chí lý quá ạ. Hôm qua em cũng vừa nói chuyện với bạn em về hướng này. Em cảm ơn cụ nhiều! Nghĩ đến việc "toang" cũng hơi buồn nhưng đúng là mô hình kinh doanh nhỏ nhiều khi cũng khó để duy trì. Thôi cứ nỗ lực hết mình rồi xem điều gì xảy ra tiếp theo.Hehe em nói toang là toang từ từ đến lúc cụ ko chịu được, từ giảm 30% đến 40-50-70…nó ko ngay và luôn được nhưng nếu ko bám sát thì đến lúc ko trụ được phải đóng cửa thôi cụ ạ. Nhất là kiểu kinh doanh nhỏ, ko phải công ty tập đoàn, bộ máy còn yếu thì điều hành từ xa rất khó giữ trong thời buổi kinh tế khó khăn.
Để tìm được người quản lý đúng ý mình rất khó, vì thằng giỏi dần dần nó sẽ muốn làm riêng hoặc làm cái gì đó sau lưng, còn người vừa vừa thì sẽ kém nhanh nhẹn, ko tâm huyết, ko đúng ý…
Theo em nếu xác định quản lý từ xa, cụ nên kêu gọi thêm cổ đông để người ta ghánh vác bớt việc ở nhà, mình có thể kiếm được ít hơn nhưng an toàn đều đặn và đường dài. Mình có nguồn lực , kinh nghiệm sẵn, người ta bỏ công bỏ sức ra làm tâm huyết vì có phần của người ta trong đó.
Các ý tưởng tìm người quản lý thay, kêu gọi cổ đông làm cùng quên được thì tốt....
Theo em nếu xác định quản lý từ xa, cụ nên kêu gọi thêm cổ đông để người ta ghánh vác bớt việc ở nhà, mình có thể kiếm được ít hơn nhưng an toàn đều đặn và đường dài. Mình có nguồn lực , kinh nghiệm sẵn, người ta bỏ công bỏ sức ra làm tâm huyết vì có phần của người ta trong đó.
Thành thật mà nói em ko hiểu câu chuyện của cụ cũng như ý của cụ trong câu chuyện này ntn lắmCác ý tưởng tìm người quản lý thay, kêu gọi cổ đông làm cùng quên được thì tốt.
Ngày xưa khi tụi em vừa mua được cty này mọi người cũng hy vọng là những người điều hành sẽ được thuê, ai gặp cũng dọa tự làm vất vả lắm, thuê họ làm để giành thời gian đi đánh gôn. Họ cũng luôn nghĩ trước sau cũng phải thuê họ, vì tụi em không biết làm, không thể tự điều hành "Chúng nó chưa bao giờ được làm tới phó phòng...".
Khi không thấy được xếp vào ngồi các vị trí tốt, họ họp nhau lại và ra nghị quyết không ai được hợp tác, rồi cùng nhau nộp đơn xin nghỉ việc. Em bảo bà xã ký đồng ý luôn. May hồi đó cái NĐ 141 vẫn còn hiệu lực, nên việc giải quyết chính sách cho người nghỉ việc được Nhà nước hỗ trợ.
Hơn 300 người, rất nhiều cá nhân sừng sỏ, nhiều kinh nghiệm, không phải làm việc mà móc tiền từ ngân sách nhà nước, đấu đá...
Sau còn sót 1 ông mà cũng vất vả tới 5 - 6 năm qua các tòa. Lần cuối cùng cũng chủ quan, nghĩ là mình đúng hết nên chỉ cử cô TP Hành chính tham gia mà tòa quận xử cho thua, phảI lên toàn Tp. để lật ngược lại ông ấy mới chấp nhận thua và sẽ thua nếu còn tiếp tục!!!
Sorry bác vì em dùng tử “toang” chắc làm bác hơi giật mình, nhưng thời buổi bây giờ em thấy nhiều nhà kinh doanh hụt hơi nhanh lắm, tháng trước đang doanh thu 1 tỉ, tháng sau tụt xuống 400tr, ngơ ngác ko hiểu nổi luôn.Cụ nói chí lý quá ạ. Hôm qua em cũng vừa nói chuyện với bạn em về hướng này. Em cảm ơn cụ nhiều! Nghĩ đến việc "toang" cũng hơi buồn nhưng đúng là mô hình kinh doanh nhỏ nhiều khi cũng khó để duy trì. Thôi cứ nỗ lực hết mình rồi xem điều gì xảy ra tiếp theo.
Chắc với những người chưa qặp sẽ rất khó tưởng tương!Thành thật mà nói em ko hiểu câu chuyện của cụ cũng như ý của cụ trong câu chuyện này ntn lắm![]()
Mợ có nhiều nét mà e thấy e trong đó nên e nghĩ tâm sự mợ là thật. Mợ cho e hỏi nếu được lựa chọn lại mợ có chọn sang nước ngoài định cư k vì e cũng đang lăn tăn bài toán có nên tìm cách định cư ở nc ngoai?Em ở VN không phải tinh hoa gì và sang bên này thì càng không phải cụ ạ. Em ở 1 tp nhỏ của Canada nên chi phí rẻ. Nhà mua 420k, xe 2 cái tầm gần 30k/cái. Bên này thì con cái đi học miễn phí. Thực phẩm thì so với thực phẩm ngoài chợ ở nhà thì đắt hơn, nhưng so với thực phẩm sạch cao cấp thì không đắt hơn, nhiều cái thì còn rẻ hơn ở nhà. Về ăn uống em thấy tương đương. Trừ là đi nhà hàng thì đắt hơn ở VN nhiều. Sẽ có nhiều cái ở VN không có và cảm thấy khá đắt đỏ như thuế nhà, thuế xe, bảo hiểm nhà, bảo hiểm xe,... Tuy nhiên lại có những cái khác bù lại như giáo dục (lớp 1 đến 12) miễn phí, y tế miễn phí (tuỳ tỉnh bang, nhưng tỉnh bang em ở thì là miễn phí). Tóm lại so sánh thì cũng khó. Với thu nhập nhà em thì sống bên này thoải mái, thu nhập thấp hơn nhà em em thấy mọi người cũng sống thoải mái ^^.
Thêm 1 cái nữa là bên này nhà ai biết nhà nấy, hàng xóm có người thân thiện thì họ cũng nói chuyện chào hỏi, nhưng không bao giờ hỏi chi tiết về cuộc sống. Không ai quan tâm ai là tinh hoa đâu cụ ạ.
Cụ làm cổ đông 1 công ty nhà nước với rất nhiều thành phần, cổ đông thì phức tạp là đúng rồi.Chắc với những người chưa qặp sẽ rất khó tưởng tương!
Giải quyết khi doanh nghiệp hoạt động thoát được việc tranh cãi triền miên khi gặp bất cứ vấn đề gì của các cổ đông có quyền sàn sàn nhau là không thể.
Cách đây hơn chục năm, khi còn nhiều doanh nghiệp nhà nước chuẩn bị cổ phần hóa, rút kinh nghiệm với những doanh nghiệp đã xong, nhưng khó hoạt động, Nhà nước đưa ra khái niệm "cổ đông chiến lược" và đưa luôn vào Luật Doanh nghiệp. Mục đích là để khuyến khích 1 cá nhân (hay tổ chức) đầu tư đủ để nắm cổ phần chi phối, có thể quyết định hầu hết các vấn đề hàng ngày, các cổ đông khác chỉ giám sát (nhưng khái niệm này bị lợi dụng - việc không bàn ở topic này). Theo luật hồi đó, cổ đông chiến lược được chỉ định và được mua với giá ưu tiên, không cần đấu giá.
Nói thật nếu để đấu đá với từng ấy người thì đúng là như họ đã nói: "Họ không làm được thì chẳng ai làm được!", tụi em lại càng không làm được.
Tụi em rất may mắn khi họ họp nhau để cùng nhau làm đơn xin nghỉ việc và lúc đó Nhà nước vẫn còn chính sách hỗ trợ việc sắp xếp lại doanh nghiệp sau khi cổ phần hóa nên mọi việc được thực hiện khá dễ dàng (thực ra họ, nhất là đội lãnh đạo cũ, đã tin điều khác là sau 1 vài tháng tụi em sẽ phải đến từng nhà năn nỉ họ quay lại điều hành)!
Ngành thương mại của mợ mà thoái trào, mợ chuyển sang đầu tư sản xuất hoặc bđs xem sao.Mợ có nhiều nét mà e thấy e trong đó nên e nghĩ tâm sự mợ là thật. Mợ cho e hỏi nếu được lựa chọn lại mợ có chọn sang nước ngoài định cư k vì e cũng đang lăn tăn bài toán có nên tìm cách định cư ở nc ngoai?
Trở lại câu hỏi của mợ, vc kinh doanh đi xuống nhiều khi nó do thời thế, mợ có muốn làm gì cũng chả được, đành chấp nhận và cơ cấu thu hẹp lại cho an toàn và chờ thời thôi ạ. Hiện cv của e cũng giảm khoảng 70% thu nhập chứ k phải 30% đâu, và e cũng đang loay hoay tìm sp mới mợ ạ. Tuổi này cũng hơi ngại để bắt đầu, sức ỳ lớn qua, ngại thay đổi...
Nói nghe vậy nhưng sx cái gì đâu đơn giản cụNgành thương mại của mợ mà thoái trào, mợ chuyển sang đầu tư sản xuất hoặc bđs xem sao.
SX trẻ con thì dễ, còn sx thật sự thì xúc than chưa phải là vất !Ngành thương mại của mợ mà thoái trào, mợ chuyển sang đầu tư sản xuất hoặc bđs xem sao.
Cty em không phải của Nhà nước bác ạh!Cụ làm cổ đông 1 công ty nhà nước với rất nhiều thành phần, cổ đông thì phức tạp là đúng rồi.
Còn kinh doanh nhỏ thì sẽ đơn giản hơn nhiều cụ ạ, nhất là 1 ông ở xa 1 ông ở gần chính ra lại còn dễ điều hành hơn 2 ông cùng ở gần vì phân quyền phân việc rõ ràng. Đấy là e nói khi cả 2 cùng đồng lòng đồng tâm, quan trọng là kiếm được người vừa được việc vừa quyết tâm.
Doanh thu đang ổn định nhiều năm nay nên lúc tụt, và tụt nhanh sẽ thấy hỏi hoảng cụ ạ. Mà cái lúc tụt thì chống đỡ cũng khó khăn lắm.Sorry bác vì em dùng tử “toang” chắc làm bác hơi giật mình, nhưng thời buổi bây giờ em thấy nhiều nhà kinh doanh hụt hơi nhanh lắm, tháng trước đang doanh thu 1 tỉ, tháng sau tụt xuống 400tr, ngơ ngác ko hiểu nổi luôn.
Quanh khu e thuê kd treo biển sang nhượng cửa hàng nhan nhản…
Em cũng không hiểu vì sao nhiều cụ nghĩ em chém gió. Thứ 1 tầm 1 năm đến vài năm em mới đăng 1 bài trên này, chẳng quen biết ai và không rủ rê ai tham gia cái gì nên chém gió chẳng để làm gì. Chia sẻ kinh nghiệm chốt đất thì bị bảo là chém gió. Hỏi han việc kinh doanh đi xuống cũng bị bảo là chém gió. Thật là khó hiểu.Mợ có nhiều nét mà e thấy e trong đó nên e nghĩ tâm sự mợ là thật. Mợ cho e hỏi nếu được lựa chọn lại mợ có chọn sang nước ngoài định cư k vì e cũng đang lăn tăn bài toán có nên tìm cách định cư ở nc ngoai?
Trở lại câu hỏi của mợ, vc kinh doanh đi xuống nhiều khi nó do thời thế, mợ có muốn làm gì cũng chả được, đành chấp nhận và cơ cấu thu hẹp lại cho an toàn và chờ thời thôi ạ. Hiện cv của e cũng giảm khoảng 70% thu nhập chứ k phải 30% đâu, và e cũng đang loay hoay tìm sp mới mợ ạ. Tuổi này cũng hơi ngại để bắt đầu, sức ỳ lớn qua, ngại thay đổi...
Em tin và khá chú ý xem thớt này . Cám ơn mợ.. mợ cứ chia sẻ tiếp. Em vẫn hóng.Em cũng không hiểu vì sao nhiều cụ nghĩ em chém gió. Thứ 1 tầm 1 năm đến vài năm em mới đăng 1 bài trên này, chẳng quen biết ai và không rủ rê ai tham gia cái gì nên chém gió chẳng để làm gì. Chia sẻ kinh nghiệm chốt đất thì bị bảo là chém gió. Hỏi han việc kinh doanh đi xuống cũng bị bảo là chém gió. Thật là khó hiểu.
Thứ 2 là em chẳng là gì trong giới kinh doanh cả, em biết trên này và trong các group kinh doanh có nhiều người doanh thu hơn em rất rất nhiều lần. Cơ bản mình không thân thiết gì với họ nên chẳng có lý gì mà nhắn hỏi han riêng làm phiền họ cả. Đăng lên trên này 5 người mười ý, kinh nghiệm em đăng hỏi mấy lần trước thì luôn sẽ có người cho những ý kiến quý giá. Vì vậy mà nhiều cụ xỏ xiên nhưng thôi em đành làm ngơ.
Quay lại việc cụ hỏi là có nên đi định cư ở nước ngoài không. Đây là 1 câu chuyện rất phức tạp. Ở cái tầm U40 như em, ở VN có nhà có xe có thu nhập ổn định thì đi nước ngoài thì 99% vì con. Trước khi đi em cũng tính toán kĩ rồi, em đưa ra 1 số phương án nếu việc doanh đi xuống thì như nào, không duy trì được nữa thì như nào. Tiền mang đi là bao nhiêu, để lại VN là bao nhiêu. Tóm lại là em tính toán rất cụ thể, sang bên này cũng chọn nơi có môi trường sống vừa phải để tiền mình mang sang đủ mua nhà, mua xe, đủ 1 phần gửi trong ngân hàng. Em tính là duy trì được việc doanh từ xa đến bao giờ ko được nữa thì em đi làm bên này. Em có bằng nước ngoài và cũng có tiếng Anh, tiếng Pháp nên cũng không không sợ là ko xin được việc. Tuy nhiên em vẫn ưu tiên việc duy trì kinh doanh ở VN hơn vì thu nhập cao và thời gian mình chủ động hơn.
Ưu điểm cuộc sống bên nước ngoài thì nhiều người nói rồi, môi trường trong lành, yên tĩnh, thực phẩm an toàn, con cái học hành miễn phí (và không chỉ miễn phí đâu, chương trình giáo dục của họ cũng rất tốt, kích thích khả năng tư duy sáng tạo của trẻ con), ở nhiều nước còn có tiền sữa cho các gia đình có con dưới 18 tuổi (ở Canada là 1 tháng được tầm 500cad/đứa, 2 đứa cụ được 1000cad), nhiều nước có y tế miễn phí nữa.
Nhược điểm thì nhiều vô kể, nhiều người nói rồi: xa gia đình, ít bạn bè, ít tụ điểm vui chơi, cuộc sống yên bình quá đi làm xong chỉ quay ra quay vào với gia đình thôi, ở các nước ôn đới thì có mùa đông dài và lạnh nên ai ko thích lạnh thì sẽ bị stress vào mùa đó, ít dịch vụ (ở VN đang có người giúp việc sang đây thì phải làm từ A-Z, ở VN vài chục là được gội đầu, được làm nail thì ở đây không có mùa xuân đấy).
Tóm lại là đi hay ở đều có cái hay, cái dở. Nếu mình thấy cái hay nó là những cái mình thực sự mong muốn, và nó nhiều hơn cái dở thì mình đi. Như em lúc đầu là định ở thử xem như nào, không hợp thì về. Nhưng sang đây chồng con em đều thích ở bên này hơn và việc kinh doanh năm đầu tiên vẫn duy trì rất tốt nên em quyết định ở lại. Mới 2 tháng gần đây tụt nhanh quá nên mới đau đầu như này.