Nấu nước uống rất tốt mợ à.Ui trời , giống hoa e căm nhất. Tràn lan trong vườn em, nhổ lên hoài mà không tiệt được![]()
Nấu nước uống rất tốt mợ à.Ui trời , giống hoa e căm nhất. Tràn lan trong vườn em, nhổ lên hoài mà không tiệt được![]()
Bên em lắm nhà dựng cả lều ngoài vườn trời tuyết cho trẻ con ngủ. Xưa mỗi lần trời tuyết lạnh là em lại cho đội nhóc vào xe nôi rồi đẩy ra ngoài đường. Xong về để nguyên ngoài ban công 2,3 tiếng. Nên trộm vía bọn nhóc nhà em từ bé đến giờ rất ít ốm vặt và gần như mỗi lần ốm đều ko cần dùng thuốc thang gì cả. Toàn tự ăn uống rồi hồi phục.Bọn trẻ con buổi tối nó mang books với snack ra đọc, ăn và ngủ cụ ạ
Em không có suất ngủ lều. Uống say là lăn luôn ra thảm cỏ ngắm trăng sao, nhớ những "đôi mắt người xưa" rồi lăn ra ngủ![]()
Vâng, trộm vía hình như bọn trẻ con xứ ôn đới hoặc hàn đới khoẻ mạnh hơn xứ nhiệt đới cụ ạ.Bên em lắm nhà dựng cả lều ngoài vườn trời tuyết cho trẻ con ngủ. Xưa mỗi lần trời tuyết lạnh là em lại cho đội nhóc vào xe nôi rồi đẩy ra ngoài đường. Xong về để nguyên ngoài ban công 2,3 tiếng. Nên trộm vía bọn nhóc nhà em từ bé đến giờ rất ít ốm vặt và gần như mỗi lần ốm đều ko cần dùng thuốc thang gì cả. Toàn tự ăn uống rồi hồi phục.
Cậu bạn em làm cái farm bên đó, lối vào có cái cây lúp xúp mọc hoang, cao cỡ 2.5m, thân bằng bắp tay, cản trở xe tải.À, bên Úc này có một cái rất hay về quản lý đô thị. Em kể góp vui với các cụ:
Bên này họ quy định một ô đất khi xây nhà phải bắt buộc để trống một phần diện tích đất sân vườn. Và phần đất sân vườn này phải bắt buộc trồng cỏ, không được đổ bê tông hay lát gạch... Việc này là để phục vụ cho mục đích... thoát nước mưa!
Ở các thành phố phía Đông - Bắc Úc mưa rất nhiều. Và đô thị Úc chủ yếu thoát nước tự nhiên. Quản lý đô thị họ tính toán diện tích đất của từng nhà và quy định phần đất để trống là bao nhiêu m2. Đủ rộng để đảm bảo khi trời mưa thì diện tích đất trống đấy sẽ thẩm thấu hết nước mưa xuống đất.
Nhưng có một điều kỳ cục nữa là phần đất trống đấy phải được trồng cỏ, không được để trống lộ ra mặt đất. Vì nếu phần đất trống không trồng cỏ hoặc cây phủ kín, để lộ mặt đất thì sẽ bị coi là đất hoang. Sẽ bị ăn thẻ phạt của council ngay lập tức!
Trong trường hợp đất nhà mình cao hơn nhà hàng xóm thì phải thuê đvi thiết kế làm 1 hệ thống thoát nước riêng để đảm bảo khi trời mưa thì nước từ phần đất nhà mình không chảy qua nhà hàng xóm.
Đây cũng là một lý do làm cho giá nhà cửa ở Úc thuộc dạng đắt nhất thế giới. Chi phí xây dựng và các hạng mục hạ tầng xung quanh nhà tốn kém kinh khủng. Mặc dù tiền đất thì rất rẻ.
Đúng như thế cụ ạ. Những việc tưởng như rất nhỏ nhưng tốn kém thời gian, tiền bạc và phức tạp vô cùngCậu bạn em làm cái farm bên đó, lối vào có cái cây lúp xúp mọc hoang, cao cỡ 2.5m, thân bằng bắp tay, cản trở xe tải.
Chặt hạ chắc 20 phút, tính cả cắt khúc, bó gọn, xếp vào vườn. Nhưng theo luật phải điền đơn, xin phép, rồi chờ. Sau vài tuần 2 xe 3 thằng nó xuống, 1 cưa, 1 giữ, 1 cảnh báo, cắt xong kéo lên xe mang về và giá là 2k.
Thằng bạn nó có cái cây hoang mọc trong farm, cao 6-7m, thân hơn 20cm. Đơn từ chờ cả tháng, phí 11k, mới có thằng xuống khảo sát. Sau đó 4 xe, 8-9 thằng xuống: chống, kéo, cưa, cắt, cẩu, cảnh báo, môi trường...
Ông anh dưới Brisbane thì cứ tháng nào đó mà luật cho phép là phải dùng câu liêm, cù nèo đứng giựt, tỉa bớt cành cây trong vườn, nhất là mấy cái cây to góc vườn (ko được leo lên cây chặt, vì cái này hình như phải có cấp phép chuyên nghiệp).
Lý do là để nhiều cành đến mùa chim về nhiều, nhất là bọn vẹt to nó đậu mấy chục con, rồi cả ngày đêm ăn ị bậy, chí chóe... mất ngủ luôn.
Nhiều bà con ko tìm hiểu kỹ, ra đuổi chim hay lên tỉa cành... là kiếm vài tờ vé phạt, nhẹ vài trăm, nặng vài nghìn. Lần sau nhìn thấy chim như nhìn thấy tổ tiên hiện hình.

Đẹp và ấm áp quá cụ!Cuối tuần, em cùng vài người bạn trong nhóm hiking lái xe từ Little Saigon lên Chino Hills. Chỉ hơn một giờ chạy xe, cảnh quan đã đổi khác với những triền đồi mênh mông và bầu trời trong xanh.
Con đường đất nhỏ uốn lượn giữa đồi hoa dại vàng rực. Trời mát, nắng dịu, rất lý tưởng để vừa đi bộ vừa trò chuyện, chụp hình và hít thở mùi cỏ non, đất ẩm.
Nói thêm, mọi năm phải đến tháng 3 thì hoa vàng mới nở rộ, nhưng năm nay thời tiết California ấm hơn nên mới tháng 1 mà đã có hoa.
![]()
![]()
Hy vọng ngày chú chó được cây xúc xích, chứ xơi chay lại...mỡ máu hiccc.Chú chó nổi tiếng nhất nước Mỹ.
![]()
Aloka, khoảng 4 tuổi, từng chỉ là một chú chó hoang lang thang trên những con đường bụi bặm ở Ấn Độ, không mái nhà, không chủ nhân.
Một ngày nọ, giữa lúc bơ vơ, Aloka tình cờ gặp những vị sư Mỹ gốc Việt đang đi bộ cầu nguyện cho hòa bình. Không ai gọi, không ai bảo, chú lặng lẽ đi theo các thầy. Rồi vì duyên số trắc trở, họ lạc nhau trong vài năm.
Nhưng duyên trời chưa dứt. Cuộc đời lại đưa họ gặp lại nhau, và Aloka một lần nữa theo chân các thầy. Có lúc tai họa ập đến: chú bị xe tông gãy chân, nguy kịch đến tính mạng. Chính những vị sư hiền lành ấy đã cưu mang, chăm sóc và đưa Aloka về Mỹ, nhận chú làm một phần trong đời tu hành của mình.
Chú được đặt tên là Aloka, nghĩa là “ánh sáng”.
Ngày nay, Aloka cùng các thầy tiếp tục hành trình bộ hành hơn 3.000 cây số, từ Texas nắng cháy cho đến Washington DC giá lạnh để cầu nguyện cho hòa bình thế giới.
Aloka dần trở thành chú chó được yêu mến bậc nhất nước Mỹ. Không chỉ vì đồng hành cùng các nhà tu hành truyền đi thông điệp hòa bình, mà còn bởi tính tình hiền hòa, trung thành và luôn bảo vệ những người đã cưu mang mình. Ai gặp Aloka cũng trầm trồ trước đốm lông trắng hình trái tim nổi bật giữa trán chú.
Đi đến đâu, Aloka cũng được các bác sĩ thú y chăm sóc miễn phí. Trẻ em thì mê mẩn, người lớn thì yêu chiều hết mực. Aloka trở thành hiện tượng cưng chiều, đến mức có không ít bà Mỹ đùa rằng tủ quần áo của Aloka còn nhiều đồ đẹp hơn của họ.
Nhiều ý kiến cho rằng Hollywood nên làm phim về cuộc đời sóng gió của Aloka. Người khác thì mong có truyện tranh về chú cho thiếu nhi.
Trang Facebook của Aloka hiện đã có hơn nửa triệu người theo dõi. Đọc những lời bình luận đầy yêu thương trên đó, ai cũng cảm thấy ấm lòng, bởi giữa một thế giới hỗn loạn và đầy hoài nghi, Aloka đã âm thầm kéo hàng triệu con người xích lại gần nhau hơn.
![]()
Chú Aloka nhồi bông.
![]()
Đi đến đâu chú cũng được bác sĩ thú y chăm sóc sức khỏe.
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Trang Facebook của chú. Con gái 18 tuổi của em cũng là một fan hâm mộ của chú chó hòa bình này.
![]()
Giống như các chú chó ở Mỹ, chú chó Aloka này được ăn thức ăn dành cho chó chứ không ăn chay giống các nhà sư. Chó là động vật ăn tạp nhưng thiên về ăn thịt, nếu ăn chay sẽ bị thiếu protein, vitamin B12....dẫn đến bị rụng lông, yếu cơ, ảnh hưởng hệ tim mạch.Hy vọng ngày chú chó được cây xúc xích, chứ xơi chay lại...mỡ máu hiccc.
Mấy hạt này công dụng sạch và tiện với người, chứ không tự nhiên và ngon miệng với chó.Giống như các chú chó ở Mỹ, chú chó Aloka này được ăn thức ăn dành cho chó chứ không ăn chay giống các nhà sư. Chó ăn chay sẽ thiếu vitamin B12, bị rụng lông, yếu cơ....
Ngoài ra, chú chó đi bộ hàng nghìn km như thế này thì không thể bị mỡ máu
![]()

Landscape đẹp quá cụ Leua ạ! Bức ảnh thứ 2 làm em liên tưởng đến desktop của Windows XPCuối tuần, em cùng vài người bạn trong nhóm hiking lái xe từ Little Saigon lên Chino Hills. Chỉ hơn một giờ chạy xe, cảnh quan đã đổi khác với những triền đồi mênh mông và bầu trời trong xanh.
Con đường đất nhỏ uốn lượn giữa đồi hoa dại vàng rực. Trời mát, nắng dịu, rất lý tưởng để vừa đi bộ vừa trò chuyện, chụp hình và hít thở mùi cỏ non, đất ẩm.
Nói thêm, mọi năm phải đến tháng 3 thì hoa vàng mới nở rộ, nhưng năm nay thời tiết California ấm hơn nên mới tháng 1 mà đã có hoa.
![]()
![]()
Viết văn hay và cảm động đến mấy thì thực tế là đa số dân Mỹ đã bầu cho anh Tổng hiện tại, không những một mà tới 2 lần. Nên góc nhìn thực tế là có 1 số người Mỹ nằm trong bài văn của cụ, còn đa số thì nằm ngoài.Đoàn tăng sĩ đi bộ vì hòa bình đang tiến dần vào Columbia, thủ phủ của bang South Carolina.
![]()
![]()
Nếu các tăng sĩ Phật giáo đi bộ để rao giảng Phật pháp hay tôn vinh Đức Phật Thích Ca, hẳn sẽ khó thu hút sự chú ý rộng rãi của người Mỹ vì xã hội Mỹ vốn coi trọng tự do tư tưởng, không dễ mở lòng trước những thông điệp mang tính tôn giáo thuần túy hay áp đặt niềm tin.
Nhưng đoàn tăng sĩ này không đến để truyền đạo. Họ lặng lẽ bước đi nhằm kêu gọi hòa bình, lòng nhân ái và sự kết nối giữa con người với con người. Không giáo điều, không biểu tượng tôn giáo, chỉ có một thông điệp chung mà mọi dân tộc đều khát khao: sống với nhau bằng tình thương. Và chính điều đó đã chạm đến trái tim người Mỹ vốn đã mệt mỏi với xung đột và thù hằn.
![]()
![]()
![]()
Người dân Mỹ với nhiều sắc tộc, màu da khác nhau kéo ra đón chào ngày càng đông hơn. Trong đám đông có không ít tín đồ Thiên Chúa giáo, nhưng họ bày tỏ sự cởi mở và xúc động khi nói rằng Chúa Jesus đang song hành cùng các nhà sư trên con đường hòa bình và tình yêu. Nhiều tiếng Amen đã vang lên như một sự đồng cảm tự nhiên, không phân biệt niềm tin.
Những hình ảnh ấy phản ánh rõ khát vọng sâu xa của xã hội Mỹ hôm nay: mong mỏi hòa bình, khao khát đoàn kết giữa lúc thế giới bị phủ bóng bởi bạo lực, chia rẽ và hận thù.
Theo dự kiến, đến tháng Hai đoàn đi bộ vì hòa bình mới đặt chân tới thủ đô Washington DC. Khi ấy, không ai biết sẽ có bao nhiêu người nữa cùng bước ra đường, nhưng chắc chắn thông điệp họ mang theo sẽ còn lan tỏa mạnh mẽ hơn.
![]()
![]()
Ở bức ảnh trên, một người mẹ địa phương quỳ xuống bên vệ đường, cùng con gái nhỏ dâng hoa cho các tăng sĩ. Có thể bà theo một đức tin khác, nhưng khoảnh khắc ấy cho thấy tôn giáo không còn là ranh giới. Đôi mắt đỏ và gương mặt xúc động của bà phản chiếu cảm xúc chung của rất nhiều người Mỹ, những người thừa nhận rằng họ đã rơi nước mắt khi chứng kiến đoàn tu sĩ âm thầm lan tỏa thông điệp hòa bình.
Bên cạnh bà, cô con gái nhỏ mỉm cười rạng rỡ, hai tay nâng hoa đầy trân trọng. Hình ảnh ấy có thể sẽ trở thành một ký ức đẹp theo em suốt đời, giúp em lớn lên với niềm tin rằng con người có thể đối xử với nhau bằng yêu thương và sự cảm thông.
Bức ảnh phía dưới ghi lại cảnh những đứa trẻ Mỹ, khác nhau về màu da và nguồn gốc, đứng sát bên nhau. Trên tay các em là những tấm bảng viết vội, nét chữ ngây ngô nhưng chứa đựng những ước mơ rất lớn.
Một em viết: Love Is Everything.
Một em khác ghi: Peace and Kindness Is What We Live For.
Cậu bé đứng cạnh khẳng định: Love Always Wins.
Nước Mỹ hiện nay đang trải qua những rạn nứt sâu sắc, khi chính trị và đảng phái đẩy con người xa nhau. Thế nhưng, những khoảnh khắc như thế này cho thấy hy vọng vẫn còn. Sẽ có một thế hệ mới, những đứa trẻ hôm nay, lớn lên với ký ức về sự tử tế, về tinh thần đoàn kết vượt qua khác biệt.
Và chính từ đó, giá trị cốt lõi của nước Mỹ có thể được hàn gắn: không phải bằng quyền lực hay đối đầu, mà bằng lòng bao dung, nhân ái và tình người.
Mấy hạt này công dụng sạch và tiện với người, chứ không tự nhiên và ngon miệng với chó.
Em...lạ gì.![]()
May là cụ nói với emVới nguồn thức ăn cho chó tốt nhất thì em thấy các cụ ta hay sử dụng nguồn dinh dưỡng tự nhiên nóng hổi thải ra từ người vẫn là tốt nhất cụ nhỉ, lại tiện![]()
, chứ bibô với hội mê món mộc tồn là cụ căng đấy nhé.
Thời tiết Nam California mùa đông năm nay ấm và mưa nhiều hơn mọi năm cụ ạ.Landscape đẹp quá cụ Leua ạ! Bức ảnh thứ 2 làm em liên tưởng đến desktop của Windows XP
Mùa đông năm nay em tưởng là ở Bắc Mỹ và Châu Âu lạnh hơn chứ cụ nhỉ? Em có đứa bạn thân ở Pháp đang kêu trời vì năm nay Paris quá lạnh giá.


Cụ xử lý mấy vụ thế là chơi đẹp rồi. Lốp căng thế thì ưa tốc độ hehe.Hôm nay em mới vào topic của cụ Leua thì thấy bị cắt tầng lùi về tận giữa tháng 1?! Vậy là bao nhiêu bức ảnh đẹp của cụ chủ mới up lên bị mất hết rồi! Lúc nào rảnh cụ re-up nhé
Hôm trước em nhớ còm của cụ juneboy về "Bằng hữu tửu"Nhưng lúc đấy muộn quá rồi nên định bụng sẽ reply lại cụ vào hôm sau. Hôm nay vào thì không thấy còm đó nữa. Và cũng nhân việc topic đang nguội lạnh, nên em tranh thủ mượn tạm cụ Leua để ôn lại vài kỷ niệm (hoặc sự cố) mà em đã trải trong các cuộc vui chén tạc chén thù lúc còn ở VN. Các cụ đọc giải trí nhưng cũng là lời tự nhắc nhở về sự kìm chế và cẩn trọng trong các cuộc trà dư tửu hậu
Sự cố đầu tiên xảy ra trong một lần em đi tiếp khách. Hôm đấy em tiếp mấy bạn bên ngân hàng Việt Nga, trưởng đoàn là bạn PGĐ chi nhánh cũng tên là Nga, rất xinh và bằng tuổi em. Bạn đấy mà cũng sinh hoạt trên OF này thì sẽ nhận ngay ra emHôm đấy bọn em uống từ trưa đến tầm 5h chiều thì tiệc tan. Và tất nhiên là với những cuộc vui như thế thì không thể không có "phase 2". Nên mấy anh em kéo nhau ra Summit Bùi Thị Xuân để uống tiếp.
Em lái xe chở thằng em, lúc chạy đến ngã ba Nguyễn Du - Bùi Thị Xuân thì do say quá chẳng nhìn rõ biển cấm nên rẽ phải vào luôn. Tự nhiên thấy đường vắng tanh, vừa hưng phấn vít ga lên một phát thì thấy ngay trước mặt là một hàng xe máy dựng dưới lòng đường. Em vội vàng đánh hết lái sang bên trái để tránh nhưng vẫn kịp tông vào khoảng 3 - 4 chiếc. Hóa ra Bùi Thị Xuân là đường 1 chiều và lúc đấy họ sử dụng 1/2 làn đường bên tay phải để trông giữ xe máy của BV Mắt. Lúc đâm xong xe em còn chạy thêm một đoạn nữa thì mới phanh xe lại được. Nhìn vào gương chiếu hậu thì thấy đằng sau là một đống xe máy đổ ngổn ngang và mấy thanh niên trông xe thì đang cầm gậy, ghế phi thẳng đến chỗ xe em.
Rất nhanh là thằng em ngồi bên ghế phụ nhảy ra luôn để dàn xếp, và chỉ sau khoảng mấy phút là bọn em giải tán và té ngay khỏi hiện trường. Vì chậm thêm chút nữa CA phường và giao thông họ tới thì rầy rà to. Và may nữa là hồi đấy phong trào livestream và các camera chạy cơm chưa nở rộ như bây giờ nên bọn em cũng không bị quay clip. Nếu sự cố như thế mà xảy ra vào thời điểm hiện tại thì chắc em cũng được thành người nổi tiếng!
Lần thứ hai thì nghiêm trọng hơn, thời gian đấy nhà em đang chuẩn bị rời Việt Nam. Tối hôm đấy em uống ở Mỹ Đình, đến tầm 12h đêm thì về. Em chạy đường vành đai 3 đến đoạn Khuất Duy Tiến đang mát ga thì đột nhiên có chú shipper lao từ trong ngõ ra. Thế là ăn ngay quả đâm trực diện từ xe em, cú đâm mạnh đến nỗi cái xe máy bắn ra khoảng vài mét còn chú shipper bay lên không trung. Em vẫn còn nhớ như in cái khoảnh khắc em ngồi trong xe nhìn qua kính lái và thấy chú shipper bay lơ lửng trước mặt như spider man rồi hạ cánh uỵch một phát cách đầu xe cỡ khoảng chục mét. Em đang sợ cứng người không kịp phản ứng gì thì thấy chú shipper chồm dậy, chạy ngược lại chỗ xe em. Em như bừng tỉnh và cũng mở cửa xe nhảy ra ngoài, và việc đầu tiên là quát ngay: "Mày đi kiểu gì thế? Xe tao mà không có phanh khẩn cấp thì mày tiêu đời hôm nay rồi"....
Chú shipper nhìn thấy đầu con Mercedes của em nát bươm thì cũng hoảng hồn, lắp bắp thanh minh. Sau khi kéo cái xe máy của chú shipper vào lề đường thì bọn em phát hiện xe máy chỉ bị gãy giảm xóc sau và 1 cái để chân. Em đưa cho chú shipper mấy triệu và sau đấy giải tán. Em thì phải gọi cứu hộ đưa xe về hãng. Hậu quả là chiếc E300 của em mới mua được 3 tháng đã phải vào Haxaco Láng Hạ nằm dưỡng thương gần 2 tháng và chi phí hết hơn 150 triệu.
Sau hai lần đấy thì em quyết tâm phải uống thật kiềm chế, và tuyệt đối không bao giờ lái xe khi uống rượu bia nữa. Và quả thực là sau đó em cũng không phải trải qua một cơn say nặng nề nào nữa cho tới khi rời VN
Nhưng khi sang đến Úc thì em lại bị thêm một trận rất kinh hoàng nữa! Hồi còn ở VN thì một trong những lý do em move ra nước ngoài là để tránh những cuộc vui bất tận.Nhưng đúng là chạy trời không khỏi nắng! Sang đến Úc thì mới biết là bên này các đại cao thủ Việt Nam ẩn thân tại xứ Úc vô cùng nhiều, và các cuộc vui còn khốc liệt hơn cả ở Việt Nam
![]()
Vâng cụ ạ, nhiều ông tung hoành ngang dọc ở VN xong sang đây không biết làm gì luôn!Cụ xử lý mấy vụ thế là chơi đẹp rồi. Lốp căng thế thì ưa tốc độ hehe.
Em có tay họ hàng mang tiền sang đầu tư để lấy quốc tịch Úc. Công việc chính là nhậu (cả băng nhậu cũng vậy), vì biết làm cái gì. Vợ nó than với em thế.