lấy được thì tốt thôi, ko sao cả, nó nên được xem như quà đính kèm. Nhưng xác định mục tiêu số 1 như thế thì nó lại là câu chuyện hoàn toàn khác cụ nhé!
Mục tiêu như thế là sai luôn từ đầu. Nếu nhà người ta ko muốn có con rể ở đó thì a có cố kiểu gì người ta cũng ko chấp nhập mà người ra khinh cho.
Chỉ có bên nhà gái họ gợi ý thì có. Cái này tương đối nhiều. Nếu gặp hoàn cảnh đó thì được.
nhưng nói chung thì ở rể là ko ra gì đâu.
chủ thớt không nghĩ rằng con người sống được là do con người có cảm xúc, có ý chí. Chứ con người ko phải cỗ máy vô cảm.
Đi làm sếp nói cho vài câu đã ko biết chui xuống lỗ nào rồi.
Ban đầu mục tiêu là cái nhà, được ở nhà to. Nhưng nên nhớ sĩ diện thể diện còn quan trọgj hơn nhiều nhà to hay nhà bé. Nếu ko có thể diện điều gì khiến con người muốn tồn tại trên cõi đời này.
Ban đầu kho khăn. Nhưng tôi thấy ko ai về cuối đời là ko có nhà cửa cả. trừ phá sản.
cho nên ban đầu ko có nhà ko đáng sợ.
sợ nhất là chịu nhục, sợ nhất là gia đình tan nát. Đi ko được ở ko xong. Lúc chui vào rọ rồi. Li hôn thì gia đình tan nát, mà ko li hôn thì sống ko thoải mái.
đến sống với bố mẹ đẻ cũng còn ko chịu được. Vẫn phải ra riêng thì gia đình nhỏ mới an toàn. Đây người dưng nước lã. Lấy đâu ra yêu thuợg thật lòng.
cuộc sống ban đầu khó khăn nhưng cuộc sống đó là xây trên nền móng vững chắc
. Còn nếu bạn quyết ở rể khi đó cuộc sống của bạn giống như xây lâu đài trên cát, nhìn thì to hoàng tráng đấy nhưng nó như ảo ảnh có thể biến mất bất cứ lúc nào.
vậy nhỏ mà chắc chắn vẫn hơn nhiều cái hão huyền cái ko đáng tin