- Biển số
- OF-489591
- Ngày cấp bằng
- 18/2/17
- Số km
- 3,905
- Động cơ
- 818,579 Mã lực
- Tuổi
- 34
Cuộc sống có số các cụ nhể.hoàn cảnh tốt hơn nhiều người nhưng gia đình lại bấp bênh.Nhiều khi là noi gương
Thấy chị kể HN tiêu cực quá nên đâm sợ.
Cuộc sống có số các cụ nhể.hoàn cảnh tốt hơn nhiều người nhưng gia đình lại bấp bênh.Nhiều khi là noi gương
Thấy chị kể HN tiêu cực quá nên đâm sợ.
Nhiều người thế mà, nghĩ kỹ quá, sâu xa quá gì cũng lo gì cũng sợCuộc sống có số các cụ nhể.hoàn cảnh tốt hơn nhiều người nhưng gia đình lại bấp bênh.

Em ý kiến trên quan điểm của U60 nhé.(già)Em là chị và còn một cô em gái nữa. Cả hai bọn em đều độc thân và ko có con cái gì cả.
Em xin đính chính là em từng đổ vỡ hôn nhân vì hiếm muộn. Còn em gái em thì chưa chồng con gì chứ ko phải như nhiều trường hợp kén cá chọn canh hay làm sao đó đâu ạ.
Chỉ là gia đình bọn em ko có con cháu thôi.
Hiện tại em gần 50 tuổi và em gái em cũng ngoài 40 rồi. Em hơn em gái em 6 tuổi. Bố mẹ thì vẫn còn nhưng cũng sức khỏe yếu.
Gia đình em ở quận Hai Bà Trưng. Nhà gần viện gần chợ nên mọi thứ trong tương lai gần về sức khỏe cũng tiện khi thành viên trong gia đình phải đi viện.
Công việc thì ngày xưa em kinh doanh - em gái đi làm văn phòng. Nhưng sau covid em ko còn kinh doanh nữa nhưng cũng vẫn còn tí vốn.
Vậy nên các cụ các mợ cứ coi như về già là hai chị em em ko có công việc và thu nhập hàng tháng đều đặn đi ạ
Gia đình em có hai ngôi nhà. Một nhà đang cho thuê 6 triệu 1 tháng và 1 nhà cả gia đình đang ở. Cả hai nhà đều ở quận Hai Bà Trưng.
Em cần xin các cụ các mợ có kinh nghiệm tư vấn giúp em về vấn đề tài sản dưỡng già.
Sau khi bố mẹ em mất. Hai chị em em xử lý tài sản như nào? Để sống hết phần đời còn lại.
Em tính: Trong khoảng 10 năm tới khi bố mẹ em già hẳn và ốm yếu em bán 1 ngôi nhà đi để tiền vào ngân hàng và rút lãi + gốc ra ăn tiêu dần và lo viện phí lẫn mọi thứ sinh hoạt gia đình.
Sau khi bố mẹ mất - Em và Em Gái em cùng có suy nghĩ bán nốt ngôi nhà đang ở để hai chị em đi thành phố khác như nha trang đà nẵng hồ chí minh hoặc bất kể đâu khác để sinh sống nốt tuổi già.
Họ hàng thì nhà em ko có ai - Bố em con 1 - Mẹ em cũng con 1
Em cứ tạm tính tổng tài sản cả 2 ngôi nhà hiện tại bán đi được tầm hơn 6 tỉ.
Bọn em có nên tính toán mua 1 ngôi nhà nhỏ ở thành phố khác xa trung tâm cho rẻ để ở ko? Vì thành phố này có lẽ tương lai ko còn gì níu kéo bọn em gắn bó nữa.
Hay giữ lại 1 ngôi nhà ngoài này. Sau khi bố mẹ mất thì 2 chị em du lịch thỏa thích mỗi thành phố tỉnh thành ở vài tháng nửa năm 1 năm rồi qua về Hà Nội sống?
Em cũng từng nghĩ tới viện dưỡng lãoNhưng già rồi vào đấy. Số tiền hàng tháng của 2 chị em chắc sống ở viện dưỡng lão chắc được 15 20 năm.
- Và chưa kể bọn em không có con cháu hay họ hàng giữ tiền hộ để thanh toán nếu mắc bệnh mất trí nhớ hay tuổi già thì họ đuổi bọn em đi thì như nào em ko dám nghĩ tới.
Suy nghĩ bọn em có thể hơi thực tế nhưng tiêu cực: Chúng em muốn tuổi già ra đi ko vướng bận gì - kiểu như không phải giữ lại 1 ngôi nhà mà ko có tiền chi tiêu sinh hoạt lúc già ốm đau đói khát. Có thể tiêu hết tiền bán 2 ngôi nhà đi cho tới lúc chết.
Nhưng câu chuyện lại là: Về già ko ai cho 2 người già thuê trọ cả. Đúng không ạ? Vậy chúng em chắc chắn phải mua 1 cái nhà nho nhỏ ở xa trung tâm để ở lúc già đúng không ạ?
Cái quan trọng nhất của tuổi già là phải ở gần viện - cho tiện - em biết. Nhưng em muốn có một góc nhìn khác với viễn cảnh hai chị em ko bệnh nặng ko liệt giường hay phải đi viện liên tục.
Hiện tại chúng em chỉ mới có nghĩ tới những thứ đơn giản đang tâm sự như này - Và chắc còn nhiều thứ đáng để quan tâm lưu ý khi về già nữa mà chúng em chưa lường trước được
Các cụ các mợ có đi ngang qua thớt vào tư vấn hay chia sẻ trò chuyện để thớt em từ giờ tới tương lai nhiều ý kiến đóng góp cho chị em chúng em mở mang học hỏi để xoay sở cuộc sống tương lai đỡ mù mịt.
Vâng - em rất cần những còm như này để nhìn nhiều góc cạnh hơn. Em cám ơn cụ.Đọc kỹ và chậm lại tý thì bạn nữ này đã có những xác định cụ thể về "đường lối/quan điểm" trong các mối quan hệ của cuộc sống rồi. Giờ có nhẽ bạn ấy chỉ còn lăn tăn về DÒNG TIỀN cho cuộc sống.
Vậy chúng ta có "tư vấn" gì thì về cái chuyện dòng tiền này thôi.
Mà đã là "tư vẫn" thì đó là phân tích/mổ xẻ các góc cạnh, cho dù đó là tình huống xấu nhất để mà biết mà lường. chứ đừng nghĩ đấy là độc mồm, trù ác... (mặc dù khi nói về khía cạnh này, người nghe sẽ choáng, thậm chí có thể nhẩy tưng tưng lên là mầy trù ẻo tao à)
(Thực sự cũng chẳng biết câu chuyện của bạn là thật (vì hoàn cảnh cũng éo le) hay chỉ là để tương tác. nhưng tôi thấy đây cũng là một câu chuyện đáng để suy tư)
Về dòng tiền của bạn
Hiện tại bố mẹ bạn có lương hưu, tổng của 2 người thấp nhất cũng từ 12 triệu. Hai chị em bạn đang độ tuổi đi làm, thu nhập chắc cũng 12 triệu/người/tháng. Như vậy tổng thu nhập của gia đình khoảng 36 triệu. Và nếu hai chị em đã tham gia BHXT thì yên tâm ở chỗ sau này sẽ có lương hưu. Còn nếu không, như bạn nào đó đã nói thì bạn nên mua BHXH tự nguyện. BHXH nó sẽ cho bạn cái điểm tựa khi về già. Lúc đó, lượng hưu dù ít ỏi, nhưng còn BHYT tự động; và nhất là khi già rồi, nó cho bạn cái cảm giác còn có chỗ nương tựa. Thậm chí khi chết ngoài tiền mai táng phí ra thì dù xung quanh không có ai đứng ra lo liệu thì cũng vẫn còn có một tổ chức đứng ra lo cho bạn, bằng tiền của bạn. Ấy cũng là giải tỏa được một phần tâm lý cho người già.
Với thu nhập cả gia đình hiện tại khoảng 36 triệu, bố mẹ chưa ốm đau, không phải lo toan con cái, rất ít mối quan hệ họ hàng (nên ít đám xá, thăm hỏi) thì gia đình chi tiêu khoảng 25-30tr là ok, còn mỗi tháng cũng tiết kiệm được khoảng 6-8tr. Mỗi năm tiết kiệm khoảng 100tr là trong tầm tay của bạn. Với khoản thu nhập từ cho thuê nhà 6tr/tháng, mỗi năm bạn tiết kiệm thêm được khoảng 70tr nữa. Bạn có một số tiền đang gửi tiết kiệm, cứ tạm dự tính khoảng 700 triệu, mỗi năm lại ra được khoảng 50 triệu. Vị chi mỗi năm gia đình tiết kiệm được khoảng 220 triệu.
Vậy sau 10 năm nữa, bạn có thêm được khoản tiết kiệm là 2,2 tỷ + 700 triệu hiện có = khoảng 2,9-3 tỷ.
Trong khoảng thời gian 10 năm tới, chắc bố mẹ bạn sẽ có những thay đổi về sức khỏe, có thể ốm đau nặng, và quan điểm của bạn là "còn nước còn tát" sẽ chữa trị đến tận cùng. Nhưng khách quan mà nói, với điều kiện như bạn, thì khi gặp bệnh hiểm nghèo ác tính như ung thư chẳng hạn thì các biện pháp chữa trị, nằm viện sẽ ở mức độ sẽ ở mức độ "quốc dân" mà thôi, chứ chắc không có điều kiện đi nước nọ nước kia và sẽ được BHYT chi trả tương đối. Giờ thuốc ngoài BHYT cũng không còn đắt đỏ. Còn khi các bác mắc bệnh mãn tính, nằm liệt.... thì khách quan mà nói là cần người/công chăm sóc là chính chứ tiền thuốc men lại không nhiều. Nên về vấn đề chi phí cho bệnh tật của các bác ấy không hẳn là vẫn đề lớn. Các bạn có ốm đau thì khi có HBYT, câu chuyện cũng tương tự. Khi hai bác mất, chắc các bạn cũng còn đủ sức khỏe lo cho hai bác đầy đủ vuông tròn.
Câu chuyện về sau này, khi hai bạn đã già, Các bạn trong tình trạng
+ Hàng tháng có khoản lương hưu nho nhỏ, có BHYT tự động gia hạn hàng năm. Khi chết có tiền mai táng do BH trả. (không sợ chết mà không có tiền chôn)
+ Bán một cái nhà được khoảng 3 tỷ trở lên cộng với khoản từ khoảng 3 tỷ trở lên do tiết kiệm từ nay tới đó (như tính ở trên) là các bạn có khoảng 6 tỷ.
+ Hai chị em có một cái nhà để ở ngay tại HN. Ở HN sẽ thuận tiện hơn rất nhiều, sẽ bớt thấy cô đơn đơn hơn, mua sắm chợ búa, ốm đau gì cũng dễ. Chứ về quê, chỉ riêng khoản đi chợ mua đồ ăn, nấu nướng thôi cũng đâu tiện như ở HN,
Thời giá rồi sẽ thay đổi, sau 20 năm nữa chắc chắn giá trị tiền sẽ khác. Nhưng thời nào cũng thế, với mức khoảng 6 tỷ gửi tiết kiệm, lời lãi mỗi tháng khoảng 30 triệu thì đủ cho mức sống của hai người.
Đến một giai đoạn nào đó, hai bạn bán nốt cái nhà còn lại, vào viện dưỡng lão, chọn mức dịch vụ phù hợp với số tiền có lúc đó.
Vâng - em rất cần những còm như này để nhìn nhiều góc cạnh hơn. Em cám ơn cụ.Đọc kỹ và chậm lại tý thì bạn nữ này đã có những xác định cụ thể về "đường lối/quan điểm" trong các mối quan hệ của cuộc sống rồi. Giờ có nhẽ bạn ấy chỉ còn lăn tăn về DÒNG TIỀN cho cuộc sống.
Vậy chúng ta có "tư vấn" gì thì về cái chuyện dòng tiền này thôi.
Mà đã là "tư vẫn" thì đó là phân tích/mổ xẻ các góc cạnh, cho dù đó là tình huống xấu nhất để mà biết mà lường. chứ đừng nghĩ đấy là độc mồm, trù ác... (mặc dù khi nói về khía cạnh này, người nghe sẽ choáng, thậm chí có thể nhẩy tưng tưng lên là mầy trù ẻo tao à)
(Thực sự cũng chẳng biết câu chuyện của bạn là thật (vì hoàn cảnh cũng éo le) hay chỉ là để tương tác. nhưng tôi thấy đây cũng là một câu chuyện đáng để suy tư)
Về dòng tiền của bạn
Hiện tại bố mẹ bạn có lương hưu, tổng của 2 người thấp nhất cũng từ 12 triệu. Hai chị em bạn đang độ tuổi đi làm, thu nhập chắc cũng 12 triệu/người/tháng. Như vậy tổng thu nhập của gia đình khoảng 36 triệu. Và nếu hai chị em đã tham gia BHXT thì yên tâm ở chỗ sau này sẽ có lương hưu. Còn nếu không, như bạn nào đó đã nói thì bạn nên mua BHXH tự nguyện. BHXH nó sẽ cho bạn cái điểm tựa khi về già. Lúc đó, lượng hưu dù ít ỏi, nhưng còn BHYT tự động; và nhất là khi già rồi, nó cho bạn cái cảm giác còn có chỗ nương tựa. Thậm chí khi chết ngoài tiền mai táng phí ra thì dù xung quanh không có ai đứng ra lo liệu thì cũng vẫn còn có một tổ chức đứng ra lo cho bạn, bằng tiền của bạn. Ấy cũng là giải tỏa được một phần tâm lý cho người già.
Với thu nhập cả gia đình hiện tại khoảng 36 triệu, bố mẹ chưa ốm đau, không phải lo toan con cái, rất ít mối quan hệ họ hàng (nên ít đám xá, thăm hỏi) thì gia đình chi tiêu khoảng 25-30tr là ok, còn mỗi tháng cũng tiết kiệm được khoảng 6-8tr. Mỗi năm tiết kiệm khoảng 100tr là trong tầm tay của bạn. Với khoản thu nhập từ cho thuê nhà 6tr/tháng, mỗi năm bạn tiết kiệm thêm được khoảng 70tr nữa. Bạn có một số tiền đang gửi tiết kiệm, cứ tạm dự tính khoảng 700 triệu, mỗi năm lại ra được khoảng 50 triệu. Vị chi mỗi năm gia đình tiết kiệm được khoảng 220 triệu.
Vậy sau 10 năm nữa, bạn có thêm được khoản tiết kiệm là 2,2 tỷ + 700 triệu hiện có = khoảng 2,9-3 tỷ.
Trong khoảng thời gian 10 năm tới, chắc bố mẹ bạn sẽ có những thay đổi về sức khỏe, có thể ốm đau nặng, và quan điểm của bạn là "còn nước còn tát" sẽ chữa trị đến tận cùng. Nhưng khách quan mà nói, với điều kiện như bạn, thì khi gặp bệnh hiểm nghèo ác tính như ung thư chẳng hạn thì các biện pháp chữa trị, nằm viện sẽ ở mức độ sẽ ở mức độ "quốc dân" mà thôi, chứ chắc không có điều kiện đi nước nọ nước kia và sẽ được BHYT chi trả tương đối. Giờ thuốc ngoài BHYT cũng không còn đắt đỏ. Còn khi các bác mắc bệnh mãn tính, nằm liệt.... thì khách quan mà nói là cần người/công chăm sóc là chính chứ tiền thuốc men lại không nhiều. Nên về vấn đề chi phí cho bệnh tật của các bác ấy không hẳn là vẫn đề lớn. Các bạn có ốm đau thì khi có HBYT, câu chuyện cũng tương tự. Khi hai bác mất, chắc các bạn cũng còn đủ sức khỏe lo cho hai bác đầy đủ vuông tròn.
Câu chuyện về sau này, khi hai bạn đã già, Các bạn trong tình trạng
+ Hàng tháng có khoản lương hưu nho nhỏ, có BHYT tự động gia hạn hàng năm. Khi chết có tiền mai táng do BH trả. (không sợ chết mà không có tiền chôn)
+ Bán một cái nhà được khoảng 3 tỷ trở lên cộng với khoản từ khoảng 3 tỷ trở lên do tiết kiệm từ nay tới đó (như tính ở trên) là các bạn có khoảng 6 tỷ.
+ Hai chị em có một cái nhà để ở ngay tại HN. Ở HN sẽ thuận tiện hơn rất nhiều, sẽ bớt thấy cô đơn đơn hơn, mua sắm chợ búa, ốm đau gì cũng dễ. Chứ về quê, chỉ riêng khoản đi chợ mua đồ ăn, nấu nướng thôi cũng đâu tiện như ở HN,
Thời giá rồi sẽ thay đổi, sau 20 năm nữa chắc chắn giá trị tiền sẽ khác. Nhưng thời nào cũng thế, với mức khoảng 6 tỷ gửi tiết kiệm, lời lãi mỗi tháng khoảng 30 triệu thì đủ cho mức sống của hai người.
Đến một giai đoạn nào đó, hai bạn bán nốt cái nhà còn lại, vào viện dưỡng lão, chọn mức dịch vụ phù hợp với số tiền có lúc đó.
Em cám ơn cụEm ý kiến trên quan điểm của U60 nhé.(già)
Với tài sản như vậy thì cũng không nhiều so với chi phí ở cái thành phố này.
Em hỏi thêm : số tiền tiết kiệm 2 chị em có khoảng bao nhiêu? nếu loanh quanh 2-3 tỷ thì ổn.
Phương án giữ cả 2 nhà
1. 2 nhà vẫn giữ làm nguồn thu ổn định cho 2 chị em phục vụ cuộc sống .
2. Mua 1 cái nhà vùng nông thôn nêu câu hỏi trên được trả lời là có.
Như vậy : cuộc sống vẫn an toàn khi có nguồn thu ổn định và vẫn có thể ở nơi mình thích.(hoàn cảnh)
Phương án giữ 1 nhà , không có tiết kiệm
1. Vẫn có khoản thu bảo hiểm
2. Vẫn có nơi ở mới có chi phí rẻ hơn
Phương án không giữ nhà
Không nên! vì ở nơi chi phí rẻ đồng nghĩa nguồn thu không có hoặc rất kém .
. Ở tuổi mất kiểm soát (cái này không muốn nghĩ đến nhưng nó sẽ xảy ra)
Bán 1 hoặc toàn bộ , ký hợp đồng dài hạn với nhà dưỡng lão . Tiền gửi ngân hàng tự động chuyển tiền hàng tháng vào tài khoản nhà dưỡng lão .
Còn phương án phụ: nhận nuôi 1 bé ,2 chị em cùng chăm sau "con nuôi đứng ra lo khi mình mất kiểm soát"
(Em gai vẫn còn sinh nở được thì sinh lấy 1 bé)
(Ý kiến chỉ mang tính xây dựng không vì bất ký ý nào khác )
Nhận con nuôi, nuôi nó tử tế. Mình hy sinh chăm dưỡng nó, mong nó báo đáp mình. Bây giờ 2 chị em ở 1 mình thì cũng sướng thật đấy, nhưng về già cũng khó. Thôi hy sinh cái nọ để được kỳ vọng cái kia là nuôi con nuôi.Em là chị và còn một cô em gái nữa. Cả hai bọn em đều độc thân và ko có con cái gì cả.
Em xin đính chính là em từng đổ vỡ hôn nhân vì hiếm muộn. Còn em gái em thì chưa chồng con gì chứ ko phải như nhiều trường hợp kén cá chọn canh hay làm sao đó đâu ạ.
Chỉ là gia đình bọn em ko có con cháu thôi.
Hiện tại em gần 50 tuổi và em gái em cũng ngoài 40 rồi. Em hơn em gái em 6 tuổi. Bố mẹ thì vẫn còn nhưng cũng sức khỏe yếu.
Gia đình em ở quận Hai Bà Trưng. Nhà gần viện gần chợ nên mọi thứ trong tương lai gần về sức khỏe cũng tiện khi thành viên trong gia đình phải đi viện.
Công việc thì ngày xưa em kinh doanh - em gái đi làm văn phòng. Nhưng sau covid em ko còn kinh doanh nữa nhưng cũng vẫn còn tí vốn.
Vậy nên các cụ các mợ cứ coi như về già là hai chị em em ko có công việc và thu nhập hàng tháng đều đặn đi ạ
Gia đình em có hai ngôi nhà. Một nhà đang cho thuê 6 triệu 1 tháng và 1 nhà cả gia đình đang ở. Cả hai nhà đều ở quận Hai Bà Trưng.
Em cần xin các cụ các mợ có kinh nghiệm tư vấn giúp em về vấn đề tài sản dưỡng già.
Sau khi bố mẹ em mất. Hai chị em em xử lý tài sản như nào? Để sống hết phần đời còn lại.
Em tính: Trong khoảng 10 năm tới khi bố mẹ em già hẳn và ốm yếu em bán 1 ngôi nhà đi để tiền vào ngân hàng và rút lãi + gốc ra ăn tiêu dần và lo viện phí lẫn mọi thứ sinh hoạt gia đình.
Sau khi bố mẹ mất - Em và Em Gái em cùng có suy nghĩ bán nốt ngôi nhà đang ở để hai chị em đi thành phố khác như nha trang đà nẵng hồ chí minh hoặc bất kể đâu khác để sinh sống nốt tuổi già.
Họ hàng thì nhà em ko có ai - Bố em con 1 - Mẹ em cũng con 1
Em cứ tạm tính tổng tài sản cả 2 ngôi nhà hiện tại bán đi được tầm hơn 6 tỉ.
Bọn em có nên tính toán mua 1 ngôi nhà nhỏ ở thành phố khác xa trung tâm cho rẻ để ở ko? Vì thành phố này có lẽ tương lai ko còn gì níu kéo bọn em gắn bó nữa.
Hay giữ lại 1 ngôi nhà ngoài này. Sau khi bố mẹ mất thì 2 chị em du lịch thỏa thích mỗi thành phố tỉnh thành ở vài tháng nửa năm 1 năm rồi qua về Hà Nội sống?
Em cũng từng nghĩ tới viện dưỡng lãoNhưng già rồi vào đấy. Số tiền hàng tháng của 2 chị em chắc sống ở viện dưỡng lão chắc được 15 20 năm.
- Và chưa kể bọn em không có con cháu hay họ hàng giữ tiền hộ để thanh toán nếu mắc bệnh mất trí nhớ hay tuổi già thì họ đuổi bọn em đi thì như nào em ko dám nghĩ tới.
Suy nghĩ bọn em có thể hơi thực tế nhưng tiêu cực: Chúng em muốn tuổi già ra đi ko vướng bận gì - kiểu như không phải giữ lại 1 ngôi nhà mà ko có tiền chi tiêu sinh hoạt lúc già ốm đau đói khát. Có thể tiêu hết tiền bán 2 ngôi nhà đi cho tới lúc chết.
Nhưng câu chuyện lại là: Về già ko ai cho 2 người già thuê trọ cả. Đúng không ạ? Vậy chúng em chắc chắn phải mua 1 cái nhà nho nhỏ ở xa trung tâm để ở lúc già đúng không ạ?
Cái quan trọng nhất của tuổi già là phải ở gần viện - cho tiện - em biết. Nhưng em muốn có một góc nhìn khác với viễn cảnh hai chị em ko bệnh nặng ko liệt giường hay phải đi viện liên tục.
Hiện tại chúng em chỉ mới có nghĩ tới những thứ đơn giản đang tâm sự như này - Và chắc còn nhiều thứ đáng để quan tâm lưu ý khi về già nữa mà chúng em chưa lường trước được
Các cụ các mợ có đi ngang qua thớt vào tư vấn hay chia sẻ trò chuyện để thớt em từ giờ tới tương lai nhiều ý kiến đóng góp cho chị em chúng em mở mang học hỏi để xoay sở cuộc sống tương lai đỡ mù mịt.
Túm lại là đề cao tinh thần tương thân tương ái từ trong nhà ra tới ngoài đường hở!!!Truyền thống và tình cảm gia đình rất quan trọng, quyền lợi phải luôn gắn liền với nghĩa vụ, ai cũng phải luôn có đức tính hy sinh và sẵn sàng chịu thua thiệt thì gđ, XH mới tốt đẹp lên được...đừng nhìn vào những tiêu cực mà bi quan rồi trở nên bàng quan với CS
Một số ví dụ điển hình như:
- Khi bị tai nạn, nếu ai cũng nghĩ đó là trách nhiệm của 115 thì hậu quả ntn? Và có nhiều người ko hề quen biết sẵn sàng sơ cứu, gọi cấp cứu cho?
- Khi bị cướp giật, ăn trộm hay bị gây gổ...nếu cưz chờ CA thì ntn? Trong khi nhiều người ngoài đường sẵn lòng giúp đỡ, can thiệp một cách tự nguyện?

. Em dặn trước trẻ con là người già như vậy nên cần thêm kiên nhẫn, không được cáu! Bởi sau mẹ già mẹ còn có khi nói dài nói dai nói lắm hơn đấy 
1 giọt nước đào hơn ao máu loãng nháTúm lại là đề cao tinh thần tương thân tương ái từ trong nhà ra tới ngoài đường hở!!!
Áp dụng triệt để định luật: bánh ít cho đi bánh quy cho lại![]()


Ý e là em gái mợ ý ạ.còn mợ hiếm muộn li hôn em k bàn ạ.
Mợ em có yêu đương nhưng mãi không có con nên không kết hôn. Có trách nhiệm với đối tác thế còn gì, còn hơn ràng buộc hôn nhân xong rồi chạy chữa không được lại lôi nhau ra rỉa rói, trách cứ.Nhiều khi là noi gương
Thấy chị kể HN tiêu cực quá nên đâm sợ.
Em xin đính chính là em có chồng cũ. Bỏ nhau lâu rồi. Và em gái em thì yêu đương nhưng mãi ko có con nên giờ nó cũng chán ko xác định lâu dài cả ai gia đình mới như này. Chứ ko phải kiểu người kén cá chọn canh hay gì ạ.
Mía ngon quá, vậy người nông dân chúng ta phải làm dì ?Nhiều dữ kiện quá
- 2 chị em gái đều chưa ck, tuổi ko quá 50
- có 2 nhà đều ở quận 2 bà Trưng
- tên là Mía
Vậy có thể ...
![]()

Em thấy giờ mợ ấy đang còn phải lo tương lai về già khi bố mẹ khuất núi cho bản thân mình và em gái, VD lại đi nhận con nuôi thì khác gì ốc không mang nổi mình ốc còn đòi tha cọc cho rêu mợ nhỉ.Em cực lực phản đối các cụ khuyên đẻ đứa con để sau này nó chăm mình, và em thấy mợ chủ cũng ko có ý định đó. Đẻ con "thuận tự nhiên", chả vì mục đích gì mà sau nó khổ mình còn xót nữa là đẻ ra để nó phải gánh 1 gánh nặng từ khi còn trong bụng mẹ. Nhận các cháu mồ côi, bị bỏ rơi nuôi thì còn có lý hơn, vì dù sao các cháu cũng đã "bị" sinh ra, chịu số phận hẩm hiu rồi, mình nhận về nuôi có khi tốt hơn cho các cháu. Nhưng việc nhận con nuôi này cũng hên xui. Chăm sóc, nuôi dạy 1 đứa trẻ ko phải chuyện đơn giản. Có những tính cách em nghĩ nó mang tính di truyền, ko may mình gặp phải thì có nuôi dạy bằng trời cũng chả đc.
Em thử đặt vị trí em là mợ chủ, thì em sẽ cố gắng lo chu toàn cho bố mẹ. Đến lúc bố mẹ mà ốm đau, bệnh nặng thì cứu chữa theo nguyện vọng của các cụ, cần thiết thì bán nhà đi để chạy chữa. Bố mẹ ko còn thì em có đến đâu sống đến đấy. Bán nốt căn nhà (nếu còn) rồi vào VDL ở. Hết tiền mà ko tự chăm sóc đc bản thân em sẽ tự xử, để lại ít tiền nhờ xã hội lo hậu sự.
Nuôi đi nuôi đi nuôi đi, hô khẩu hiệu thế xong bỗng chốc có đứa thanh niên tử tế sừng sững trước mặt lo cho mìnhEm thấy giờ mợ ấy đang còn phải lo tương lai về già khi bố mẹ khuất núi cho bản thân mình và em gái, VD lại đi nhận con nuôi thì khác gì ốc không tha nổi mình ốc còn đòi tha cọc cho rêu mợ nhỉ.
Nuôi một đứa con từ bé tới lớn cho ăn học xong ít nhất 24 năm, chậc chậc, nghĩ đến đã mệt, mua dây buộc mình.

Bà bác của chị dâu em cũng độc thân, cũng nhận con nuôi, nhưng con nuôi cũng khó khăn, hơn 20 tuổi đi làm và lập nghiệp ở miền Nam, bà ấy ở nông thôn miền Bắc. Con nuôi cả chục năm không về một lần, sau bà bác già, ốm rồi mất cũng chẳng lo được, đất ở quê người ta cũng không thiết. Đấy là thế hệ cũ đấy vì ông con nuôi kia cũng phải 50-60 tuổi rồi.Nuôi đi nuôi đi nuôi đi, hô khẩu hiệu thế xong bỗng chốc có đứa thanh niên tử tế sừng sững trước mặt lo cho mình![]()
Mợ em có hô ko chứ chị là chị thích hô dồi đấy![]()
Em không biết con có lo cho mình không nhưng giờ em luôn nói trước trách nhiệm của chúng phải quan tâm, chăm sóc bố mẹ để ngấm dần và có ý thức.Con ruột e mà trong kế hoạch hưu em còn cho khả năng chúng nó chăm sóc mình bằng 0Nghĩa là trên 0 là e thắng rồi nữa là các kịch bản cháu họ hàng với lại con nuôi. Mọi người lạc quan vào con người thế nhỉ.
Nhỡ đâu tương lai lại lập gia đình thì sao cụ?Chả ai làm như cụ nói đâu, chị gái em ko lập gia đình thì nên đoàn kết nương tựa nhau khi về già, cụ lại bảo 2 chị em 2 phương. Về già ko chủ động như cụ nói đâu.

Giá mà hô thế nó hiện ra luôn, ko cần thanh niên chỉ cần 7 tuổi thôi cũng được thì tốt nhỉ.Nuôi đi nuôi đi nuôi đi, hô khẩu hiệu thế xong bỗng chốc có đứa thanh niên tử tế sừng sững trước mặt lo cho mình
Mợ em có hô ko chứ chị là chị thích hô dồi đấy![]()