Món gỗ này cứ phải tận mặt như xem tranh nó mới thấy hồn cốt. như ảnh cụ làm cũng kỹ lưỡng góc cạnh đấy ạNhư này kỹ chưa cụ:
www.facebook.com
Món gỗ này cứ phải tận mặt như xem tranh nó mới thấy hồn cốt. như ảnh cụ làm cũng kỹ lưỡng góc cạnh đấy ạNhư này kỹ chưa cụ:
www.facebook.com
Món gỗ này cứ phải tận mặt như xem tranh nó mới thấy hồn cốt. như ảnh cụ làm cũng kỹ lưỡng góc cạnh đấy ạ
Mắt gỗ nhiều tấm xấu điên lên được cụ ạ, nhìn mất cảm tình lắm.Em thấy chơi gỗ tự nhiên thì chấp nhận vết sẹo, hoặc mắt gỗ của gỗ tự nhiên, trừ khi mắt "chết" tức là nó bị rỗ thành lỗ, còn lại thì e rất thích ngắm những bản gỗ to như lại có mắt gỗ, điều này làm cho món đồ có tính chất độc bản, duy nhất, không giống bất cứ sp nào khác
Gỗ khác thì lên sồi là giá nó x2 rồi ợĐồ nhà cụ đẹp thật, nhìn xuýt xoa. Em chỉ tiếc một tí: cụ ko mê riêng cái màu/vân tần bì, đồ cũng ko cần kết cấu đặc biệt — kiểu này em đoán thêm 30% xèng đổi gỗ khác là nhìn ngất ngây luôn. Nhưng đấy là gu em, mà gu thì cãi nhau cả ngày
, à sồi đỏ thì chắc 10-20%. Chứ sồi trắng là thành phẩm giá cũng x2. Làm việc với xưởng này thì chỉ có các lựa chọn đó thôi.Kiểu sử dụng, vệ sinh, lau dọn, dùng lâu dài gắn bó, đồ vật cũng có linh tính í cụ nhỉ. Em nhiều cái cũng thế, dùng mãi, cứ thấy nó đẹp mới, và gắn bó, ko nỡ xa, kiểu điện thoại dùng 5-7 năm thương lắm, lap đang gõ máy hàng ngày cũng thương lắm, cứ bon bon ra, nồi chảo thìa... đồ gì cũng thấy quý ạ, vì nó phục vụ mình ko biết mệt mỏi!Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn, cụ giống em, thuộc tuýp người hoài niệm, thích những thứ đã gần liền với khoảng thời gian đã qua, nhiều khi với người khác nó chẳng có giá trị gì hoặc đáng vứt đi, mình thì lại thấy nó thân thuộc, gắn bó.
Dùng lâu người ta truyền hồn vào vật đấy cụ. Cái đệm lâu ngày nó xẹp theo biên dạng cơ thể, thấm mùi, mồ hôi…Kiểu sử dụng, vệ sinh, lau dọn, dùng lâu dài gắn bó, đồ vật cũng có linh tính í cụ nhỉ. Em nhiều cái cũng thế, dùng mãi, cứ thấy nó đẹp mới, và gắn bó, ko nỡ xa, kiểu điện thoại dùng 5-7 năm thương lắm, lap đang gõ máy hàng ngày cũng thương lắm, cứ bon bon ra, nồi chảo thìa... đồ gì cũng thấy quý ạ, vì nó phục vụ mình ko biết mệt mỏi!
Dạ vâng ạ, nên thân thiết gắn bó lắm ạ!Dùng lâu người ta truyền hồn vào vật đấy cụ. Cái đệm lâu ngày nó xẹp theo biên dạng cơ thể, thấm mùi, mồ hôi…
Cái ghế chõi để tay nó bóng loáng bao lần cọ sát…
Mà dùng lâu thì người mình cũng thích nghi theo nó