Do gió mạnh và lạnh nên được 1 lúc thì 2 đứa đòi xuống ngồi trong nhà kính với mẹ, chỉ còn bố là ở trên tầng 2
PXL_20260103_133349691 by
Hieu Tran, on Flickr
Glacier dần hiện ra, băng đá được tích tụ và bao phủ cả một triền núi khổng lồ
DSC09234 by
Hieu Tran, on Flickr
Vào thời kỳ kỷ băng hà cuối cùng (Last Glacial Maximum) cách đây khoảng 20.000 năm, nhiệt độ toàn cầu thấp hơn hiện nay đáng kể. Ở khu vực cực nam Nam Mỹ, tuyết rơi dày quanh năm và không kịp tan chảy vào mùa hè. Qua thời gian dài, lớp tuyết này tích tụ, bị nén chặt dưới sức nặng của chính nó, dần biến thành băng đặc. Khi khối băng đạt độ dày lớn, trọng lực khiến nó bắt đầu “chảy” chậm xuống các thung lũng, tạo thành các glacier khổng lồ bao phủ gần như toàn bộ vùng Patagonia.
Khi Trái Đất ấm lên sau kỷ băng hà, phần lớn băng trên thế giới tan rút, nhưng Patagonia vẫn giữ lại được một hệ thống băng hà khổng lồ. Nguyên nhân nằm ở vị trí địa lý và điều kiện khí hậu rất đặc biệt. Khu vực này nằm ở vĩ độ cao, gần Nam Cực, nên nhiệt độ vốn đã thấp. Đồng thời, dãy núi Andes chạy dọc theo Patagonia đóng vai trò như một “bức tường khí hậu”: gió ẩm từ Thái Bình Dương bị chặn lại, bốc lên cao và ngưng tụ, tạo ra lượng mưa và tuyết cực lớn ở sườn phía tây. Chính lượng tuyết dồi dào này nuôi dưỡng glacier liên tục, giúp chúng tồn tại đến ngày nay.
Kết quả của quá trình này là sự hình thành hai cánh đồng băng lớn: Southern Patagonian Ice Field và Northern Patagonian Ice Field. Trong đó, Southern Patagonian Ice Field có diện tích khoảng 12.000–13.000 km², được xem là khối băng lớn thứ hai thế giới ngoài vùng cực (sau Greenland và Nam Cực). Từ khối băng khổng lồ này, hàng chục glacier lớn nhỏ tỏa ra theo các thung lũng, chảy về phía tây ra Thái Bình Dương hoặc phía đông vào các hồ như Lago Gray.
DSC09235 by
Hieu Tran, on Flickr