Như phần trước em đã nêu ra một trong những nguyên nhân mà Singapore tách khỏi liên bang Malaysia là bởi vì vấn đề bất bình đẳng sắc tộc. Vấn đề này có nguyên nhân sâu xa từ hiến pháp năm 1957 sau khi Malaya giành độc lập.
Sau khi giành độc lập, Malaysia xây dựng một hệ thống chính trị dựa trên hi.ế.n p.h.áp liên bang (Federal Constitution). H.iến ph.áp vừa khẳng định nguyên tắc bình đẳng về quyền công dân, vừa dành một số quyền và ưu đãi đặc biệt cho người Malay và các cộng đồng bản địa (Bumiputera). Đây là kết quả của một sự thỏa hiệp chính trị giữa các cộng đồng Malay, Hoa và Ấn trong quá trình chuyển đổi từ chế độ thuộc địa sang một quốc gia độc lập.
Một trong những quy định quan trọng nhất là điều 153 của hi.ến ph.áp. Điều khoản này trao cho quốc vương trách nhiệm bảo vệ “vị thế đặc biệt của người Malay và người bản địa Sabah và Sarawak”, đồng thời bảo đảm lợi ích chính đáng của các cộng đồng khác. Trên cơ sở đó, nhà nước có thể áp dụng một số chính sách ưu tiên cho Bumiputera trong các lĩnh vực như việc làm trong khu vực công, học bổng, cơ hội giáo dục, giấy phép và hạn ngạch kinh doanh, cũng như một số chương trình kinh tế và đầu tư.
Thực ra sự ưu đãi này có yếu tố lịch sử của nó. Dưới chế độ Anh, nền kinh tế Malaya phát triển theo những khu vực hoạt động có sự phân chia tương đối rõ theo cộng đồng. Người Malay bản địa chủ yếu sinh sống ở nông thôn và làm nông nghiệp, trong khi một bộ phận lớn người Hoa tập trung tại các đô thị và tham gia mạnh vào thương mại, khai khoáng và kinh doanh. Người Ấn, đặc biệt là người Tamil, có số lượng lớn trong các đồn điền cao su và một số ngành lao động. Vì vậy, khi Malaya giành độc lập, tồn tại một khoảng cách đáng kể về kinh tế và giáo dục giữa các cộng đồng.
Các nhà lãnh đạo Malay cho rằng nếu áp dụng hoàn toàn nguyên tắc cạnh tranh bình đẳng ngay lập tức, người Malay có thể tiếp tục ở vị thế bất lợi do những hạn chế về giáo dục, vốn và cơ hội kinh tế tích lũy từ thời thuộc địa. Vì vậy, việc bảo vệ vị thế đặc biệt của người Malay được xem như một biện pháp nhằm khắc phục bất bình đẳng lịch sử và duy trì sự ổn định ch.ính t.rị của một quốc gia đa s.ắc tộc.
Về nguyên tắc, người Hoa, người Ấn và các nhóm dân cư khác vẫn là công dân Malaysia với các quyền cơ bản được Hiến pháp bảo đảm. Nhưng trong thực tế, các chính sách ưu tiên Bumiputera có thể khiến công dân thuộc các cộng đồng khác không được tiếp cận một số cơ hội với điều kiện giống nhau, đặc biệt trong giáo dục đại học, học bổng, việc làm công, giấy phép kinh doanh và một số chương trình kinh tế của nhà nước.
Các chính sách này mang lại những kết quả tích cực đáng kể. Trong vài thập niên sau độc lập, tỷ lệ người Malay được tiếp cận giáo dục đại học tăng lên, tầng lớp trung lưu Malay phát triển nhanh chóng và sự tham gia của Bumiputera vào các lĩnh vực kinh tế hiện đại được mở rộng. Khoảng cách kinh tế giữa các cộng đồng cũng giảm ở một số lĩnh vực. Vì vậy, từ góc nhìn của những người ủng hộ chính sách, ưu đãi dành cho Bumiputera là công cụ cần thiết để sửa chữa những bất bình đẳng lịch sử và duy trì ổn định xã hội.
Tuy nhiên, mặt trái của hệ thống này là nó tạo ra bất bình đẳng dựa trên sắc tộc. Người Hoa và người Ấn thực tế bất lợi trong một số lĩnh vực dù họ cũng là công dân Malaysia. Những người phản đối cho rằng cơ hội nên được phân bổ dựa nhiều hơn vào năng lực, hoàn cảnh kinh tế và mức độ nghèo khó của từng cá nhân, thay vì dựa chủ yếu vào sắc tộc. Ví dụ, một người Malay thuộc gia đình giàu có vẫn có thể được hưởng một số chính sách ưu tiên trong khi một người Hoa hoặc người Ấn nghèo có thể không được hưởng cùng mức hỗ trợ.
Trong số các cộng động bị ảnh hưởng thì có lẽ cộng đồng người Ấn là thiệt thòi và lép vế nhất. Vì xuất phát điểm người Ấn được thực dân Anh mang sang chủ yếu làm các công việc nặng nhọc ở đồn điền, khác thác mỏ... Họ không có được quá trình tích lũy và cộng đồng đủ mạnh như cộng đồng người Hoa vốn đến Malay từ trước đó. Những người Hoa, rất nhiều người làm thương nhân, trong các lĩnh vực ngân hàng nên vốn tích lũy rất lớn, giúp họ xây dựng được cộng đồng lớn mạnh và tương trợ lẫn nhau.
Bởi vậy sau độc lập, những người Ấn với xuất phát điểm cũng chẳng hơn người bản địa là mấy cộng thêm với chính sách ưu tiên sắc tộc cho người bản địa nên họ rất khó khăn trong việc tìm được chỗ đứng trong xã hội. Có lẽ điều này cũng là một trong những nguyên nhân các chùa của người Ấn thường dc xây màu mè, tượng phật to như là cách họ muốn khẳng định vị thế của mình.
Thôi có lẽ em xin dừng viết về lịch sử Malaysia ở đây, chắc các cụ/mợ cũng thấy chán rồi

. Chứ nếu đi sâu vào sau này thì còn có rất nhiều vấn đề để kể
Kết thúc các bài viết lịch sử bằng hình ảnh Sultan Building em chụp bằng camera hành động để có góc chụp rộng
DJI_20260628171216_0351_D by
Hieu Tran, on Flickr