Theo giả định đoạn cung của Thỏ thì:
Bị can hiểu "nhướng mắt là yêu cầu hành hung" - đó là ý chí chủ quan của hung thủ.
Thực tế TT không lệnh (ko có lời nói ra lệnh, ko có văn bản ra lệnh)
==> TT không bàn bạc, không ra lệnh. Mà khi thấy xảy ra xô sát, TT nói thôi là có ý can ngăn hành vi sai trái.
TT và đồng bọn không hò hét, ko gây mất trật tự nơi công cộng. Mà chỉ vô cớ thực hiện hành vi xâm phạm thân thể của bị hại.
Tất nhiên tội gây rối bao gồm cả hành vi đánh đấm nhau. Tuy nhiên em vẫn thấy băn khoăn nếu cứ "vận dụng" theo cách này trong các vụ khác tương tự.
Thỏ biết ngay bác bị bẫy
Trọng Chứng hơn trọng Cung, cái clip tung lên mạng chỉ là đoạn đứng dậy vào đấm và tiếng " Thôi", cả 1 đoạn clip dài trước đó 20p và sau đó 20p sẽ có đầy đủ chứng cứ.
Mối lo ngại vận dụng là không sai nhưng ta cùng đi lại một chút tổng quan để cùng hiểu rõ bản chất " Gây rối TTCC"
Căn cứ tại khoản 1 Điều 245 Bộ luật Hình sự (BLHS) 1999 (sửa đổi, bổ sung năm 2009) quy định: “Người nào gây rối trật tự công cộng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt về hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này,...”.
Căn cứ tại khoản 1 Điều 318 BLHS 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017) quy định: “Người nào gây rối trật tự công cộng gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội hoặc đã bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này,...”.
Dễ dàng nhận thấy được sự thay đổi trong yêu cầu về hậu quả để cấu thành tội “Gây rối trật tự công cộng”. Theo đó, cấu thành cơ bản được quy định tại khoản 1 Điều 318 BLHS 2015 nặng hơn so với khoản 1 Điều 245 BLHS 1999, bởi lẽ chỉ cần hành vi “gây ảnh hưởng xấu” đã cấu thành tội phạm chứ không nhất thiết phải gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Ở đây, riêng hành vi " gây ảnh hưởng xấu" đã đủ chứng cứ cấu thành như " các bài viết vô căn cứ của tủng tài trên mxh quy kết gia đình bị hại chạy chọt tác động đến hoạt động điều tra của CQĐT với mục đich có lợi, các bài viết đòi tự tử nhằm gây áp lực cho CQĐT, các bài viết khác lợi dụng Tôn giáo, tâm linh gây âp lực cho gia đình bị hại. Những bài viết trên đã gây ảnh hưởng xấu đối với xã hội khi gây nên tâm lý nghi kỵ, không tin tưởng vào sự nghiêm minh của Pháp luật. Ngoài ra, nếu thực sự có ý định ngăn cản hành vi xâm phạm thân thể của đồng bọn thì việc tủng tài hô " Thôi" mà không ngoảnh đầu, không đứng dậy thực hiện hành vi can ngăn như chứng cứ đã được ghi trong camera an ninh hoàn toàn không đủ căn cứ vì tủng tài đâu có nhìn thấy đồng bọn hành hung?
Hành vi ra lệnh, yêu cầu được định nghĩa bao gồm/và những hành vi : Lời nói, văn bản, ký hiệu phi ngôn ngữ, ngôn ngữ hình thể, các qui ước giao tiếp nội bộ. CQĐT sẽ chứng minh đầy đủ việc có hay không Tủng tài ra lệnh/ yêu cầu thực hiện hành vi dằn mặt bị hại dẫn tới vị hại bị xâm phạm quyền rự do thân thể.
Ở trường hợp này, kẻ xâm phạm thân thể bị hại là nhân viên tức là người bị/ chịu ảnh hưởng từ/ của tủng tài. Sự việc xảy ra sau hơn 1 lần bị hại nhắc nhở nhóm tủng tài không hút thuốc nhưng nhóm đó vẫn cố tình thực hiện tới cùng hành vi hút thuốc nơi có biển hoặc/ và khẩu lệnh cấm.
Và như vậy:
Xét vào chủ thể của tội phạm: Được thực hiện bởi những người từ đủ 16 tuổi trở lên và có năng lực trách nhiệm hình sự.
Xét vào khách thể của tội phạm: Tội phạm xâm phạm vào những nội quy, quy tắc, điều lệ,... về trật tự ở những nơi công cộng; xâm phạm trực tiếp đến trật tự chung, vi phạm nếp sống văn minh, quy tắc của cuộc sống, ảnh hưởng đến những hoạt động bình thường tại nơi công cộng.
Xét vào mặt chủ quan của tội phạm: Người phạm tội thực hiện với lỗi cố ý
Xét vào mặt khách quan của tội phạm:
Tội phạm được thực hiện ở hành vi gây rối trật tự công cộng gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội. Đây có thể bao gồm các hành vi coi thường trật tự chung bằng lời nói cử chỉ gây mất trật tự hoặc là những hành vi càn quấy hành hung người khác (nhưng chưa gây thương tích) những nơi đông người như ở nhà ga, bến xe, rạp hát, công viên, gây lộn xộn, ảnh hưởng đến trật tự chung. Ví dụ: hò hét, đuổi đánh nhau trên đường phổ hoặc lôi kéo, kích động người khác cùng tham gia,...
Nơi công cộng là những nơi tập trung đông người như công viên, rạp hát, nhà ga, bến xe, trên đường phố,... có nhiều người qua lại nơi công cộng cũng có thể là những nơi trao đổi hàng hóa, nơi vui chơi giải trí của công dân.