Cụ không mê game cụ không hiểu được đâu. Hồi học cấp 3 em cũng thường xuyên trốn học ra quán Game chơi Contra với Mario. Tí nữa thì bị đuổi học vì mải chơi quá.

Mấy năm trước khi F1 nhà em sắp thi tốt nghiệp cấp 3 và chuẩn bị lên ĐH mà nó vẫn mải mê game, chẳng thể cấm được nên em cũng ngồi phân tích và cho phép nó được tự chọn cuộc sống mà nó muốn:
1. Nếu thích chơi game, không muốn cố gắng học hành thì xong cấp 3 cho phép nghỉ học. Xin việc lao động chân tay gì đó mà làm rồi hết giờ làm thì thoải mái chơi game. Khi nào lấy vợ thì vợ bán trà đá, tạp hoá(nhà gần chợ) còn chồng chạy xe ôm(taxi) thì chắc cũng đủ sống. Lựa chọn này thì con không cần cố gắng mà bố mẹ cũng không phải vất vả cày cuốc để có tiền đóng học cho con. Tuy nhiên tương lai sau này không bằng anh em, bạn bè thì phải chấp nhận chứ đừng mong ai giúp.
2. Thích đi nước ngoài xkld vài năm thì cho tiền đi nước nào thì đi. Lao động chân tay để kiếm được tiền từ bọn tư bản thì sẽ rất vất vả. Không có trình độ, bằng cấp thì cả đời cũng chỉ lao động chân tay như vậy thôi.
3. Nếu thích đi du học(tự túc) thì bố mẹ cho tiền làm thủ tục, học phí và chi phí sinh hoạt thời gian đầu. Sau đó thì phải tự cày cuốc làm thêm để tự lo cho cuộc sống của mình. Tất nhiên là tự lập rồi thì muốn chơi gì thì chơi, sướng khổ tự chịu.
4. Nếu học ĐH trong nước thì bố mẹ nuôi ăn học nhưng phải có mục tiêu rõ ràng. Quá trình học phải có thành tích cụ thể để hướng tới việc thực hiện đc mục tiêu đó. Nếu mải chơi game hay yêu đương mà học hành không tử tế thì bố mẹ cũng không muốn lãng phí tiền bạc, công sức của mình và sẽ cắt trợ cấp, cho nghỉ học và quay về p/a đầu tiên.