Chim kiu.Chim hạc thời Covid àTrông như nằm trên thớt
Chim kiu.Chim hạc thời Covid àTrông như nằm trên thớt
No problemphố Tông Đản + Lý Thái Tổ vốn là "phố Wall" Hà Nội rồi nên thêm Trung tâm tài chính là hợp lý. Tầng cũng cao sẵn cả phố Tông Đản rồi
Kiến trúc Pháp "Đông Dương" của Nhà hát lớn + Bảo tàng lịch sử thực ra ko có gì quá quý. Nó chỉ là Pháp bình thường + chút hoa văn phương Đông thôi.
Kiến trúc "Đông Dương" thì nội thất mới hay, chứ bên ngoài ko có gì đặc sắc.
Làm toà này sẽ đập Bảo tàng lịch sử cơ sở 2, nếu KTS giỏi sẽ ăn nhập với Nhà hát lớn + Bảo tàng lịch sử, và cả Ks Hilton bên kia ko quá chỏi là OK.
Brainstorming: Nên có 1 bậc chuyển mềm thấp để ăn nhịp với phía Nam + tiếp theo là tháp cao và cứng phía Bắc?
Các kụ cứ động tý chim cò là zĩ zãng zơ záy zễ zì zấu ziếm, ló nhoạn xì ngậu nhênHình như chưa có cụ ạ![]()

Cái toà Ngân hàng Đông dương trụ sở NHNN bây giờ ko biết bây giờ thế nào chứ cách đây 18 năm tôi làm thấy mục rỗng lắm, trừ những phần bằng đá. Tầng 2-3 chỗ ngồi các phó Thống đốc nhìn xác xơ vcl. Các vụ cục ngồi bên toà Tông đản cải tạo từ cái nhà khách cũ đỡ quê sang trình ký Phó Thống Đốc thấy thảm hơn nhiều. Đi lộp bộp cứ như mấy nhà trong ngõ ngách phố cổ.No problemphố Tông Đản + Lý Thái Tổ vốn là "phố Wall" Hà Nội rồi nên thêm Trung tâm tài chính là hợp lý. Tầng cũng cao sẵn cả phố Tông Đản rồi
Kiến trúc Pháp "Đông Dương" của Nhà hát lớn + Bảo tàng lịch sử thực ra ko có gì quá quý. Nó chỉ là Pháp bình thường + chút hoa văn phương Đông thôi.
Kiến trúc "Đông Dương" thì nội thất mới hay, chứ bên ngoài ko có gì đặc sắc.
Làm toà này sẽ đập Bảo tàng lịch sử cơ sở 2, nếu KTS giỏi sẽ ăn nhập với Nhà hát lớn + Bảo tàng lịch sử, và cả Ks Hilton bên kia ko quá chỏi là OK.
Brainstorming: Nên có 1 bậc chuyển mềm thấp để ăn nhịp với phía Nam + tiếp theo là tháp cao và cứng phía Bắc?
Ko hiểu sao nhưng khi thấy cụ Hồ Thiệu Trị trả lời phỏng vấn và các bài báo về cụ ấy tự dưng em lại liên tưởng đến cụ Vũ Đức Sao Biển - nhà báo đã mất ở báo PN TP. HCM. Khẳng định đó là 1 con người tài hoa! Không chỉ làm báo mà sáng tác, dịch thuật đủ cả. Viết văn - Kim Dung giữa đời tôi - sâu sắc thâm thuý, viết nhạc - thu hát cho người - êm dịu mượt mà đầy hoài niệm. Được xem là nhà Kim Dung học đất Sài thành. Nhưng đến khi các tác phẩm của Kim Dung phát hành chính thức lại thì cụ ấy cũng ẵm 1 bộ để dịch, xem ra cũng thường thường bậc trung. Các bộ phim mới của cụ Kim được Trung Quốc làm chiếu trên truyền hình, cụ ấy cũng tham gia bình luận - như chương trình bóng đá - thì hỡi ôi, toàn lặp lại cốt truyện, chả có gì hay hơn. Mới hiểu dù tài hoa đến đâu thì ai cũng chỉ có 1 thời rực rỡ, qua rồi thì nên biết dừng để giữ lại cái thủa vàng son ấy, níu kéo thêm chỉ có mất nhiều hơn được.Khi ngừoi ta không làm gì đuọc thì người ta làm như đoạn cuối của còm men này ạ
“Tôi nghĩ KTS Hồ Thiệu Trị là một kiến trúc sư giỏi và nổi tiếng. Những công trình bác ấy làm, theo hiểu biết hạn hẹp của tôi, phần lớn gắn với thiết kế công trình, nhà cửa, kiến trúc cụ thể. Còn quy hoạch một không gian đặc biệt như khu vực Hồ Gươm lại là một câu chuyện khác, đòi hỏi một hệ năng lực khác, một phương pháp tiếp cận khác và có lẽ cũng cần một sự thận trọng khác.
Điều làm tôi lăn tăn hơn là Hồ Gươm không chỉ là một khu đất trung tâm để “làm đẹp” hay “tạo điểm nhấn”. Đây là hồn cốt của Hà Nội. Ở đó có văn hóa, lịch sử, tâm linh, ký ức đô thị và cảm xúc của nhiều thế hệ người Việt. Mỗi hàng cây, mặt nước, góc phố, mái nhà cũ, lối đi quanh hồ đều không chỉ là vật thể đô thị, mà còn là một phần của ký ức tập thể, cho quá khứ và tương lai.
Tôi có một chút liên hệ cá nhân với khu vực này. Nhà bên vợ tôi ở Hàng Dầu, gần Phở Thìn Bờ Hồ. Hiện cũng suýt nằm trong diện giải tỏa đợt này nhưng cái cảm giác sống thấp thỏm, không biết một ngày nào đó có đến lượt nhà mình không. Sợ bị giải tỏa, ra 1 cái Khải Hoàn Môn rồi mấy chục năm sau, đến đời lãnh đạo khác bị đập đi như Hàm Cá Mập. Mọi thứ cảm thấy mong mang, đập đi xây lại, cứ tuần hoàn vậy ko biết khi nào kết thúc.
Với người ngoài, quy hoạch có thể là bản vẽ, là đường đỏ, là chỉ tiêu tầng cao, mật độ xây dựng, khoảng lùi, điểm nhấn kiến trúc. Nhưng với người đang sống trong đó, quy hoạch là căn nhà của họ, là nơi thờ cúng, là hàng xóm, là con ngõ quen, là ký ức của mấy thế hệ. Một nét bút trên bản đồ có thể là một thay đổi rất lớn trong đời sống của nhiều gia đình.
Với một không gian như vậy, câu hỏi không nên chỉ là “xây cái gì cho hoành tráng”, mà phải là “có nên xây không”, “xây để làm gì”, “nó có làm tổn thương ký ức nơi này không”, “nó có phù hợp với tinh thần Hà Nội không”, và “nó có phục vụ người dân hay chỉ phục vụ trí tưởng tượng của nhà thiết kế”.
Tôi không nghĩ mọi thứ cũ đều phải giữ nguyên. Đô thị nào cũng phải thay đổi. Hà Nội cũng vậy. Nhưng thay đổi một không gian như Hồ Gươm không thể được tiếp cận bằng tâm thế trang trí đô thị hay làm một biểu tượng mới cho thật nổi bật. Có những nơi càng can thiệp mạnh càng mất đi giá trị. Có những nơi cái đẹp nằm ở sự tiết chế.
Một công trình kiến trúc có thể gây ấn tượng bằng hình khối. Nhưng một không gian di sản sống được là nhờ sự hài hòa, ký ức, thói quen, nhịp sống và sự chấp nhận tự nhiên của cộng đồng.
Hồ Gươm không thiếu biểu tượng. Bản thân Hồ Gươm đã là biểu tượng. Cho nên, trước khi nghĩ đến việc đặt thêm một biểu tượng mới vào đó, có lẽ điều cần hơn là sự khiêm tốn. Khiêm tốn trước lịch sử. Khiêm tốn trước văn hóa. Khiêm tốn trước ký ức của người Hà Nội. Khiêm tốn trước đời sống của những người đang sống trong khu vực ấy. Và khiêm tốn trước một thực tế rất đơn giản: cái gì mình không làm được thì nên từ chối, đừng nhận. Vì như cô bạn Chũm Sophie có nói, nếu làm sai, chửi cho đến 17 đời. Nhất là với bà con Hà lội vốn rất ngoa mồm heêhhe”

Thực tế thì rất nhiều công trình nổi tiếng thế giới đều ra đời trong hoàn cảnh gây tranh cãi còn hơn thế này. Nhà hát opera sidney, tháp effel, cổng la defence ... những cuộc tranh cãi như thế này mới làm lên sự nghiệp.Có đôi lúc xông pha đồng thời nghĩ thầm : ĐM đứa nào đẩy m ra hồleo lên lưng hổ ròii thì phải xông pha thôi, nhưng ko cẩn thận tàn cả đời sự nghiệp
Ông Hồ Thiệu Trị này không làm được một công trình nào cho ra hồn mà không hiểu sao trúng thầu nhiều thế. Cái Khải Hoàn Môn Việt Nam này xấu đau xấu đớn. Hà Nội thì đú đởn, thấy người ta có Khải Hoàn Môn, cũng đú Khải Hoàn Môn. Quá buồn!
để 1 tay quê miền trong, quốc tịch pháp ra thiết kế phối cảnh hồ hoàn kiếm là thấy sai rồi, vì hắn đâu có hiểu về hà nội, trong tim hắn đâu có tình yêu hà nội đâu![]()
Thực tế thì rất nhiều công trình nổi tiếng thế giới đều ra đời trong hoàn cảnh gây tranh cãi còn hơn thế này. Nhà hát opera sidney, tháp effel, cổng la defence ... những cuộc tranh cãi như thế này mới làm lên sự nghiệp.
, thực tế là UB, người quyết định, bị ám ảnh bởi cái gọi là khải hoàn môn, thực tế là có nhiều công trình biểu tượng không nhất thiết phải là cái cổng, là tấm bia, 1 cột đá, 1 bức tượng hoặc 1 ngọn lửa vĩnh cửu, thực tế đấy cụ, nơi lắng hồn núi sông ngàn năm, kiến trúc sư này phải hiểu biết triết lí văn hoá, không chạy theo ám ảnh mà đánh mất bản sắc văn hoá, văn hiếnLúc xìuChim kiu.
Ơ thế ra cái đống lù lù đen xì ở Hồ Tây là do KTS Hồ Thiệu Trị này bày đặt ra hả cụ?Công trình của cụ ý cũng hoành ra phết
![]()
Trai Hồ tây, ngôn ngữ nghệ thuật là tương phản, phong thuỷ thì viên ngọc trai đen Hồ TâyƠ thế ra cái đống lù lù đen xì ở Hồ Tây là do KTS này bày đặt ra hả cụ?
Thế thì xin lỗi các cụ nhà mình,

Cười khẩy mà vẫn phải khua chuông gõ mõ, nghĩ nó cũng khổVào cười khẩy cái rồi đi ra hẹ hẹ![]()

Gặp đúng lúc cháu bí với câu đố này