- Biển số
- OF-355634
- Ngày cấp bằng
- 27/2/15
- Số km
- 9,630
- Động cơ
- 2,240,227 Mã lực
- Nơi ở
- Lâm Gia Trang, Hà Nội
Em nghĩ quan điểm mợ là đúng đắn và nhận định bôi đậm cũng rất chuẩn.Đoạn bôi đậm: Thế thì xin trả dần, im lặng và đẩy con ra làm gì? Người đường hoàng thì giàu hay nghèo cũng cư xử đường hoàng mợ ạ.
Cụ chủ chỉ nhắc đến đồ nấu ăn. Nếu chỉ riêng đồ nấu ăn ở trọ mà hết 17tr thì cũng quá nhiều đối với bản thân em. Em sẽ xin trả dần nếu ko muốn mang ơn mắc nợ. Còn nếu nói về cảm giác có khó chịu hay ko thì em nói thẳng là có.
Em dặn con em đi xe nhỡ va quệt, hay nhỡ có làm hỏng của ai đồ gì giá trị, họ bắt đền thì đền. Ko đủ sức đền ngay lập tức được thì xin trả dần. Cứ đường hoàng mà sống. Hồi sinh viên, em ngã xe, làm gẫy gương xe của 1 con Camry. Em cũng dừng xe, đợi giải quyết, chứ ko bỏ chạy. Bác lái xe, sau đó, cũng chỉ lấy 1 triệu.
Nên em cũng nói, ca này ko chơi được với nhau lâu đâu vì hoàn cảnh gia đình khác nhau, ý thức khác nhau. Bà mẹ thì chắc chắn biết nhà cụ chủ tốt bụng và hào phóng nên có ý nhờ vả. Ông bố thì thôi, chả buồn nói. Túm lại là ko đường hoàng.
Không phải ai sinh ra cũng trong 1 gia đình có nền tảng gia đình tốt và cũng ko biết bao nhiêu là đủ. Việc hướng tới con người có xử sự đúng mực là nhờ có sự dạy bảo của gia đình từ khi còn trẻ và xây dựng cho bản thân những nguyên tắc cơ bản, đúng đắn.
Nhân nói về việc "xin khất" hay trả dần mà cụ/mợ nhắc đến, hồi còn trẻ em cũng dc mấy ông anh giúp đỡ, cả về truyền đạt kinh nghiệm sống, cv, kinh tế...lúc đó mình lấy gì mà trả, mà đối đãi ngang bằng nên chỉ ghi nhớ trong lòng; bằng cách này hay cách khác quan tâm họ, giúp lại F1 họ...
Em cho rằng đó cũng là cách phù hợp nhất và duy trì được mối quan hệ bền vững vs những người thân thiết. Hơi "tự ngạo" chút thì bản thân mình phải cho rằng mình có giá trị và có khả năng chi trả trong tương lai, sẵn sàng nhận 1 khoản nợ rồi sau đó báo đáp.

".