Các bác đã từng đọc, nghe về việc "đứt/bứt néo" quan tài và kèm theo đó là một hủ tục có thể gọi là kinh hoàng trong đám tang xưa chưa?
Đám tang xưa, nhất là ở những nhà khá giả, thường kéo dài, nên quan tài cần được trét kỹ bằng sơn ta, dầu chai,... , lót giấy bản, bông, chè,... để chống thấm, rò rỉ mùi. Tuy nhiên, hãn hữu vẫn có thể xảy ra hiện tượng bung, nứt quan tài, làm rò rỉ chất lỏng xú uế, gọi là đứt néo, mà theo quan niệm dân gian, đây là điềm xấu, do con cháu trong nhà bất hòa khiến người mất ko siêu thoát mà trở mình trong quan tài. Để chuộc lỗi, làm người chết yên lòng, người con trai phải tự mình lè lưỡi liếm sạch thứ nước đang rỉ ra đó.
Trong cuốn sách Kỹ thật của người An Nam của Henri Oger thực hiện năm 1908-1909, bao gồm hơn 4500 tranh khắc gỗ mô tả các nghề thủ công, sản xuất, buôn bán, sinh hoạt, văn hóa, tín ngưỡng... của người dân Bắc kỳ đương thời, có một bức tranh mô tả và chú thích về hủ tục này.
Bốn chữ Nôm góc trên đọc là Quan tài rỉ nước - 棺材汜渃.
Trong truyện ngắn Xóm Cù Là của nhà văn Sơn Nam cũng có đoạn mô tả về sự việc "đứt néo" quan tài trong đám tang một cai tổng miệt sông nước Nam bộ.
"Ðột nhiên, bọn gia nhân nói lên một lượt rồi rời bỏ phòng khách.
- Ðứt néo!
Cậu Hai lắc đầu, đến cầu cứu với ông đại hương cả:
- Bác... giúp cháu. Ðứt néo là làm sao! Tụi gia nhân này... chó chết quá.
Vừa lúc ấy, cậu Hai bắt gặp một thứ mùi khó chịu. Ông đại hương cả lấy khăn che mũi:
- Ðứt néo là cái quan tài xì hơi.
Cậu Hai cằn nhằn:
- Tại trét không cẩn thận.
- Cháu đừng nói bậy mà anh em chòm xóm họ giận. Xưa nay hễ lúc quàn quan tài trong nhà mà anh em xích mích gây gỗ để chia của thì người chết trở mình trong quan tài, sanh ra chuyện đứt néo. mấy cái bản lề còn nguyên nhưng nó xì hơi ở dưới đáy quan tài, nó xì hơi và nó xì ra... nước!
Cậu Hai bước tới nghiêng mình lên bên quan tài. Nước nhểu nhểu từ đáy quan tài xuống nền gạch, thứ nước xanh lè và sôi bọt.
- Trời! Làm sao bây giờ bác? Tất cả mười làng, hai ngày rày, mới có năm làng tới điếu. Còn năm làng nữa, ở xa xôi. Nhứt là mấ người bà con ở ngoài Hòn Tre, sóng gió bất thường, làm sao họ vô trong đất liền được? Ðứa em gái tôi thì ngỗ nghịch. Hổm rày tốn hao khá nhiều. Tiền mua quan tài, tiền rượu thịt... Nếu không gom góp tiền bà con đi điếu thì khó bề xoay xở...
- Cậu đừng lo. Người ta chạy tứ tán hết rồi. Ở đây thanh vắng. Cậu lại gần quan tài kiếm cái nùi giẻ, chùi cho khéo léo. Cậu nhớ nghiêng mình, lom khom... cho thiên hạ tin lời của tôi.
Ðám khách khứa ăn uống đã kéo nhau đến gần mé sông để đổi gió. Ông đại hương cả gọi:
- Bà con ơi! Hết rồi! cứ vào đây cho ấm cúng. Bà con dư biết: hễ xảy ra chuyện đứt néo thì con cái le lưỡi mà liếm để chịu tội với người trong quan tài. Cậu Hai là đứa con chí hiếu dám làm chuyện ấy."