Lại nói chuyện về xe cộ,điện thoại thì Comvik bắt đầu dự án Mobifone ở mình từ 1994 thì phải, Vinaphone muộn hơn, khoảng giữa năm 1996 với chiêu từ điện thoại cố định gọi đến số 141 để nhắn tin vào máy di động. Tới gần giữa năm 1997 bấm bụng mua cái Nokia đâu mất 2 tháng lương, máy không to lắm, nhưng có cái xạc to đùng và 2 cục pin 1 dày một mỏng; phần vì được “bên sử dụng lao động” hỗ trợ tiền cước, phần cũng lấy “le” với cô bạn gái làm tiếp viên hãng Con cò mới hóa Nải chuối ( chính vì chi tiết này là một tromg vô vàn chi tiết dẫn tới 2 nẻo cách xa sau này

).
Tuổi trẻ, hình như ai cũng hơi ngông nghênh một chút. Cái điện thoại hơi to, được tặng thêm bao da đeo dọc thắt lưng nên cứ ra ngoài là cắm ngay vào phần ngang bụng cho oai, thi thoảng “reng reng reng” là vọt ngay ra ngoài cửa nghe – không hẳn là sĩ diện toàn tập đâu, mà là sóng khí kém. Ngông nghênh đâu chừng gần 2 tháng, Tết âm lịch năm con Rồng lộn 1998 gặp ông anh lớn thấy hai bên túi trong áo veston mỗi bên nhét 1 cái, và trên danh thiếp chỉ nhũn nhặn 1 số cố định văn phòng. Thế là TẮT ĐIỆN, động tác đầu tiên sau buổi gặp là xé hết danh thiếp có số handphone, vứt bao da, nhét súng vào túi quần dài.
“Trên đời này có 3 thứ em nên giấu: quyền lực, tiền bạc và quan hệ”, ngẫm thấy mình còn quá nhỏ so với các bậc đại gia, đàn anh; đàn em thực lòng tri ân anh, anh S ạ!!!