Lâu lắm rồi em mới lại mất ngủ. Hà Nội ngoài kia đã ngủ yên sau cơn mưa.
Ngày còn bé, em biết Hà Nội qua những trang tản văn. Em biết phố Thợ Nhuộm có 108 cây bằng lăng trước khi biết phố ấy nằm ở đâu. Biết Hà Nội có những mùa hoa nối tiếp nhau, có những con đường chỉ cần đi ngang cũng nhận ra bằng mùi hương. Hồi ấy, em cứ ngỡ một thành phố có thể được nhớ bằng bóng cây, bằng hương hoa, bằng những cơn gió rất khẽ.
Rồi mới đến Hồ Gươm với Tháp Rùa soi bóng xuống mặt nước. Đến cầu Thê Húc cong như một nét son. Đến ba mươi sáu phố phường với những cái tên nghe thôi cũng thấy nao lòng: Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Bạc... Và ở một góc rất riêng trong trí tưởng tượng của cô bé ngày ấy, Hồ Tây luôn hiện ra mênh mang, lộng gió, với con đường Cổ Ngư đẹp như một câu thơ cũ.
Em thuộc tên Hồ Tây từ khi còn chưa biết hồ rộng đến nhường nào. Thuộc cái tên Cổ Ngư trước cả khi biết nó chỉ là một đoạn đường nép mình bên hồ. Hồi ấy, em cứ ngỡ Hà Nội được dệt nên bằng những cái tên. Chỉ cần đọc lên thôi cũng thấy một cơn gió khẽ đi qua.
Lớn lên, em đến Hà Nội, ở lại, rời đi, rồi lại quay về. Thành phố này cứ thế đi cùng em qua từng chặng đời.
Nghĩ cũng buồn cười, hình như chẳng người đàn ông nào em từng quen là trai Hà Nội gốc. Bạn bè thân thiết của em cũng vậy, hầu hết đều là những người từ nhiều miền quê khác nhau, chọn Hà Nội làm nơi ở lại. Thành phố này rộng lòng với những người ngụ cư đến mức nhiều khi chẳng còn ai nhớ mình đến trước hay đến sau.
Có lẽ vì thế mà Hà Nội trong em chưa bao giờ được gọi tên bằng một con người. Nó được nhớ bằng những hàng cây. Những mặt hồ. Những cơn gió. Những buổi chiều.
Chiều hôm qua là một buổi chiều như thế. Em dắt xe ra khỏi nhà, rẽ vào dốc La Pho, thả mình troii dưới vòm lá um tùm đổ dàu bóng nắng, rồi cứ thế theo hương cây mà đạp một vòng quanh Hồ Tây.
Đi qua đường Thanh Niên, em lại nhớ cái tên Cổ Ngư của ngày cũ. Một cái tên vẫn mềm như một câu thơ, dù con đường đã mang một cái tên khác từ rất lâu.
Chiếc xe thong thả lăn dưới những vòm cây. Mặt hồ giữ nắng muộn lâu hơn những con phố khác. Gió từ phía mặt nước thổi lên, mang theo mùi nước sau một ngày mùa Hạ nắng gắt, mùi cỏ và thoang thoảng hương sen từ một chiếc xe đạp chở đầy hoa vừa đi ngang.
Em đi ngang những cô gái trẻ. Họ ríu rít gọi nhau, đuổi theo vệt nắng cuối cùng để kịp giữ lại vài tấm ảnh. Tiếng cười trong veo tan vào gió, làm cả buổi chiều như trẻ lại.
Em chỉ muốn đạp xe chậm thêm một chút. Để gió đi cùng lâu hơn. Để mặt hồ giữ nắng lâu hơn. Để hoàng hôn đừng vội khuất sau những tán cây.
Đi gần hết một vòng hồ, chẳng hiểu sao lại lấy điện thoại ra, nhắn cho một người hình như còn chưa kịp quen, mà có lẽ người ấy còn thuộc Hà Nội hơn cả mình: “Đi du lịch Hà Nội với hướng dãn viên Thị Mưa không?” Nhấn gửi xong, em bỗng thấy lòng mình nhẹ như gió.
Có lẽ, khi yêu một thành phố đủ lâu, người ta sẽ không còn mải mê giới thiệu những địa danh nổi tiếng mà chỉ muốn mời ai đó cùng đi hết một buổi chiều. Để hiểu vì sao, sau ngần ấy năm, một thành phố từng bước ra từ trang sách vẫn có thể khiến một người đàn bà đã đi qua bao mùa hạ, đêm nay lại nằm thao thức và nhớ một vòng xe quanh Hồ Tây.