Bao lâu nay em chỉ yêu Mưa hoặc ghét Mưa tuỳ từng lúc từng nơi thôi, nhưng hôm nay em lại nể
Mưa! vì những câu Bạn viết. Nó thật đẹp và nhiều cảm xúc cho một Hà nội ẫm ờ như hôm nay. Người ta nói:
Muốn hiểu Hà Nội, đừng đến lúc nắng đẹp. Hãy đến một lần vào lúc mưa.
Lúc ấy Hà Nội mới trút bỏ hết cái ồn ào, để lộ ra cái nết thâm trầm, nhẫn nại của một bà cụ đã sống cả trăm năm.
Mưa Hà Nội không xối xả. Mưa Hà Nội cứ thấm dần, thấm vào nếp nhà, vào giọng nói, vào cả máu thịt người Kẻ Chợ.
Chào mừng Bạn đến đây vào một ngày mưa nhé. Mợ bảo HN trong Mợ chưa bao giờ được gọi tên bằng những con người, ở đây e giới thiệu với Mợ vài gương mặt nhé. Đây có Hà thành thiếu hiệp
Thỏ móm, có Kinh kỳ lãng tử
sắt con, Hồng hà quan sử
phuongmit Nhạc sỹ lang thang
Garrard_1967 những chuyên gia về làng xóm, có cả những Mợ thật đẹp, thông thiên văn tường địa lý nhưng đến và đi nhanh như mưa bóng mây vậy nữa...nhiều lắm nhưng tựu chung chúng tôi cũng chỉ là Lao công, thợ xây của cái thành phố này thôi Mợ. Đến đây và cảm nhận đi Mợ. Sáng ra viết vài dòng cho một tuần thật an lành và thuận lợi nhé mọi người.