Mười mấy năm trước, trên một forum khác, có một người em hay gọi là Thị Mây, từng nói với em:
“Muốn tìm một Hà Nội đàn bà nhất, nhạy cảm nhất, hãy thử tìm trong khe chân của họ.”
Nghe tưởng suồng sã, trần tục. Nhưng hôm nay, nhìn ngắm đôi chân trần co lại trên chiếc ghế mây dưới vệt nắng hanh cuối chiều, em chợt nhớ tới những ngày mệt nhoài, chỉ thèm chạy về nhà nằm vắt chân lên khung cửa, thoa kem dưỡng da và nghe mùi hương hoa vọng lại sau nhà. Hoá ra đó là một góc nhìn mĩ học.
Người ta thường đóng khung Hà Nội trong những thực thể địa lý cố định. Nhưng với phụ nữ, Hà Nội là một trạng thái thời tiết nội tâm. Họ đón mùa về không phải chỉ bằng mắt nhìn phố xá, mà bằng sự rùng mình của làn da khi chạm vào không khí. Cái hẻm nhỏ bé giữa hai làn chân đan vào nhau chính là nơi trú ngụ của cái lạnh đầu đông hay giọt nắng thu sót lại.
Em nhớ một câu thơ đầy nhục cảm nhưng cũng là khởi nguồn của sự sinh sôi của Vi Thùy Linh:
Đêm song song phố ướt - cặp đùi dài.
Nàng đếm ngày người yêu về lại
Ranh giới giữa phố và người bị xóa nhòa. Thành phố thấm qua da thịt, biến cơ thể phụ nữ thành chiếc nhiệt kế đo sự chuyển mình của đất trời. phố và người dường như không còn tách biệt. Thành phố đi vào da thịt, còn cơ thể người phụ nữ trở thành nơi lưu giữ những đổi thay rất khẽ của đất trời.
Hà Nội sẽ thật lạnh lẽo và xám xịt nếu chỉ có những bức tường gạch vô tri. Thành phố này chỉ thực sự sống, thực sự quyến rũ khi được cảm nhận và sưởi ấm qua những góc khuất nhạy cảm nhất của người đàn bà.
Mà nghĩ cũng lạ, người ta cứ mải miết đi tìm bản sắc Hà Nội ở những đại lộ thênh thang hay hàng cây cổ thụ. Trong khi đó, một Hà Nội thu nhỏ đầy mời gọi và uẩn khúc lại nằm ngay ở cái khe chân ấy. Mà cái hẻm này thì chật chội và lắt léo chẳng kém gì cái ngõ Tạm Thương cả. Ngõ thì đã bé, tên lại còn vương vấn chút tình tạm, hèn chi người ta cứ bước chân vào là chỉ muốn nán lại, thương một chút rồi vương vấn không muốn rời
Cụ
Kiên Khùng có muốn đi qua ngõ Tạm Thương không để em làm HDV