Trong đời sống vợ chồng, giận dữ là cảm xúc tự nhiên nhưng nếu không kiểm soát đúng cách sẽ gây ra tổn thương sâu sắc, dai dẳng. Khi cảm xúc dâng cao, con người thường không còn đủ tỉnh táo để ứng xử đúng mực, dễ buông ra những lời nói hoặc hành vi làm tổn hại nhau. Phật dạy, giận dữ là lửa thiêu đốt tâm can, trước khi đốt cháy người khác thì chính mình đã bị bỏng rát. Do đó, mỗi khi thấy đối phương bắt đầu lớn tiếng hay chính mình đang run giọng, nhịp tim dồn dập, thì tốt nhất nên tạm dừng, mỗi người tách ra để lấy lại bình tĩnh.Vậy nên phải học cách kiểm soát cảm xúc Cụ ạ mặc dù nói nghe hay ho dễ ợt nhưng khi mình cáu giận, mình thấy mình bị khổ nên phải tìm người để trút giận, để xả bực bội trong lòng. Phụ nữ thường già mồm, cứ cố thêm vài câu hoặc thấy ck căng lại hay thách thức "Có giỏi thì a ra tay đi" và ĐÔ lại tranh thủ xả thôi. Thế là tổn thương, sau này có làm hòa thì thi thoảng vẫn lại lôi ra gặm nhấm, dằn vặt nhau
.
Tốt nhất khi đối tác bắt đầu nói to mất kiểm soát thì tạm dừng, cả 2 tách nhau ra để bình tĩnh lại. Em là em khoác túi đi shopping xả stress; window shopping cũng dc. ĐÔ thì tùy nhưng đừng dính vào tệ nạn.
Tùy tính cách mỗi người mà chọn cách làm hòa. Có nhà thì nhắn tin xl cái là okie. Có nhà thì phải trực diện đối mặt; đi qua véo cho một cái hoặc ôm 1 cái từ phía sau là mọi thứ tan biến dần hết. Tuy nhiên, buổi tối vẫn phải giải quyết, chốt lại vấn đề để lần sau ko tái phạm nữa.
Không phải là trốn tránh, mà là để bảo vệ nhau khỏi những điều có thể khiến sau này phải hối tiếc. Người vợ có thể ra ngoài dạo phố, window shopping hay ngồi thiền, nghe nhạc; người chồng có thể tìm chỗ yên tĩnh, hít thở sâu, làm việc tay chân nhẹ để giải tỏa. Khi cảm xúc lắng xuống, mỗi cặp vợ chồng nên tìm cho mình một cách hòa giải phù hợp với tính cách của cả hai – có thể là một cái ôm từ phía sau, một tin nhắn xin lỗi, hoặc một cuộc trò chuyện nhẹ nhàng trực diện. Dù bằng cách nào, thì buổi tối vẫn là thời điểm quan trọng để đối thoại, thống nhất nguyên tắc ứng xử cho lần sau, không để chuyện cũ dai dẳng thành gánh nặng tâm lý lâu dài.
Quan trọng hơn cả là việc nuôi dưỡng yêu thương hằng ngày từ những điều nhỏ bé: một lời cảm ơn, cái nắm tay, cái ôm trước khi ngủ, cùng rửa bát hay lắng nghe nhau mười phút mỗi tối. Hôn nhân là hành trình tu sửa, không ai hoàn hảo, nhưng người biết làm chủ cảm xúc là người đang từng bước chiến thắng chính mình. Thắng được chính mình là nền tảng để giữ gìn gia đình an vui, bền chặt. Mong rằng mỗi người trong cuộc, thay vì dằn vặt, trách móc hay thách thức, hãy biết dừng lại, lắng nghe, cảm thông và từ đó thương nhau nhiều hơn mỗi ngày.
Hôn nhân không phải là chốn lý tưởng toàn màu hồng. Nó là một hành trình tu sửa và trưởng thành của hai con người đầy khác biệt. Nếu có thể nhẫn nhịn, bao dung và kiểm soát được chính mình trong lúc sóng gió, thì tình yêu sẽ sâu sắc, gắn bó và lâu bền. Mong rằng những chia sẻ trên có thể giúp các otofuners đang là người trong cuộc hiểu nhau hơn, thương nhau hơn, và cùng nhau đi qua những chặng đường không dễ, nhưng rất đáng quý của đời sống hôn nhân.
Thành tâm chúc các cụ, các mợ otofuners an yên trong từng hơi thở, an lành trong từng lựa chọn.
. Thế là tổn thương, sau này có làm hòa thì thi thoảng vẫn lại lôi ra gặm nhấm, dằn vặt nhau
.
. ĐÔ thì tùy nhưng đừng dính vào tệ nạn.

