• [Thông báo] Diễn đàn tạm thời chuyển tên miền từ OTOFUN.NET sang tên miền OTOFUN.NET.VN.

[Funland] Chia sẻ 1 chút về Vợ Chồng. Chuyện Mẹ Chồng - Nàng Dâu

stone_lamp

Xe điện
Biển số
OF-88752
Ngày cấp bằng
17/3/11
Số km
3,012
Động cơ
920,123 Mã lực
Chào các Cụ các Mợ. Em buồn quá mà không biết nói với ai, cũng chẳng biết hỏi ai cho ra lẽ. Vì em sợ xử lý không khéo thì lại thành chuyện lớn về sau.

Em với vợ cưới nhau được 4 năm, có một bé gái gần 2 tuổi. Hai bên gia đình đều không khá giả. Từ tiền cưới hỏi, bàn tiệc, quà cưới, nhẫn cưới, tất cả hai đứa tự lo. Mấy năm đầu chật vật lắm. Nhìn mấy cặp khác được cha mẹ hai bên lo cho đủ thứ, nhiều lúc em cũng tủi. Đến lúc sinh con, mẹ ruột em cũng không vào phụ chăm được, bà nói bà không chăm cháu nổi.

Vì xuất phát điểm thấp nên em cố gắng bù bằng công sức. Nấu ăn, giặt đồ, dọn nhà, việc gì em cũng làm. Vợ sai gì em cũng làm, chủ yếu đề bù đắp cho vợ vì gia đình em thì thật sự hỏi dở vấn đề tinh tế, khéo léo so với các bậc cha mẹ khác. Có hôm làm không xuể, làm chưa tới nơi tới chốn thì bị cằn nhằn, chê là đàn ông mà làm không nên hồn, không phụ giúp vợ gì.. Em cũng nhịn, miễn nhà cửa êm ấm. Sau 2 năm thì vợ chồng em tích góp mua được 1 miếng đất ở quê vợ. Em đứng tên. Ngày lễ tết quà tặng đồng hồ 10tr. điện thoại 30tr em mua tặng vợ cái 1. Không hề khó khăn với em.

Nhà em hay mẹ vợ em chưa bao giờ bắt vợ em rửa chén, dọn dẹp gì. Chưa từng nặng lời một câu, ngược lại còn rất tôn trọng cô ấy. Vậy mà vợ em hay móc mỉa, kiểu nhà người ta chồng được cha mẹ mua xe mua nhà, lo công việc, chăm cháu, thấy mà ham. Thôi thì em cũng không cần, tự làm tự tiêu. Hay nói nhỏ kia vậy mà ngon, làm dâu nhà có biệt thự quận 6, Ck làm bệnh viện mở phòng khám, Em nói sướng ghê ha. Nhưng mình hiện chưa có điều kiện vậy nên 2 vk ck mình cùng cố gắng vì con.

Gần đây mẹ em bị tai nạn xe, gãy chân, phải nhập viện mổ hai lần.

Lần đầu là cấp cứu, tình hình nặng. Em vào bệnh viện chăm mẹ được vài hôm thì vợ em phàn nàn: anh đi rồi ai chăm con, em đi làm về mệt, giờ phải một mình xoay xở, anh có nghĩ cho em không. Em nói nhẹ nhàng với vợ: mẹ đâu còn sống được bao lâu, lo được ngày nào hay ngày đó, huống gì mẹ đang nằm phòng cấp cứu. Vợ em im nhưng mặt vẫn nặng. Chuyện này em giấu gia đình, lúc nào cũng tỏ ra vợ chồng em cùng lo cho mẹ. Thật ra một mình em làm hết, từ cơm nước tới nhà cửa.

Lần thứ hai mổ xong, mẹ về nhà em tịnh dưỡng một tuần. Lần này vợ em cằn nhằn ra mặt luôn, thái độ với mẹ em cũng không còn tôn trọng, nấu ăn 1 mình, tự dọn ăn 1 mình không mời mẹ, mặc dù mẹ em nấu là mẹ mở cửa mời nhưng vợ em không ăn. Vợ em bắt đầu Chửi xéo có, chửi thẳng có. Mẹ em có sở thích coi live stream hát hò của các Cô Chú, thì nói sở thích gì kì quặc. Lớn coi ba cái gì đâu không, nói thì nói to quá. đứng dưới chung cư cũng nghe ( cái này thì đúng, em cũng góp ý mẹ nhiều là cũng nên nói nhỏ thôi, chắc mẹ lãng tai).

Tối qua em ăn cơm một mình dưới bếp, không dám bật đèn vì sợ vợ con thức giấc. Vợ em đi ra, chửi thẳng vào mặt em ngay trước mặt mẹ em. Nào là không phụ giúp được gì, kêu đổ rác thì không đổ, moi hết việc này việc kia ra kể tội. Rồi buông một câu: anh có được gia đình dạy dỗ không, tôi chán lắm rồi, tôi chán cái nhà này lắm rồi.

Trước đó một hôm, mẹ em gọi em ra nói riêng. Mẹ bảo mẹ nghe hết, nó chửi con là đồ vô học, là không được dạy dỗ. Con là đàn ông, đi làm về còn lo cơm nước, giặt đồ, phơi đồ, vậy mà vẫn bị nói tới nói lui. Chắc nó chê nhà mình nghèo. Mà nhà nó có giàu có gì đâu mà thái độ vậy. Còn nó thì làm được gì. Mẹ biết con nhịn để giữ hòa khí, nhưng con là con mẹ đẻ ra, thấy con như vậy mẹ đau lòng lắm.

Nghe mẹ nói mà em nghẹn.

Cách đây một tháng cũng có chuyện. Tối đó em ăn xong, mệt quá nên đi ngủ, chưa kịp rửa chén, sáng ra vợ em phải rửa rồi cằn nhằn. Em nhắn tin nói tối qua anh mệt quá nên ngủ quên, em rửa giúp anh một lần. Anh có cảm giác em không còn tôn trọng gia đình anh nữa, và cũng không tôn trọng anh.

Còn chuyện giường chiếu, em cũng ngại nói, nhưng thôi nói luôn cho các cụ nhìn được toàn cảnh. Cái này em tự tin, không phải khoe khoang gì. Từ hồi quen nhau tới giờ chưa bao giờ em lên đỉnh trước vợ. Mỗi lần chưa bao giờ dưới 45 phút, vợ em lên đỉnh một hai lần là chuyện bình thường. Em vẫn tập luyện đều, người vẫn có múi, sức khỏe không thiếu chỗ nào. Nói vậy để các cụ hiểu là em không hề yếu kém hay lười biếng ở khoản này.

Nhưng lạ ở chỗ, luôn luôn chỉ có em phục vụ vợ. Ngược lại thì chưa một lần. Khi nào cô ấy có nhu cầu thì em mới được đụng vào. Còn bình thường em chạm tay một cái là bị gạt ra. Chuyện này thì em không ép, vợ không thích thì em không đụng vào làm gì cả. ôm ngủ thôi cũng được rồi.

Lương em gấp đôi vợ, gần 40 triệu một tháng. Em không kể công, chỉ là em không hiểu mình sai ở đâu.

Sáng nay đi làm mà lòng nặng trĩu. Con còn nhỏ, mới gần 2 tuổi. Em chạy tới chạy lui lo hồ sơ nhập học cho con, phải nghỉ nguyên một ngày để đi nộp. Em có hỏi vợ là anh chuẩn bị đủ giấy tờ rồi, công việc em linh động hơn, em ghé trường nộp giúp anh được không. Vợ em nói không. Vậy là em xin nghỉ một ngày đi nộp, em cũng chẳng phàn nàn câu nào.

Em chỉ chia sẻ vậy thôi. Nhiều cái dài dòng quá em cũng không kể lể làm gì. Mong nhận được vài lời thật lòng từ các Cụ các Mợ.
Lương 40 tr thì ko sợ gì bố con nhà thằng nào chứ nhỉ
 

LaLaLand

Xe tải
Biển số
OF-486650
Ngày cấp bằng
5/2/17
Số km
242
Động cơ
193,156 Mã lực
Em nghĩ thành phần này khó chữa lắm, li thân xong rồi vẫn thế thôi. Chia tay đi cho nhanh.
Với tính cách của cụ chủ thì khó mà nhanh như vậy được, Chắc kiếp trược cụ chủ nợ vợ quá nhiều.....
Chứ với khả năng như của cụ chủ thì ít nhất 50% các mợ vợ sẽ hầu bữa sáng cho chồng tận giường luôn, e thật.
 

Aladin79

Xe tăng
Biển số
OF-891940
Ngày cấp bằng
25/8/25
Số km
1,785
Động cơ
13,576 Mã lực
Tuổi
55
Chào các Cụ các Mợ. Em buồn quá mà không biết nói với ai, cũng chẳng biết hỏi ai cho ra lẽ. Vì em sợ xử lý không khéo thì lại thành chuyện lớn về sau.

Em với vợ cưới nhau được 4 năm, có một bé gái gần 2 tuổi. Hai bên gia đình đều không khá giả. Từ tiền cưới hỏi, bàn tiệc, quà cưới, nhẫn cưới, tất cả hai đứa tự lo. Mấy năm đầu chật vật lắm. Nhìn mấy cặp khác được cha mẹ hai bên lo cho đủ thứ, nhiều lúc em cũng tủi. Đến lúc sinh con, mẹ ruột em cũng không vào phụ chăm được, bà nói bà không chăm cháu nổi.

Vì xuất phát điểm thấp nên em cố gắng bù bằng công sức. Nấu ăn, giặt đồ, dọn nhà, việc gì em cũng làm. Vợ sai gì em cũng làm, chủ yếu đề bù đắp cho vợ vì gia đình em thì thật sự hỏi dở vấn đề tinh tế, khéo léo so với các bậc cha mẹ khác. Có hôm làm không xuể, làm chưa tới nơi tới chốn thì bị cằn nhằn, chê là đàn ông mà làm không nên hồn, không phụ giúp vợ gì.. Em cũng nhịn, miễn nhà cửa êm ấm. Sau 2 năm thì vợ chồng em tích góp mua được 1 miếng đất ở quê vợ. Em đứng tên. Ngày lễ tết quà tặng đồng hồ 10tr. điện thoại 30tr em mua tặng vợ cái 1. Không hề khó khăn với em.

Nhà em hay mẹ vợ em chưa bao giờ bắt vợ em rửa chén, dọn dẹp gì. Chưa từng nặng lời một câu, ngược lại còn rất tôn trọng cô ấy. Vậy mà vợ em hay móc mỉa, kiểu nhà người ta chồng được cha mẹ mua xe mua nhà, lo công việc, chăm cháu, thấy mà ham. Thôi thì em cũng không cần, tự làm tự tiêu. Hay nói nhỏ kia vậy mà ngon, làm dâu nhà có biệt thự quận 6, Ck làm bệnh viện mở phòng khám, Em nói sướng ghê ha. Nhưng mình hiện chưa có điều kiện vậy nên 2 vk ck mình cùng cố gắng vì con.

Gần đây mẹ em bị tai nạn xe, gãy chân, phải nhập viện mổ hai lần.

Lần đầu là cấp cứu, tình hình nặng. Em vào bệnh viện chăm mẹ được vài hôm thì vợ em phàn nàn: anh đi rồi ai chăm con, em đi làm về mệt, giờ phải một mình xoay xở, anh có nghĩ cho em không. Em nói nhẹ nhàng với vợ: mẹ đâu còn sống được bao lâu, lo được ngày nào hay ngày đó, huống gì mẹ đang nằm phòng cấp cứu. Vợ em im nhưng mặt vẫn nặng. Chuyện này em giấu gia đình, lúc nào cũng tỏ ra vợ chồng em cùng lo cho mẹ. Thật ra một mình em làm hết, từ cơm nước tới nhà cửa.

Lần thứ hai mổ xong, mẹ về nhà em tịnh dưỡng một tuần. Lần này vợ em cằn nhằn ra mặt luôn, thái độ với mẹ em cũng không còn tôn trọng, nấu ăn 1 mình, tự dọn ăn 1 mình không mời mẹ, mặc dù mẹ em nấu là mẹ mở cửa mời nhưng vợ em không ăn. Vợ em bắt đầu Chửi xéo có, chửi thẳng có. Mẹ em có sở thích coi live stream hát hò của các Cô Chú, thì nói sở thích gì kì quặc. Lớn coi ba cái gì đâu không, nói thì nói to quá. đứng dưới chung cư cũng nghe ( cái này thì đúng, em cũng góp ý mẹ nhiều là cũng nên nói nhỏ thôi, chắc mẹ lãng tai).

Tối qua em ăn cơm một mình dưới bếp, không dám bật đèn vì sợ vợ con thức giấc. Vợ em đi ra, chửi thẳng vào mặt em ngay trước mặt mẹ em. Nào là không phụ giúp được gì, kêu đổ rác thì không đổ, moi hết việc này việc kia ra kể tội. Rồi buông một câu: anh có được gia đình dạy dỗ không, tôi chán lắm rồi, tôi chán cái nhà này lắm rồi.

Trước đó một hôm, mẹ em gọi em ra nói riêng. Mẹ bảo mẹ nghe hết, nó chửi con là đồ vô học, là không được dạy dỗ. Con là đàn ông, đi làm về còn lo cơm nước, giặt đồ, phơi đồ, vậy mà vẫn bị nói tới nói lui. Chắc nó chê nhà mình nghèo. Mà nhà nó có giàu có gì đâu mà thái độ vậy. Còn nó thì làm được gì. Mẹ biết con nhịn để giữ hòa khí, nhưng con là con mẹ đẻ ra, thấy con như vậy mẹ đau lòng lắm.

Nghe mẹ nói mà em nghẹn.

Cách đây một tháng cũng có chuyện. Tối đó em ăn xong, mệt quá nên đi ngủ, chưa kịp rửa chén, sáng ra vợ em phải rửa rồi cằn nhằn. Em nhắn tin nói tối qua anh mệt quá nên ngủ quên, em rửa giúp anh một lần. Anh có cảm giác em không còn tôn trọng gia đình anh nữa, và cũng không tôn trọng anh.

Còn chuyện giường chiếu, em cũng ngại nói, nhưng thôi nói luôn cho các cụ nhìn được toàn cảnh. Cái này em tự tin, không phải khoe khoang gì. Từ hồi quen nhau tới giờ chưa bao giờ em lên đỉnh trước vợ. Mỗi lần chưa bao giờ dưới 45 phút, vợ em lên đỉnh một hai lần là chuyện bình thường. Em vẫn tập luyện đều, người vẫn có múi, sức khỏe không thiếu chỗ nào. Nói vậy để các cụ hiểu là em không hề yếu kém hay lười biếng ở khoản này.

Nhưng lạ ở chỗ, luôn luôn chỉ có em phục vụ vợ. Ngược lại thì chưa một lần. Khi nào cô ấy có nhu cầu thì em mới được đụng vào. Còn bình thường em chạm tay một cái là bị gạt ra. Chuyện này thì em không ép, vợ không thích thì em không đụng vào làm gì cả. ôm ngủ thôi cũng được rồi.

Lương em gấp đôi vợ, gần 40 triệu một tháng. Em không kể công, chỉ là em không hiểu mình sai ở đâu.

Sáng nay đi làm mà lòng nặng trĩu. Con còn nhỏ, mới gần 2 tuổi. Em chạy tới chạy lui lo hồ sơ nhập học cho con, phải nghỉ nguyên một ngày để đi nộp. Em có hỏi vợ là anh chuẩn bị đủ giấy tờ rồi, công việc em linh động hơn, em ghé trường nộp giúp anh được không. Vợ em nói không. Vậy là em xin nghỉ một ngày đi nộp, em cũng chẳng phàn nàn câu nào.

Em chỉ chia sẻ vậy thôi. Nhiều cái dài dòng quá em cũng không kể lể làm gì. Mong nhận được vài lời thật lòng từ các Cụ các Mợ.
Tốt nhất kụ nên thử DNA rồi liệu cơm gắp mắm
 

patuana76

Xe lăn
Biển số
OF-45436
Ngày cấp bằng
4/9/09
Số km
10,009
Động cơ
1,602,662 Mã lực
Nơi ở
Soul Club & VVOF
Chào các Cụ các Mợ. Em buồn quá mà không biết nói với ai, cũng chẳng biết hỏi ai cho ra lẽ. Vì em sợ xử lý không khéo thì lại thành chuyện lớn về sau.

Em với vợ cưới nhau được 4 năm, có một bé gái gần 2 tuổi. Hai bên gia đình đều không khá giả. Từ tiền cưới hỏi, bàn tiệc, quà cưới, nhẫn cưới, tất cả hai đứa tự lo. Mấy năm đầu chật vật lắm. Nhìn mấy cặp khác được cha mẹ hai bên lo cho đủ thứ, nhiều lúc em cũng tủi. Đến lúc sinh con, mẹ ruột em cũng không vào phụ chăm được, bà nói bà không chăm cháu nổi.

Vì xuất phát điểm thấp nên em cố gắng bù bằng công sức. Nấu ăn, giặt đồ, dọn nhà, việc gì em cũng làm. Vợ sai gì em cũng làm, chủ yếu đề bù đắp cho vợ vì gia đình em thì thật sự hỏi dở vấn đề tinh tế, khéo léo so với các bậc cha mẹ khác. Có hôm làm không xuể, làm chưa tới nơi tới chốn thì bị cằn nhằn, chê là đàn ông mà làm không nên hồn, không phụ giúp vợ gì.. Em cũng nhịn, miễn nhà cửa êm ấm. Sau 2 năm thì vợ chồng em tích góp mua được 1 miếng đất ở quê vợ. Em đứng tên. Ngày lễ tết quà tặng đồng hồ 10tr. điện thoại 30tr em mua tặng vợ cái 1. Không hề khó khăn với em.

Nhà em hay mẹ vợ em chưa bao giờ bắt vợ em rửa chén, dọn dẹp gì. Chưa từng nặng lời một câu, ngược lại còn rất tôn trọng cô ấy. Vậy mà vợ em hay móc mỉa, kiểu nhà người ta chồng được cha mẹ mua xe mua nhà, lo công việc, chăm cháu, thấy mà ham. Thôi thì em cũng không cần, tự làm tự tiêu. Hay nói nhỏ kia vậy mà ngon, làm dâu nhà có biệt thự quận 6, Ck làm bệnh viện mở phòng khám, Em nói sướng ghê ha. Nhưng mình hiện chưa có điều kiện vậy nên 2 vk ck mình cùng cố gắng vì con.

Gần đây mẹ em bị tai nạn xe, gãy chân, phải nhập viện mổ hai lần.

Lần đầu là cấp cứu, tình hình nặng. Em vào bệnh viện chăm mẹ được vài hôm thì vợ em phàn nàn: anh đi rồi ai chăm con, em đi làm về mệt, giờ phải một mình xoay xở, anh có nghĩ cho em không. Em nói nhẹ nhàng với vợ: mẹ đâu còn sống được bao lâu, lo được ngày nào hay ngày đó, huống gì mẹ đang nằm phòng cấp cứu. Vợ em im nhưng mặt vẫn nặng. Chuyện này em giấu gia đình, lúc nào cũng tỏ ra vợ chồng em cùng lo cho mẹ. Thật ra một mình em làm hết, từ cơm nước tới nhà cửa.

Lần thứ hai mổ xong, mẹ về nhà em tịnh dưỡng một tuần. Lần này vợ em cằn nhằn ra mặt luôn, thái độ với mẹ em cũng không còn tôn trọng, nấu ăn 1 mình, tự dọn ăn 1 mình không mời mẹ, mặc dù mẹ em nấu là mẹ mở cửa mời nhưng vợ em không ăn. Vợ em bắt đầu Chửi xéo có, chửi thẳng có. Mẹ em có sở thích coi live stream hát hò của các Cô Chú, thì nói sở thích gì kì quặc. Lớn coi ba cái gì đâu không, nói thì nói to quá. đứng dưới chung cư cũng nghe ( cái này thì đúng, em cũng góp ý mẹ nhiều là cũng nên nói nhỏ thôi, chắc mẹ lãng tai).

Tối qua em ăn cơm một mình dưới bếp, không dám bật đèn vì sợ vợ con thức giấc. Vợ em đi ra, chửi thẳng vào mặt em ngay trước mặt mẹ em. Nào là không phụ giúp được gì, kêu đổ rác thì không đổ, moi hết việc này việc kia ra kể tội. Rồi buông một câu: anh có được gia đình dạy dỗ không, tôi chán lắm rồi, tôi chán cái nhà này lắm rồi.

Trước đó một hôm, mẹ em gọi em ra nói riêng. Mẹ bảo mẹ nghe hết, nó chửi con là đồ vô học, là không được dạy dỗ. Con là đàn ông, đi làm về còn lo cơm nước, giặt đồ, phơi đồ, vậy mà vẫn bị nói tới nói lui. Chắc nó chê nhà mình nghèo. Mà nhà nó có giàu có gì đâu mà thái độ vậy. Còn nó thì làm được gì. Mẹ biết con nhịn để giữ hòa khí, nhưng con là con mẹ đẻ ra, thấy con như vậy mẹ đau lòng lắm.

Nghe mẹ nói mà em nghẹn.

Cách đây một tháng cũng có chuyện. Tối đó em ăn xong, mệt quá nên đi ngủ, chưa kịp rửa chén, sáng ra vợ em phải rửa rồi cằn nhằn. Em nhắn tin nói tối qua anh mệt quá nên ngủ quên, em rửa giúp anh một lần. Anh có cảm giác em không còn tôn trọng gia đình anh nữa, và cũng không tôn trọng anh.

Còn chuyện giường chiếu, em cũng ngại nói, nhưng thôi nói luôn cho các cụ nhìn được toàn cảnh. Cái này em tự tin, không phải khoe khoang gì. Từ hồi quen nhau tới giờ chưa bao giờ em lên đỉnh trước vợ. Mỗi lần chưa bao giờ dưới 45 phút, vợ em lên đỉnh một hai lần là chuyện bình thường. Em vẫn tập luyện đều, người vẫn có múi, sức khỏe không thiếu chỗ nào. Nói vậy để các cụ hiểu là em không hề yếu kém hay lười biếng ở khoản này.

Nhưng lạ ở chỗ, luôn luôn chỉ có em phục vụ vợ. Ngược lại thì chưa một lần. Khi nào cô ấy có nhu cầu thì em mới được đụng vào. Còn bình thường em chạm tay một cái là bị gạt ra. Chuyện này thì em không ép, vợ không thích thì em không đụng vào làm gì cả. ôm ngủ thôi cũng được rồi.

Lương em gấp đôi vợ, gần 40 triệu một tháng. Em không kể công, chỉ là em không hiểu mình sai ở đâu.

Sáng nay đi làm mà lòng nặng trĩu. Con còn nhỏ, mới gần 2 tuổi. Em chạy tới chạy lui lo hồ sơ nhập học cho con, phải nghỉ nguyên một ngày để đi nộp. Em có hỏi vợ là anh chuẩn bị đủ giấy tờ rồi, công việc em linh động hơn, em ghé trường nộp giúp anh được không. Vợ em nói không. Vậy là em xin nghỉ một ngày đi nộp, em cũng chẳng phàn nàn câu nào.

Em chỉ chia sẻ vậy thôi. Nhiều cái dài dòng quá em cũng không kể lể làm gì. Mong nhận được vài lời thật lòng từ các Cụ các Mợ.
Cho cái bạt tai.
1 cái không đủ thì 2 cái... n cái.
 

BCHQS

Xe máy
Biển số
OF-746087
Ngày cấp bằng
12/10/20
Số km
82
Động cơ
58,556 Mã lực
Tuổi
36
Nếu câu chuyện là thật thì cụ nên xem lại mình. Cái sai của cụ là chiều vợ quá nên nó leo lên đầu cụ nó ngồi.
 

Rivers

Xe lăn
Biển số
OF-431945
Ngày cấp bằng
23/6/16
Số km
13,041
Động cơ
814,459 Mã lực
Đàn ông mà nghĩ vì xuất phát điểm thấp nên phải hạ mình trong mối quan hệ thì thua ngay từ đầu rồi.
 

khong phanh

Xe tăng
Biển số
OF-106495
Ngày cấp bằng
22/7/11
Số km
1,176
Động cơ
391,186 Mã lực
Chào các Cụ các Mợ. Em buồn quá mà không biết nói với ai, cũng chẳng biết hỏi ai cho ra lẽ. Vì em sợ xử lý không khéo thì lại thành chuyện lớn về sau.

Em với vợ cưới nhau được 4 năm, có một bé gái gần 2 tuổi. Hai bên gia đình đều không khá giả. Từ tiền cưới hỏi, bàn tiệc, quà cưới, nhẫn cưới, tất cả hai đứa tự lo. Mấy năm đầu chật vật lắm. Nhìn mấy cặp khác được cha mẹ hai bên lo cho đủ thứ, nhiều lúc em cũng tủi. Đến lúc sinh con, mẹ ruột em cũng không vào phụ chăm được, bà nói bà không chăm cháu nổi.

Vì xuất phát điểm thấp nên em cố gắng bù bằng công sức. Nấu ăn, giặt đồ, dọn nhà, việc gì em cũng làm. Vợ sai gì em cũng làm, chủ yếu đề bù đắp cho vợ vì gia đình em thì thật sự hỏi dở vấn đề tinh tế, khéo léo so với các bậc cha mẹ khác. Có hôm làm không xuể, làm chưa tới nơi tới chốn thì bị cằn nhằn, chê là đàn ông mà làm không nên hồn, không phụ giúp vợ gì.. Em cũng nhịn, miễn nhà cửa êm ấm. Sau 2 năm thì vợ chồng em tích góp mua được 1 miếng đất ở quê vợ. Em đứng tên. Ngày lễ tết quà tặng đồng hồ 10tr. điện thoại 30tr em mua tặng vợ cái 1. Không hề khó khăn với em.

Nhà em hay mẹ vợ em chưa bao giờ bắt vợ em rửa chén, dọn dẹp gì. Chưa từng nặng lời một câu, ngược lại còn rất tôn trọng cô ấy. Vậy mà vợ em hay móc mỉa, kiểu nhà người ta chồng được cha mẹ mua xe mua nhà, lo công việc, chăm cháu, thấy mà ham. Thôi thì em cũng không cần, tự làm tự tiêu. Hay nói nhỏ kia vậy mà ngon, làm dâu nhà có biệt thự quận 6, Ck làm bệnh viện mở phòng khám, Em nói sướng ghê ha. Nhưng mình hiện chưa có điều kiện vậy nên 2 vk ck mình cùng cố gắng vì con.

Gần đây mẹ em bị tai nạn xe, gãy chân, phải nhập viện mổ hai lần.

Lần đầu là cấp cứu, tình hình nặng. Em vào bệnh viện chăm mẹ được vài hôm thì vợ em phàn nàn: anh đi rồi ai chăm con, em đi làm về mệt, giờ phải một mình xoay xở, anh có nghĩ cho em không. Em nói nhẹ nhàng với vợ: mẹ đâu còn sống được bao lâu, lo được ngày nào hay ngày đó, huống gì mẹ đang nằm phòng cấp cứu. Vợ em im nhưng mặt vẫn nặng. Chuyện này em giấu gia đình, lúc nào cũng tỏ ra vợ chồng em cùng lo cho mẹ. Thật ra một mình em làm hết, từ cơm nước tới nhà cửa.

Lần thứ hai mổ xong, mẹ về nhà em tịnh dưỡng một tuần. Lần này vợ em cằn nhằn ra mặt luôn, thái độ với mẹ em cũng không còn tôn trọng, nấu ăn 1 mình, tự dọn ăn 1 mình không mời mẹ, mặc dù mẹ em nấu là mẹ mở cửa mời nhưng vợ em không ăn. Vợ em bắt đầu Chửi xéo có, chửi thẳng có. Mẹ em có sở thích coi live stream hát hò của các Cô Chú, thì nói sở thích gì kì quặc. Lớn coi ba cái gì đâu không, nói thì nói to quá. đứng dưới chung cư cũng nghe ( cái này thì đúng, em cũng góp ý mẹ nhiều là cũng nên nói nhỏ thôi, chắc mẹ lãng tai).

Tối qua em ăn cơm một mình dưới bếp, không dám bật đèn vì sợ vợ con thức giấc. Vợ em đi ra, chửi thẳng vào mặt em ngay trước mặt mẹ em. Nào là không phụ giúp được gì, kêu đổ rác thì không đổ, moi hết việc này việc kia ra kể tội. Rồi buông một câu: anh có được gia đình dạy dỗ không, tôi chán lắm rồi, tôi chán cái nhà này lắm rồi.

Trước đó một hôm, mẹ em gọi em ra nói riêng. Mẹ bảo mẹ nghe hết, nó chửi con là đồ vô học, là không được dạy dỗ. Con là đàn ông, đi làm về còn lo cơm nước, giặt đồ, phơi đồ, vậy mà vẫn bị nói tới nói lui. Chắc nó chê nhà mình nghèo. Mà nhà nó có giàu có gì đâu mà thái độ vậy. Còn nó thì làm được gì. Mẹ biết con nhịn để giữ hòa khí, nhưng con là con mẹ đẻ ra, thấy con như vậy mẹ đau lòng lắm.

Nghe mẹ nói mà em nghẹn.

Cách đây một tháng cũng có chuyện. Tối đó em ăn xong, mệt quá nên đi ngủ, chưa kịp rửa chén, sáng ra vợ em phải rửa rồi cằn nhằn. Em nhắn tin nói tối qua anh mệt quá nên ngủ quên, em rửa giúp anh một lần. Anh có cảm giác em không còn tôn trọng gia đình anh nữa, và cũng không tôn trọng anh.

Còn chuyện giường chiếu, em cũng ngại nói, nhưng thôi nói luôn cho các cụ nhìn được toàn cảnh. Cái này em tự tin, không phải khoe khoang gì. Từ hồi quen nhau tới giờ chưa bao giờ em lên đỉnh trước vợ. Mỗi lần chưa bao giờ dưới 45 phút, vợ em lên đỉnh một hai lần là chuyện bình thường. Em vẫn tập luyện đều, người vẫn có múi, sức khỏe không thiếu chỗ nào. Nói vậy để các cụ hiểu là em không hề yếu kém hay lười biếng ở khoản này.

Nhưng lạ ở chỗ, luôn luôn chỉ có em phục vụ vợ. Ngược lại thì chưa một lần. Khi nào cô ấy có nhu cầu thì em mới được đụng vào. Còn bình thường em chạm tay một cái là bị gạt ra. Chuyện này thì em không ép, vợ không thích thì em không đụng vào làm gì cả. ôm ngủ thôi cũng được rồi.

Lương em gấp đôi vợ, gần 40 triệu một tháng. Em không kể công, chỉ là em không hiểu mình sai ở đâu.

Sáng nay đi làm mà lòng nặng trĩu. Con còn nhỏ, mới gần 2 tuổi. Em chạy tới chạy lui lo hồ sơ nhập học cho con, phải nghỉ nguyên một ngày để đi nộp. Em có hỏi vợ là anh chuẩn bị đủ giấy tờ rồi, công việc em linh động hơn, em ghé trường nộp giúp anh được không. Vợ em nói không. Vậy là em xin nghỉ một ngày đi nộp, em cũng chẳng phàn nàn câu nào.

Em chỉ chia sẻ vậy thôi. Nhiều cái dài dòng quá em cũng không kể lể làm gì. Mong nhận được vài lời thật lòng từ các Cụ các Mợ.
Nó chán ghét cụ đến tận tâm can rồi. Buông nó đi thôi. Càng níu kéo càng hèn nó càng khinh và chửi bới nặng hơn.
 

Ryan848

Xe container
Biển số
OF-355634
Ngày cấp bằng
27/2/15
Số km
9,403
Động cơ
2,267,663 Mã lực
Nơi ở
Lâm Gia Trang, Hà Nội
Chào các Cụ các Mợ. Em buồn quá mà không biết nói với ai, cũng chẳng biết hỏi ai cho ra lẽ. Vì em sợ xử lý không khéo thì lại thành chuyện lớn về sau.

Em với vợ cưới nhau được 4 năm, có một bé gái gần 2 tuổi. Hai bên gia đình đều không khá giả. Từ tiền cưới hỏi, bàn tiệc, quà cưới, nhẫn cưới, tất cả hai đứa tự lo. Mấy năm đầu chật vật lắm. Nhìn mấy cặp khác được cha mẹ hai bên lo cho đủ thứ, nhiều lúc em cũng tủi. Đến lúc sinh con, mẹ ruột em cũng không vào phụ chăm được, bà nói bà không chăm cháu nổi.

Vì xuất phát điểm thấp nên em cố gắng bù bằng công sức. Nấu ăn, giặt đồ, dọn nhà, việc gì em cũng làm. Vợ sai gì em cũng làm, chủ yếu đề bù đắp cho vợ vì gia đình em thì thật sự hỏi dở vấn đề tinh tế, khéo léo so với các bậc cha mẹ khác. Có hôm làm không xuể, làm chưa tới nơi tới chốn thì bị cằn nhằn, chê là đàn ông mà làm không nên hồn, không phụ giúp vợ gì.. Em cũng nhịn, miễn nhà cửa êm ấm. Sau 2 năm thì vợ chồng em tích góp mua được 1 miếng đất ở quê vợ. Em đứng tên. Ngày lễ tết quà tặng đồng hồ 10tr. điện thoại 30tr em mua tặng vợ cái 1. Không hề khó khăn với em.

Nhà em hay mẹ vợ em chưa bao giờ bắt vợ em rửa chén, dọn dẹp gì. Chưa từng nặng lời một câu, ngược lại còn rất tôn trọng cô ấy. Vậy mà vợ em hay móc mỉa, kiểu nhà người ta chồng được cha mẹ mua xe mua nhà, lo công việc, chăm cháu, thấy mà ham. Thôi thì em cũng không cần, tự làm tự tiêu. Hay nói nhỏ kia vậy mà ngon, làm dâu nhà có biệt thự quận 6, Ck làm bệnh viện mở phòng khám, Em nói sướng ghê ha. Nhưng mình hiện chưa có điều kiện vậy nên 2 vk ck mình cùng cố gắng vì con.

Gần đây mẹ em bị tai nạn xe, gãy chân, phải nhập viện mổ hai lần.

Lần đầu là cấp cứu, tình hình nặng. Em vào bệnh viện chăm mẹ được vài hôm thì vợ em phàn nàn: anh đi rồi ai chăm con, em đi làm về mệt, giờ phải một mình xoay xở, anh có nghĩ cho em không. Em nói nhẹ nhàng với vợ: mẹ đâu còn sống được bao lâu, lo được ngày nào hay ngày đó, huống gì mẹ đang nằm phòng cấp cứu. Vợ em im nhưng mặt vẫn nặng. Chuyện này em giấu gia đình, lúc nào cũng tỏ ra vợ chồng em cùng lo cho mẹ. Thật ra một mình em làm hết, từ cơm nước tới nhà cửa.

Lần thứ hai mổ xong, mẹ về nhà em tịnh dưỡng một tuần. Lần này vợ em cằn nhằn ra mặt luôn, thái độ với mẹ em cũng không còn tôn trọng, nấu ăn 1 mình, tự dọn ăn 1 mình không mời mẹ, mặc dù mẹ em nấu là mẹ mở cửa mời nhưng vợ em không ăn. Vợ em bắt đầu Chửi xéo có, chửi thẳng có. Mẹ em có sở thích coi live stream hát hò của các Cô Chú, thì nói sở thích gì kì quặc. Lớn coi ba cái gì đâu không, nói thì nói to quá. đứng dưới chung cư cũng nghe ( cái này thì đúng, em cũng góp ý mẹ nhiều là cũng nên nói nhỏ thôi, chắc mẹ lãng tai).

Tối qua em ăn cơm một mình dưới bếp, không dám bật đèn vì sợ vợ con thức giấc. Vợ em đi ra, chửi thẳng vào mặt em ngay trước mặt mẹ em. Nào là không phụ giúp được gì, kêu đổ rác thì không đổ, moi hết việc này việc kia ra kể tội. Rồi buông một câu: anh có được gia đình dạy dỗ không, tôi chán lắm rồi, tôi chán cái nhà này lắm rồi.

Trước đó một hôm, mẹ em gọi em ra nói riêng. Mẹ bảo mẹ nghe hết, nó chửi con là đồ vô học, là không được dạy dỗ. Con là đàn ông, đi làm về còn lo cơm nước, giặt đồ, phơi đồ, vậy mà vẫn bị nói tới nói lui. Chắc nó chê nhà mình nghèo. Mà nhà nó có giàu có gì đâu mà thái độ vậy. Còn nó thì làm được gì. Mẹ biết con nhịn để giữ hòa khí, nhưng con là con mẹ đẻ ra, thấy con như vậy mẹ đau lòng lắm.

Nghe mẹ nói mà em nghẹn.

Cách đây một tháng cũng có chuyện. Tối đó em ăn xong, mệt quá nên đi ngủ, chưa kịp rửa chén, sáng ra vợ em phải rửa rồi cằn nhằn. Em nhắn tin nói tối qua anh mệt quá nên ngủ quên, em rửa giúp anh một lần. Anh có cảm giác em không còn tôn trọng gia đình anh nữa, và cũng không tôn trọng anh.

Còn chuyện giường chiếu, em cũng ngại nói, nhưng thôi nói luôn cho các cụ nhìn được toàn cảnh. Cái này em tự tin, không phải khoe khoang gì. Từ hồi quen nhau tới giờ chưa bao giờ em lên đỉnh trước vợ. Mỗi lần chưa bao giờ dưới 45 phút, vợ em lên đỉnh một hai lần là chuyện bình thường. Em vẫn tập luyện đều, người vẫn có múi, sức khỏe không thiếu chỗ nào. Nói vậy để các cụ hiểu là em không hề yếu kém hay lười biếng ở khoản này.

Nhưng lạ ở chỗ, luôn luôn chỉ có em phục vụ vợ. Ngược lại thì chưa một lần. Khi nào cô ấy có nhu cầu thì em mới được đụng vào. Còn bình thường em chạm tay một cái là bị gạt ra. Chuyện này thì em không ép, vợ không thích thì em không đụng vào làm gì cả. ôm ngủ thôi cũng được rồi.

Lương em gấp đôi vợ, gần 40 triệu một tháng. Em không kể công, chỉ là em không hiểu mình sai ở đâu.

Sáng nay đi làm mà lòng nặng trĩu. Con còn nhỏ, mới gần 2 tuổi. Em chạy tới chạy lui lo hồ sơ nhập học cho con, phải nghỉ nguyên một ngày để đi nộp. Em có hỏi vợ là anh chuẩn bị đủ giấy tờ rồi, công việc em linh động hơn, em ghé trường nộp giúp anh được không. Vợ em nói không. Vậy là em xin nghỉ một ngày đi nộp, em cũng chẳng phàn nàn câu nào.

Em chỉ chia sẻ vậy thôi. Nhiều cái dài dòng quá em cũng không kể lể làm gì. Mong nhận được vài lời thật lòng từ các Cụ các Mợ.
Em có lời khuyên chân thành cho cụ thế này:
1. Cần lên kế hoạch ly hôn với vợ luôn và ngay.
2. Việc ưu tiên số 1 là chọn thời điểm, theo như em biết khi trẻ ngoài 36 tháng tuổi là có thể được theo bố, việc này cần phải có sự thỏa thuận. Cụ nên nhờ tư vấn của luật sư.
3. Theo chia sẻ, cụ tính cách mềm yếu quá, nhưng việc nhún nhường với sai đối tượng dẫn đến tổn thương cho bản thân mình đầu tiên, sau đó đến người thân - ở đây là mẹ cụ.
Càng ở lâu trong môi trường đó cụ sẽ càng tiêu cực hơn thôi, nên ko thể nhân nhượng. Cũng xem như 1 cách báo hiếu cho mẹ cụ đi, lấy đó làm động lực.
 

Garrard_1967

Xe điện
Biển số
OF-844852
Ngày cấp bằng
11/12/23
Số km
2,087
Động cơ
85,270 Mã lực
Bỏ mẹ nó đi, vợ là vợ, mẹ mình, sếp mình éo đâu mà lên mặt.
Bỏ xong gọi buồn_vì_nghèo ra làm chén rịu tâm sự, mỗi cây mỗi hoa, mỗi zai mỗi cảnh.
 

Ryan848

Xe container
Biển số
OF-355634
Ngày cấp bằng
27/2/15
Số km
9,403
Động cơ
2,267,663 Mã lực
Nơi ở
Lâm Gia Trang, Hà Nội
Việc này với em là có thể mạng người rồi chứ đừng có nói là phải nhịn cho có gia đình.
Thú thực là khi điên lên đúng là khó nói thật.
Em chưa từng óa.nh vợ, nhưng nếu bị nói thẳng mặt như cụ chủ thì 1 cái tát có lẽ còn quá nhẹ.
 

Nam Phong Viet

Xe buýt
Biển số
OF-839221
Ngày cấp bằng
25/8/23
Số km
736
Động cơ
12,970 Mã lực
Cụ chủ kể thiếu ưu điểm của vợ.
Chắc vợ cụ chủ thớt cũng đẹp đấy, thả ra là mất ngay. Hoặc khoản giường chiếu cũng hợp với cụ chủ.
Chứ nhan sắc bình thường (hoặc xấu) mà tính nết cũng xấu nữa thì bỏ đi thôi cụ chủ ơi, tiếc làm gì. Kinh tế cụ tốt thì có thể xin nuôi con (nếu vợ không nuôi), hoặc đóng góp nhiều nếu vợ nuôi con.
 

Aladin79

Xe tăng
Biển số
OF-891940
Ngày cấp bằng
25/8/25
Số km
1,785
Động cơ
13,576 Mã lực
Tuổi
55
Cho cái bạt tai.
1 cái không đủ thì 2 cái... n cái.
Nó chán ghét cụ đến tận tâm can rồi. Buông nó đi thôi. Càng níu kéo càng hèn nó càng khinh và chửi bới nặng hơn.
Loại con gấu 🐻 kụ thớt nó có nghiệp chén liền ông: đầu tiên choén kụ nghèo đẹp zai, rồi đến trai zàu có quan tước, rồi đến zai già... Và cuối cùng là pilot trẻ măng, búng mặt vọt ra sữa 🧋 Ông Thọ
 

LuckyCar

Xe container
Biển số
OF-48864
Ngày cấp bằng
16/10/09
Số km
9,820
Động cơ
3,906,160 Mã lực
Nơi ở
Internet
2 vk ck em đang thuê chung cư ở SG, chưa mua được nhà ở SG. chỉ mua được 1 miếng đất ở quê vợ cách đây 2 năm. trả gần xong rồi.
Lương em x2 vợ. Vì kiến thức em đang có phù hợp với thị trường hiện tại. 45p là em còn khiêm tốn, em kiểm soát cực kì tốt khả năng giường chiếu. em xin show body của em, không phải khoe khoang gì đâu nha. tối em dành 1h ra tập thể dục.
View attachment 9653700
Sao ảnh lại có tý AI nhỉ?
 

Honghen2008

Xe lăn
Biển số
OF-423435
Ngày cấp bằng
19/5/16
Số km
14,473
Động cơ
1,648,269 Mã lực
Thôi ca này em thấy có mùi rồi.
 

L.C.D

Xe lăn
Biển số
OF-160156
Ngày cấp bằng
10/10/12
Số km
11,255
Động cơ
474,107 Mã lực
Nơi ở
HN
E là phụ nữ, e rất mừng nếu nghe được gia cảnh nào mà chồng chiều chuộng vợ, chồng chịu khó chăm con.
Nhưng vợ cụ chủ thớt là loại vô tình vô nghĩa và éo biết mình là ai. Ko nên nhượng bộ loại này vì nó sẽ chỉ được nước lấn tới. Thái độ và lời ăn tiếng nói của nó khinh chồng bà nhà chồng ko che đậy thì ko sửa đc nếu như chủ thớt vẫn tiếp diễn cung cách sống lép vế như trước.
Là con em thì e khuyên tiễn sớm, nhận nuôi con và nếu chăm chỉ chịu khó biết nghĩ như chủ thớt, sẽ làm lại cuộc đời ko khó.
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top