"Tối qua em ăn cơm một mình dưới bếp, không dám bật đèn vì sợ vợ con thức giấc. Vợ em đi ra, chửi thẳng vào mặt em ngay trước mặt mẹ em. Nào là không phụ giúp được gì, kêu đổ rác thì không đổ, moi hết việc này việc kia ra kể tội. Rồi buông một câu:
anh có được gia đình dạy dỗ không, tôi chán lắm rồi, tôi chán cái nhà này lắm rồi.
Trước đó một hôm, mẹ em gọi em ra nói riêng. Mẹ bảo mẹ nghe hết, nó chửi con là đồ vô học, là không được dạy dỗ. Con là đàn ông, đi làm về còn lo cơm nước, giặt đồ, phơi đồ, vậy mà vẫn bị nói tới nói lui. Chắc nó chê nhà mình nghèo. Mà nhà nó có giàu có gì đâu mà thái độ vậy. Còn nó thì làm được gì. Mẹ biết con nhịn để giữ hòa khí, nhưng con là con mẹ đẻ ra, thấy con như vậy mẹ đau lòng lắm"
Đọc câu chuyện của cụ mà em nghẹn lòng. Riêng 2 đoạn này thôi đã thấy xót xa. Vẫn biết rằng khoảng thời gian 5-10 năm sau hôn nhân là giai đoạn khó khăn, các bên bộc lộ cá tính/bản chất, phát sinh nhiều vấn đề. ... nhưng trường hợp của cụ khó đấy, theo em là cụ nên dứt khoát chia tay để cho vk cụ tìm bến đỗ mới mà cô ấy mong muốn