• [Thông báo] Diễn đàn tạm thời chuyển tên miền từ OTOFUN.NET sang tên miền OTOFUN.NET.VN.

[Funland] Giới thiệu bản dịch sách Lịch sử: An Nam sứ sự kỷ yếu-1669.

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
Đại để Hồ Sĩ Dương, Phan Kiêm Toàn hai người này, muốn dựa vào tài năng của mình để tỏ ra xuất chúng trong nước, giở trò mánh khóe, coi thường phép tắc văn thư, không màng đến đại sự của quốc gia, sau này có thành công hay thất bại thì mặc kệ. Quý quốc vốn được tiếng là thuần hậu, hiếu học, há lại không có những bậc lão thành mẫu mực? Nhân Hiếu có thể bẩm báo cho Lê Vương biết, nhất định phải dùng lời lẽ uyển chuyển để bày tỏ ý tứ. Tám chữ 'trả lại đất đai, nhân dân Cao Bằng', phải chiếu theo thư đã dụ bảo Sĩ Dương trước đây, trình bày rõ ràng từng điều một, chớ nghe theo lời gièm pha của kẻ gian ác, để làm mất đi ý nghĩa liên quan.
Nếu nhất định không chịu sửa đổi bản chương, tuy trong lòng thực sự có ý tuân chỉ, nhưng bề ngoài lại lộ rõ vết tích kiêu ngạo, chống đối. Giả sử sau này kêu trời mà trời không ứng, thì đừng trách Bản viện chúng tôi mưu tính không trung thành, và nói năng chưa thấu đáo.'
(Sứ thần) truyền gọi Bùi Đình Viên, Ngô Khuê, chỉ bảo đại ý, dặn dò mang đi. Một lát sau, Kiêm Toàn và những người khác lại bưng bản chương cùng thư phúc đáp của Lê chủ đến để xem lại, sự lan man vẫn y như cũ.
Chỉ có điều về việc trả lại Cao Bằng thì đúng như chỉ dụ, còn về nhân dân thì chỉ trong thư phúc đáp có nói:
'Nhân dân bốn châu đầu hàng, cùng binh lính bắt được, đều đã đưa trả về các châu, không hề giam giữ một ai. Còn nhân dân các huyện xã gần kinh đô, từ đời ông cha họ đến bản thân họ trốn chạy lên ở đất Cao Bằng, nay đều tự xin về quê [Khất hài cốt 乞骸骨: Nghĩa đen là "xin cái xương khô", vốn là lời lẽ của quan lại thời cổ xin về hưu để được chôn cất ở quê nhà. Ở đây, quan lại nhà Trịnh dùng một cách nói rất khéo léo và ngoại giao: họ không nói "chúng tôi trả lại dân vì sợ nhà Thanh", mà nói "những người dân này tự xin về quê". Đây là một cách giữ thể diện tinh tế của phía nhà Lê].
Đáng lẽ phải quát mắng bắt sửa lại bản chương, đính kèm vài câu trong thư phúc đáp. Nhưng suy nghĩ lại, vùng biên viễn xa xôi thiếu văn hóa, Sĩ Dương cố chấp, nếu viết thư cho Trịnh Tạc ông ta cũng không giỏi văn chương, lại bị Sĩ Dương nắm thóp, do đó đành áp dụng đạo lý 'bao dung kẻ hoang dã, sử dụng kẻ tiểu nhân' (để đạt mục đích lớn) [Bao hoang 包荒: Xuất xứ từ Kinh Dịch, quẻ Thái 泰: "Bao hoang, dụng bằng hà" (Bao dung kẻ hoang dã ở xa, dùng sức để vượt sông). Sứ thần tự nhận mình đang áp dụng đạo lý này: tạm thời nhẫn nhịn, bỏ qua sự cố chấp, thiếu văn hóa của các quan lại biên viễn (Hồ Sĩ Dương) để đạt được mục đích lớn là hòa bình và ổn định biên giới].
Biết rằng hoạn quan Đặng Tiến Triều [Đặng Tiến Triều 鄧進朝: Một hoạn quan thân tín. Việc sứ thần chọn gặp hoạn quan này là một nước đi ngoại giao cực kỳ thông minh: bỏ qua các quan văn cứng đầu (Phan, Hồ), đi đường tắt qua nội đình để trực tiếp tác động đến Lê Chúa và Trịnh Chúa, vì hoạn quan là người có thể truyền đạt lời nói một cách linh hoạt và ít bị ràng buộc bởi nghi thức cứng nhắc của triều đình], vốn là người họ Trịnh đưa vào hầu cận Lê chủ, bèn gọi vào dặn dò trực tiếp rằng:
- Nước các ngươi đã trả lại đất đai nhân dân rồi, thì mang bản phúc đáp này đi có hại gì? Chỉ có điều bất tiện cho nước các ngươi mà thôi. Các ngươi chỉ vì những lời ác khẩu của Mạc Nguyên Thanh, bịa đặt ra thuyết "nghịch Trịnh", nên mới khổ sở đem chuyện nhiều đời của họ Trịnh ra...bịa đặt để che giấu việc mình sai.
Ngày mùng 8, vua Lê gửi kèm bản chương phúc mệnh, kèm theo một văn bản riêng để xem xét, so với trước có phần gọn gàng, sạch sẽ hơn. Chánh sứ vẫn chưa hài lòng, muốn quăng trả lại. Phó sứ (Dương Triệu Kiệt) nói:
- Họ đã phụng chỉ trả lại đất đai và dân chúng, coi như đã chịu thua [nhượng bộ] rồi, thì việc đem mấy câu oán trách cũ ra than thở một chút cũng không hại gì.
Thế rồi (sứ thần) mới thôi không bắt sửa nữa.
Đặng Tiến Triều và những người khác tiến lên thưa lại:
- Quốc vương và quan Phụ chính [Chúa Trịnh] mấy ngày trước còn ngờ rằng các thiên sứ [sứ giả Thiên triều] chỉ bênh vực Mạc Nguyên Thanh, nhưng sau khi được các ngài chỉ bảo, nay mới biết là các ngài bênh vực nước An Nam chúng tôi. Hai vị đại nhân có tấm lòng tốt như vậy, Quốc vương và quan Phụ chính nước tôi thật sự cảm kích vô cùng. Muốn hỏi hai vị đại nhân ở Bắc Kinh cư trú tại đâu, xin hãy viết cho một địa danh, đợi sau này khi vào cống, sẽ sai người đến hỏi thăm.
[Sứ thần] dụ rằng:
- Mạc Nguyên Thanh đã hỏng bét rồi, nên không thể không cứu hắn. Các ngươi có một nước An Nam tốt đẹp như vậy, há lại nhẫn tâm không bênh vực, để các ngươi bị tàn phá hay sao? Đây vốn là ý của triều đình, không phải tư tâm của chúng ta. Nếu lấy mười phần mà bàn, thì vì Mạc Nguyên Thanh chỉ là một phần, vì các thổ ty biên giới của ta sợ phiền đến việc hưng binh lao dịch, là hai phần, mà vì nước An Nam các ngươi đến là bảy phần. An Nam không có việc gì, trong ngoài đều an, cùng hưởng thái bình, há chẳng tốt sao? Còn như hai người chúng ta là người Tứ Xuyên, Hồ Quảng, ở kinh thành nhà trọ di chuyển không thường, các ngươi chỉ cần hỏi quan Thiếu khanh Tứ Di quán và quan Bạn tống, tự nhiên sẽ biết. [Tứ Di quán四彝館: Tên một cơ quan thuộc Bộ Lễ (hoặc Hồng Lô tự) thời Minh - Thanh, phụ trách phiên dịch, lễ nghi và tiếp đãi sứ thần các nước phiên thuộc, các dân tộc thiểu số. Chữ "彝" di ở đây dùng thay cho chữ "夷" di để tránh nét sổ xiên mang ý nghĩa miệt thị, hoặc do kỵ húy. "Quan Thiếu khanh Tứ Di quán" là chức quan đứng đầu hoặc phó cơ quan này]. [Quan Bạn tống 管伴官: Quan viên được triều đình cử đi theo hộ tống, tiếp đãi và giám sát sứ thần nước ngoài trên suốt hành trình từ kinh đô về đến biên giới.]
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
Ngày hôm ấy, [sứ bộ] làm văn bản đưa cho Tổng đốc Lưỡng Quảng, Tuần phủ Quảng Tây, Tướng quân, Đề đốc, trước tiên đề báo, cùng với các việc sắp đặt cho Mạc Nguyên Thanh.
Ngày mùng 6, Lê vương đưa lễ vật, [sứ thần] thu nhận hai món đao thương, còn lại đem bích hoàn [Bích hoàn 璧還: Điển cố từ thời Chiến Quốc, Tương Như nước Triệu giữ trọn viên ngọc bích và trả lại cho nước Tần. Nghĩa bóng là từ chối nhận lễ vật và trả lại nguyên vẹn cho người gửi, thể hiện sự thanh liêm của sứ thần] hết. Ngày mùng 9, Lê vương lại đưa đến, khẩn cầu thu nhận, [sứ thần] mới ưng thuận. Trước đây khi phụng mệnh lên đường, đã được truyền dụ rằng:
'Đồ vật An Nam đưa, các ngươi cứ việc nhận, không cần từ chối quá mức', nay nên không dám từ chối nữa. Trịnh Tạc vẫn đưa bạc, lụa, vải trước đây đến, cầu xin thu nhận mấy lần, [sứ thần] cũng ưng thuận. [Sứ thần] phát vật tế giao cho thông sự, lệnh tế ba từ miếu của nước họ [Ba từ miếu 三祠: Có thể là ba ngôi đền thờ các vị thần bản cảnh, hoặc miếu thờ các sứ thần nhà Minh/Thanh trước đây đã mất trên đất Đại Việt và được triều đình Lê-Trịnh lập đền thờ để tỏ lòng hiếu khách. Việc sứ thần tế lễ ở đây là một nghi thức ngoại giao quan trọng để tỏ lòng biết ơn và tôn trọng nước sở tại]. Mỗi ngày huấn dụ quan lại nước họ, mọi việc cứ yên lặng nghe theo, chớ được tự tiện gây ra việc.
[Một ngày] nhận được thư Lê vương, đại ý nói:
“Khi đưa Nguyên Thanh đi, nên báo trước cho nước này, để truyền lệnh cho quân lính giải tán [Thượng binh giải tán 上兵解散: "Thượng binh" là quân đội chủ lực. Ý vua Lê muốn nói: Khi đưa Mạc Nguyên Thanh về, hãy báo trước để quân đội Lê-Trịnh đang đóng ở biên giới rút lui, tránh va chạm vũ trang]. Lại nói: Nguyên Thanh về nước, nên giữ phận bề tôi, chớ làm điều hà khắc ngược đãi.”
[Sứ thần] liền cùng dụ rằng:
- Đợi đến Nam Quan, sẽ liệu bề hồi đáp.
Ngày 11, [sứ bộ] lên đường. Đồng Tồn Trạch và những người khác dọc đường nhiều lần dâng thơ xin sửa (họa thơ).
Ngày 19, [sứ bộ] tiến vào ải [Nam Quan], tính từ đầu đến cuối tổng cộng là 70 ngày. Vừa mới vào ngồi ở công đường tại Chiêu Đức Đường [Chiêu Đức Đường 昭德堂: Tên một công đường hoặc sảnh tiếp khách tại cửa ải Nam Quan (hoặc Trấn Nam Quan), nơi diễn ra các nghi thức bàn giao và tiễn biệt chính thức], Đồng Tồn Trạch [同存澤: Quan viên nhà Lê được cử đi theo sứ bộ để xử lý các thủ tục bàn giao cuối cùng và nhận "cam kết" (lời hứa bằng văn bản) của quan thủ bị biên giới] và những người khác tiến vào bái biệt, và nhận lấy tờ cam kết của quan thủ bị. Bỗng nhiên mưa lớn trút xuống, sấm chớp giao nhau. Giữa lúc gió lùa qua mái hiên, ngói nhà dột nước, chúng tôi phải che ô và dời ghế, nói chuyện với Tồn Trạch và những người khác, khẩn thiết dặn dò phải nghe theo chiếu chỉ, tuyệt đối không được tự tiện gây chuyện. Chúng tôi vẫn nhân đó bàn luận thêm về thơ văn. Tồn Trạch và những người khác có vẻ lưu luyến không nỡ rời đi. Khi mưa hơi tạnh, chúng tôi buồn bã chia tay.
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
1780930308826.png
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
Thư phúc đáp gửi Lê chủ:

“Nhận được thư của ngài, trong đó có đoạn nói khi Nguyên Thanh đến ải, xin hãy báo nhanh cho nước ngài, để tiện truyền lệnh cho quân đội giải tán, và răn dạy Nguyên Thanh chớ làm điều hà khắc ngược đãi, ngõ hầu tránh họa họa khởi đầu... những lời này cho thấy quý quốc thực sự có ý tuân theo chiếu chỉ. Bản viện sau khi vào ải, tự nhiên sẽ chuyển thư thương lượng với Đốc phủ, Tướng quân, Đề đốc, để báo trước một cách chắc chắn. Nhưng cái thuyết 'bề tôi của nước ngài', chưa từng được phụng chỉ, nên Bản viện chúng tôi không dám dự vào. Vả lại, ở cuối sớ phúc mệnh của quý quốc có câu 'xin đợi sau này chuyên sai bồi thần đến cửa khuyết kêu cầu ân điển', về lý nên yên lặng chờ đợi ý chỉ sau này của triều đình để định đoạt, chớ lấy cớ đó mà gây chuyện, lặp lại sai lầm trước. Việc này quan hệ không nhẹ, hãy thận trọng, hết sức thận trọng.

Ngày 11 tháng 4, Chánh sứ đến Nam Ninh, Mã Đề đốc [Mã Đề đốc 馬提督: Chỉ Mã Hùng馬雄, Đề đốc Quảng Tây thời nhà Thanh. Ông là nhân vật quân sự quan trọng giám sát biên giới và là người trực tiếp quản lý, răn đe Mạc Nguyên Thanh sau khi y chạy sang Trung Quốc] bày tiệc rượu đón tiếp ở ngoài thành. Mã nói:

- Tài biện luận của các lão tiên sinh đã khiến người phương Nam tâm phục khẩu phục, biên cương vô sự, ngay cả bản Đề đốc cũng được nhờ phúc lành đó.

Chánh sứ nói:

- Nếu không phải nhờ hồng phúc của Thánh thiên tử và uy phong của Đại tướng quân, đừng nói là hai kẻ thư sinh chúng tôi, mà ngay cả Tô Tần, Trương Nghi [Tô Tần, Trương Nghi蘇秦、張儀: Hai nhà ngoại giao, tung hoành gia nổi tiếng thời Chiến Quốc, tượng trưng cho tài hùng biện và khả năng thuyết phục thiên hạ] tái thế cũng đành bó tay. Nhưng vì lo xa cho ngày sau, chỉ cần Mạc Nguyên Thanh không gây chuyện là tốt rồi.

Mã nói:

- Mạc Nguyên Thanh ở vào cảnh ngộ như vậy, sao dám gây chuyện nữa?

Chánh sứ nói:

- Tôi nay không lo An Nam gây chuyện, mà chính là lo Mạc Nguyên Thanh gây chuyện. Tại sao? Mạc Nguyên Thanh lấy một phủ nhỏ như hòn đạn, không tự lượng sức, năm nào cũng dùng binh, miệng lúc nào cũng chửi bới, nên họ Lê tích hận, nhất định muốn đặt hắn vào chỗ chết. Điều này quý Đề đốc trước đây đã rõ. Nay khi nước mất thân chạy, đáng lẽ là lúc hối quá tự tân, thế mà trước đây hắn trình lên quý Đề đốc, chuyển đến Bản viện, trong đó cực miệng chửi bới, gọi Lê Vương là giả, gọi họ Trịnh là nghịch. Ngoài Cao Bằng ra, còn muốn lấy thêm các phủ châu Thất Nguyên, Thái Nguyên, Lạng Sơn; ngoài việc lấy đất, còn muốn đem cha con Trịnh Tạc ra chính pháp... những lời này thật là buồn cười và đáng sợ. Khi hai nhà đang tranh đấu, có nói nhiều, chửi nhiều vài câu cũng không sao. Nay đã phụng chỉ sai quan đến du thuyết (hòa giải), theo lý phải ngậm miệng không nói, để chúng tôi dễ dàng ăn nói, cớ sao lại còn làm rùm beng hơn nữa? May mà công việc đã xong, sau khi vào ải mới nhận được văn bản này. Nếu lúc ra ải để bàn giao người mà bị lộ ra điều này, thì dù có dựa vào uy linh của triều đình, hai sứ thần chúng tôi tất nhiên vẫn vô sự, nhưng nếu nước kia cứ khăng khăng dùng lý lẽ xảo quyệt này để không tuân theo, thì chúng tôi biết làm thế nào? Việc làm hỏng đại sự, tổn thương quốc thể, chính là ở một tờ giấy này. Vả lại, người ở phương xa dị loại, vốn dĩ khó lường, chúng tôi hai người cầm tiết, trong mọi việc không thể không có uy trọng. Vạn nhất, như Lục Giả đi tuyên bố đế chế mà lại bị nhầm là Lịch Tự Cơ đi du thuyết nước Tề [bị luộc chết] [Lục Giả và Lịch Tự Cơ 陸賈, 酈食其: Lục Giả: Sứ giả nhà Hán được Lưu Bang phái đến Nam Việt để thuyết phục Triệu Đà xưng thần, hoàn thành sứ mệnh trong hòa bình. Lịch Tự Cơ: Sứ giả nhà Hán, bị Tề Vương Điền Quảng lừa gạt và đem luộc chết trong vạc dầu. Ẩn ý: Sứ thần nhà Thanh lo sợ rằng nếu Mạc Nguyên Thanh nổi điên, họ sẽ không được đối xử như Lục Giả (hòa bình) mà sẽ bị hại như Lịch Tự Cơ (bạo lực), dù họ có mang theo "tiết" (cờ lệnh của vua)], thì chúng tôi hai người không chết vì nhục mệnh, mà chết dưới tay Nguyên Thanh rồi. Xem cái thủ đoạn này của hắn, sống chết không biết điều. Tôi nói chính là lo Nguyên Thanh gây chuyện là vì vậy. Điều đáng ghét nhất là, chúng tôi vừa từ An Nam về, không tiện đem lời này nói với Nguyên Thanh, kẻo lại giống như nhận hối lộ của nhà Lê, rồi về hỏi tội hắn.

Mã nói:

- Lý do bản Đề đốc tuy đã phát văn thư, nhưng không cho hắn ra ải, chính là vì cớ này. Trước đây đã răn dạy hắn một phen rồi, xin hứa sẽ càng dặn dò kỹ hơn.
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
Ngày 15, cùng đến công quán của Đề đốc, các quan văn võ đều có mặt. Mạc Nguyên Thanh tiến vào khấu kiến, được miễn lạy, bẩm tạ rằng:
- Nhờ hai vị đại nhân tuyên bố đức ý của triều đình, lấy lại được Cao Bằng, con cháu đời đời cảm đội không quên.
Sứ thần dụ rằng:
- Chúng tôi hai người đã tốn biết bao nhiêu lời lẽ, mới lấy lại được mảnh đất này cho ngươi. Thiết nghĩ các vị đại nhân Đốc phủ, chẳng bao lâu nữa sẽ có tin đưa ngươi về. Nhưng sau khi bại vong, ngươi phải hoàn toàn an phận cẩn thận, chớ thấy triều đình che chở ngươi mà lại to gan gây chuyện. Trước đây ngươi bại vong, hoàn toàn là do tự ngươi gây ra. Nếu lại làm như vậy, ân đặc biệt của triều đình, e rằng không thể có được nữa.
Nguyên Thanh bẩm rằng:
- Đại nhân dạy bảo, dám không nghe theo? Chỉ là Cao Bằng tuy đã lấy lại, nhưng có một châu Bảo Lạc cùng các tổng xã nhỏ, chưa được lấy lại rõ ràng, đất đai nhỏ bé, e rằng không đủ để mưu sinh.
Sứ thần dụ rằng:
- Khi ngươi ban đầu làm văn bản báo cáo chuyển tấu, chỉ có danh mục Cao Bằng, cho nên trong chiếu thư cũng chỉ có câu 'trả lại đất đai nhân dân Cao Bằng'. Trước đây khi qua Nam Ninh, ta đã dặn ngươi nhanh chóng làm con dấu và sổ sách (ấn sách) chuyển đến, để tiện tra cứu lấy lại. Từ lúc Bản viện chúng ta rời Nam Ninh, đi lại cho đến khi vào ải, tổng cộng 110 ngày, không thấy tin tức về sổ sách, thì lấy gì làm bằng cớ mà tra cứu? Bất đắc dĩ, chỉ dựa vào chiếu thư, cộng thêm điều tra thể sát, mới biết là bốn châu. Nay ngươi bỗng nhiên thêm ra một châu, lại không thuộc Cao Bằng, đây không phải là lỗi của Bản viện chúng ta. Ta hãy hỏi ngươi. Hôm trước khi vào ải, nhận được công văn của Đề đốc, theo lời ngươi trình bày, đoạn trước nói: 'Thạch Lâm, Quảng Uyên, Bảo Lạc, hai châu', đây rõ ràng là ba châu, cớ sao nói là hai châu? Đoạn sau nói 'Thượng Lang, Hạ Lang, hai châu', rồi tổng số ở sau lại chỉ nói là 'bốn châu'. Nếu Bảo Lạc tính ở trong, thì rõ ràng là năm châu, cớ sao chỉ nói là bốn châu? Trong đó ắt có sự sai sót (hoặc gian trá) ...'"
Ngày 16, Chánh sứ lên đường. Phó sứ bị bệnh cảm lạnh, ho, nên tạm lưu lại.
Ngày 22, Phó sứ cũng khởi hành. Mạc Nguyên Thanh vẫn cầm mười lạng vàng đến dâng cho Phó sứ, hỏi rằng:
- Ngài có đưa cho Lý đại nhân không? Lý đại nhân có nhận không?
Phó sứ biến sắc mặt, mắng đuổi hắn đi.
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
AN NAM QUỐC

Sông [Hồng] bao bọc hai bên trái phải, chảy ra biển lớn, [Thăng Long] cũng là một đô hội lớn ở phương Nam hoang vu. Thuộc hạt có 13 đạo, 52 phủ, 219 châu huyện. Họ Mạc [đô thống sứ] chỉ cai quản một phủ Cao Bằng với bốn châu nằm ở góc đông phía bắc, đều không có thành quách.

Người dân ở đây để tóc xõa, dùng sáp thơm và sáp ong chải lên nên tóc không rối. Chân đi đất, nhưng chân không dính bụi bẩn, vì đất toàn cát sạch. Nam nữ mặc áo cổ rộng, không phân biệt, không mặc váy quần, phụ nữ có mặc váy quấn không xếp ly. Vua và quan lại, thỉnh thoảng có đội mũ thắt đai, đi hia, nhưng đó không phải là sở thích của họ. Gọi người quý hiển là 'Ông Già'. Ông Già [nguyên tác là “ông Trà” có lẽ tác giả nghe nhầm hoặc phiên âm tiếng Việt chưa chuẩn] nghĩa là đại quan.

Trâu bò, heo thiêu cháy lông rồi cắt thịt ăn ngay.

Chữ viết giống Trung thổ, nhưng họ tự tạo thêm vài chục chữ, thường thêm bộ 'Thổ' 土 bên cạnh, những chữ này không dùng trong văn thư qua lại với sứ thần. [Bộ Thổ 土傍: Sứ thần nhận xét về chữ Nôm. Người Việt thường thêm bộ Thổ vào chữ Hán để tạo chữ Nôm (ví dụ: đất - 土+土, trời - 天+... hoặc các chữ chỉ địa danh). Nhận xét này cho thấy sự quan sát tinh tế về cấu tạo văn tự của sứ thần, tuy nhiên nó cũng phiến diện vì chữ Nôm còn cấu tạo theo nhiều cách khác].
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
1780930379774.png

Người dân Đàng Ngoài thời Lê
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
1780930429481.png

Quán sứ nhà Thanh
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
Quán sứ Lâm Hạ nằm ở phía đông sông Phú Lương [Quán sứ Lâm Hạ 臨賀公館: "Lâm Hạ" vốn là tên một huyện ở Hạ Châu (Quảng Tây, Trung Quốc). Việc sứ thần gọi quán sứ ở Thăng Long là "Lâm Hạ" có thể do họ đặt tên theo cảm giác nhớ quê, hoặc đây là tên gọi riêng của khu nhà trọ dành cho sứ thần ở phía Nam kinh thành (có thể là khu vực phường Bích Câu hoặc gần cửa ô). Chi tiết thú vị: "Mỗi lần Thiên sứ đến, họ lại thêm một lớp tre". Điều này cho thấy người Việt rất coi trọng việc cách ly hoặc bảo vệ sứ thần, hoặc đơn giản là tu bổ quán sứ theo từng nhiệm kỳ], cách kinh thành khoảng 20 dặm, lấy tre làm tường. Mỗi lần Thiên sứ đến, họ lại thêm một lớp tre. Phong tục nước này dâm đãng vô sỉ, tắm rửa, tiểu tiện, nam nữ khỏa thân qua lại, ngồi đứng không tránh né nhau, dù là nhà quyền quý cũng vậy. Nhà hào phú có chút chăn đệm, dân thường thì không.

Người quý hiển dùng võng, hai người khiêng. Kẻ đại quý có kiệu giống xe, lên kiệu khoanh chân ngồi, hoặc dùng 8 người, 4 người khiêng.

Đáng cười nhất là: Người che lọng, quạt, khiêng kiệu cho Vua đều phơi bày thân thể, chỉ dùng một tấm vải xanh quấn quanh eo, cuốn từ dưới mông lên đến rốn, dù trời rét cũng không mặc một tấc áo [đây là "Khố": "Từ dưới mông cuốn lên đến rốn" chính là chiếc khố truyền thống của người Việt xưa. Sứ thần Thanh rất sốc khi thấy phu kiệu ở trần hoặc đóng khố, khác xa lễ giáo Trung Hoa], lại đều có thân hình béo tốt, gọi là 'Hảo Hán' [Hảo Hán 好漢: Sứ thần dùng từ "Hảo Hán" (từ thường dùng trong truyện Thủy Hử để chỉ anh hùng hảo hán) để gọi những người lính tráng, phu kiệu khỏe mạnh, xăm trổ, đóng khố của vua Lê]. Nghe nói phần lớn là những kẻ giết người được ân xá. [Chi tiết "Kẻ giết người được ân xá": Sứ thần quan sát thấy những người này có vẻ ngoài dữ dằn, sẹo tích, và suy đoán họ là những tử tù được ân giảm để làm lính hầu vua.]
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
Lính tráng chỉ mặc một hoặc hai áo xanh tay rộng, trời nóng thì cởi trần, hoàn toàn không có giáp trụ. Binh khí chuộng dùng súng, gươm, mộc mây, giáo mác, đao, trang trí khá tinh xảo, nhưng đem ra đại dụng thì e là không đủ.

Họ có đọc sách, biết chữ, nhưng thích những điều quái dị, không có sự truyền thừa chính thống, nên không thông hiểu lắm. Sùng bái vu quỷ, không theo giáo lý của Nhị thị [Phật và Lão; Nhị thị 二氏: Chỉ Phật giáo và Đạo giáo (Lão giáo). Sứ thần nhận xét người Việt "không theo Nhị thị" mà "thượng vu quỷ" (sùng bái ma thuật, tín ngưỡng dân gian, thờ cúng tổ tiên/thành hoàng), cho thấy cái nhìn của Nho giáo Trung Hoa về tín ngưỡng bản địa Việt Nam là "tà đạo" hoặc "mê tín"], lấy tài ăn nói mạnh mẽ làm công trạng.
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
Ghi chép lại những điều nghe thấy kỳ dị

Phía sau bức tường điện của Lê Vương có hai mạch suối, vào khoảng tháng Giêng, có hai con rồng nổi lên (cột nước phun lên như rồng), nước vọt ra dâng cao hơn một trượng, cung nhân hoảng sợ chạy trốn. [Lê Vương điện bích hậu hữu nhị tuyền, nhị long khởi 黎王殿壁後有二泉,二龍起: Đây là ghi chép về một dị tượng ở Thăng Long Hoàng thành (điện của vua Lê). "Hai con rồng nổi lên" thực chất là hiện tượng nước mạch phun lên mạnh tạo thành cột nước như rồng. Trong quan niệm phong kiến, dị tượng ở cung điện thường được coi là điềm báo cho sự biến động chính trị (như quyền thần lấn át vua, hoặc triều đại suy vong)].
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
1780930572771.png
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
Ngày mai sẽ up bản scan full cùng tranh, cụ nào muốn đọc đầy đủ có thể down về đọc.
 

doctor76

Xe ngựa
Người OF
Biển số
OF-81790
Ngày cấp bằng
3/1/11
Số km
26,647
Động cơ
724,866 Mã lực
Nơi ở
Sơn La
Do trình độ Hán văn vô cùng dốt nát, văn phong quê mùa, cuốn sách nhỏ này cũng chỉ như một tham khảo nhỏ cho các cụ thích Lịch sử.
Bản dịch không thể tránh khỏi những sai sót, mong các cụ lượng thứ.
-----------------------------
Cụ nào thích đọc sách scan đẹp hơn đợi mai em up.
 

HungThuy7699

Xe điện
Biển số
OF-823453
Ngày cấp bằng
4/12/22
Số km
2,045
Động cơ
2,021,295 Mã lực
Do trình độ Hán văn vô cùng dốt nát, văn phong quê mùa, cuốn sách nhỏ này cũng chỉ như một tham khảo nhỏ cho các cụ thích Lịch sử.
Bản dịch không thể tránh khỏi những sai sót, mong các cụ lượng thứ.
-----------------------------
Cụ nào thích đọc sách scan đẹp hơn đợi mai em up.
Hay quá, mong cụ có nhiều bản như thế này để hiểu thêm về lịch sử nước nhà.
 

poohsieunhan

Xe buýt
Biển số
OF-377474
Ngày cấp bằng
13/8/15
Số km
721
Động cơ
254,572 Mã lực
Nơi ở
Bạch Mai, Hà Nội
thể loại này e rất thích, cụ có bản epub share cho e không e đọc qua kindle, thanks cụ trước
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top