Lịch sử của vị trí đặt bức tượng Amir Timur tại thủ đô Tashkent vô cùng đặc biệt, phản ánh trọn vẹn những thăng trầm chí.nh tr.ị và sự thay đổi hệ t.ư tưở.ng của Uzbekistan từ thời Sa hoàng, thời Xô Viết cho đến khi giành độ.c lậ.p. Khuôn viên này ban đầu được thành lập vào năm 1882 bởi chính quyền Đế quốc Nga dưới tên gọi Quảng trường Konstantinovsky và đây cũng chính là nơi chứng kiến cuộc chạy đua thay thế các "bóng ma lịch sử" thông qua những bức tượng đài. Tình huống này làm em nhớ lại phần hồi ký "Đêm giữa ban ngày" của cụ Vũ Thư Hiên.
"Đối với tôi, thời Stalin gắn liền với cái thang này. Nó đã trở thành biểu tượng. – Nina Anosova nói khẽ, như thì thào – Anh có thấy chân dung các nhà lã.nh đạo Đ.ản.g và Nhà nước xô-viết treo trên hội trường không? Thời Stalin còn sống, cái thang được dùng đến luôn. Thỉnh thoảng anh thợ điện Stefan lại vác nó lên để tháo vài vị xuống, treo vài vị khác thế vào. Báo Pravda (Sự thật) thông báo: chúng là những tên phản bội, là “kẻ thù của nhân dân xô-viết”. Rồi chính những vị vừa được treo lên ấy, đến một hôm khác lại bị gỡ đi. Hóa ra họ cũng là “kẻ thù của nhân dân xô-viết” nốt. Tất cả đều từng được ngợi ca là bạn chiến đấu, là học trò ưu tú của Lênin và Stalin." . Hóa ra mấy câu nói người học trò xuất sắc, người c.ộ.ng s.ả.n trung kiên rồi tất cả đều vào "lò" xuất phát tận từ thời những năm 1960 các cụ à
Vào năm 1913, thực dân Nga đã cho dựng bức tượng Tổng đốc Konstantin von Kaufman, người có công chinh phục vùng Trung Á cho Sa hoàng. Biểu tượng này, là một trong những tàn dư của chế độ phong kiến dưới con mắt của Liên Xô, đã ngay lập tức bị chính quyền Bolshevik giật sập sau cuộc Cách mạng Tháng Mười năm 1917. Bước sang thập niên 1920 và 1930, nơi đây đổi tên thành Quảng trường C.ách mạng và lần lượt chứng kiến sự xuất hiện rồi biến mất của các biểu tượng v.ô sản như Đài tưởng niệm Người lao động tự do, mô hình b.úa li.ềm khổng lồ mang tên Ngọn hải đăng Cá.ch mạ.ng thế giới, cùng một bức tượng bán thân của Lenin.
Đến năm 1947, một bức tượng toàn thân khổng lồ của Joseph Stalin (người mà con của cố Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng Bộ trưởng - Tố Hữu gọi tên khi vừa mới tập nói "tiếng đầu đời con gọi Xít ta Lin " :

), được dựng lên nhằm ca ngợi vị lã.nh t.ụ tối cao của Liên Xô. Nhưng đến năm 1961, dưới chiến dịch "bài trừ sùng bái cá nhân" của Nikita Khrushchev, bức tượng này đã bị dỡ bỏ âm thầm trong đêm. Thay thế cho Stalin vào năm 1968 là khối tượng đồng dạng đầu người khổng lồ của Karl Marx với mái tóc và bộ râu rậm rạp tung bay trước gió.
Biểu tượng này đứng vững ở giữa quảng trường đến năm 1993. Sau đó, vào ngày 31 tháng 8 năm 1994, tượng Amir Timur cưỡi ngựa chính thức thay thế nó. Sự kiện này đánh dấu việc xóa bỏ dấu ấn Xô Viết tại thủ đô Uzbekistan. Nó cũng khẳng định nền độc lập và bản sắc dân tộc của nước này.
Không chỉ thay đổi về mặt hình ảnh nhân vật, thông điệp cốt lõi được truyền tải tại quảng trường cũng bước sang một trang hoàn toàn mới thông qua dòng chữ khắc dưới bệ đá của bức tượng Amir Timur. Người ta đã cho khắc câu châm ngôn nổi tiếng gắn liền với triết lý trị quốc của vị hoàng đế này là "Sức mạnh trong công lý" (tiếng Uzbek:
“Kuch adolatdadir”). Đây là nguyên tắc cốt lõi được ghi lại trong cuốn cẩm nang trị quốc của ông, mang hàm ý rằng một vương triều hay một quốc gia muốn trường tồn và hùng mạnh thì quyền lực của người đứng đầu phải dựa trên nền tảng của sự công bằng và luật pháp, chứ không thể chỉ duy trì bằng bạo lực thuần túy.
DSCF5476 by
Hieu Tran, on Flickr
Đây là Đại Hãn nhà em, Đại Hãn mà đi vắng mấy ngày là khanate nhà em loạn xà cào luôn
DSCF5486 by
Hieu Tran, on Flickr
Còn ông Hãn con này nữa, ko biết mai này có chính phục được gái Tây ko, em giờ là lo lắm, bất bình đẳng giới tính giờ ngày cang gia tăng
DSCF5487 by
Hieu Tran, on Flickr