Tôi thấy có lí. Nđt TQ sang bên còn bị thịt giữa chừng. Nên làm ăn với Ấn cũng hãi khoản rủi ro chính sách lắm chứ chả đùa.
Khung pháp lý bảo vệ đầu tư ở Ấn thì vđ lắm cụ ạ, nhất là phần Hiệp định Bảo hộ Đầu tư (Investment Protection Agreement) - vốn quy định cơ chế bảo vệ nhà đầu tư trước sung công, phân biệt đối xử - vẫn CHƯA hoàn tất, đặc biệt là cơ chế giải quyết tranh chấp. Ấn Độ gần đây có xu hướng từ chối cơ chế trọng tài nhà đầu tư - nhà nước (ISDS) truyền thống nên dù thị trường đã mở, sự bảo vệ pháp lý chính thức cho nhà đầu tư châu Âu vẫn còn thiếu.
Điểm mắc nhất của Ấn là thủ tục hành chính rườm ra (VN vẫn cực kì là thiên đường so với các nước Nam Á, và cũng ko thể hiểu được cái đất nước gia công phần mềm hàng đầu thế giới mà mọi thứ liên quan đến e- nó lại vẫn ở thời 2007, từ cái giao diện website chứ đừng nói đến thủ tục hành chính công). Nó còn có 1 cái trên đời là Lệnh kiểm soát chất lượng, ôi vđ lắm

Tham nhũng, làn sóng di cư của nhân sự chất lượng cao (hơn mức trung bình), cũng là vấn đề lớn.
Nhưng từ khi làm sóng dịch chuyển sản xuất, transplant ra khỏi TQ và khi các nhà đầu tư đang nghĩ China+1 thì cái số 1 này nên là thằng nào, thì Ấn cũng tích cực mời chào lắm. Cùng với sự phát trinển đi lên của nền kinh tế nên ko nước nào bỏ qua Ấn Độ được, miếng bánh màu mỡ hứa hẹn mà.
Tuy nhiên, dù có cả sự tham gia của Trung Quốc thì Ấn Độ vẫn là thị trường quá lớn, với hơn 80% dân số vẫn sống kiểu VN thời những năm 2000s (em ko biết so sánh thế có đúng ko hay vẫn rộng rãi quá, chứ ngoài internet, iphone, access to computer thì y tế, giáo dục, nước sạch, vệ sinh môi trường, nhà ở của đại bộ phận người dân chắc cũng chỉ bằng quê em năm 2000s thôi).