- Biển số
- OF-29
- Ngày cấp bằng
- 22/5/06
- Số km
- 17,040
- Động cơ
- 1,446,020 Mã lực
- Nơi ở
- Đông dược Phú Hà
- Website
- www.duocphuha.com
THUẬT TOÁN CÓ THỂ CHO TA VAY TRIỆU VIEW. NHƯNG CÓ NHỮNG KHOẢN VAY PHẢI TRẢ BẰNG NIỀM TIN.
Đi KOL Summit 2026 cả một ngày, nghe hơn 30 phần trình bày, chia sẻ và đối thoại về KOL, AI, thuật toán, quảng cáo, thương mại điện tử, bản quyền… nhưng thứ tôi mang về lại là một câu hỏi khá đơn giản: sau khi hết trend, người ta còn tin mình không?
Làm truyền thông và cộng đồng nhiều năm, tôi thấy chúng ta đã quá quen với việc đo mọi thứ bằng con số: bao nhiêu follower, bao nhiêu view, engagement thế nào, video có lên xu hướng không, campaign bán được bao nhiêu hàng. Những con số đó đều cần, nhưng có một thứ quan trọng hơn rất nhiều mà gần như chẳng dashboard nào đo được: niềm tin.
Một diễn giả hôm nay dùng hình ảnh mà tôi rất thích: thuật toán có thể cho một Creator “vay” hàng triệu lượt xem chỉ trong một đêm, còn niềm tin thì không. Niềm tin phải được góp nhặt từng ngày, từng bài viết, từng video, từng lần mình nói đúng và cả những lần mình đủ bình tĩnh để nói: “Cái này tôi chưa chắc, để kiểm tra lại.” Đôi khi chỉ một lần bất chấp để chạy theo view, một lần quảng cáo thứ mình không hiểu, một lần nói quá công dụng sản phẩm cũng đủ khiến số vốn tích cóp nhiều năm mất đi rất nhanh.
Có một câu chuyện tôi nhớ khá lâu. Maysaa, một cô gái Lào học tập tại Việt Nam, kể rằng sau khi có nhiều người theo dõi, có người khuyên cô nên bán hàng, nhận quảng cáo để kiếm tiền. Cô trả lời rất giản dị: nếu mình không hiểu rõ một thứ mà vẫn đem giới thiệu cho những người tin mình thì chẳng khác gì lợi dụng sự tín nhiệm của họ. Tôi nghĩ câu đó đáng để rất nhiều người làm quảng cáo, truyền thông và cả chúng tôi tự nhắc mình: sáng tạo có thể nằm ở cách kể, nhưng không được sáng tạo thêm sự thật.
Từ những gì nghe hôm nay, có vài việc rất cụ thể hoàn toàn có thể làm ngay. Trước hết là cần một quy trình trước nút “Đăng”: thông tin quan trọng chỉ có một nguồn thì tìm thêm nguồn thứ hai; nên có một người đủ tin tưởng và đủ thẳng để đọc lại, thậm chí nói với mình rằng “bài này không nên đăng”; trước khi phát hành cần tự hỏi nội dung này có làm hại ai không, có xâm phạm quyền riêng tư không, có trẻ em hay người dễ tổn thương liên quan không. Và quan trọng nhất, sai thì đính chính, đừng lặng lẽ xóa như chưa từng xảy ra. Cách một người sửa sai đôi khi còn nói nhiều về uy tín của họ hơn cả lúc họ làm đúng.
Với quảng cáo và thương mại điện tử cũng vậy. Không hiểu sản phẩm thì đừng nhận quảng cáo. Không chắc công dụng thì hỏi lại nhãn hàng. Không được tự biến thực phẩm thành “thuốc”, tự thêm công dụng, tự nâng mức giảm giá hay thêm những lời hứa mà không có tài liệu chứng minh. Nội dung có tài trợ thì nên nói rõ đó là nội dung có tài trợ, bởi người xem có quyền biết lời khuyên mình đang nghe xuất phát từ đâu. Cũng đừng nghĩ rằng KOL chỉ đọc kịch bản nên trách nhiệm thuộc hết về nhãn hàng hay agency. Người tiêu dùng đâu biết ai viết brief, ai sửa kịch bản, hai bên trao đổi gì với nhau; họ chỉ nhìn thấy người họ tin đang đứng trước màn hình nói với họ.
Tôi cũng nghĩ vai trò của agency sẽ phải thay đổi. Thời của việc chỉ lấy danh sách KOL, follower, rate card rồi booking có lẽ đang dần qua. Agency phải biết thẩm định người mình đề xuất cho khách hàng: cộng đồng có thật không, có đúng đối tượng không, người này từng có vấn đề gì, hệ giá trị có phù hợp với thương hiệu không, có minh bạch khi quảng cáo không, khi sai họ xử lý thế nào. Nói cách khác, agency phải chuyển dần từ môi giới độ phủ sang quản trị rủi ro và niềm tin.
Nhưng điểm tôi thấy hay nhất của KOL Summit hôm nay còn đi xa hơn câu chuyện quảng cáo. Một người có ảnh hưởng không thể là chuyên gia của mọi thứ, nhưng rất nhiều khi họ lại là người đầu tiên cộng đồng tìm đến: “Thông tin này có thật không?”, “Tài khoản này có lừa đảo không?”, “Trường hợp này xử lý thế nào?”, “Sản phẩm này có đáng tin không?”. Khi ấy KOL trở thành một dạng “cảm biến xã hội”. Họ nghe rất sớm những gì cộng đồng đang hỏi, đang sợ, đang bức xúc. Nhưng phía sau KOL cũng cần một mạng lưới chuyên gia, cơ quan chức năng và những nguồn thông tin đáng tin để biết khi nào mình nên trả lời và khi nào phải chuyển câu hỏi cho người hiểu hơn mình.
Tôi thấy tư duy này đặc biệt phù hợp với những cộng đồng như Otofun. Mục tiêu của một cộng đồng lớn có lẽ không nên chỉ là nơi có nhiều thông tin, mà giá trị cao hơn là trở thành nơi mọi người tìm đến để kiểm tra xem thông tin nào đáng tin. Với ô tô và giao thông, điều đó càng rõ: một tin về tai nạn, phạt nguội, đăng kiểm, mua bán xe, triệu hồi hay một vụ lừa đảo rất dễ lan cực nhanh. Cộng đồng hỏi nhanh, nhưng chúng ta không nhất thiết phải trả lời nhanh hơn khả năng kiểm chứng.
Một phần khác của hội nghị nói về thiện nguyện lại khiến tôi nghĩ thêm về một khía cạnh khác của sức ảnh hưởng: độ phủ chưa phải là tác động. Một lời kêu gọi có thể tiếp cận một triệu người, nhưng nó chỉ thực sự có giá trị khi người ta có hành động hay không, nguồn lực có đến đúng người hay không, quá trình có minh bạch và kiểm chứng được hay không, và cuối cùng cuộc sống của ai đó có thực sự thay đổi hay không. Có lẽ vì thế, câu hỏi tốt hơn không phải là “bao nhiêu người đã xem?”, mà là “sau khi xem, điều gì đã xảy ra?”
Cuối ngày, Ban Tổ chức giới thiệu Chương trình Tín nhiệm Người có ảnh hưởng với bộ tiêu chuẩn, chương trình đào tạo và hệ thống đánh giá tín nhiệm. Tôi cho rằng đây là một hướng đáng chú ý. Nếu KOL thực sự đang trở thành một nghề nghiệp thì nghề ấy rồi cũng cần chuẩn mực, cần đào tạo, cần trách nhiệm và cần một cách để xã hội nhận biết ai đang làm nghề nghiêm túc.
Trong phần bế mạc, Trung tướng Lê Xuân Minh đưa câu chuyện trở lại đúng chỗ của nó: phía sau mỗi tài khoản có sức ảnh hưởng là rất nhiều người đang trao gửi niềm tin; không gian số ngày càng trở thành một phần của cuộc sống thực; vì thế điều quan trọng không chỉ là chúng ta tạo ra bao nhiêu nội dung mà là chúng ta đang góp phần tạo ra một không gian số như thế nào.
Sau hôm nay, với tôi có ba chữ đáng giữ lại: NIỀM TIN – TRÁCH NHIỆM – HÀNH ĐỘNG. View có thể tăng trong một đêm, follower có thể tăng sau một video, một trend có thể biến mất chỉ sau vài tuần. Nhưng uy tín chỉ hình thành sau rất nhiều lần chúng ta có cơ hội chọn giữa cái dễ viral và cái mình tin là đúng.
Và cuối cùng, tôi nghĩ câu hỏi dành cho một KOL, một người làm truyền thông, một thương hiệu hay một cộng đồng cũng giống nhau: Sau 5 năm, người ta có còn tin điều mình nói không? Và niềm tin ấy đã giúp chúng ta tạo ra được điều gì có ích?
Nếu trả lời được hai câu đó, sức ảnh hưởng mới thực sự có giá trị.
Đi KOL Summit 2026 cả một ngày, nghe hơn 30 phần trình bày, chia sẻ và đối thoại về KOL, AI, thuật toán, quảng cáo, thương mại điện tử, bản quyền… nhưng thứ tôi mang về lại là một câu hỏi khá đơn giản: sau khi hết trend, người ta còn tin mình không?
Làm truyền thông và cộng đồng nhiều năm, tôi thấy chúng ta đã quá quen với việc đo mọi thứ bằng con số: bao nhiêu follower, bao nhiêu view, engagement thế nào, video có lên xu hướng không, campaign bán được bao nhiêu hàng. Những con số đó đều cần, nhưng có một thứ quan trọng hơn rất nhiều mà gần như chẳng dashboard nào đo được: niềm tin.
Một diễn giả hôm nay dùng hình ảnh mà tôi rất thích: thuật toán có thể cho một Creator “vay” hàng triệu lượt xem chỉ trong một đêm, còn niềm tin thì không. Niềm tin phải được góp nhặt từng ngày, từng bài viết, từng video, từng lần mình nói đúng và cả những lần mình đủ bình tĩnh để nói: “Cái này tôi chưa chắc, để kiểm tra lại.” Đôi khi chỉ một lần bất chấp để chạy theo view, một lần quảng cáo thứ mình không hiểu, một lần nói quá công dụng sản phẩm cũng đủ khiến số vốn tích cóp nhiều năm mất đi rất nhanh.
Có một câu chuyện tôi nhớ khá lâu. Maysaa, một cô gái Lào học tập tại Việt Nam, kể rằng sau khi có nhiều người theo dõi, có người khuyên cô nên bán hàng, nhận quảng cáo để kiếm tiền. Cô trả lời rất giản dị: nếu mình không hiểu rõ một thứ mà vẫn đem giới thiệu cho những người tin mình thì chẳng khác gì lợi dụng sự tín nhiệm của họ. Tôi nghĩ câu đó đáng để rất nhiều người làm quảng cáo, truyền thông và cả chúng tôi tự nhắc mình: sáng tạo có thể nằm ở cách kể, nhưng không được sáng tạo thêm sự thật.
Từ những gì nghe hôm nay, có vài việc rất cụ thể hoàn toàn có thể làm ngay. Trước hết là cần một quy trình trước nút “Đăng”: thông tin quan trọng chỉ có một nguồn thì tìm thêm nguồn thứ hai; nên có một người đủ tin tưởng và đủ thẳng để đọc lại, thậm chí nói với mình rằng “bài này không nên đăng”; trước khi phát hành cần tự hỏi nội dung này có làm hại ai không, có xâm phạm quyền riêng tư không, có trẻ em hay người dễ tổn thương liên quan không. Và quan trọng nhất, sai thì đính chính, đừng lặng lẽ xóa như chưa từng xảy ra. Cách một người sửa sai đôi khi còn nói nhiều về uy tín của họ hơn cả lúc họ làm đúng.
Với quảng cáo và thương mại điện tử cũng vậy. Không hiểu sản phẩm thì đừng nhận quảng cáo. Không chắc công dụng thì hỏi lại nhãn hàng. Không được tự biến thực phẩm thành “thuốc”, tự thêm công dụng, tự nâng mức giảm giá hay thêm những lời hứa mà không có tài liệu chứng minh. Nội dung có tài trợ thì nên nói rõ đó là nội dung có tài trợ, bởi người xem có quyền biết lời khuyên mình đang nghe xuất phát từ đâu. Cũng đừng nghĩ rằng KOL chỉ đọc kịch bản nên trách nhiệm thuộc hết về nhãn hàng hay agency. Người tiêu dùng đâu biết ai viết brief, ai sửa kịch bản, hai bên trao đổi gì với nhau; họ chỉ nhìn thấy người họ tin đang đứng trước màn hình nói với họ.
Tôi cũng nghĩ vai trò của agency sẽ phải thay đổi. Thời của việc chỉ lấy danh sách KOL, follower, rate card rồi booking có lẽ đang dần qua. Agency phải biết thẩm định người mình đề xuất cho khách hàng: cộng đồng có thật không, có đúng đối tượng không, người này từng có vấn đề gì, hệ giá trị có phù hợp với thương hiệu không, có minh bạch khi quảng cáo không, khi sai họ xử lý thế nào. Nói cách khác, agency phải chuyển dần từ môi giới độ phủ sang quản trị rủi ro và niềm tin.
Nhưng điểm tôi thấy hay nhất của KOL Summit hôm nay còn đi xa hơn câu chuyện quảng cáo. Một người có ảnh hưởng không thể là chuyên gia của mọi thứ, nhưng rất nhiều khi họ lại là người đầu tiên cộng đồng tìm đến: “Thông tin này có thật không?”, “Tài khoản này có lừa đảo không?”, “Trường hợp này xử lý thế nào?”, “Sản phẩm này có đáng tin không?”. Khi ấy KOL trở thành một dạng “cảm biến xã hội”. Họ nghe rất sớm những gì cộng đồng đang hỏi, đang sợ, đang bức xúc. Nhưng phía sau KOL cũng cần một mạng lưới chuyên gia, cơ quan chức năng và những nguồn thông tin đáng tin để biết khi nào mình nên trả lời và khi nào phải chuyển câu hỏi cho người hiểu hơn mình.
Tôi thấy tư duy này đặc biệt phù hợp với những cộng đồng như Otofun. Mục tiêu của một cộng đồng lớn có lẽ không nên chỉ là nơi có nhiều thông tin, mà giá trị cao hơn là trở thành nơi mọi người tìm đến để kiểm tra xem thông tin nào đáng tin. Với ô tô và giao thông, điều đó càng rõ: một tin về tai nạn, phạt nguội, đăng kiểm, mua bán xe, triệu hồi hay một vụ lừa đảo rất dễ lan cực nhanh. Cộng đồng hỏi nhanh, nhưng chúng ta không nhất thiết phải trả lời nhanh hơn khả năng kiểm chứng.
Một phần khác của hội nghị nói về thiện nguyện lại khiến tôi nghĩ thêm về một khía cạnh khác của sức ảnh hưởng: độ phủ chưa phải là tác động. Một lời kêu gọi có thể tiếp cận một triệu người, nhưng nó chỉ thực sự có giá trị khi người ta có hành động hay không, nguồn lực có đến đúng người hay không, quá trình có minh bạch và kiểm chứng được hay không, và cuối cùng cuộc sống của ai đó có thực sự thay đổi hay không. Có lẽ vì thế, câu hỏi tốt hơn không phải là “bao nhiêu người đã xem?”, mà là “sau khi xem, điều gì đã xảy ra?”
Cuối ngày, Ban Tổ chức giới thiệu Chương trình Tín nhiệm Người có ảnh hưởng với bộ tiêu chuẩn, chương trình đào tạo và hệ thống đánh giá tín nhiệm. Tôi cho rằng đây là một hướng đáng chú ý. Nếu KOL thực sự đang trở thành một nghề nghiệp thì nghề ấy rồi cũng cần chuẩn mực, cần đào tạo, cần trách nhiệm và cần một cách để xã hội nhận biết ai đang làm nghề nghiêm túc.
Trong phần bế mạc, Trung tướng Lê Xuân Minh đưa câu chuyện trở lại đúng chỗ của nó: phía sau mỗi tài khoản có sức ảnh hưởng là rất nhiều người đang trao gửi niềm tin; không gian số ngày càng trở thành một phần của cuộc sống thực; vì thế điều quan trọng không chỉ là chúng ta tạo ra bao nhiêu nội dung mà là chúng ta đang góp phần tạo ra một không gian số như thế nào.
Sau hôm nay, với tôi có ba chữ đáng giữ lại: NIỀM TIN – TRÁCH NHIỆM – HÀNH ĐỘNG. View có thể tăng trong một đêm, follower có thể tăng sau một video, một trend có thể biến mất chỉ sau vài tuần. Nhưng uy tín chỉ hình thành sau rất nhiều lần chúng ta có cơ hội chọn giữa cái dễ viral và cái mình tin là đúng.
Và cuối cùng, tôi nghĩ câu hỏi dành cho một KOL, một người làm truyền thông, một thương hiệu hay một cộng đồng cũng giống nhau: Sau 5 năm, người ta có còn tin điều mình nói không? Và niềm tin ấy đã giúp chúng ta tạo ra được điều gì có ích?
Nếu trả lời được hai câu đó, sức ảnh hưởng mới thực sự có giá trị.