Có bác nào có bản PDF của cuốn sách được trích dẫn trong đề thi văn và gây tranh cãi không? Em muốn đọc thử vì cái đoạn nó viết về việc phát minh ra máy in em thấy sai.
Hehe, ý cụ là bấm đốt ngón tay thì từ xưa đến hôm kia hiccc, ta có mỗi thần đồng Thánh Gióng thoai. Nên giờ ươm mầm từ hôm kia hỉ kkk.Nói chung là văn hoá châu á không bao giờ chấp nhận cái khác biệt hoặc dị biệt, mà luôn hướng tới cái chung. Giống như việc cụ suy nghĩ là các cháu ở tuổi x chỉ nên làm việc y thôi đó. Mỗi người sinh ra có khả năng suy nghĩa và góc nhìn riêng. Các cháu học sinh dù kể cả suy nghĩ có ngô nghê thì cũng vẫn là một góc nhìn. Ý kiến chưa nhú mà cụ đã cho rằng nó không phù hợp thì làm sao mà có sáng tạo được cụ![]()
Anh chàng "yêu nước" Trương Đình Nam à ? 0 điểm.Bài này trên fb hay, nên em đưa về đây ạ.
![]()
KHI ĐỌC CÂU HỎI: “LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ NHỮNG STEVE JOBS VIỆT NAM?”, EM XIN PHÉP ĐƯỢC ĐẶT LẠI MỘT CÂU HỎI VỚI CÁC THẦY CÔ:
VÌ SAO LẠI PHẢI LÀ “STEVE JOBS VIỆT NAM”?
(Bài này hướng người đọc yêu Sử, hiểu Sử, yêu văn học và trí tuệ Việt Nam:
Người có trình độ, nhận thức và lòng tự hào dân tộc là vậy đó).
Bài viết của anh Trương Đình Nam:
Em xin được nói thật: em không biết rõ Steve Jobs là ai.
Có thể đó là một thiếu sót của em. Có thể vì không biết rõ ông ấy, bài nghị luận này của em sẽ không đạt điểm cao. Nhưng nếu một bài văn bắt đầu từ sự trung thực, thì điều đầu tiên em cần làm không phải là cố tỏ ra mình hiểu điều mình chưa hiểu, mà là nói đúng sự thật.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Dương Đình Nghệ.
Em biết một người đã nuôi dưỡng ba nghìn nghĩa sĩ, chuẩn bị sức mạnh cho cuộc đấu tranh giành lại quyền tự chủ của dân tộc. Có những con người không được gọi tên nhiều trong đời sống hôm nay, nhưng nếu không có họ, lịch sử Việt Nam đã không thể đi tiếp bằng dáng đứng của một dân tộc có chủ quyền.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Sư Vạn Hạnh.
Em biết một bậc thiền sư lớn của dân tộc, người không chỉ tu hành cho riêng mình mà còn nhìn thấy vận nước, góp phần mở ra triều Lý, một triều đại rực rỡ trong lịch sử Việt Nam. Ở Sư Vạn Hạnh, em thấy trí tuệ không chỉ là sự thông minh, mà là tầm nhìn, là đạo lý, là khả năng đặt vận mệnh dân tộc lên trên danh lợi cá nhân.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Trần Hưng Đạo.
Em biết một vị Quốc công Tiết chế đã cùng quân dân Đại Việt ba lần đánh bại quân Nguyên - Mông, đội quân từng làm rung chuyển nhiều vùng đất lớn trên thế giới. Ở Trần Hưng Đạo, em thấy bản lĩnh Việt Nam không nằm ở sự ồn ào, mà nằm ở trí tuệ giữ nước, ở lòng trung nghĩa, ở khả năng biến sức mạnh của nhân dân thành thành trì bất khuất của dân tộc.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Mạc Đĩnh Chi.
Em biết một con người được gọi là lưỡng quốc trạng nguyên, dùng trí tuệ và bản lĩnh của người Việt để khiến người phương Bắc phải nể phục. Ở Mạc Đĩnh Chi, em thấy một trí tuệ Việt Nam không tự ti, không cúi đầu, không cần vay mượn hào quang của ai để được công nhận.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Lê Lợi.
Em biết một con người từ Lam Sơn đã cùng nhân dân đứng lên chống giặc Minh, đi qua gian khổ, đi qua mất mát, để giành lại non sông. Ở Lê Lợi, em thấy không chỉ có tài năng quân sự, mà còn có trách nhiệm với đất nước trong thời khắc dân tộc bị chà đạp.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Trãi.
Em biết một bậc đại trí thức của dân tộc, người viết nên Bình Ngô đại cáo, áng thiên cổ hùng văn khẳng định nền độc lập, văn hiến và khí phách Đại Việt. Ở Nguyễn Trãi, em thấy trí tuệ không chỉ để làm quan, làm thơ, làm văn, mà để phụng sự nhân dân, phụng sự đất nước, dùng chữ nghĩa để dựng lại lòng tự tôn của một dân tộc sau những năm tháng bị giày xéo.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Bỉnh Khiêm.
Em biết một con người có trí tuệ lớn, sống giữa thời cuộc rối ren mà vẫn giữ được sự minh triết. Một người không chỉ để lại thơ văn, mà còn để lại một thái độ sống: biết nhìn thời thế, biết giữ đạo, biết không đánh mất mình trước danh lợi và biến động.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Huệ.
Em biết một người áo vải Tây Sơn đã làm nên những chiến công hiển hách, đánh tan quân xâm lược, khẳng định khí phách của một dân tộc không chịu cúi đầu. Nguyễn Huệ không cần trở thành bản sao của bất cứ ai. Ông là chính ông, và vì thế lịch sử phải gọi tên ông.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Tất Thành.
Em biết một người thanh niên đã rời bến Nhà Rồng với hai bàn tay trắng, mang theo một câu hỏi lớn về vận mệnh dân tộc. Người không đi tìm vinh quang cho riêng mình. Người đi tìm con đường để dân tộc mình thoát khỏi kiếp nô lệ, để người Việt Nam được sống như một dân tộc độc lập.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Võ Nguyên Giáp.
Em biết một vị tướng của nhân dân, một con người làm nên những chiến công khiến thế giới phải kính trọng Việt Nam. Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là tài năng quân sự. Ông còn là biểu tượng của bản lĩnh, của ý chí, của niềm tin rằng một dân tộc nhỏ vẫn có thể làm nên những điều lớn lao nếu dân tộc ấy có chính nghĩa.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Trần Đại Nghĩa.
Em biết một nhà khoa học, một kỹ sư lớn, người đã đem tri thức hiện đại phục vụ Tổ quốc trong những năm tháng khốc liệt. Trí tuệ ấy không chỉ để lập nghiệp cho riêng mình, mà để bảo vệ đất nước. Theo em, đó là một loại trí tuệ rất cao: trí tuệ biết đứng về phía dân tộc mình.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Lương Định Của.
Em biết một nhà khoa học đã gắn trí tuệ của mình với ruộng đồng, với cây lúa, với đời sống của người nông dân Việt Nam. Đó cũng là sáng tạo. Đó cũng là đổi mới. Đó cũng là phụng sự. Không phải sáng tạo nào cũng nằm trong một chiếc điện thoại hay một công ty công nghệ. Có những sáng tạo âm thầm làm no ấm hàng triệu con người.
Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Lê Duẩn.
Em biết một nhà lãnh đạo gắn với ý chí thống nhất đất nước, với một thời kỳ lịch sử đầy thử thách, đầy hy sinh của dân tộc Việt Nam. Dù nhìn lịch sử từ góc độ nào, cũng không thể phủ nhận rằng có những con người đã đặt vận mệnh quốc gia lên trên đời sống riêng mình, sống trong những quyết định nặng nề của thời cuộc.
Vì vậy, khi đọc câu hỏi: “Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?”, em xin phép được đặt lại một câu hỏi với các thầy cô:
Vì sao lại phải là “Steve Jobs Việt Nam”?
Vì sao không hỏi: làm thế nào để thế hệ trẻ Việt Nam trí tuệ hơn, trách nhiệm hơn, bản lĩnh hơn?
Vì sao không hỏi: làm thế nào để người trẻ Việt Nam biết yêu Lẽ Phải bằng tất cả con tim của mình?
Vì sao không hỏi: làm thế nào để đất nước này có thêm những con người dám sống tử tế, dám phụng sự, dám sáng tạo, dám bảo vệ điều đúng, dám đứng về phía nhân dân, dám làm cho Việt Nam trở nên tốt đẹp hơn?
Em không phản đối việc học hỏi những con người tài giỏi trên thế giới. Một dân tộc muốn tiến bộ thì không thể khép mình. Người trẻ Việt Nam cần học khoa học, học công nghệ, học tư duy tổ chức, học tinh thần sáng tạo của nhân loại. Nếu Steve Jobs là một biểu tượng của sáng tạo, thì việc nhắc đến ông không có gì sai.
Nhưng em nghĩ, một đề Văn không chỉ kiểm tra khả năng viết. Một đề Văn còn gieo vào học sinh một cách nhìn.
Khi câu hỏi đặt ra là “làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam”, em có cảm giác người Việt Nam đang được hình dung như một phiên bản đi sau của người khác. Như thể muốn nói đến tài năng, ta phải mượn một cái tên bên ngoài. Muốn nói đến sáng tạo, ta phải bắt đầu từ một biểu tượng không sinh ra từ đất nước mình. Điều đó khiến em băn khoăn.
Bởi những con người em vừa nhắc đến không lớn lên bằng cách trở thành bản sao của ai.
Dương Đình Nghệ không chuẩn bị sức mạnh tự chủ cho dân tộc bằng một khát vọng vay mượn.
Sư Vạn Hạnh không nhìn vận nước bằng con mắt vay mượn.
Trần Hưng Đạo không giữ nước bằng khí phách đi mượn.
Mạc Đĩnh Chi không khiến người phương Bắc nể phục bằng trí tuệ sao chép.
Nguyễn Trãi không viết Bình Ngô đại cáo để chứng minh Đại Việt giống một quốc gia nào khác.
Nguyễn Huệ không làm nên chiến thắng vì ông đi tìm một hình mẫu bên ngoài để bắt chước.
Nguyễn Tất Thành, Võ Nguyên Giáp, Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của, Lê Duẩn,… cũng không sống đời mình bằng khát vọng trở thành “phiên bản Việt Nam” của một ai đó.
Họ lớn vì họ là người Việt Nam. Họ đứng trong hoàn cảnh Việt Nam. Họ mang nỗi đau Việt Nam, trách nhiệm Việt Nam, trí tuệ Việt Nam và khát vọng Việt Nam.
Đó là điều em muốn được nhìn thấy trong một câu hỏi dành cho thế hệ trẻ. Một câu hỏi có thể mở ra thế giới, nhưng vẫn phải giữ được căn cốt Việt Nam. Một câu hỏi có thể nói về công nghệ, sáng tạo, khởi nghiệp, nhưng không được quên rằng trước khi trở thành người thành công, con người phải trở thành người có nhân cách. Bởi nếu chỉ có tài năng mà không có trách nhiệm, tài năng ấy có thể trở thành sự khôn ngoan ích kỷ.
Nếu chỉ có sáng tạo mà không có căn cốt văn hóa, sáng tạo ấy có thể trở thành sự bắt chước hào nhoáng.
Nếu chỉ có khát vọng thành công mà không có tình yêu đất nước, thành công ấy có thể rất lớn với cá nhân, nhưng rất nhỏ với dân tộc.
Theo em, câu hỏi quan trọng hơn không phải là làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam.
Câu hỏi quan trọng hơn là: làm thế nào để giáo dục Việt Nam tạo ra những con người Việt Nam có trí tuệ, có nhân cách, có khí phách và có trách nhiệm với tương lai đất nước?
Em không dám nói mình viết hay. Em cũng không dám nói mình hiểu hết những nhân vật em vừa nhắc đến. Nhưng em biết một điều: nếu giáo dục muốn tạo ra những con người lớn, thì giáo dục không nên bắt đầu bằng việc hỏi làm sao để chúng em trở thành phiên bản Việt Nam của một ai đó.
Xin hãy hỏi chúng em:
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam trí tuệ hơn?
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam trách nhiệm hơn?
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam bản lĩnh hơn?
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam biết yêu Lẽ Phải, yêu nhân dân, yêu đất nước bằng tất cả con tim của mình?
Nếu một ngày nào đó Việt Nam có những con người làm thế giới kính trọng, em mong đừng ai gọi họ là “Steve Jobs Việt Nam”. Em mong họ được gọi bằng chính tên của họ với niềm tự hào là Người Việt Nam.
(Trương Đình Nam)

Đang giải lao đá bóng.Anh chàng "yêu nước" Trương Đình Nam à ? 0 điểm.
Người ta yêu cầu viết đoạn văn mà đoạn văn ai cho ông cái quyền cách dòng rồi viết như 1 bài văn thế![]()
Nho giáo, Châu Á có 2 chữ hay bị quên là "cách vật trí tri" (thông qua việc nghiên cứu kỹ lưỡng sự vật, mà đạt được tri thức chân chính, hoàn thiện).Nói chung là văn hoá châu á không bao giờ chấp nhận cái khác biệt hoặc dị biệt, mà luôn hướng tới cái chung. Giống như việc cụ suy nghĩ là các cháu ở tuổi x chỉ nên làm việc y thôi đó. Mỗi người sinh ra có khả năng suy nghĩa và góc nhìn riêng. Các cháu học sinh dù kể cả suy nghĩ có ngô nghê thì cũng vẫn là một góc nhìn. Ý kiến chưa nhú mà cụ đã cho rằng nó không phù hợp thì làm sao mà có sáng tạo được cụ![]()
Ai bắt các cháu đi theo lối mòn đâu cụ. Mấy cái chủ đề em đã nêu ở còm trước vẫn tha hồ để các cháu nêu chính kiến, chủ đề về các bất cập của xã hội thời kỳ CNTT cũng rất hay, ví dụ nghiện mạng xã hội, hội chứng sống ảo... Cũng có thể do em thấy câu này nó gồm cả những vấn đề về chính trị, cơ chế nên thấy không hợp với HS cấp 3 chăng? Nhưng nói gì thì nói, theo em thì các cháu tuổi này vẫn cần đi từ nền tảng cá nhân (nhân cách, lý tưởng, cách tư duy) + định hướng phát triển nghề nghiệp.Nói chung là văn hoá châu á không bao giờ chấp nhận cái khác biệt hoặc dị biệt, mà luôn hướng tới cái chung. Giống như việc cụ suy nghĩ là các cháu ở tuổi x chỉ nên làm việc y thôi đó. Mỗi người sinh ra có khả năng suy nghĩa và góc nhìn riêng. Các cháu học sinh dù kể cả suy nghĩ có ngô nghê thì cũng vẫn là một góc nhìn. Ý kiến chưa nhú mà cụ đã cho rằng nó không phù hợp thì làm sao mà có sáng tạo được cụ![]()
Khổ nỗi các cháu chỉ biết sờ ti bóp zú thôi chứ có biết sờ ti zóp là ai đâu mà mơ lớn mơ nhỏ ạEm thấy chả có vấn đề gì cả.
Gợi í cho các cháu có ước mơ lớn, đại bàng là tốt![]()

Ý cụ là cứ phải chắc chắn thành thánh Gióng thì mới nên ươm hả cụHehe, ý cụ là bấm đốt ngón tay thì từ xưa đến hôm kia hiccc, ta có mỗi thần đồng Thánh Gióng thoai. Nên giờ ươm mầm từ hôm kia hỉ kkk.
Ai là người đưa ra quy định thế nào là a dua thế nào là nông nổi vậy cụ. Lại đi ngược lại xã hội là nông nổi à cụNho giáo, Châu Á có 2 chữ hay bị quên là "cách vật trí tri" (thông qua việc nghiên cứu kỹ lưỡng sự vật, mà đạt được tri thức chân chính, hoàn thiện).
Nếu 1 đứa trẻ mà nó cách vật đạt đến trí tri về một vấn đề gì đó và có ý kiến khác với "kinh nghiệm" của người lớn thì cũng phải chịu nó thôi. Con hơn cha là nhà có phúc.
Không nên lấy cái "kinh nghiệm" của mình để áp chế những cái khác biệt dị biệt có lý, cách vật trí tri của nó.
Còn nếu nó ko không cách vật trí tri mà a dua nông nổi thì đó là chuyện khác.
Rất khó để 1 xã hội "nhảy cóc" từ thái cực này sang thái cực khác. Mỗi nước mỗi dân tộc có nền văn hóa khác nhau. Thay đổi xã hội thường chậm. Cứ quan sát quan điểm trên tệp thành viên Ofer thì rõÝ cụ là cứ phải chắc chắn thành thánh Gióng thì mới nên ươm hả cụchắc vì cứ phải rõ xanh chín mới ươm như cụ nên xưa nay mới có 1 thánh Gióng đấy cụ
Ai là người đưa ra quy định thế nào là a dua thế nào là nông nổi vậy cụ. Lại đi ngược lại xã hội là nông nổi à cụcứ mơ hồ nửa vời như thế nên không có cái gì nhú lên được ở cái châu á này đấy cụ.
Đấy là em đang nói trong bối cảnh là đòi hỏi có sáng tạo đột phá, suy nghĩ nho giáo không hiệu quả. Muốn sáng tạo thì phải chấp nhận cái khùng điên, biết rõ 90% hay thậm chí 99% là khùng điên không dẫn đến cái gì, nhưng chỉ cần 1 cái thành công là ngon. Chấp nhận được như vậy thì mới đòi có sáng tạo được, nhưng châu á không chấp nhận điều đó
Không có mô hình nào xấu, tính xã hội kiểu châu á hay tính cá nhân kiểu tây đều có tốt có xấu. Nhưng logic nào thì nó ra kết quả đấy, chứ không thể theo nho giáo xong đòi các cháu phải đột phá như tây được. Giống như nuôi con 22 năm nhốt trong lồng nhưng đến lúc con ra đời lại phải đòi hỏi con túc trí đa mưukhông có mùa xuân đấy đâu cụ ạ.
Nên cần tìm một điểm tương đối phù hợp với xã hội đó và chuyển hóa.Muốn biết khùng điên tốt hay xấu thì trước tiên phải cho người ta khùng điên đã cụRất khó để 1 xã hội "nhảy cóc" từ thái cực này sang thái cực khác. Mỗi nước mỗi dân tộc có nền văn hóa khác nhau. Thay đổi xã hội thường chậm. Cứ quan sát quan điểm trên tệp thành viên Ofer thì rõNên cần tìm một điểm tương đối phù hợp với xã hội đó và chuyển hóa.
Chưa kể, nếu xã hội nhiều người "khùng điên" tự do tùy tiện mà không phải "tự do là cái tất yếu được nhận thức" (Hegel) thì sẽ tạo ra các lực âm triệt tiêu lẫn nhau (rối loạn xã hội, tệ nạn như an ninh, mai thúy, woke etc.) khó đạt hiệp lực (synergy)
Trước tiên phải nói rõ, đây là nơi chém gió trong khuôn khổ, không phải "hội nghị" hay diên hồng nào đó. Không có tuổi, có vị gì cả cụ ạ hehe.Ý cụ là cứ phải chắc chắn thành thánh Gióng thì mới nên ươm hả cụchắc vì cứ phải rõ xanh chín mới ươm như cụ nên xưa nay mới có 1 thánh Gióng đấy cụ
![]()
Không phải tên là Dóp, không làm cho Apple hay sáng tác ra Ai pót,..., nhưng nước Mỹ đang có hơn 5 ông, không tương đương thì không kém mà thậm chí còn hơn!Hiện nay chưa có Job thứ 2 và cũng sẽ chẳng bao giờ có mà ta lại kỳ vọng có ''những steve Job" em cho là tếu táo lại tưởng thú vị
Cá nhân em thì thấy đề bài rất bình thường, các cháu nghĩ gì thì viết ra đấy thôi cụ ạTrước tiên phải nói rõ, đây là nơi chém gió trong khuôn khổ, không phải "hội nghị" hay diên hồng nào đó. Không có tuổi, có vị gì cả cụ ạ hehe.
Em dự có người về vườn đuổi gà và cơ số dfan chuột chưa ra ràng bị vứt ra đường khi bị úp sọt, không chỉ riêng văn đâu.
Học đh chỉ là học lên cao hơn kiểu cấp 3 lên cấp 4. Lọc người tài thần đồng thánh thiếc thì đã lọc tự nhiên trước rồi, lớp chọn trường chuyên, các giải quốc gia. Thi vào đh chỉ là như chọn một lô nguyên liệu đủ chuẩn (điểm sàn). Sản phẩm cuối cùng mới quan trọng, không phải đậu vào là xong, chính thế giờ vào đh nghiễm nhiên trở thành cử nhân ks. Đúng ra là chỉ siết chặt đầu ra đh, sản phẩm chất lượng. Nếu cụ mê tailon thì tailon nó thế hehe.
Thương lũ chuột năm nay hiccc. Phải có người trên cao để mắt tới thôi.
Chém gió tẹo nhé cụ hehe. Mà em cũng hết cơ số chữ cho phép, dài quá cc mắng thì toai hiccc.
Em hoàn toàn đồng tình.Cá nhân em thì thấy đề bài rất bình thường, các cháu nghĩ gì thì viết ra đấy thôi cụ ạvì em thấy có cụ nói là đề tài không hợp lứa tuổi. Nhưng em thấy lứa tuổi các cháu nghĩ cái gì thì cứ viết cái đấy. Cháu nào nghĩ nó là văn hoá thì viết dưới góc nhìn văn hoá. Cháu nào nghĩ là sinh học thì viết bằng góc nhìn sinh học. Là người lớn thì mình tôn trọng ý kiến chúng nó thôi. Chứ các cháu chưa viết mà đã nói là không phù hợp để viết thì làm sao nói các cháu sáng tạo đi. Chuyện đề thi đơn giản vậy mà cũng cấm nữa thì em cũng chịu
![]()
Nhiều người áp tư duy của người lớn vào trẻ con. Mấy cái chuyện đó các ông đi mà nói với mấy người có trách nhiệm ở xã hội. Tai to mặt lớn, định hướng. Đối tượng cần nói thì ko dám nói, đi trút giận vào cái đề thi.Em hoàn toàn đồng tình.
Không khác gì chuyện giới tính hay sinh nở ngày trước từng bị xem là điều cấm kị, không nên nói trước mặt trẻ con. Nhưng hiện nay, ngay từ tiểu học, các em đã được tiếp cận những kiến thức đó qua sách vở và các phương pháp phù hợp với lứa tuổi, vừa dễ hiểu vừa tự nhiên.
Đọc kỹ đề thì phần dẫn đã nêu rất rõ ý về "những phát minh công nghệ làm thay đổi thế giới".
Vì vậy, chi tiết Steve Jobs ở câu sau, nếu xét thật kỹ về mặt diễn đạt, có thể chưa hoàn toàn chặt chẽ. Tuy nhiên, đó là một tiểu tiết không đủ để phủ nhận giá trị của cả đề bài mở. Bám vào một điểm nhỏ rồi từ đó đạp đổ toàn bộ câu đề thi đó thì hơi cực đoan.
Nghĩ gì viết đấy, hay quá tuyệt vời cụ ạ hehe.Cá nhân em thì thấy đề bài rất bình thường, các cháu nghĩ gì thì viết ra đấy thôi cụ ạvì em thấy có cụ nói là đề tài không hợp lứa tuổi. Nhưng em thấy lứa tuổi các cháu nghĩ cái gì thì cứ viết cái đấy. Cháu nào nghĩ nó là văn hoá thì viết dưới góc nhìn văn hoá. Cháu nào nghĩ là sinh học thì viết bằng góc nhìn sinh học. Là người lớn thì mình tôn trọng ý kiến chúng nó thôi. Chứ các cháu chưa viết mà đã nói là không phù hợp để viết thì làm sao nói các cháu sáng tạo đi. Chuyện đề thi đơn giản vậy mà cũng cấm nữa thì em cũng chịu
![]()