- Biển số
- OF-809752
- Ngày cấp bằng
- 30/3/22
- Số km
- 1,329
- Động cơ
- 146,165 Mã lực
Bàn về cảm nhận, chia sẻ đánh giá thôi chứ các cụ spoil hết cả nội dung phim ra thế kia thì chẳng hay tí nào đâu.
Thái độ cụ ạ.Người ta không học khối C, giáo sư văn học thông cảmvăn học hay điện ảnh đều phải dùng tư duy hình tưởng để thưởng thức. Đâu ai rảnh đến mực lại phải dùng tư duy logic của toán học để phân tích đâu
![]()
Em hiểu ạThái độ cụ ạ.

Mấy loại review đểu như sét cho vào BL thôi cụ, mang tiếng gốc Bắc mà ...Người chưa xem như tôi không có nhu cầu đọc bài spoil đểu của cụ. Nếu người gốc HN nào cũng xấu tính như vậy thì bị kỳ thị là đúng cụ ạ.
Thôi ông tướng ạ, ông kể không khác gì đặt truyện Kiều cạnh kim vân kiều truyện rồi nói nguyễn du ăn cắp cả.Diễn biến ban đầu anh lính làm rơi lựu đạn, bị đồng đội chê cười. Anh biết cả đơn vị đang thiếu đạn nghiêm trọng. Nếu anh sống chết mang một thùng lựu đạn về thì hoàn toàn hợp lý. Nhưng như vậy phải đặt tên phim là Lựu đạn, phở và piano, còn gì là tính biểu tượng của thủ đô nữa bác.
Thế nên đạo diễn thay lựu đạn bằng đào để đạt giá trị biểu tượng. Nhưng muốn vậy ông phải dụng công làm cho đến hạng ngốc nghếch như em cũng phải tin là hoa đào cần cho chiến lũy không kém gì lựu đạn cả. Tuy nhiên, có thể do em xa Hà Nội khá lâu, Tết nào cũng cố sắm cho được cành đào nhưng 1-2 tuần là phải tìm chỗ dọn đi, vì vậy chịu chết không cảm được tại sao người Hà Nội xưa kia lại sống chết có được một cành đào sau Tết đến... 20 ngày.
Bác nhắc đến việc anh tự vệ muốn chứng minh giá trị của bản thân, đây cũng là điều em băn khoăn sau khi xem phim. Để chứng minh điều đó, nhân vật chính đã mạo hiểm tính mạng của mình đã đành, anh mạo hiểm luôn tính mạng, tài sản của ông Phán, sau đó lại bất chấp luôn tính mạng của người yêu. Vậy nhân vật đang vì bản thân mình hay vì đất nước, vì nhân dân, vì căm thù giặc? Đạo diễn đã để nhân vật thể hiện qua đoạn đối thoại gần cuối phim, nhưng diễn biến phim chưa cho thấy ý chí của nhân vật về điều này. Hay điều này lại cần ngầm hiểu tiếp tục nhỉ?![]()


. Chỉ có điều, mình không thích những phim có kịch bản dễ dãi, đưa ra thông điệp theo kiểu cố lấy được. Và cũng nói luôn, mình không đánh giá cao nhiều phim hành động của Mỹ đâu, nên đừng so sánh Mỹ miếc gì cả).
Cụ viết cứ phải rào, không lại bị chụp mũ rồi lại phải nói câu cuối bạn Mừng trăn trối qua điện thoại với trung đoàn trưởng ở chương cuối Tuổi thơ dữ dội ấy nhỉ?Bộ phim này mang nặng tính ước lệ (tính tượng trưng) và tính kịch. Có nghĩa là nó cố nhằm chuyển tải một thông điệp gì đó bằng một hình ảnh so sánh quen thuộc, bất chấp rằng hình ảnh đó, sự kiện đó đặt trong bối cảnh câu chuyện có hợp lý không. Ví dụ như đào là đại diện của..., phở là đại diện của..., piano là đại diện của... Ai mà không cảm được điều đó thì đầu óc quá khô khan, hoặc tệ hơn là không yêu nước. Tất cả những người chỉ trích những ai chê Đào đều đi theo hướng này, và hoàn toàn lặng thinh trước việc phân cảnh có hợp lý hay không, cả bộ phim có hình thành một câu chuyện mạch lạc không.
Ví dụ chuyện pianoNói vậy, không phải là phim về chiến tranh thì không được phép có thông điệp nghệ thuật, không được có những cảnh tượng lãng mạn. Vấn đề là không thể làm một cách dễ dãi. Phim/truyện VN nói về lãng mạn cách mạng rất nhiều, và rất thành công nữa là đằng khác, nhưng nó phải phát triển từ một bối cảnh phù hợp thì người xem mới thấy nó "thật", mới cảm được. Xin gửi các cụ một phân cảnh piano trong truyện Tuổi thơ dữ dội, bộ truyện mà mình đã khóc không biết bao lần vì tính lãng mạn và hào hùng của nó: (cũng là để các cụ đừng chụp mũ mình hay những ai chê phim này là ko yêu nước, là 3/, là khô khan, bới bèo ra bọ... Hôm trước mình vừa xem lại Giai điệu tự hào trên VTV xong đấyphân cảnh cô gái đã đi tản cư rồi còn về nhà lấy đàn (và gặp bạn trai), có reviewer đã đặt câu hỏi: "Tại sao cô gái lại có mong muốn ngớ ngẩn là về lấy đàn đi mà vệ quốc đoàn còn ngớ ngẩn hơn là kéo đàn xuống giúp cô. Họ rảnh quá sao? Lưu ý cái đàn loại nhỏ cũng vài tạ, phải chở đi bằng ô tô tải hay xe bò… Chứ cô gái không thể tự đem đi được. Lính Pháp cũng rảnh háng bắn rụng cái đàn rồi thôi, không thấy đánh tiếp.
Có lẽ vì đạo diễn hay biên kịch muốn đưa ra thông điệp cô gái là tiểu tư sản, yêu nghệ thuật, còn lính Pháp ác ôn, chúng tiêu diệt cả nghệ thuật của Việt Nam! Nhưng nếu là mình, cây đàn piano sẽ được thay bởi cây violin/guitar, nó sẽ logic hơn, vì gọn nhẹ đem đi được, mà tính nghệ thuật cũng tương đương piano."
Vấn đề là đạo diễn chỉ quan tâm đến tính ước lệ/tượng trưng, cho rằng càng tượng trưng cao thì phim càng "nghệ thuật" nên mới cố sống cố chết đưa cái piano sang chảnh vào, khiến các anh VQĐ đang chiến đấu máu lửa, đang phải lo cho thương binh, thiếu đạn dược, rút quân... mà còn phải cử người ra kéo tời hạ đàn cho cô gái. Có người đã đùa: tất cả là tại ông Phú Quang viết "mùa đông năm ấy, tiếng dương cầm trong căn nhà đổ" nổi tiếng quá. Nếu ông viết "tiếng violin trong căn nhà đổ" thì đạo diễn, diễn viên đỡ khổ biết bao nhiêu. Chỉ có điều, mình không thích những phim có kịch bản dễ dãi, đưa ra thông điệp theo kiểu cố lấy được. Và cũng nói luôn, mình không đánh giá cao nhiều phim hành động của Mỹ đâu, nên đừng so sánh Mỹ miếc gì cả).
---------------
Bối cảnh trích đoạn Tuổi thơ dữ dội: những ngày cuối cùng nổ súng kháng chiến ở Huế, trước khi quân ta vỡ mặt trận và phải rút lên chiến khu. Vệ Quốc Đoàn tấn công nhà một gã quan Pháp và thu được cây đàn piano. Nhưng một số chiến sĩ vốn là nông dân nghèo quanh vùng, chưa biết đàn piano là gì cả, nên đã cậy mấy miếng phím đàn đem về chơi, khoe với chú bé liên lạc đang nằm dưỡng thương là Quỳnh. Quỳnh vốn là con nhà đại tư sản, sống rất giàu cảm xúc và yêu âm nhạc. Chú bé gần như khóc khi biết cây đàn vô tình bị phá và khẩn khoản nhờ các anh cõng chú sang tòa lầu của tên quan Pháp. Khi đến nơi, chú quên cả cái chân đang đau, nhảy xuống sà vào cây đàn...
View attachment 8383909
Gần đó có quan Phở Nhớ chỗ Huỳnh Thúc Kháng cụ à, lâu rồi em không ăn chẳng biết bây giờ còn nguyên phong độ khôngEm vẫn âm thầm theo dõi thớt. Có nhiều cụ mợ phân tích hay và công tâm ghê.
Em chưa mua được vé xem phim Đào nhưng nghe nói nhiều người xem Đào xong là muốn được ăn 1 tô phở ngay. Các cụ mợ tiện thì review giúp em quán phở nào ngon gần Rạp chiếu phim QG với ạ để em chuẩn bị cho kế hoạch xem Đào nhà em. Em xin gửi Vodka các cụ mợ ạ.

Gần TTCPQG khu Láng Hạ - Thành Công có 1 vài quán Phở ăn được, em thì đề cử Thành Long (Lý Quốc Sư) 111 Láng Hạ mợ nhéEm vẫn âm thầm theo dõi thớt. Có nhiều cụ mợ phân tích hay và công tâm ghê. Có vài cụ chê nhưng phân tích kỹ hơn cả thi chuyên lý. Em mong các cụ thư giãn một chút khi xem phim để cảm nhận được thông điệp của phim. Điều níu kéo con người khi đứng trước sự sống còn dưới sự đe dọa của đạn pháo, em thiết nghĩ đó là những kỷ niệm về 1 cuộc sống tươi đẹp. Đối với con người sống ở Hà Nội lúc đó, đào - phở - piano thực sự là hình ảnh đại diện cho 1 cuộc sống bình thường - bình yên, đẹp đẽ. Ai ở Hà Nội lâu thời đó và ngay cả thời 7-8x đều có thể nhận ra nét đặc trưng đó của Hà Nội.
Và khi đứng trước nguy cơ tất cả chỉ còn 1 đống hoang tàn, đến thân mạng mình không biết có giữ được không thì em cảm nhận rằng những con người dù thân phận khác nhau đó đều chọn cách làm sao để níu giữ lại được hình ảnh cuộc sống tươi đẹp ngày xưa theo cách thể hiện riêng bằng tình yêu riêng của họ - nhưng tất cả đều cùng hướng về mong muốn giữ gìn được cuộc sống tươi đẹp đó trên mảnh đất của mình, không muốn nó tan biến đi như 1 đống hoang tàn trước mắt.
Phim Đào chỉ thể hiện 1 lát cắt nhỏ trong vô vàn những câu chuyện về chiến tranh giữ nước của dân tộc mình nên đâu cần mô tả bắn nhau hoành tráng. Từ những câu chuyện nhỏ đặt bên nhau mới thành lịch sử lớn lao được chứ ạ. Nên em xem qua nội dung phim Đào... em đã rất thích rồi và mong một số cụ mợ chưa thấy phim hay có thể chuyển sang xem phim ở 1 tâm thế khác giản dị thôi. Biết đâu, các cm sẽ cảm nhận khác đi một chút và đỡ tiếc thời gian vì đã chọn phim.
Em lan man một chút về cảm nhận ban đầu của em thôi chứ em chưa mua được vé xem phim Đào. Nhưng em nghe nói nhiều người xem Đào xong là muốn được ăn 1 tô phở ngay. Các cụ mợ tiện thì review giúp em quán phở nào ngon gần Rạp chiếu phim QG với ạ để em chuẩn bị cho kế hoạch xem Đào của nhà em. Em xin gửi Vodka các cụ mợ ạ.
Giá kể hồi bình phim Đất rừng phương nam, cụ cũng rạch ròi như vậy nhỉ?Phim Cuộc sống tươi đẹp thì như em đã nhắc trước đó, nhân vật đã có một quá trình xây dựng tính cách, câu chuyện. Tính cách, câu chuyện phù hợp thì có thể thực tế vô lý nhưng khán giả sẵn sàng tin, đó mới là thành công.
Trở lại với Đào, việc gặp một cành đào mang về thì cũng bình thường, nhưng vì một cành đào mà mạo hiểm tính mạng của mình và người khác thì quá lạ cụ ạ. Nó phải có quá trình chuẩn bị để người ta tin rằng vật đó xứng đáng để người khác hi sinh. Trong phim thì cái cành đào ấy là ngẫu hứng phát sinh, nó có trong vài hồi ức của anh tự vệ nhưng cũng chả nổi bật, không có gì chắc chắn là có ai cần đến nó khi mang về chiến lũy cả. Đương nhiên là đạo diễn cố gắng để cành đào trở thành một biểu tượng trong phim, nhưng bản thân em thì chịu, không thể luận ra kiểu nào mà nó lại là thứ không thể thiếu đến nỗi người này mạo hiểm vác nó vào vùng Pháp kiểm soát, người kia lại mạo hiểm lấy xe chở sang vùng Việt Minh.
Đó là ta mới xét đến Đào, còn Phở, còn Piano... cái nào cũng được cài cắm để trở thành biểu tượng, nhưng lên phim thì nó cứ vô lý đùng đùng.
, phim Đào thì e chưa xem, nên chả dám bình.Em vừa vào thấy vẫn trang web của NCC vẫn mở.Em chưa xem, mà thấy gấu bảo vào link đặt mua vé onlie lúc nào cũng quá tải người truy cập không vào mua được vé.