Vậy là bác
XPQ từng sống ở phố Ngõ chợ Khâm Thiên?

Rõ là duyên chửa đến mà có lẽ cũng chẳng có duyên gặp bác!!!
FYI, năm 1993, lần đầu tiên tôi ra Hà Nội để công tác và làm một số hồ sơ trong thời gian khá dài gần nửa tháng. Lúc ấy, do lòng quý mến và ngưỡng mộ cụ, tôi có đến thăm bà tại đây và vẫn nhớ khuôn mặt đẹp lão, cử chỉ nền nã, và tiếng nói nghe thực bên ngoài, tuy có đôi chút "giọng nhà quê" nhưng rất cao ngạo của cụ..................
Nhớ lại, rồi nghĩ khi mình còn trẻ, cuộc sống lúc ấy tuy có hơn người, nhưng vẫn khó khăn do vẫn chửa qua tuổi "Tam thập" , chút quà biếu cụ chẳng có gì ngoài mấy quả "xoài miền Nam" vẫn còn tươi nguyên vì đi máy bay, nhưng cụ cũng rất quý với ánh mắt rạng rỡ, và nói "tẹo nữa" sẽ "thắp hương" cúng tổ................ mà bồi hồi xao xuyến !

Và cũng không quên, dạo ấy, lúc đi kiếm nhà cụ khá vất vả, mặc dù tôi có hỏi thăm dò trước từ nhân viên lễ tân khách sạn, nhưng cũng có 1 bài học thú vị về cái gọi là "
cách làm tiền của xích lô Hà Nội" với 1 thanh niên Sài Gòn lần đầu ra Hà Nội là như thế nào!

Và, bài học thế nào là "
vô ngại tướng quân": ngay đến điếu thuốc "Ba số" họ cũng dầy mặt "xin thêm" để tí nữa hút (nhét vào mang tai) và "xin đem về" (bỏ túi)

Đúng là "
Nghèo thì thường đi chung với hèn" cho dầu là một "trang nam tử", một thanh niên đang sống ở Hà Nội năm 1993, còn thua cung cách của một cụ "cô đầu" già gốc Hưng Yên!!!
Tôi còn nhớ ngoài phố Ngõ chợ Khâm Thiên, còn có những cái tên gọi khác nghe sao mà thật ấn tượng với tôi hồi đó: Ngõ Cống Trắng, ngõ Khâm Đức, Nam lai, ................
Bỡ ngỡ, chân đi nơi Kẻ Chợ.

Bồi hồi, dạ nhớ ngõ Người Xưa!
